Quán Ăn Nhỏ Như Ý Ở Biện Kinh

Chương 99

Trong khoảng thời gian này, việc làm ăn của tửu lâu Khương Như Ý vô cùng phát đạt.

Mặt khác, hôn sự của nàng và Bùi Chiêu cũng đã hoàn thành các lễ nạp thái và nạp cát, cuối cùng đến bước nạp trưng.

*Nạp thái (纳采): Là bước chính thức đến dạm hỏi. Nhà trai nhờ bà mối mang lễ vật sang nhà gái để ngỏ ý cầu hôn. Nếu nhà gái đồng ý, hôn sự mới được tiến hành tiếp.
*Nạp cát (纳吉): Sau khi lấy bát tự (ngày, tháng, năm, giờ sinh) của cô gái, nhà trai xem bói hoặc hợp hôn. Nếu kết quả tốt lành (được "cát"), nhà trai mang tin vui và lễ vật sang báo với nhà gái. Đây là bước xác nhận hai người hợp mệnh, có thể kết hôn.
*Nạp trưng (纳征) (còn gọi là 纳币): Đây là lễ đưa sính lễ chính thức sang nhà gái. "Trưng" (征) có nghĩa là thành tín, xác lập hôn ước.

Vì Khương Như Ý là cô nhi, nên nhiều thủ tục do Bùi Cục trưởng thay mặt đảm nhận, như xem xét hôn thư, hay nghi thức mang đặc trưng của triều đại này là "hồi ngư trứ" — đặt nước sạch, cá sống và đũa vào một bình rượu tròn rồi đưa sang nhà trai.

*Hồi ngư trứ (回鱼箸)

回 (hồi) = quay lại, trao lại.
鱼 (ngư) = cá (đồng âm với 余, nghĩa là dư dả, sung túc).
箸 (trứ) = đũa. Trong văn hóa Hán, đũa luôn đi thành đôi, tượng trưng cho vợ chồng đồng lòng. Nước sạch (清水): tượng trưng cho sự trong sạch, cuộc sống bình yên. Việc đặt cả ba vào một bình rượu tròn rồi mang sang nhà trai có lẽ là một nghi thức gửi lời chúc và xác nhận hôn sự, với chiếc bình tròn tượng trưng cho đoàn viên, viên mãn.

Thế nên mấy ngày này, trong hậu viện của Khương Ký rất náo nhiệt, lần này Bùi Cục trưởng không chỉ mang theo chú mèo tam thể nhỏ, mà còn đưa cả Tiểu Lục, A Như và vài đứa trẻ đến ở lại, vui vẻ chơi đùa trong viện.

Trước cửa bếp, Khương Như Ý nhìn vào chum nước, thấy Bùi Cục trưởng đang cười ha hả vớt cá, cùng nước múc vào bình rượu tròn. Nói là bình rượu, nhưng dáng thấp lùn tròn trịa, trông giống một chiếc vò nhỏ hơn.

Không biết có phải ngửi thấy mùi cá hay không, chú mèo tam thể xinh đẹp cứ quấn lấy chân Bùi Cục trưởng, ngẩng đầu nhìn vào chiếc vò, miệng kêu meo meo không ngừng.

Bùi Cục trưởng cúi đầu nhìn nó, cười hiền dỗ dành: "Đợi một lát, chờ vớt xong mấy con cá này, phần còn lại để A Ý làm thịt cá xay cho ngươi ăn."

Khoảng thời gian này, lúc rảnh rỗi Khương Như Ý đã làm không ít cá viên cho Tiểu Lục và A Như ăn, phần thịt cá còn dư thì hấp lên cho mèo con, nó ăn ngon lành vô cùng, cái bụng nhỏ cũng tròn lên hẳn một vòng.

Không biết có phải nghe hiểu lời Bùi Cục trưởng hay không, quả nhiên con mèo con không kêu nữa, nó nghiêng đầu như suy nghĩ một lúc, rồi quay người đi về phía Khương Như Ý.

