Gió đêm rất lạnh.
Chu Hề nhìn người đàn ông trước mặt, bên ngoài bộ vest ba mảnh còn khoác thêm một chiếc áo dạ đen, nghiêm túc nói: “Anh nên tăng lương cho trợ lý.”
Ninh Diên khẽ cười, ánh mắt rơi xuống bộ quần áo mỏng manh trên người cô: “Lạnh không?”
“Đương nhiên là lạnh.” Chu Hề chẳng khách sáo nói, “Ai mà ngờ được giữa mùa đông thế này họ lại tổ chức tiệc rượu ngoài trời?”
Ninh Diên dịch sang bên cạnh một bước, hơi chắn giúp cô luồng gió thổi từ sân hiên tới: “Chắc Cục trưởng Chiêm sắp đến rồi.”
Tối nay là buổi giao lưu mừng xuân dành cho doanh nghiệp nước ngoài do chính quyền Bắc Thành tổ chức, đặc biệt mời người phụ trách cơ quan quản lý ngoại thương đến phát biểu. Những đại diện doanh nghiệp nước ngoài giống Chu Hề, đứng ngoài sân hiên chịu rét hứng gió, phần lớn đều là nể mặt Cục trưởng Chiêm mà tới.
“Mong là ông ấy không mặc áo khoác.” Chu Hề ôm chặt hai cánh tay.
Ninh Diên nhìn mu bàn tay đỏ lên vì lạnh của cô, ánh mắt tối đi: “Em vào trong trước đi, Cục trưởng Chiêm đến thì anh báo em.”
“Không cần, em vào trong đi một vòng.”
Trong lúc nói, cô đã mỉm cười vẫy tay với ai đó ở một góc trong hội trường.
Ninh Diên ngoảnh đầu nhìn, nhận ra đối phương là người phụ trách một tổ chức đầu tư nước ngoài, cũng là bạn cùng trường đại học với Chu Hề, bèn nói: “Em cứ đi lo việc trước đi.”
Chu Hề “ừ” một tiếng, cầm ví cầm tay, mỉm cười bước vào trong hội trường.
“Sylvia.” Người đàn ông cao lớn từ đằng xa đã nhiệt tình gọi cô.
“Darcy.” Chu Hề cười, đưa tay ra.
Darcy nắm lấy bàn tay lạnh ngắt của cô, hỏi cô có phải rất lạnh không, rồi chẳng đợi cô trả lời đã tự mình lên tiếng than phiền trước: “Trời mới biết họ nghĩ kiểu gì, lại nghĩ ra chuyện tổ chức party ngoài sân hiên ở Bắc Thành khi nhiệt độ âm ba bốn độ.”
“Chắc là muốn đẹp bất chấp giá rét.” Chu Hề đùa.
Darcy rất phối hợp, cười ha ha hai tiếng, sau đó hất cằm về phía cô vừa đi tới: “Người vừa nói chuyện với em là Ninh Diên đúng không?”
“Ừm.”
“Sao anh ấy lại tới đây?” Darcy lấy làm lạ, “Hôm nay chẳng phải chỉ mời doanh nghiệp nước ngoài thôi sao?”
“Không rõ.” Chu Hề chuyển chủ đề, “Chuyện lần trước tôi nói với anh thế nào rồi?”
“Yên tâm đi, đã lo xong cho em rồi. Tối thứ Sáu tôi hẹn người phụ trách của mấy bên, đến lúc đó em qua…”
Điều Darcy đang thu xếp chính là việc “kéo bè kéo cánh” mà Chu Hề và Ninh Diên đã phân công nhau ở cổ trấn. Với thế mạnh gần đây của KR và Hồng Thăng, nếu trực tiếp đứng ra lôi kéo người, không chỉ khiến đối thủ chú ý mà còn khiến những tổ chức vốn đang chiếm cứ địa bàn riêng sinh lòng đề phòng, xử lý không khéo rất dễ phản tác dụng. Vì vậy, cả hai không hẹn mà cùng chọn cách tìm người đứng ra dựng sân khấu.
