Quan Hệ Ngày Đêm - Hạ Mạt Thu

Chương 72

Bàn tay khẽ được nắm lấy, Chu Hề nghe Ninh Diên nói: “Cô ấy chính là Trác Trác.”

“Không giống con búp bê trong cửa hàng.”

Dù đã cách một khoảng thời gian, Chu Hề vẫn nhớ con búp bê cổ phong được thiết kế dựa theo hình tượng Trác Trác đặt ở lối vào ZG. Một thân áo đỏ, cưỡi ngựa trắng, tay cầm trường thương, giữa mày toát lên vẻ anh khí bức người. Nhưng cô gái trước mặt lại để tóc dài xõa vai, mặc áo xanh tua rua, không giống nữ hiệp, mà giống một tiên nữ tỷ tỷ không vướng khói lửa nhân gian hơn.

Ninh Diên hiểu ý cô, nhỏ giọng giải thích: “Năm đó họ thiết kế rất nhiều phong cách, nhưng mẫu đó được yêu thích nhất, cũng nhờ nó mà ZG được rất nhiều khách hàng biết đến. Sau này họ liền chọn mẫu đó làm tạo hình chủ đạo.”

Chu Hề “ồ” một tiếng, lại nhìn Trác Trác với tà sa mỏng phấp phới, tựa tiên nữ hạ phàm, cảm thấy không thể không khen mắt nhìn của những fan lâu năm của ZG quả thật đủ tinh. Tiên nữ tuy rất đẹp, nhưng nữ hiệp áo đỏ cầm thương xông pha chân trời hiển nhiên càng có thể khơi dậy nhiệt huyết trong lồng ngực hơn.

Trong lúc cô đang suy nghĩ, chàng trai vừa gọi họ đã chạy đến trước mặt, thở hổn hển hỏi: “Anh Diên, anh đến lúc nào thế? Bọn em còn tưởng anh không đến nữa.”

“Đến được một lúc rồi.” Ninh Diên đáp.

“Thế sao anh không qua tìm bọn em?” Chàng trai hỏi.

“Biết hôm nay mọi người đều bận, nên bọn anh tự đi dạo.”

“Bận mấy cũng có thời gian đi cùng anh mà.” Chàng trai cười hì hì nói, “Lâu lắm rồi anh không đến, tối qua mọi người còn nhắc, lần trước gặp anh rồi cùng ăn cơm đã là từ năm kia nữa.”

Ninh Diên chỉ cười không nói, ánh mắt lướt qua vai cậu ta, gật đầu ra hiệu với Doãn San và Trác Trác đang đi tới.

Trác Trác khoan thai bước lên, váy sa xanh khẽ lay động theo từng bước chân, một mùi hương thanh nhã nhè nhẹ thoảng tới.

“Anh Ninh Diên.” Cô ấy khẽ mỉm cười, giọng ngọt mà không ngấy, cũng tiên khí như chính con người cô ấy.

Doãn San theo sát phía sau, tùy ý khẽ gật cằm với Ninh Diên coi như chào hỏi, sau đó xoay người nhìn Chu Hề, cười như không cười: “Chu tổng, lâu rồi không gặp.”

“Lâu rồi không gặp.” Chu Hề khách sáo đáp.

“Không ngờ lại gặp cô ở đây.” Doãn San lại nói.

“Bởi vậy mới nói, đời người nơi nào chẳng tương phùng.”

“Đúng thế, Trái Đất quả nhiên là hình tròn, cô xem…” Cô ta ngừng một chút, ánh mắt cố ý rơi xuống hai bàn tay đang nắm lấy nhau của Ninh Diên và Chu Hề, nói, “Cứ vòng tới vòng lui, vậy mà cuối cùng vẫn có thể đụng vào nhau nhỉ?”

Chu Hề không để ý đến hàm ý trong lời cô ta, quay đầu nhìn Ninh Diên, anh cũng đúng lúc lên tiếng: “Để anh giới thiệu, đây là Chu Hề, bạn gái anh.”

Khi Ninh Diên nói câu này, Doãn San vẫn ngậm ý cười nơi khóe môi, đầy hứng thú liếc sang Trác Trác có đôi mắt trong veo như làn nước bên cạnh.

“Đây là Trác Trác, còn đây là Mạnh Phi, họ đều là những người sáng lập ZG.” Ninh Diên bổ sung, “Nhóm sáng lập của họ tổng cộng có năm người.”