Khương Như Ý nhìn chú mèo xinh đẹp, lòng mềm nhũn ra, vội cúi xuống bế nó lên, một người một mèo hứng thú nhìn vào vò cá.

Khi Bùi Chiêu bước vào hậu viện, thì thấy cảnh tượng nhàn nhã như vậy.

Khóe môi chàng khẽ cong, bước nhanh vào trong sân, dịu giọng gọi: "Lục thúc, A Ý."

Khương Như Ý nghe tiếng thì quay đầu nhìn, liếc thấy mặt trời mới ngả về tây, ngạc nhiên hỏi: Sao "hôm nay tan làm sớm vậy?"

Bùi Chiêu "ừ" một tiếng, định đưa tay nắm tay nàng, nhưng thấy hai tay nàng đang ôm mèo, đành rút lại, khẽ xoa ngón tay.

Bùi Cục trưởng cũng quay đầu nhìn chàng, Bùi Chiêu gặp ánh mắt nghi ngờ của ông, mỉm cười giải thích: "Đường công cho nghỉ sớm, nên đến xem bên Lục thúc chuẩn bị tới đâu rồi."

Tuy nói vậy, nhưng từ đầu đến cuối ánh mắt chàng vẫn đặt trên người Khương Như Ý, rõ ràng không thật lòng.

Khương Như Ý trừng mắt nhìn chàng một cái, rồi lại bật cười. Nàng đặt mèo con xuống đất, cuối cùng hai tay rảnh ra, người nào đó đạt được ý nguyện nắm lấy tay nàng, khóe môi cong lên.

Bùi Cục trưởng vớt xong cá, đặt muôi sang một bên, cười nói: "Con còn không yên tâm Lục thúc sao? Tuỳ tùng của con đâu, bảo hắn đem cái vò này về. Số cá trong đó phải nuôi cẩn thận, nuôi đến ngày thành thân đó."

Bùi Chiêu gật đầu: "Lục thúc yên tâm, Bùi quản gia sẽ trông coi."

Nghe nói do Bùi quản gia chăm sóc, Bùi Cục trưởng rất an tâm gật đầu. Khi tuỳ tùng cẩn thận mang lễ "hồi ngư trứ" đi, ông vui vẻ quay vào nhà ăn dưa, để lại đôi tình nhân nhỏ chưa thành thân ở lại nói chuyện riêng.

Bùi Chiêu nhìn xuống Khương Như Ý: "A Ý, hôm nay thế nào?"

Khương Như Ý cười tươi: "Rất tốt. Sáng ăn trứng chiên hành lá và cháo đậu đỏ do Tề Phi làm, trưa chơi trốn tìm với Tiểu Lục và A Như, đến trưa ăn mì lạnh gà xé. Thịt gà xé nhỏ, trộn với sốt và tương ớt chua cay, rất ngon."

Bùi Chiêu nghe nàng nói, lại cúi thấp đầu hơn, giọng hơi tủi thân: "Nàng biết ta không hỏi cái đó mà. A Ý, hôm nay có nhớ ta không?"

Khương Như Ý nghe giọng dịu dàng triền miên bên tai, lại cảm nhận hơi thở gần kề, mặt nóng bừng, nhỏ giọng đáp: "Ừ... cũng có nhớ."

Bùi Chiêu nhìn gò má và vành tai nàng đỏ lên, ánh mắt lại dừng ở đôi môi hồng đầy đặn của nàng, trong lòng ngứa ngáy khó tả.

Chàng nói: "A Ý, ta cũng nhớ nàng. Nàng nói xem có lạ không, rõ ràng sắp thành thân rồi, mà ta lại càng nhớ nàng hơn."

