Quan Tài Mỹ Nhân - Linh Dị 13 Hào

Chương 1137

Chương 1137: Cổ kính Hỗn Độn

Tiểu Huyền Thiên?

Cách xưng hô này có vẻ khá thân thiết nhỉ, sao Huyền Thiên lại sợ Mặc Lê vậy?

Tôi trả lời ngay: "Nó ở đây này!"

Tôi nhớ rõ lúc nãy nó vừa rúc vào trong ống tay áo của mình. Thế nhưng khi thò tay vào chạm thử, lại chẳng thấy bóng dáng Huyền Thiên đâu cả.

Mặc Lê cười khổ rồi hỏi: "Cửu ca, anh có thể tặng Tiểu Huyền Thiên cho em được không? Em thấy nó rất đáng yêu!"

Hả?

Tôi không khỏi nghi ngờ.

Có điều, nếu Mặc Lê đã muốn, mà cô ấy lại là phân thân của Thanh Họa, thì cho cô ấy cũng có sao?

Tôi thầm nghĩ, bản thân mình trong quá khứ khi để Huyền Thiên Ám Lôi lại nơi này, chắc hẳn cũng có ý để lại cho Mặc Lê, chỉ là cái tên Huyền Thiên này dường như đã trốn biệt vào nách của tôi rồi!

Nó giấu mình ở đó khiến tôi ngứa ngáy khó chịu vô cùng.

Tôi bất lực nói: "Huyền Thiên, cậu mau ra đây!"

Huyền Thiên cứ bám chặt lấy nách tôi, nhất quyết không chịu chui ra.

Mặc Lê thấy vậy thì khẽ cười: "Tiểu Huyền Thiên vẫn thế, đã ở cùng em trong quan tài đen này bao lâu rồi mà vẫn không chịu để anh đem nó tặng cho em. Thôi vậy, em không nên cưỡng cầu làm khó nó nữa! Anh muốn tìm mảnh đồng đó đúng không? Đi theo em!"

Hóa ra Huyền Thiên Ám Lôi vì đã nhận tôi làm chủ, năm xưa vẫn luôn đi theo tôi nên mới không muốn tôi đem nó tặng cho người khác.

Mặc Lê khá thẳng thắng, cô ấy đã nói sẽ đưa tôi đi tìm mảnh đồng, tôi liền gật đầu đi theo.

Cứ ngỡ cô ấy sẽ dẫn tôi bay theo một hướng nằm ngang, nào ngờ Mặc Lê lại đưa tôi bay vút thẳng lên trời.

Ở độ cao ban đầu chỉ có thể nhìn thấy tình hình quanh tòa cung điện này. Đến khi cách mặt đất đủ cao, tầm khoảng ngàn trượng, vùng biển đen và hòn đảo khổng lồ này cuối cùng cũng hiện ra toàn bộ diện mạo.

Đúng vậy, nhìn từ hướng này có thể thấy rõ.

Hình dáng của hòn đảo chính là mảnh đồng Thủy Tổ còn thiếu.

Cảnh này còn giật mình hơn cả dãy núi trong quan tài trắng, đây là cả một hòn đảo đấy.

Muốn lấy được mảnh đồng Thủy Tổ thứ tư, không còn nghi ngờ gì nữa, tôi phải xuống dưới và nhấc bổng cả hòn đảo này lên, có lẽ ít nhất phải đưa nó rời khỏi vùng biển đen phía dưới mới được!

Đây đã là mảnh đồng Thủy Tổ cuối cùng rồi. Vì vậy, nên làm thế nào, tôi cũng đã có đủ kinh nghiệm.

Mặc Lê đứng ở đằng xa quan sát.

Tôi nhìn cô ấy, gật đầu rồi không chút do dự lao xuống vùng biển đen phía Tây.

Vùng biển đen đó cực kỳ sâu.

Sau khi tôi lao vào trong biển, Huyền Thiên Ám Lôi lập tức xuất hiện, quấn quanh người tôi để xua đi sự ăn mòn của làn nước đen đối với bản thể.

Quả thực, thứ nước đen đó là một loại nước có thể ăn mòn, vô cùng quái dị.

Tôi liên tục lặn xuống sâu, cho đến tận phía dưới cùng của hòn đảo lơ lửng, tìm được một điểm có thể hoàn toàn đặt lực, hai tay bám chặt và bắt đầu nâng lên.

Quá trình này vẫn gian nan vô cùng

Cũng không biết đã tiêu tốn bao lâu, nhưng tóm lại là một khoảng thời gian rất dài, có lẽ là một hai ngày, cũng có thể là vài ngày, nói chung ở nơi này, thời gian đối với tôi đã trở nên vô cùng mờ mịt.

...

Huyền Thiên Ám Lôi vẫn luôn ở cạnh bảo vệ tôi.

Cuối cùng, vào một ngày nọ, tôi đã lay chuyển được cả hòn đảo đen ngòm ấy.