Ở cổ trấn, Ninh Diên nhờ Kiều Bách làm người trung gian, kết nối các tổ chức đầu tư tư nhân lại với nhau, còn Chu Hề thì nhờ Darcy, bạn cùng trường, đứng ra.
“Nhưng miếng bánh tuy khiến người ta động lòng, muốn họ thật sự dốc sức thì e là phải cho chút ngon ngọt trước đã.” Darcy nói.
“Tôi biết.”
Chẳng ai là kẻ ngốc, huống chi còn là một đám nhà đầu tư không có lợi thì chẳng dậy sớm.
Gió bên ngoài dường như càng lúc càng lớn, thổi khiến Chu Hề khịt mũi. Đúng lúc cô không nhịn được, lại muốn chê cách suy nghĩ của ban tổ chức, một nam phục vụ xách túi đi tới bên cạnh cô, tươi cười hỏi: “Xin chào, cô là cô Chu phải không ạ?”
“Là tôi. Có chuyện gì vậy?” Chu Hề nhìn anh ta.
“Xin chào, đây là đồ một vị khách nhờ tôi chuyển giúp cho cô.” Nam phục vụ dùng hai tay đưa chiếc túi giấy trong tay cho cô.
Chu Hề liếc qua logo thương hiệu bên ngoài túi, lập tức đoán được bên trong là gì, cũng đoán được tên vị khách kia.
“Cảm ơn.” Cô nhận lấy, mở ra, bên trong quả nhiên là một chiếc khăn choàng cashmere dày. Thương hiệu này chuyên làm những phụ kiện nhỏ như khăn lụa, cà vạt, ở tầng hai khách sạn có một quầy trưng bày, tiện cho khách lưu trú tiện tay mua một món quà mang về.
Darcy ghé lại nhìn, cười: “Ai thế? Đúng là đưa than giữa trời tuyết nhỉ.”
Chu Hề chỉ cười không nói, lấy khăn choàng ra khỏi túi, quấn lên người.
Darcy nhìn kỹ một lúc, muốn nói lại thôi: “Chỉ là hoa văn này hơi…”
Nền tím thêu hoa jacquard cỡ lớn, còn đính cả chỉ vàng chỉ bạc, hoa văn rực rỡ, lộng lẫy sang trọng, nhìn là biết ngay kiểu dành cho những quý bà lớn tuổi giàu có, hoàn toàn không hợp với khí chất và phong cách của Chu Hề.
Nhưng Chu Hề lại nói: “Ấm là được.”
Darcy cười gượng: “Cũng phải.”
Tuy không bằng áo khoác, nhưng có chiếc khăn choàng cashmere này quấn quanh người, cảm giác lạnh trên người Chu Hề rõ ràng đã vơi đi rất nhiều. Cô ôm một cốc nước nóng, tiếp tục bàn với Darcy một vài chi tiết, chợt cảm thấy có thứ gì đó lạnh buốt rơi xuống mặt.
Ngay sau đó, không biết ai hô lên một tiếng: “Tuyết rơi rồi!”
Theo tiếng gọi ấy, khách khứa trong hội trường lần lượt ngẩng đầu nhìn lên trời.
Dưới màn trời tối đen, từng bông tuyết như những chiếc lông vũ nhẹ nhàng bay xuống.
Lại có những tiếng người nối tiếp nhau vang lên: “Tuyết rơi rồi.”
“Tiệc tối thế này chắc không tổ chức nổi nữa đâu nhỉ.” Darcy nhìn những vị khách đang lần lượt đi vào trong khách sạn, nói.
“Nếu còn không hủy, ban tổ chức có lẽ không phải ngốc mà là điên rồi.” Chu Hề quấn chặt khăn choàng, ra hiệu cho anh cũng mau đi vào trong.
Tuyết dần dày hơn, chẳng bao lâu đã nối thành một khoảng trắng xóa mênh mông.