Nói đến đây, trong mắt Bùi Chiêu thoáng hiện ý cười tự giễu. Trước kia khi đọc những câu thơ trong sách, chàng vẫn chưa cảm nhận được điều gì sâu sắc, nhưng giờ đây mới thật sự hiểu thế nào là "thức ngủ mong nhớ, trằn trọc không yên", thật sự hiểu được cảm giác tương tư tận xương tủy.

Khương Như Ý nghe Bùi Chiêu nói thẳng như vậy, trên mặt càng nóng hơn, nhưng trong lòng lại ngọt ngào, khóe môi không kìm được cong lên.

Nàng chủ động vòng hai tay ôm lấy cổ chàng, nhón chân hôn nhẹ lên môi chàng một cái rồi đỏ mặt cười. Bùi Chiêu thấy nàng cười như vậy, cũng bật cười theo, chàng đặt tay sau eo nàng, trước khi nàng kịp rời đi, đã kéo sâu nụ hôn ấy hơn.

...

Sau lễ nạp trưng, thì đến đến giai đoạn chuẩn bị nghênh thân. Bùi Thị lang và Bùi Cục trưởng xem lịch, chọn ngày lành tháng tốt, nghĩ Khương tiểu nương tử là người thông minh lại có chủ kiến, hai người còn đặc biệt hỏi qua ý kiến của nàng, cuối cùng định ngày thành thân của hai người vào đầu thu năm nay.

Trong tửu lâu Khương Ký có A Thược, Tề Phi, A Viễn và A Sơn trông coi, việc kinh doanh cũng ổn định, bốn người để Khương Như Ý tạm nghỉ ngơi, yên tâm chờ xuất giá.

Ban đầu Khương Như Ý thấy hai việc này không hề mâu thuẫn, nhưng được nghỉ ngơi cũng tốt.

Nhưng rất nhanh, Khương Như Ý phát hiện mọi chuyện chẳng hề đơn giản như vậy. Chỉ riêng việc may y phục cưới, bên cửa hàng đã cho người đến đo tới ba lần, rồi phải chọn kiểu dáng, hoa văn, mỗi loại đều tinh xảo đẹp mắt, khiến người ta hoa cả mắt.

Sau khi chọn xong y phục lại đến chọn mũ cưới và giày cưới, điểm xuyết vàng bạc, châu báu và hoa tươi. Khương Như Ý cùng Đường Cẩm và A Thược ngồi trong sảnh, sáu con mắt nhìn chằm chằm vào quyển mẫu trước mặt, không ngừng phát ra tiếng xuýt xoa cảm thán.

Đối diện là quản sự của Tứ ty Lục cục, mỉm cười chờ nàng quyết định.

Đường Cẩm và A Thược ở bên cạnh ríu rít chọn kiểu dáng, nhìn bộ dạng ấy còn hưng phấn và phân vân hơn cả Khương Như Ý.

Sau khi lật tới lật lui quyển mẫu mấy lần, cuối cùng Khương Như Ý quyết định: "Chọn mẫu hoa đoàn viên cát tường này đi."

Quản sự Tứ Ty Lục Cục hiển nhiên đã quen nhìn các tiểu nương tử do dự chọn lựa, còn hỏi thêm một câu: "Tiểu nương tử không đổi nữa sao?"

Khương Như Ý mỉm cười lắc đầu: "Không đổi nữa, phiền quản sự chuẩn bị theo mẫu này."

Quản sự nhìn tiểu nương tử xinh đẹp thông minh trước mặt, trong lòng thầm cảm thán một tiếng. Không hổ là đông gia của tửu lâu Khương Ký, chỉ riêng sự trầm ổn và khí chất này đã không phải tiểu nương tử bình thường nào cũng sánh được. Nghe nói tân lang còn là Thiếu doãn phủ Khai Phong, tuổi còn trẻ đã giữ chức cao, tiền đồ hẳn vô cùng rộng mở.

Nghĩ vậy, nụ cười trên mặt của quản sự càng thêm chân thành: "Tiểu nương tử đã quyết định rồi thì cứ như vậy đi. Khi y phục, mũ cưới và giày cưới làm xong, sẽ lập tức cho người mang đến, xin tiểu nương tử yên tâm."

