Quan Hệ Ngày Đêm - Hạ Mạt Thu

Chương 22

Ánh sáng trong nhà hàng mờ tối, tiếng nữ ca sĩ khe khẽ ngân nga vương bên tai.

“Một người?” Chu Hề khẽ cười, “Có phải em nên tỏ ra thụ sủng nhược kinh một chút không?”

Lần này Ninh Diên không cười. Anh vẫn nhìn cô, chậm rãi nói rõ từng lời: “Năm nay anh 35 tuổi, chuyện trước năm 6 tuổi anh không có ấn tượng, nhưng kể từ khi có ký ức đến giờ, em là cô gái đầu tiên anh rất muốn theo đuổi, đồng thời cố gắng biến điều đó thành hành động.”

Ý cười trên môi Chu Hề dần nhạt đi, nghe anh nói tiếp: “Anh chỉ từng yêu một lần, là bạn học đại học, yêu nhau ba năm rồi chia tay. Sau đó anh không có bạn gái dưới bất kỳ hình thức nào, cho đến khi gặp em.”

Chu Hề khẽ cau mày, “Anh tưởng em đang truy hỏi tình sử của anh?”

“Không.” Ninh Diên lắc đầu, “Chúng ta đều sẽ không hỏi. Anh cũng không phải đang khai báo tình sử với em.”

Không cần cô hỏi, anh đã đưa ra câu trả lời: “Anh đang nói với em rằng, anh không phải người dễ kích động, càng không phải người dễ dàng rung động. Đêm đó ở Hồng Kông, anh lên xe của em không phải vì kích động, cũng không phải nhất thời rung động, mà là vì anh đã rung động trước em từ lâu.”

Chu Hề nhìn anh, cảm thấy trong lòng có một thứ cảm xúc xa lạ mà khác thường đang dần lên men, giống như một chiếc lông vũ mềm mại khẽ lướt qua trái tim, lại giống như cánh bướm đang khẽ vỗ trên tim.

Ninh Diên thản nhiên đón lấy ánh mắt cô, không nói thêm gì nữa, cũng không hỏi cô có tin hay không, chỉ có những ngón tay đặt trên bàn là hết lần này đến lần khác miết chiếc khăn ăn.

Trong khoảng lặng kéo dài là sự giằng co không thành tiếng.

Cả hai đều hiểu rõ, đây lại là một lần mạo hiểm nữa của anh trong tối nay, một lần mạo hiểm có mức độ rủi ro cao hơn lần trước.

Sau khi bày tỏ mong muốn thúc đẩy tiến triển của mối quan hệ mới, việc phơi bày lòng mình cho cô thấy như thế này rất có thể sẽ khiến cô cảm thấy áp lực. Nhưng anh vẫn lựa chọn tiến thêm một bước.

Chẳng trách anh có thể trở thành Ninh thần được cả giới đầu tư lẫn các đội ngũ khởi nghiệp ngưỡng vọng và sùng bái, chú ý đến rủi ro nhưng không sợ rủi ro, dám mạo hiểm nhưng không xốc nổi tiến bừa.

Chỉ là, khóe mắt Chu Hề dõi theo động tác nhỏ đã lặp đi lặp lại rất nhiều lần trên tay anh, trong lòng khẽ cười.

Cô hơi dời mắt đi, nghiêm túc nói: “Tuy đến hiện tại, em vẫn chưa rung động gì với anh, nhưng em cũng không dễ dàng mời người khác lên xe.”

Trong đôi mắt đen của Ninh Diên thoáng qua ý cười, “Là vinh hạnh của anh.”

“Quả thực là vậy.” Chu Hề cố ý tỏ vẻ nghiêm túc, “Hơn nữa, người đầu tiên anh theo đuổi là em, chứng tỏ mắt nhìn của anh không tệ.”

Nụ cười nhanh chóng lan khắp gương mặt Ninh Diên, ngay cả trong giọng nói cũng chứa ý cười: “Quả thực là vậy.”

**

Tại sảnh tầng một của khách sạn, tài xế nhìn cành cây bên ngoài bị tuyết đọng đè cong, nghiêng đầu nói với người đàn ông bên cạnh đang chăm chú nhìn màn hình laptop: “Trợ lý Ngô, tuyết càng lúc càng lớn, tôi sợ đường sẽ bị phong tỏa.”

Nghe vậy, Ngô Ứng dời mắt khỏi máy tính nhìn ra ngoài bức tường kính, khẽ nhướng mày.

Anh hiểu nỗi lo của tài xế, nhưng… ông chủ đang ở cùng Chu tổng liệu có mong trận tuyết này rơi lớn thêm một chút không?