May mà ban tổ chức chưa điên. Sau khi họ vào trong tránh tuyết chưa đầy mười phút, một người phụ trách đã vô cùng áy náy thông báo với mọi người rằng do thời tiết và khâu cân nhắc chưa chu đáo, buổi giao lưu tối nay tạm thời hủy bỏ.
Những vị khách chịu rét cả tối ngoài miệng đều nói không sao không sao, trong lòng đã hỏi thăm ban tổ chức cả ngàn vạn lần, nhưng so với tiếp tục ở lại giữa gió rét tuyết lớn, họ cảm thấy mất công chạy một chuyến cũng chỉ là chuyện nhỏ.
“Em cũng chưa ăn cơm đúng không, hay là cùng đi ăn?” Darcy đề nghị.
“Không, tôi còn có việc.” Ánh mắt Chu Hề rơi xuống tua rua của chiếc khăn choàng.
Darcy để ý thấy động tác nhỏ này của cô, trêu: “Sao thế, có hẹn với giai nhân à?”
Chu Hề thoải mái đáp một tiếng phải, trái lại khiến Darcy sững ra, một lúc lâu sau mới hóng hớt hỏi: “Ai vậy? Tôi có quen không? Tôi hơi tò mò đấy, vị khách nào lại hẹn được nữ thần Sylvia của chúng ta.”
“Không cần tò mò, tôi có thể nói thẳng cho anh biết.” Chu Hề tháo chiếc khăn choàng hơi ẩm xuống, cầm trong tay, “Ninh Diên của KR, biết không?”
Thừa lời, làm ngân hàng đầu tư thì ai mà không biết Ninh Diên.
Nhưng nếu là Ninh Diên thì chẳng có trò hay gì để xem rồi, dù sao ai cũng biết Ninh thần không có hứng thú với phụ nữ…
Darcy lại nhìn chiếc khăn choàng vừa quê vừa già trên người Chu Hề, lập tức hiểu ra, xem ra Ninh thần cũng chẳng hiểu mấy về gu thẩm mỹ của phụ nữ.
Anh hắng giọng, chợt nhớ tới tin hành lang nghe được cách đây không lâu: “Em muốn nuốt Vân Diễn?”
Thấy cô không phủ nhận, Darcy nhớ lại lúc ở buổi tiệc vừa rồi, hai người này vẫn còn có thể thản nhiên như không mà chào hỏi nhau, quyết định rút lại lời vừa nãy.
Ai bảo chẳng có trò hay để xem?
Siêu tân tinh vs danh tướng kỳ cựu, rõ ràng màn đối đầu này còn đặc sắc, còn đáng xem hơn.
Nghĩ đến Chu Hề còn có việc chính, Darcy nhanh nhẹn chào tạm biệt cô. Trước khi đi, anh cười nói: “Chúc em may mắn.”
Nghĩ một chút, lại bổ sung thêm một câu: “Cũng chúc Ninh Diên may mắn.”
**
Sau khi nhìn Darcy vào thang máy, Chu Hề lấy điện thoại ra, mở tin nhắn WeChat chưa đọc.
Y: “Chọn chiếc dày nhất trong cửa hàng rồi, hoa văn hơi xấu, dùng tạm nhé.”
Thời gian gửi là nửa tiếng trước. Còn tin tiếp theo là năm phút trước: “Tuyết rơi rồi, tiệc hủy, em về thế nào?”
Còn một tin cuối cùng: “Anh ở hành lang khu hành chính bên tay phải của em.”
Nhìn thời gian, là hai phút trước.
Chu Hề cất điện thoại, đi về phía bên phải. Vừa rẽ qua góc hành lang, cô đã nhìn thấy ngay người đàn ông đang đứng bên cửa sổ, phóng mắt nhìn ra ngoài.
Trong khách sạn trải thảm dày, bước chân không phát ra tiếng, vậy mà anh lại như cảm nhận được điều gì, gần như ngay khoảnh khắc cô bước vào hành lang khu hành chính, anh liền bất chợt quay người lại, chạm phải ánh mắt cô.