Khương Như Ý cười nói một tiếng "làm phiền rồi", lại còn tự mình tiễn quản sự ra cửa. Trở lại sảnh, nàng nhìn thấy Đường Cẩm và A Thược đều bày ra vẻ mặt ngưỡng mộ.

Khương Như Ý bật cười, nàng chớp mắt với Đường Cẩm: "Chắc Đường tiểu nương tử cũng sắp có tin vui rồi chứ?"

Đường Cẩm không ngờ Khương Như Ý đột nhiên hỏi tới mình, đối diện ánh mắt nhìn sang của Khương Như Ý và A Thược, khuôn mặt lập tức đỏ bừng lên, sau đó cúi đầu bật cười. Ba người nhìn nhau rồi cùng bật cười rộn rã.

...

Đầu thu, trời cao trong xanh, tiết trời mát mẻ, thích hợp cưới hỏi.

Giờ lành sắp đến, đoàn nghênh thân vừa thổi kèn đánh trống rộn rã, vừa men theo bờ sông Biện rồi vòng lên phía bắc, náo nhiệt dừng trước cửa.

Trong phòng, Khương Như Ý ngồi trước chiếc gương đồng điểm hồng trang, nhẹ nhàng tô phấn điểm son, đôi môi đỏ được điểm đậm hơn vài phần, mái tóc đen được búi thành kiểu cao trang nhã. Mũ cưới bằng vàng bạc tinh xảo, những chuỗi tua ngọc trai buông rủ lay động duyên dáng theo từng cử động. Nàng mặc đại tụ y màu đỏ thẫm thêu chỉ vàng, phối cùng váy hoàng la dát vàng, bên ngoài khoác khăn hồng bội đỏ viền kim tuyến, trên đó là hoa văn dây leo quấn cành cầu kỳ mà cát tường.

Khương Như Ý mỉm cười với gương, chỉ thấy trong gương tân nương mắt sáng môi hồng, dung nhan rạng rỡ như ngọc.

Đường Cẩm và A Thược đứng bên nhìn đến ngẩn người: "Đẹp quá... thật sự rất đẹp."

Ngoài cổng viện, Bùi Chiêu nhìn cánh cửa quen thuộc trước mắt, trong mắt tràn đầy dịu dàng.

Chàng nhanh nhẹn xuống ngựa, đẩy cửa bước vào thì thấy Tiểu Lục, A Như và sáu bảy đứa trẻ vây quanh, chắn ngay cửa, miệng không ngừng đòi kẹo.

Bùi Cục trưởng đứng một bên cười ha hả, trong tay ôm con mèo tam thể, nhìn sang chàng. Bùi Chiêu mỉm cười dịu dàng, lấy từ trong áo ra rất nhiều kẹo mạch nha cùng bạc vụn chia cho Tiểu Lục và A Như bọn nhỏ.

"Woa, nhiều kẹo quá!"

"Kẹo ngọt quá, ngon quá!"

Tiếng reo vui non nớt vang lên, bọn trẻ cầm kẹo nhét vào miệng, ăn đến dính đầy nước miếng trên tay lẫn khóe môi.

Trong phòng, Đường Cẩm kinh ngạc đứng dậy, liếc nhìn ra ngoài rồi thốt lên: "Sao Bùi Thiếu doãn lại tự mình vào đây rồi, nhanh lên, A Thược, đội khăn voan đỏ cho tiểu nương tử của muội đi!"

A Thược vội đáp: "Vâng vâng!"

Khương Như Ý chỉ nghe thấy một trận luống cuống bên tai, trước mắt đã bị khăn voan đỏ phủ kín. Ngay sau đó cửa phòng mở ra, bên ngoài là tiếng cười và reo hò của A Như và mấy đứa trẻ.