Ngô Ứng đã theo Ninh Diên ba năm, gần như toàn quyền lo liệu công việc và cuộc sống của anh, vừa không tin những lời đồn bên ngoài về xu hướng tính dục của anh, nhưng cũng chưa từng thấy bên cạnh anh xuất hiện bất kỳ người phụ nữ nào.

Cho đến hơn nửa năm trước, khi Ninh Diên dặn anh để ý lịch trình của Chu Hề bên ngoài Bắc Thành, đồng thời tạo ra đủ loại cuộc tình cờ gặp gỡ, Ngô Ứng mới lờ mờ hiểu ra đôi chút.

Là trợ lý đặc biệt, anh hiểu rõ hơn ai hết những dây dưa trong mối quan hệ giữa Ninh Diên và Chu Hề, nhưng cũng giống như những lời anh từng dặn tài xế ở Thanh Châu: chuyện không nên nhìn thì đừng nhìn, chuyện không nên hỏi thì đừng hỏi. Tương tự, quyết định không đến lượt anh đưa ra thì tuyệt đối đừng tùy tiện phỏng đoán.

Một trận gió lạnh lướt qua, thổi lớp tuyết mới đọng trên đầu cành rơi xuống.

Ngô Ứng cầm điện thoại trên sofa lên, khẽ gõ màn hình mấy cái.

Cùng lúc đó, màn hình điện thoại Ninh Diên đặt trên bàn sáng lên.

Anh liếc nhìn, là tin nhắn WeChat của Ngô Ứng: “Ninh tổng, tuyết rất lớn, có thể đường sẽ bị phong tỏa.”

Ngô Ứng không tự tiện đưa ra quyết định, mà Ninh Diên cũng giao quyền lựa chọn cho Chu Hề.

“Bên ngoài tuyết rất lớn, muộn thêm chút nữa có thể sẽ phong tỏa đường. Đưa em về trước, hay ngồi thêm một lát?” Anh hỏi.

Chu Hề nghiêng đầu nhìn thành phố ngoài cửa sổ đã phủ một màu trắng bạc, rồi quay mắt nhìn anh, khóe môi khẽ cong lên: “Anh muốn nghe câu trả lời nào?”

Ninh Diên bật cười, “Chu Hề, anh không tham lam.”

Tối nay đã tiến được hai bước lớn, vậy là đủ.

Bất kể là trời sinh đã vậy, hay cố ý tạo nên, Chu Hề đều khá hài lòng với cảm giác chừng mực ôn hòa, biết tiến biết lùi này của anh.

Cô đặt ly rượu trong tay xuống, nở với anh một nụ cười chân thành hơn: “Đi thôi, sáng mai em còn có cuộc họp.”

Thanh toán xong, Ninh Diên nhận áo khoác và khăn choàng từ nhân viên phục vụ, vắt lên khuỷu tay.

Trong lúc chờ thang máy, Chu Hề nhìn những tua rua rủ xuống từ chiếc khăn choàng, hỏi: “Lúc chọn anh không lo em sẽ chê nó xấu à?”

“Anh chỉ lo nó chưa đủ dày.” Ninh Diên đưa tay chắn hờ cửa thang máy cho cô, mời cô vào trước.

Chu Hề cụp mắt cười một cái rồi bước vào thang máy. Họ đều là những nhà đầu tư tinh anh, giỏi nhất là phân tích lợi hại. Lạnh hay xấu, đối với người khác còn cần cân nhắc đắn đo, nhưng đối với họ, căn bản không thể tạo thành một câu hỏi lựa chọn.

Thang máy chậm rãi đi xuống, Chu Hề nhìn vào đôi mắt phản chiếu trên mặt gương trong buồng thang máy, nói: “Darcy đứng ra thu xếp, giúp em hẹn người phụ trách của mấy tổ chức đầu tư nước ngoài ăn cơm vào thứ Sáu.”

Ninh Diên dường như đã rất quen với việc dòng suy nghĩ của cô đột nhiên chuyển hướng, thuận thế tiếp lời: “Trùng hợp thật, bữa ăn Kiều Bách thu xếp cũng vào thứ Sáu.”

Chu Hề nghiêng đầu nhìn anh, “Các anh đặt ở đâu?”

Ninh Diên đón lấy ánh mắt cô, “Hay là xem thử còn có thể tình cờ gặp nhau nữa không?”

“Anh muốn tăng lương cho trợ lý của anh đến mức nào vậy?” Chu Hề liếc xéo anh một cái, nhưng không phủ nhận đề nghị của anh.

Trong lúc nói chuyện, thang máy đã xuống đến tầng một.

Chu Hề vừa bước một chân ra khỏi thang máy, trên vai bỗng nặng xuống, hóa ra Ninh Diên đã khoác áo măng tô lên người cô.