Từ xa, anh mỉm cười với cô, sau đó bỏ chiếc điện thoại vẫn luôn cầm trong tay vào túi, thong thả bước tới trước mặt cô: “Nói chuyện xong rồi?”
Chu Hề “ừ” một tiếng, ngước mắt nhìn anh, biết rõ còn cố tình hỏi: “Đang đợi em à?”
Ninh Diên cũng “ừ” một tiếng, nói: “Đang nghĩ xem liệu có thể tình cờ cùng nhau ăn một bữa nữa không.”
Chu Hề nhìn anh không chớp mắt. Dưới ánh đèn màu ấm nơi hành lang khách sạn, đôi mắt ẩn sau tròng kính của anh rất sáng.
“Trợ lý của anh quên nói cho anh biết đây là đâu à?” Cô không hề báo trước mà hỏi.
Ninh Diên im lặng một thoáng rồi đáp: “Chu Hề, anh biết đây là Bắc Thành.”
Theo thỏa thuận của mối quan hệ trước đó, ở Bắc Thành họ không được có bất kỳ “quan hệ riêng tư” nào, cho dù gặp mặt cũng chỉ là quan hệ giữa Ninh tổng và Chu tổng.
Ninh Diên nhìn thẳng vào mắt cô: “Anh biết phá vỡ quy tắc rất có thể sẽ khiến em không vui, sẽ dẫn đến kết quả rất tệ, nhưng…”
Anh hơi ngừng lại, giọng nhẹ nhàng nhưng kiên định: “Anh rất muốn gặp em.”
Lý trí nói với anh rằng không thể mạo hiểm, nhưng cảm xúc muốn gặp cô lại mất kiểm soát mà điên cuồng dâng lên, lan tràn.
Chu Hề không chút biểu cảm nhìn chằm chằm anh.
“Xin lỗi.” Anh lùi về sau nửa bước, “Là anh vượt giới hạn rồi.”
Anh cho tay vào túi, hỏi: “Tài xế đang ở dưới lầu à?”
Chu Hề vẫn không lên tiếng.
Ninh Diên tự giễu cười một cái: “Sự mạo hiểm của anh khiến em phải xem xét lại việc đồng ý tiếp tục có đúng hay không, phải không?”
Chu Hề cuối cùng cũng lên tiếng: “Ninh Diên, em cứ tưởng kiểu mạo hiểm này không nên xuất hiện ở anh.”
Ninh Diên gật đầu, im lặng vài giây rồi lại nói: “Nhưng anh không hối hận.”
Anh nhìn cô, ánh mắt chân thành, thẳng thắn: “Chu Hề, nếu tối nay không có buổi tiệc này, có lẽ anh cũng sẽ tìm cớ đến thăm em.”
Chu Hề nhìn chăm chú vào đôi mắt đen sáng sau tròng kính của anh, khẽ cười trong lòng. Đây mới là Ninh Diên, đây mới đúng là Ninh Diên.
Ngay từ lần đầu gặp mặt, cô đã có thể nhìn thấy dã tâm anh giấu sau tròng kính, đương nhiên cũng có thể nhìn thấu sự tấn công và mạnh mẽ được anh bọc dưới vẻ dịu dàng.
Kể từ sau khi đồng ý tiếp tục mối quan hệ ở cổ trấn, anh hết lần này đến lần khác nói “lần sau”, cô đã biết rõ, anh tuyệt đối sẽ không dừng lại ở mối quan hệ trước kia chỉ l*m t*nh không nói chuyện tình cảm. Anh nhất định sẽ nhanh chóng xóa bỏ hai chữ “tạm thời” trong câu “tạm thời duy trì mối quan hệ như cũ” mà cô nói, thậm chí còn được đằng chân lân đằng đầu, đưa ra những yêu cầu sâu hơn.
Xét từ góc độ tránh phiền phức, kiểu mạo hiểm này cũng không nên xuất hiện ở Chu Hề. Nhưng cũng giống như anh, cô không hối hận vì đã đồng ý thử xây dựng một kiểu quan hệ mới với anh.