“Đúng, ba người còn lại của bọn em đang ở hội trường chính.” Chàng trai cao lớn tiếp lời, cười hì hì nói với Chu Hề: “Chào chị dâu, em là Mạnh Phi, mọi người đều gọi em là Tiểu Phi.”

Chu Hề gật đầu, mỉm cười.

Khác với sự nhiệt tình của Mạnh Phi, Trác Trác sau đó chỉ khẽ mỉm cười chào hỏi: “Chào cô Chu.”

Chu Hề cũng đáp lại bằng một nụ cười nhạt.

Đợi Trác Trác chào hỏi xong, Mạnh Phi cười hỏi Chu Hề: “Chị dâu chưa từng đến cửa hàng bọn em đúng không? Để em dẫn chị đi dạo một vòng, xem có thứ gì chị thích không?”

“Cảm ơn, lần trước bọn tôi đã đến dạo rồi.” Chu Hề nói.

“Hả? Lần trước đến lúc nào vậy?” Mạnh Phi nhìn sang Ninh Diên, oán trách: “Anh, anh đến mà sao chẳng nói với bọn em một tiếng?”

“Bọn anh qua đây công tác, tiện thể ghé vào dạo một chút.”

“Là lần trước đến tìm Trịnh tổng phải không?” Doãn San đột nhiên hỏi.

Ninh Diên không phủ nhận, nhưng cũng không định nói nhiều, mà chuyển chủ đề: “Anh thấy lễ kỷ niệm lần này của bọn em long trọng hơn trước nhiều.”

Mạnh Phi là người phụ trách chính mảng tuyên truyền và lên kế hoạch của ZG, vừa nghe vậy đã lập tức tranh nói: “Lần này long trọng hơn nhiều lắm, bọn em đã bắt đầu hâm nóng từ trước một tháng, hai kênh online và offline cùng triển khai…”

Từ tuyên truyền quảng bá cho đến việc ra mắt loạt sản phẩm đi kèm dịp kỷ niệm, Mạnh Phi tuôn ra một lèo như rang đậu, càng nói càng hưng phấn, thao thao bất tuyệt, rất có xu thế không dừng lại được. Cuối cùng vẫn là Trác Trác lên tiếng ngắt lời: “Được rồi, khó khăn lắm anh Ninh Diên mới đến một chuyến, đâu phải đến nghe cậu nói kế hoạch.”

Nói xong, cô ấy mặc kệ Mạnh Phi đang đầy vẻ ngượng ngùng, trực tiếp nói với Ninh Diên: “Trưa nay anh ăn cơm cùng bọn em đi.”

Ngừng một chút, cô ấy lại nhìn Chu Hề, bổ sung: “Cả cô Chu nữa.”

“Đúng, đúng.” Mạnh Phi phụ họa, “Anh với chị dâu ăn cùng bọn em đi, em đi gọi Đại Hoa bọn họ.”

Ngoài dự liệu của mọi người, Ninh Diên không hỏi ý kiến Chu Hề mà thẳng thừng từ chối: “Cơm thì không ăn đâu, anh qua chào họ một tiếng là được.”

“Đã gặp nhau rồi thì ăn đơn giản một chút rồi hẵng đi.” Trác Trác dịu giọng nói, “Không xa đâu, ngay bên cạnh thôi.”

“Ôi, anh với chị dâu cũng phải ăn cơm mà, ăn cùng bọn em đi.” Mạnh Phi cũng tham gia khuyên nhủ.

“Không đâu, bọn anh còn có chút việc.” Ninh Diên khéo léo từ chối, nhưng thái độ lại rất kiên quyết.

Đôi mắt to long lanh của Trác Trác chớp chớp, cô ấy mím môi, không khuyên Ninh Diên nữa mà quay sang thuyết phục Chu Hề: “Cô Chu, cô ở lại ăn cơm được không?”

Không đợi Chu Hề trả lời, cô ấy lại nói: “Hai người từ xa đến là khách, nào có đạo lý chưa ăn cơm đã đi, cô nói có đúng không?”

Chu Hề trước nay vốn không chịu kiểu “ép buộc” này, cô nở nụ cười xinh đẹp: “Vậy cũng đâu có đạo lý nhất quyết phải giữ khách lại ăn cơm, đúng không?”

Ngay cả một người vốn vô tư, ít để ý tiểu tiết như Mạnh Phi cũng phải giật mình vì câu nói này.