Và lần lay động này giống như gieo một hạt giống vào lòng tôi, hạt giống đâm chồi nảy lộc, suy nghĩ nhấc bổng cả hòn đảo này tăng trưởng không ngừng trong tâm trí.

Sức mạnh trên người tôi dường như bùng cháy.

Trong một tiếng gầm vang, từ dưới mặt nước, tôi một hơi nhấc bổng cả hòn đảo, không chỉ khiến hòn đảo thoát khỏi mặt nước, mà còn nâng nó lên độ cao ngàn trượng giữa không trung.

Tôi giáng một chưởng lên hòn đảo này.

Toàn bộ bụi đen, nham thạch, cung điện trên đảo đều bị đánh tan, tất cả những thứ bám trên lõi của hòn đảo nhanh chóng tách rời ra bằng tốc độ mắt thường có thể thấy.

Thứ đang được nâng trên lòng bàn tay tôi chính là một miếng đồng thủy tổ khổng lồ.

Phù văn trên mảnh đồng đồng loạt phát sáng.

Tôi hít sâu một hơi.

Ngay sau đó, những phù văn kia hóa thành sức mạnh huyết mạch Cổ Thần cuồng bạo, rót vào trong cơ thể tôi.

Bên trong người tôi, sức mạnh cuộn trào như đại dương.

Lúc này, mảnh đồng cũng thu nhỏ lại với tốc độ cực nhanh, biến thành một mảnh đồng Thủy Tổ chỉ bằng bàn tay và miếng này chính là mảnh ghép cuối cùng của tấm đồng Thủy Tổ tôi đang nắm giữ!

Những mảnh vỡ khác trên người tôi lập tức hình thành cộng hưởng với mảnh này.

Sự cộng hưởng mạnh mẽ này khiến trường khí xung quanh tôi bắt đầu thay đổi. Hư không bốn phía xuất hiện từng vết nứt.

Nhóm của Thanh Họa ở trong mộ thất cũng đã nhìn thấy những vết nứt hư không ấy.

Long Khê lo lắng hỏi: "Tiểu Cửu... Không sao chứ?"

Thanh Họa lại vô cùng yên tâm: "Cô cô yên tâm, không sao đâu."

Bên trong quan tài đen, trên vùng biển đen kia, bốn mảnh đồng Thủy Tổ tôi đang nắm giữ nảy sinh cộng hưởng mạnh mẽ. Tôi lập tức lấy tất cả các mảnh đồng ra, ba miếng trước đó đã được ghép lại với nhau, bây giờ, tôi ghép nốt miếng cuối cùng vào!

Lực kéo khiến các vết nứt không gian xung quanh ngày càng nhiều hơn, cứ như thể sức mạnh trên mảnh đồng Thủy Tổ này muốn đánh tan nát cả không gian.

Các mảnh vỡ va chạm.

Mảnh cuối cùng đã ghép vào một cách hoàn hảo.

Trên đó, dấu ấn cuối cùng của Tổ Ấn Hỗn Độn, phù văn của ấn Khai Thiên đã xuất hiện!

Phù văn kim quang tiến vào giữa chân mày tôi, ngay sau đó, chỉ quyết và pháp môn của ấn Khai Thiên đã hoàn toàn nằm trong tầm kiểm soát.

Mảnh đồng Thủy Tổ sau khi được ghép hoàn chỉnh trông giống như một tấm gương đồng.

Thế nhưng những hình khắc hỗn độn trên đó lại chẳng nhìn rõ được thứ gì, còn mặt gương đáng lẽ phải phản chiếu thì đúng là có mặt gương thật, nhưng bên trong không phản xạ ra bất cứ thứ gì, nhìn vào chỉ thấy một vùng hỗn độn đang cuộn trào.

Cũng chẳng biết tấm gương đồng sau khi ghép xong này rốt cuộc là loại pháp khí gì.

Bây giờ không phải lúc nghiên cứu chuyện đó.

Tôi thu cổ kính Hỗn Độn lại.

Vốn định thử triển khai Khai Thiên Ấn, dù sao chỉ quyết pháp môn tôi đã nắm vững, nhưng đằng kia, Mặc Lê lập tức nhắc nhở: "Cửu ca, ấn Khai Thiên cần đạt đến cảnh giới ít nhất là Cổ Thần mười ba, cảnh giới hiện tại của anh không đủ, nâng cao cảnh giới mới là việc quan trọng nhất!"

Mặc Lê nhắc nhở rất đúng, quả thực tôi vừa thử sơ qua pháp môn chỉ quyết đó đã thấy rất tốn sức.

Vừa hay, sức mạnh huyết mạch Cổ Thần hấp thụ từ mảnh đồng Thủy Tổ trong cơ thể tôi vẫn chưa luyện hóa, lúc này có thể dùng để nâng cao cảnh giới của bản thân.

Ngồi đả tọa giữa không trung, tôi nhắm mắt, bắt đầu cảm nhận sức mạnh huyết mạch Cổ Thần trong cơ thể, trung hòa với Thái Cực Đồ để đi sâu vào bên trong ngũ tạng.