“Bên ngoài lạnh.” Anh nói.

Anh cao, chiếc áo măng tô dáng dài mặc trên người gần chạm đến mắt cá chân.

Chu Hề đút tay vào túi áo, hơi nhấc vạt áo lên một chút, sóng vai cùng anh bước ra khỏi khách sạn.

Xe đã đợi sẵn trước cửa từ lâu. Ngô Ứng đứng bên ngoài xe, dường như hoàn toàn không nhìn thấy chiếc áo trên người cô, mỉm cười chào cô: “Chu tổng.”

Chu Hề gật đầu với anh.

Ninh Diên đích thân mở cửa sau, mời cô lên xe rồi mới lên từ phía bên kia. Sau đó anh hạ cửa kính xe xuống, nói với Ngô Ứng vẫn đang đứng bên ngoài: “Tối nay tuyết lớn, lên xe đi cùng đi.”

“Không cần đâu, anh và Chu tổng cứ đi trước.” Ngô Ứng lùi về sau một bước, cúi người dặn tài xế: “Đường trơn, lái xe cẩn thận.”

Thấy anh kiên quyết, Ninh Diên không nói thêm nữa, khẽ gật đầu rồi dặn tài xế lái xe.

Chiếc xe chậm rãi rời khỏi cửa khách sạn. Chu Hề nhìn Ngô Ứng qua lớp kính, quay đầu nói với Ninh Diên: “Anh thật sự nên tăng lương cho anh ấy.”

Ninh Diên nắm lấy bàn tay cô đang đặt trên ghế, “Được, ngày mai tăng luôn.”

**

Bên ngoài khách sạn, Ngô Ứng nhìn theo chiếc xe đi xa rồi quay trở vào đại sảnh ấm áp, mở ứng dụng gọi xe.

Trong thời tiết khắc nghiệt gió tuyết đan xen, mặc dù đã tăng thêm rất nhiều tiền, một tiếng trôi qua vẫn không có ai nhận chuyến.

Anh ngẩng mắt nhìn đồng hồ treo trên tường khách sạn, quyết định tối nay tạm ở lại đây một đêm, sáng mai tuyết nhỏ bớt rồi mới gọi xe về thay quần áo.

Anh đứng dậy, lấy ví từ trong túi ra, đang cúi đầu lấy chứng minh thư thì sau lưng đột nhiên bị người ta vỗ mạnh một cái.

Anh quay người lại, một gương mặt tươi cười rạng rỡ, quen thuộc lọt vào tầm mắt.

“Sao anh lại ở đây?” Giọng Quý Úc Đồng rất trong trẻo, giống như con người cô, sáng sủa lại cuốn hút.

Ngô Ứng dời mắt đi, nghiêm mặt nói: “Tối nay Ninh tổng có lịch trình ở đây.”

“Lịch trình gì? Tối nay ở đây có hoạt động à?” Quý Úc Đồng thuận miệng hỏi.

Ngô Ứng mím chặt môi, không lên tiếng.

Quý Úc Đồng trợn mắt, “Biết rồi, tôi lắm miệng.”

Ánh mắt Ngô Ứng lướt qua gương mặt đầy vẻ ghét bỏ của cô, nhìn về phía người đàn ông đứng cách cô không xa phía sau. Anh biết người này, giám đốc đầu tư của GH, trước đây từng gặp trong đủ loại dịp công việc, gần đây lại càng thường xuyên xuất hiện dưới tòa nhà KR. Hôm thứ Hai, Ngô Ứng nhìn thấy Quý Úc Đồng lên xe của anh ta, trong tay ôm một bó hoa rất lớn.

“Nhưng mà, bây giờ là tình hình gì đây?” Giọng nói trong trẻo của Quý Úc Đồng kéo anh hoàn hồn, “Ông chủ muốn ở lại khách sạn à? Uống say rồi?”

Bọn họ đều biết Ninh Diên hơi mắc chứng sạch sẽ, lại còn rất kén giường, không dễ dàng ngủ lại bên ngoài.

“Không phải, Ninh tổng đã về rồi.” Ngô Ứng thản nhiên đáp.

“Về rồi?” Quý Úc Đồng nhìn chứng minh thư anh mới lấy ra được một nửa, lập tức hiểu ra, “Có phải anh không gọi được xe không?”

Không đợi anh trả lời, Quý Úc Đồng đã giành nói trước: “Tôi lái xe tới, tôi đưa anh về.”

Khóe mắt Ngô Ứng thoáng thấy người đàn ông kia đang giơ tay xem đồng hồ, liền dứt khoát từ chối: “Không cần, hai người có việc thì cứ đi trước đi.”