“Chỉ muốn gặp thôi à?” Chu Hề bình thản hỏi.
Ninh Diên sững ra, nhất thời không đoán chắc được ý cô.
Khóe môi cô hơi cong lên: “Không muốn mời em ăn một bữa ngon à?”
Ninh Diên cụp mắt, che đi ý cười đột nhiên dâng lên trong đáy mắt: “Rất muốn.”
Chu Hề liếc anh: “Thế còn không đi, đói chết rồi.”
**
Gió tuyết bên ngoài càng lúc càng lớn, cả thành phố khoác lên một lớp áo trắng.
Trong nhà hàng Tây ở tầng 27 của khách sạn, nhân viên phục vụ thu đĩa món khai vị đi. Chu Hề ngồi bên cửa sổ, nhìn con đường ùn tắc xe cộ phía dưới, lại nhớ đến cuộc trò chuyện hơn nửa tiếng trước.
Cô hỏi: “Nghĩ xong sẽ mời em ăn gì chưa?”
“Đã nghĩ qua rất nhiều.” Ninh Diên sóng vai đi cùng cô, nói, “Nhưng thích hợp nhất với hôm nay chắc là giải quyết ngay tại chỗ.”
“Tuyết rơi rồi, bên ngoài có thể sẽ tắc đường nghiêm trọng.” Anh đưa tay nhấn nút thang máy, “Trên lầu có một nhà hàng Tây, không tính là ngon, nhưng đủ nhanh.”
Quả thật rất nhanh, món khai vị vừa được dọn xuống không lâu, món chính đã được mang lên. Chu Hề thu ánh mắt lại, đang định cầm dao nĩa lên thì bỗng khựng lại, nâng cằm, ung dung nhìn người đàn ông đối diện đang chăm chú cắt bít tết.
Nhận ra ánh mắt của cô, Ninh Diên dừng động tác, hỏi: “Sao vậy?”
“Bữa này cũng không tính là ngon à?”
Ninh Diên nhìn hàng mày nhướng lên của cô, cười gật đầu: “Ừm, không tính là ngon.”
Chu Hề liếc xéo anh một cái, cầm lại dao nĩa, nghe anh nói: “Đợi lần sau thời tiết đẹp, anh lại mời em ăn một bữa ngon hơn.”
Lại là lần sau.
Chu Hề không vạch trần mánh khóe của anh, cắt một miếng bít tết cho vào miệng.
Mặc dù không gian tốt hơn lần trước gấp N lần, nhưng phần lớn thời gian hai người vẫn yên lặng như vậy, chỉ thỉnh thoảng trao đổi một hai câu nhận xét về đồ ăn.
Mãi đến khi món tráng miệng được dọn xuống, Chu Hề mới phá vỡ sự im lặng: “Anh biết hôm nay em sẽ tới à?”
Ninh Diên lắc đầu: “Không chắc, nhưng anh biết Cục trưởng Chiêm sẽ tham dự, đoán em sẽ nể mặt mà tới.”
“Thế nên anh giả làm đại diện doanh nghiệp nước ngoài một lần?”
“LP sáng lập của KR chính là quỹ của một trường đại học nước ngoài, cũng không tính là giả mạo.”
Chu Hề cầm ly rượu ngọt, thong thả xoay cổ tay, chất lỏng màu vàng nhạt men theo thành ly uốn lượn chảy xuống.
Giữa tiếng ngân nga khàn khàn, lười biếng của nữ ca sĩ, cô nhìn anh hỏi: “Ninh Diên, anh đã dùng cách này theo đuổi mấy người phụ nữ rồi?”
Đối mặt với câu hỏi bất ngờ, Ninh Diên không hề tỏ ra hoảng loạn dù chỉ một chút. Anh nhìn thẳng vào mắt cô, nói: “Một người.”
“Tên là Chu Hề.”
hết chương 21.