Gương mặt trắng nõn của Trác Trác lập tức đỏ bừng, hồi lâu không nói tiếp được câu nào.

Cuối cùng vẫn là Doãn San đứng bên cạnh lên tiếng giải vây: “Nếu Ninh tổng và Chu tổng đều còn có việc thì để lần sau vậy.”

“Đúng, lần sau.” Mạnh Phi nói.

Ninh Diên như không hề nhận ra bầu không khí đột nhiên thay đổi, chẳng mảy may để tâm mà hỏi Mạnh Phi: “Tiểu Doãn có ở đây không? Anh tìm cậu ấy lấy chút đồ.”

“Có, có, để em dẫn anh đi.”

Cùng lúc đó, Doãn San đột nhiên huých Trác Trác một cái: “Chẳng phải cô cũng có đồ muốn đưa cho Ninh Diên sao?”

Trác Trác đáp một tiếng “đúng”, “Tôi đi lấy.”

Thấy mấy người đều chuẩn bị rời đi, Doãn San lại lên tiếng gọi Chu Hề: “Chu tổng, nói chuyện vài câu được không?”

Thấy Ninh Diên khẽ nhướng mày, Chu Hề nhẹ nhàng kéo anh một cái, nói: “Anh đi đi, vừa hay em cũng có chuyện muốn nói với cô Doãn.”

Ninh Diên không nói gì thêm, buông tay cô ra rồi cùng Mạnh Phi rời đi.

Nhìn theo bóng lưng ba người đi xa, Doãn San khẽ cười: “Không ngờ bạn gái anh ấy nói lại là cô.”

Tối hôm trước, Chu Hề gội đầu xong đi ra, nghe thấy Ninh Diên đang đứng trước cửa kính sát đất trong phòng khách nói vào điện thoại: “Doãn San, tôi đã có bạn gái rồi.”

Sau đó Ninh Diên đi vào, cả hai đều không nhắc đến chuyện này, nhưng Chu Hề đoán sở dĩ anh nói như vậy chắc chắn không phải vì Doãn San muốn nối lại tình xưa hay chạy đến tỏ tình, khả năng cao là có liên quan đến người khác.

Quả nhiên, liền nghe Doãn San cố ý làm ra vẻ vô tình nói: “Con người anh ấy cũng thú vị thật, tôi vừa đùa với anh ấy rằng có thể cân nhắc Trác Trác, hôm nay anh ấy đã dẫn cô đến chắn đào hoa, làm tổn thương trái tim cô gái nhỏ nhà người ta.”

Chu Hề nhàn nhạt liếc cô ta một cái: “Nếu anh ấy còn phải dựa vào tôi để chắn đào hoa, thì có thể khiến cô chủ động theo đuổi anh ấy sao?”

Doãn San nghe ra ý bênh vực trong lời cô, chậc một tiếng: “Đến chuyện này anh ấy cũng kể với cô rồi?”

“Chuyện này còn cần anh ấy kể sao?” Chu Hề hỏi ngược lại.

Bị “xem nhẹ”, Doãn San cũng không tức giận, ngược lại còn thoải mái nói: “Đúng vậy, là tôi theo đuổi anh ấy, hơn nữa còn theo đuổi suốt hai năm mới có được. Kết quả yêu nhau chưa đến ba năm, trong đó một năm rưỡi còn là yêu xa qua mạng, đúng là lỗ to.”

“Cô đặc biệt giữ tôi lại chỉ để kể chuyện tình sử à?” Chu Hề hỏi.

“Không, tôi chỉ đơn thuần tò mò với muốn hóng chuyện thôi.” Doãn San nhún vai, “Bệnh nghề nghiệp ấy mà, lúc nào cũng không nhịn được muốn dò hỏi chút gì đó. Tôi hỏi cô một câu nhé…”

“Cô đừng hỏi, tôi sẽ không trả lời.” Chu Hề ngắt lời cô ta.

Doãn San đầy hứng thú: “Cô biết tôi định hỏi gì à?”

“Không muốn biết.” Chu Hề chẳng chút khách sáo, “Tôi cũng không muốn thỏa mãn lòng hiếu kỳ của cô.”

Doãn San vẫn không chịu thôi: “Hai người ai theo đuổi ai? Tôi đoán chắc chắn là anh ấy theo đuổi cô, đúng không?”