“Bây giờ tôi không có việc gì.” Quý Úc Đồng nói rồi quay đầu nói với người đàn ông kia: “Tôi đưa đồng nghiệp về, anh cứ đi trước đi.”

Người đàn ông nhìn Ngô Ứng một cái, hơi do dự rồi đồng ý.

Ngô Ứng còn muốn từ chối, nhưng lại bị Quý Úc Đồng túm lấy tay áo kéo dậy, còn lên giọng dạy dỗ: “Đi thôi, về nhà mà ở, tiết kiệm chút tiền, sau này còn lấy vợ.”

Ngô Ứng bất lực, lại không muốn lôi lôi kéo kéo với cô, đành đi theo cô xuống bãi đỗ xe ngầm.

Đây không phải lần đầu tiên Ngô Ứng ngồi xe của Quý Úc Đồng, vì vậy anh đã sớm quen với cảnh lộn xộn trong xe cô đến mức chẳng buồn để ý.

Anh lần lượt thu dọn đống mỹ phẩm bày trên ghế phụ vào túi đựng mỹ phẩm, kéo khóa lại rồi đặt sang một bên.

Quý Úc Đồng dường như cũng đã quen với việc này, nhìn anh một cái rồi khởi động xe.

Chiếc xe chạy ra khỏi bãi đỗ xe ngầm, chìm vào màn tuyết bay đầy trời.

“Tuyết lớn thế này, sao ông chủ lại bỏ một mình anh ở khách sạn?” Quý Úc Đồng vừa cầm vô-lăng vừa hỏi.

“Ninh tổng phải đưa khách về.”

Quý Úc Đồng theo bản năng hỏi “Ai vậy?”, rồi lập tức kêu lên: “Được rồi, anh không cần trả lời, tôi chỉ thuận miệng hỏi thôi.”

Ngô Ứng nghiêng mắt nhìn đôi môi không tô son của cô, càng lúc càng cảm thấy mùi dầu gội trong khoang xe nồng đến mức khiến anh choáng đầu.

Anh dời mắt đi, giơ tay ấn nút hạ cửa kính xe.

Gió rét buốt cuốn theo những bông tuyết lớn đột ngột ùa vào, thổi Quý Úc Đồng co rụt cả cổ.

“Anh làm gì vậy?” Cô trừng mắt nhìn Ngô Ứng.

“Hơi ngột ngạt, mở cho thoáng khí.” Ngô Ứng quay đầu ra ngoài cửa sổ, hít sâu một hơi.

“Thoáng khí cái gì, anh không lạnh à?” Quý Úc Đồng kêu lên.

Ngô Ứng nhìn mái tóc cô bị gió thổi rối, “Không lạnh, vừa hay tỉnh táo một chút.”

Quý Úc Đồng mắng một câu “có bệnh”, rồi từ phía mình đóng cửa kính xe lại.

**

So với cả xe gió lạnh mà Quý Úc Đồng phải hứng, trong xe Ninh Diên lại ấm áp như mùa xuân.

Sau một quãng đường bò chậm như rùa, cuối cùng xe cũng đến khu chung cư nơi Chu Hề ở. Vì xe bên ngoài không được phép vào trong, Ninh Diên xuống xe cùng cô ở cổng, che ô, ôm lấy vai cô, đưa cô đến tận dưới tòa nhà chung cư.

Suốt dọc đường, chiếc ô trong tay anh gần như đều che hết trên đầu cô. Chu Hề nhìn bộ vest bị mưa tuyết làm ướt của anh, nói: “Đã bảo từ sớm là đưa ô cho em là được rồi.”

Ninh Diên không tranh luận, chỉ giơ tay vén gọn mấy sợi tóc rơi trên mặt cô, “Anh muốn đưa em về, ở bên em thêm một lúc.”

Sau đó anh chỉ vào vạt áo măng tô trên người cô đã bị bẩn, “Đưa anh đi.”

Chu Hề cười, “Xem ra anh đúng là lần đầu theo đuổi con gái.”

“Trong tình huống này, chẳng phải nên để em mang về giặt, như vậy mới có cơ hội lần sau trả áo cho anh sao?”

Ninh Diên bật cười, cúi đầu xuống, nhìn vào đôi mắt đang ánh lên ý cười của cô, “Vậy lúc này, có phải anh nên hôn em không?”

hết chương 22.

Tác giả:

Hai vị đại lão à, hai người cứ trêu qua ghẹo lại thế này, tôi chịu hết nổi rồi.

Cặp CP thứ hai lên sóng rồi nhé.

truyen full, truyenfull, truyenfullvn, truyenfulllive

truyenfull,truyenfull vn