Tôi quan sát những ngôi làng và thị trấn này, rồi theo bản năng lao về một hướng.
Đi khoảng chừng một khắc, tôi bỗng nghe thấy từ trong rừng núi phía xa truyền đến một tiếng gầm cực kỳ uy mãnh.
Tiếng động này khiến cả một phương trời đất rung chuyển dữ dội, thần niệm đang căng thẳng của tôi suýt chút nữa đã bị tiếng gầm ấy làm cho gián đoạn.
Tuy nhiên, tôi lập tức giữ vững thần niệm.
Sau đó, tôi lại dùng thần niệm để thăm dò về phía cánh rừng xa kia!
Chỉ trong nháy mắt, hướng đó đã biến thành một biển lôi điện.
Cánh rừng vốn mênh mông bát ngát, vậy mà đột nhiên có một tia quỷ lôi từ trên trời đột nhiên giáng xuống. Quỷ lôi này như một con rồng, lập tức biến cánh rừng thành tro bụi, hóa thành một biển lôi điện đen.
Tiếng gầm làm chấn động thần niệm của tôi ban nãy chính là do thứ đó phát ra.
Linh vật tiên thiên thường có linh tính.
Thông thường, dù là linh bảo tiên thiên hay linh vật tiên thiên thì đa phần đều sở hữu linh trí của riêng mình, hơn nữa còn tồn tại dưới một hình thái đặc biệt giữa thế gian.
Nguyên Lôi, linh vật tiên thiên hóa thành một con rồng đen, cảnh tượng này khiến tôi cảm thấy có chút quen thuộc.
Trong đầu lướt qua vài mảnh ký ức, dường như đã từng thấy ở đâu rồi.
Chẳng lẽ là ký ức của năm xưa?
Xem ra, khả năng cao thứ đó chính là Nguyên Lôi, linh vật tiên thiên!
Còn cụ thể là Nguyên Lôi nào thì tôi vẫn chưa thể chắc chắn.
Tôi bay giữa hư không, tiến về phía cánh rừng kia.
Khi tôi tiến sát đột nhiên biển lôi điện màu đen hội tụ lại, một lần nữa ngưng tụ thành một con lôi long khổng lồ che lấp cả bầu trời, mang đến áp lực nghẹt thở.
Đôi mắt của con lôi long kia như hai vòng xoáy đen ngòm, từ đó b*n r* mấy tia quỷ lôi đầy uy lực.
Tôi lập tức bị nuốt chửng.
Nhưng đứng giữa biển quỷ lôi, tôi vẫn giữ vững thần niệm của chính mình.
Con hắc long lôi điện bất ngờ lao thẳng về phía tôi.
Đến khi khoảng cách rút ngắn lại, tôi mới thấy được khí thế và áp lực của nó là chưa từng có.
Nó đến thật hung hãn.
Nhưng tôi lại không có ý định ra tay.
Nó há cái miệng rộng ngoác định cắn lấy tôi.
Cú táp này mà xuống, nói không chừng có thể làm tan nát thần niệm, thậm chí là làm tổn thương bản thể của tôi, nhưng thần niệm của tôi vẫn rất vững vàng, đứng im không nhúc nhích.
Ngay tại thời điểm ngàn cân treo sợi tóc, vào khoảnh khắc cuối cùng ấy, tôi thốt ra hai chữ.
"Huyền Thiên!"
Chỉ hai từ đơn giản, con lôi long với khí thế khủng khiếp kia đã dừng lại.
Cái miệng đang há to lập tức thu lại, khép chặt.
Sức ép hung hăng trong phút chốc biến mất, thậm chí, toàn bộ bóng tối xung quanh tôi đều nhanh chóng tụ lại trên người nó. Cuối cùng, cơ thể nó trở nên rất nhỏ, chỉ như một con hắc long nhỏ bằng ngón tay vậy!
Đúng vậy, nó tên là Huyền Thiên, một trong các linh vật tiên thiên Nguyên Lôi, tên đầy đủ phải là Huyền Thiên Ám Lôi.
Mà tôi năm xưa vẫn luôn gọi nó là Huyền Thiên.
Vào khoảnh khắc nó lao tới, trong đầu tôi chợt hiện lên hai chữ này, thế là buột miệng nói ra.
Thế giới bóng tối do Huyền Thiên Ám Lôi tạo ra đột ngột biến mất, ngay cả những ngôi làng, thị trấn hay rừng núi xung quanh cũng đều tan biến.
Tôi mở mắt ra, thứ nhìn thấy là một thế giới màu đen vô biên vô tận.
Bụi bặm trên mặt đất là phấn đen, đá dưới chân chính là mặc ngọc dùng để chế tác cỗ quan tài đen kia.
Làng mạc, thị trấn, rừng núi dường như đều do Huyền Thiên diễn hóa ra.