Người ngoài có lẽ không biết, nhưng Doãn San từng có quan hệ thân mật với Ninh Diên lại hiểu rõ hơn ai hết, dưới vẻ ngoài dịu dàng ấy, anh “lạnh nhạt và xa cách” đến nhường nào.

Trước đây khi họ còn ở bên nhau, bạn bè xung quanh đều cảm thấy cô ta rất hạnh phúc. Mỗi lần nhắc đến Ninh Diên, họ đều khen anh dịu dàng, chu đáo… Những lời họ nói đều không sai, nhưng họ không biết rằng, bất kể là khi cô ta cuồng nhiệt theo đuổi anh, hay sau này khi hai người ở bên nhau, Doãn San vẫn luôn cảm thấy giữa mình và Ninh Diên có một lớp ngăn cách vô hình.

Anh không chịu bước ra, cũng hoàn toàn không cho cô ta bước vào.

Trước đây, cô ta từng cho rằng tính cách anh vốn là như vậy, cảm thấy một người đàn ông tựa trích tiên như anh, có lẽ vốn đã tuyệt tình tuyệt ái.

Thế nhưng vừa rồi, khi nhìn thấy lúc anh nắm tay Chu Hề, đầu ngón tay vô thức v**t v* mu bàn tay cô; nhìn vẻ chăm chú của anh khi nghe Chu Hề nói chuyện; còn cả ý cười lan nơi khóe mắt đầu mày mỗi lần hai người nhìn nhau, Doãn San chợt hiểu ra, không phải anh không biết yêu một người, mà người đó không phải là cô ta.

Chu Hề thực hiện đúng lời tuyên bố không trả lời của mình, nhàn nhạt nhìn cô ta một cái rồi hỏi ngược lại: “Bài đưa tin về thương vụ mua bán sáp nhập ở nước ngoài là do chính cô xóa.”

Là câu hỏi, nhưng trong giọng nói không có lấy một chút nghi vấn, chỉ có sự chắc chắn tuyệt đối.

Doãn San sững người, vừa không ngờ Chu Hề đột nhiên chuyển chủ đề, lại càng kinh ngạc trước chuyện cô muốn xác nhận.

Chu Hề thu hết vẻ kinh ngạc của cô ta vào mắt, khẽ cong môi: “Cô không cho rằng tôi ở lại là để bàn chuyện đàn ông với cô, rồi tranh giành tình cảm, ghen tuông với nhau đấy chứ?”

Không cho Doãn San cơ hội phản bác, Chu Hề đi thẳng vào vấn đề: “Bài đưa tin đó tuy đã chạm vào một vài vùng nhạy cảm, nhưng với sức ảnh hưởng hiện giờ của cô, nền tảng không dám tùy tiện xóa bài của cô. Hơn nữa, xét theo dư luận lúc đó, trừ khi bên trên đầu óc có vấn đề, nếu không không thể nào không biết rằng một khi xóa bài, sẽ càng chọc giận dân chúng, gây nên làn sóng phẫn nộ.”

Doãn San lại không chịu trả lời thẳng: “Chu tổng phân tích nghe có vẻ rất có lý. Nhưng… tôi không hiểu, sao cô đột nhiên lại quan tâm đến chuyện này.”

“Bởi vì tôi muốn biết Thiên Thánh đã đưa ra điều kiện gì cho cô, khiến cô sẵn sàng đá văng vị kim chủ lớn KR này?”

Trong mắt Doãn San thoáng hiện vẻ kinh ngạc: “Ninh Diên nói với cô?”

Về chuyện Hướng Úy khởi động vòng gọi vốn mới và quyết định đưa Thiên Thánh, một nguồn vốn mới nổi lên trong hai năm gần đây, vào đầu tư, ngoài các thành viên nòng cốt của công ty và nhà đầu tư thiên thần Kiều Bách ra, hiện tại vẫn là chuyện tuyệt mật.

Nhưng chiều tối hôm kia, Kiều Bách đột nhiên gọi điện cho cô ta, nói: “A Diên chắc là biết rồi.”

“Sao anh lại nói với anh ấy?” Doãn San bực bội.

“Sao tôi có thể nói với cậu ấy được?” Kiều Bách tức tối đáp, “Chuyện này tôi mở miệng nói nổi sao?”

Thấy Doãn San im lặng, Kiều Bách thở dài: “Doãn San, tôi thấy chuyện này tốt nhất cô nên đích thân nói với cậu ấy một tiếng. Làm ăn không thành thì tình nghĩa vẫn còn. Theo những gì tôi hiểu về A Diên, cậu ấy chắc sẽ không để bụng chuyện cô đá KR ra, ngược lại, việc cô và Thiên Thánh âm thầm làm những chuyện này sau lưng mới khiến cậu ấy không thoải mái.”

“Anh nói cứ như thể tôi cố tình giấu anh ấy vậy.” Doãn San bực bội, “Đây là yêu cầu của Thiên Thánh, anh đâu phải không biết. Hơn nữa, chẳng phải anh cũng không nói sao?”

Kiều Bách bị chặn họng ngay tại chỗ, im lặng một lúc mới nói: “Thôi bỏ đi, dù sao chuyện này hoặc là cô nói, hoặc là tôi nói. Tóm lại, phải nói rõ ra.”

“Tôi là bà chủ của Hướng Úy, để tôi đi nói.”

Thế là ngay trong đêm hôm đó, Doãn San gọi điện cho Ninh Diên, vừa mở lời đã giành thế chủ động: “Tôi biết anh đã biết rồi. Không sai, Thiên Thánh muốn trở thành nhà đầu tư độc quyền của Hướng Úy, nhóm sáng lập bọn tôi đã đạt được thỏa thuận nhất trí, chuẩn bị bàn với KR về việc rút vốn.”

Ninh Diên không nói nhiều, chỉ nói: “Người phụ trách đầu tư vào Hướng Úy là Quý Úc Đồng, có chuyện gì các cô cứ trực tiếp bàn với cô ấy.”

“Ninh Diên.” Doãn San im lặng rất lâu mới nói, “Tôi biết làm như vậy là qua cầu rút ván, vong ân phụ nghĩa, nhưng…”

“Doãn San.” Ninh Diên ngắt lời giải thích của cô ta, “Cô là người ra quyết sách của Hướng Úy, có quyền quyết định Hướng Úy sẽ đi con đường như thế nào. KR và Hướng Úy là quan hệ hợp tác, KR bỏ vốn đầu tư, nhưng cũng nhận được lợi ích tương xứng, tiền bạc sòng phẳng, không có chuyện ân nghĩa ở đây.”

Doãn San tự giễu: “Cũng phải, mọi người mua bán tự nguyện, tôi giải thích làm gì cho mất công. Được rồi, không nói chuyện này nữa. À phải, nghe nói anh đến Dung Thành rồi?”

“Ừ.”

“Anh có đến ZG không? Bọn họ tổ chức lễ kỷ niệm, Trác Trác mời công ty chúng tôi làm một phóng sự chuyên đề…”

——

Doãn San suy đoán tối hôm đó Ninh Diên và Chu Hề hẳn đang ở cùng nhau, tám phần là anh đã nói cho Chu Hề biết.

Không ngờ Chu Hề lại nói: “Không phải anh ấy, mà là cô làm quá lộ liễu.”

Trước lời buộc tội này, Doãn San vốn tự nhận mình đã làm rất kín kẽ hoàn toàn không muốn thừa nhận, nhưng cô ta lại rất muốn biết rốt cuộc mình đã để lộ sơ hở ở đâu, tại sao cả Ninh Diên lẫn Chu Hề đều phát hiện ra.

Như nhìn thấu sự khó hiểu của cô ta, Chu Hề trực tiếp đưa ra đáp án: “Vấn đề lớn nhất của cô là đã xóa bài viết đó…”

Người ngoài đều cho rằng bài viết bị bên trên “hài hòa” vì đã phơi bày chuyện nhạy cảm của các doanh nghiệp nhà nước. Nhưng Ninh Diên và Chu Hề là những người đứng sau dàn dựng làn sóng dư luận này, nếu đã chọn cách tạo thế bằng dư luận, sao có thể để bài viết bị gỡ nhanh đến vậy?

Vì thế, sau khi bài viết nhanh chóng biến mất, cả hai không hẹn mà cùng điều tra xem rốt cuộc là bên nào đã ra lệnh. Mà tra đến cuối cùng, lại tra tới Doãn San.

Nhưng Doãn San đã nhận lời nhờ vả của họ, tại sao lại xóa bài? Sợ đắc tội với doanh nghiệp nhà nước? Nếu vậy thì ngay từ đầu cô ta đã không viết bài này.