Ký ức năm xưa của tôi tuy rất ít.
Thế nhưng, tôi nhớ mang máng khi ấy Huyền Thiên đã theo tôi chinh chiến qua rất nhiều nơi, có lẽ những thứ nó diễn hóa ra chính là dáng vẻ của thế giới này trong quá khứ.
Tôi mỉm cười, đưa tay ra.
Huyền Thiên liền giống như một con rồng nhỏ ngoan ngoãn, lập tức đáp xuống lòng bàn tay tôi.
Nó bơi lội trong lòng bàn tay tôi, quỷ lôi nổ lách tách, khiến lòng bàn tay tôi tê dại.
Nhưng cảm giác này, trước đây tôi đã từng cảm nhận.
Quá đỗi quen thuộc!
"Huyền Thiên, tôi về rồi. Nếu cậu đã canh giữ trong quan tài đen, vậy bây giờ, hãy đưa tôi đi gặp cô ấy đi."
Cái gã nhỏ nhắn này gật đầu.
Ngay sau đó, nó lao ra, biến thành một con hắc long với kích thước vừa phải, ngoái đầu nhìn, ra hiệu bảo tôi ngồi lên.
Tôi nhún người, đáp xuống đỉnh đầu rồng.
Huyền Thiên tỏ ra rất phấn khích, toàn thân bùng phát quỷ lôi mạnh mẽ, như một tia chớp lao vút về phía xa!
Tốc độ này nhanh đến mức kinh người!
Cũng may chân tôi đứng đủ vững, nếu không cú này chắc tôi đã bị hất văng ra ngoài rồi.
Thế giới bên trong quan tài đen cũng cực kỳ rộng lớn, có điều mọi thứ đều là một màu đen kịt, bầu trời cũng u ám. Huyền Thiên đưa tôi bay lượn trong thế giới này khoảng hơn một canh giờ, cuối cùng, nó dừng lại trước một vùng biển đen.
Đến được đây, cái đầu của Huyền Thiên chỉ về phía một cung điện thoắt ẩn thoắt hiện trên biển.
Rõ ràng, ý của nó là chủ nhân của quan tài đen đang ở đấy.
Tôi cứ ngỡ nó sẽ trực tiếp chở tôi bay qua, không ngờ Huyền Thiên căn bản không dám đến gần vùng biển đen kia. Khi tôi nhắc nó đi tiếp, nó không những không đi mà còn hóa thành một chiếc vòng tay vảy đen, đeo vào cổ tay phải của tôi.
Chiếc vòng màu huyền đen với những họa tiết vảy chìm quả thực rất đẹp.
Nếu Huyền Thiên đã sợ, vậy thì tôi đành phải tự đi thôi.
Đứng bên bờ biển đen mênh mông, tôi vận trường khí của bản thân, nhanh chóng lao về phía ảo ảnh của cung điện.
Quá trình này thế mà lại bay thêm hơn một canh giờ nữa.
Đến khi tới nơi, tôi quả thực đã thấy một tòa cung điện màu đen khổng lồ.
Toàn bộ cung điện đều được điêu khắc từ loại ngọc đen kia. Lúc đến trước cung điện, Huyền Thiên thậm chí còn sợ hơn, ban đầu chỉ đeo trên cổ tay, lúc này lại rúc sâu vào trong ống tay áo của tôi, cứ như thể chủ nhân của cung điện này đáng sợ lắm vậy.
Đã là một phân thân của Thanh Họa thì có thể đáng sợ đến mức nào chứ?
Tôi thấy Huyền Thiên lợi hại thế này mà nhát gan quá.
Tiếp tục tiến về phía cung điện.
Cách cung điện khoảng chừng mười mét, cánh cổng đen của cung điện phát ra tiếng ầm ầm rồi mở ra, bên trong cửa là một cô gái mặc trường bào màu huyền đen.
Diện mạo của cô ấy đương nhiên giống hệt Thanh Họa.
Chỉ là cả người cô ấy toát ra một cảm giác âm u.
Chỉ nhìn qua, tôi cảm thấy phân thân này chắc chắn vô cùng lạnh lùng.
Chớp mắt, người con gái ấy đã tới trước mặt tôi, biểu cảm trên khuôn mặt vừa có kinh ngạc xen lẫn vui mừng.
"Anh... Cuối cùng cũng đến rồi, Cửu ca!"
Cách xưng hô kiểu này khiến tôi cảm thấy hơi lạ.
Tôi ho một tiếng rồi hỏi: "Tiền bối, cô xưng hô thế nào?"
Dù là phân thân của Thanh Họa, nhưng chắc hẳn cũng phải có một cái tên riêng mới đúng.
Cô gái trả lời: "Mặc Lê."
Nói xong tên mình, cô ấy lại nhìn vào cổ tay tôi, hỏi: "Tiểu Huyền Thiên đâu?"