Nếu đã viết, hơn nữa còn đăng lên, vậy thì ai có thể khiến cô ta xóa bài? Thoạt nhìn, khả năng lớn nhất là phía doanh nghiệp nhà nước, nhưng nghĩ kỹ lại, họ đã bị phơi tr*n tr** suốt mấy tiếng đồng hồ, thứ nên thấy thì người ta đã thấy sạch sẽ từ lâu. Hơn nữa, nếu họ muốn xóa bài thì sẽ không tìm Doãn San, mà nhất định sẽ vận dụng quyền lực từ bên trên.

Vậy thì còn lại chỉ có những bên tuy chưa bị trực tiếp phơi bày, nhưng rất có khả năng nếu lần theo manh mối đào sâu xuống, nhất định sẽ bị lôi ra những chuyện nội tình có liên quan.

Trong bài viết của Doãn San, những doanh nghiệp được lấy làm ví dụ gần như đều là doanh nghiệp nhà nước, chỉ có hai doanh nghiệp mà cổ đông kiểm soát thực tế không phải là Ủy ban Quản lý và Giám sát Tài sản Nhà nước, mà người đứng sau kiểm soát họ lại chính là Đầu tư Thiên Thánh mới nổi.

Là những nhà đầu tư hàng đầu trong ngành, Chu Hề và Ninh Diên đều hiểu rất rõ bối cảnh và nguồn gốc của Thiên Thánh, cũng biết rõ những chuyện mờ ám mà họ che giấu phía sau dòng vốn.

Chỉ là ban đầu Chu Hề rất khó hiểu, một Doãn San ngang tàng bất kham tại sao lại chịu bán cho Thiên Thánh một ân tình, mãi đến hai ngày trước, Ninh Diên nói với cô: “Doãn San mới là bà chủ thực sự của Hướng Úy.”

Lúc ấy Chu Hề mới hiểu ra nguyên do bên trong — Thiên Thánh có ý định đầu tư vào Hướng Úy.

Khi còn ở Nam Thành, sau khi tìm ra nguyên nhân, Chu Hề chỉ nhìn Ninh Diên một cái, không nói gì, bởi với tư cách là nhà đầu tư quan trọng của Hướng Úy, e rằng anh đã sớm biết tất cả.

“Cô cảm thấy Thiên Thánh có thể cho tôi thứ gì?” Doãn San vẫn không chịu trả lời.

Chu Hề lại không đòi câu trả lời nữa, chỉ lặng lẽ nhìn cô ta hồi lâu, trong mắt thoáng vẻ tiếc nuối: “Doãn San, thứ cô giỏi nhất là điều tra chuyên sâu. Thiên Thánh rốt cuộc là một công ty đầu tư như thế nào, có liên quan đến những người nào, tôi nghĩ cô hẳn phải rõ.”

“Thứ họ có thể cho cô chẳng qua là cái gọi là đặc quyền và bản lĩnh thông thiên, có thể giúp cô càng tự do tự tại, tùy tâm tùy ý thực hiện mọi lý tưởng và hoài bão của mình. Nhưng Kiều Bách và KR đầu tư vào Hướng Úy là vì muốn kiếm tiền, còn Thiên Thánh đầu tư vào cô, e rằng không chỉ vì tiền.”

Doãn San nhìn cô không chớp mắt: “Tại sao cô lại nói với tôi những điều này?”

Chu Hề nói: “Đại bàng trên trời quá ít, tôi không muốn nhìn thấy chúng bị thuần hóa thành gia cầm, càng không muốn chúng trở thành món ăn trên bàn.”

Lồng ngực Doãn San chợt thắt lại, trong lòng như bị thứ gì đó chặn nghẹn, khó chịu không sao nói thành lời.

Chu Hề chỉ nói đến đó, nói một câu tạm biệt rồi đi về phía Ninh Diên đang bước tới từ đằng trước.

Hai người gặp nhau giữa đường, ánh mắt cô rơi xuống chiếc túi lớn in logo ZG trong tay anh: “Anh mua gì thế?”

“Lát nữa cho em xem.” Ánh mắt Ninh Diên lướt qua vai cô, nhìn Doãn San đang có phần ngẩn người một cái rồi hỏi: “Hai người nói chuyện gì vậy?”

“Lát nữa em kể anh nghe.”

Ninh Diên gật đầu, lại nhìn sang Doãn San, từ xa nói vài câu tạm biệt, sau đó nắm tay cô đi về phía lối ra.

Đi được hơn chục mét, không đợi Chu Hề mở lời, anh đã hỏi trước: “Em nói chuyện Thiên Thánh với cô ấy à?”

Chu Hề nghiêng đầu nhìn anh một cái, nói: “Chỉ hơi nhiều lời khuyên vài câu thôi.”

Ninh Diên sao có thể không biết cô trước nay vốn không thích xen vào chuyện người khác. Lần này cô chịu khuyên Doãn San, đều là vì câu cô từng nói khi biết Doãn San là bạn gái cũ của anh — “Em cũng rất thích cô ấy.”

Anh siết tay cô chặt hơn một chút, nói: “Cô ấy rất thông minh, thật ra rất nhiều chuyện cô ấy đều hiểu, nhưng cô ấy là một chiến binh.”

“Em biết.” Trong đầu Chu Hề hiện lên bộ phim tài liệu chuyên đề mang tên 《0:00》 của Hướng Úy từng gây tiếng vang lớn vào năm ngoái.

0 giờ 00 phút ——

Những người đi ngủ sớm đã chìm vào giấc mộng ngọt ngào. Ống kính chuyển ra ngoài cửa sổ, trong những công ty IT lớn vẫn sáng đèn rực rỡ, có người còn đang miệt mài gõ bàn phím, ánh sáng xanh từ màn hình máy tính hắt tới khách sạn xa hoa nhất cách đó hai con phố.

Trong căn phòng tổng thống giá tám mươi nghìn một đêm, gã nhà giàu bụng phệ ôm cô gái trẻ xinh đẹp, chìm đắm trong cuộc sống xa hoa trụy lạc; còn trong một con ngõ nhỏ không ai biết đến, một ông lão nhặt ve chai đang ngủ, lấy báo làm chăn chống rét.

Có người vui vẻ cày phim trong căn phòng sạch sẽ, thoải mái, vừa xem vừa chê bai tình tiết bán mình để đổi lấy tiền cứu mạng, mà câu chuyện ấy lại đang thực sự xảy ra trong một nhà nghỉ nhỏ ở đầu con ngõ cách nhà không xa.

Dưới lầu vọng lên tiếng hò hét uống rượu ầm ĩ từ quán ăn đêm, còn người trẻ tuổi trên lầu lại đang cầm lưỡi dao, suy nghĩ xem phải làm thế nào để lặng lẽ kết thúc sinh mạng của mình…

Quan tâm đến khổ đau, quan tâm đến tầng lớp dưới đáy xã hội, quan tâm đến những nhóm yếu thế — đó là nội dung bộ phim truyền tải trên bề mặt. Nhưng thông qua những tương phản mạnh mẽ ấy, điều Doãn San muốn chất vấn hơn cả là — rốt cuộc điều gì đã tạo nên những khoảng cách này?

Lập tâm cho trời đất, lập mệnh cho dân sinh.

Có quá nhiều người ca tụng thời thịnh thế, có quá nhiều người ngợi ca cảnh thái bình, còn những người như Doãn San lại ôm trong lòng lòng dũng cảm đơn độc, cất lên tiếng gào đòi được sống thay cho những kiếp người nhỏ bé vẫn đang mắc kẹt trong bóng tối và bùn lầy.

Chu Hề không có lý tưởng cách mạng như vậy, nhưng từ tận đáy lòng cô vẫn khâm phục lòng can đảm ấy, không đành nhìn người dũng sĩ đi chịu chết.

Ninh Diên hiểu được thiện ý ấy của cô, ôm lấy vai cô, nói: “Yên tâm đi, Quý Úc Đồng sẽ không để Thiên Thánh dễ dàng đạt được mục đích như vậy đâu.”

“Khó nói lắm.” Chu Hề lắc đầu.

Ninh Diên nói Doãn San là một chiến binh, mà một chiến binh thực sự chưa bao giờ sợ hy sinh.

Chủ đề này hơi nặng nề, Chu Hề thở ra một hơi dài, trút đi nỗi nặng trĩu trong lòng, sau đó dùng khuỷu tay huých vào ngực Ninh Diên: “Anh thành thật khai đi, kéo em đến đây có phải là để Trác Trác hết hy vọng không?”

hết chương 72.

truyen full, truyenfull, truyenfullvn, truyenfulllive

truyenfull,truyenfull vn