"A Ý tỷ tỷ, tân nương, tân nương!"

"Oa, y phục của A Ý tỷ tỷ đẹp quá!"

Tiếp theo là giọng Tiểu Lục cau mày sửa lại: "Không phải y phục đẹp, là A Ý tỷ tỷ đẹp."

Nghe những lời trẻ con vô tư ấy, Khương Như Ý không khỏi mỉm cười, một bàn tay khô ráo ấm áp nắm lấy tay nàng, giọng nói mang theo ý cười khẽ gọi: "A Ý."

Khương Như Ý mỉm cười đáp lại, xuyên qua lớp khăn voan đỏ, nàng chỉ có thể nhìn thấy hoa văn trên tay áo lễ phục của chàng.

Bùi Chiêu biết nàng không nhìn thấy rõ, suốt dọc đường đều dịu dàng nắm tay nàng, cẩn thận bước qua ngưỡng cửa, rồi lên kiệu hoa. Kiệu nhẹ nhàng đung đưa, bên ngoài vang lên tiếng nhạc lễ và tiếng reo vui của trẻ nhỏ.

Đến Bùi phủ, Bùi Chiêu không đợi lễ quan tiến lên, đã nhanh chóng xuống ngựa, tự mình đỡ nàng bước ra khỏi kiệu hoa. Trên mặt đất đã trải sẵn một lớp thảm dày, kéo dài thẳng vào trong phòng.

"A Ý, cứ yên tâm đi theo ta, nhất định ta sẽ không để nàng bị vấp ngã."

Bên tai vang lên lời dịu dàng mang theo ý cười, Khương Như Ý cong môi: "Được."

Các lễ quan xung quanh thấy đôi tân nhân thân mật như vậy cũng không nhịn được mỉm cười.

Kết tóc đồng tâm, buộc khăn hồng, rắc đậu ngũ cốc vào màn xanh...

Trong tiếng chúc mừng rộn rã, có người cắt một lọn tóc của hai người, kết lại thành một búi.

Sau khi hoàn thành các nghi lễ, mọi người lần lượt lui ra, căn phòng dần trở nên yên tĩnh.

Khương Như Ý hơi không quen, quay đầu lại thì thấy Bùi Chiêu cầm hai chén rượu, mỉm cười nhìn nàng. Khăn voan đỏ thêu kim tuyến trên đầu nàng đã được tháo xuống, Khương Như Ý đưa tay chạm nhẹ chiếc mũ cưới trên tóc, cười hỏi chàng: "Mũ này đẹp không?"

Bùi Chiêu mỉm cười đáp: "Rất đẹp."

Khương Như Ý đắc ý: "Đương nhiên rồi, là ta tự chọn đấy."

Nói xong, nàng lại chỉ vào hai chén rượu trong tay chàng, tò mò hỏi: "Đây là rượu hợp cẩn sao?"

Bùi Chiêu gật đầu, đưa một chén cho nàng, ánh mắt nghiêm túc nói: "A Ý, giờ lễ thành thân đã xong, uống chén rượu này xong, nàng sẽ là thê tử duy nhất của ta suốt cuộc đời này. Cả đời này ta sẽ yêu nàng, kính trọng nàng, mọi việc đều đặt nàng lên trước tiên. A Ý, cùng uống nhé?"

Màn trướng trong phòng nhẹ buông xuống, xung quanh yên tĩnh vô cùng. Nghe lời tỏ bày chân thành của chàng, Khương Như Ý còn chưa uống rượu đã thấy lòng lâng lâng.

Nàng gật đầu, nhận lấy chén rượu tinh xảo, ngẩng đầu uống. Chất rượu mát lạnh chảy xuống cổ họng, lại mang vị ngọt dịu bất ngờ.

Khương Như Ý kinh ngạc chớp chớp mắt, nhìn sang Bùi Chiêu, định hỏi xem chén của chàng có phải cũng ngọt như vậy không.

Nhưng lời còn chưa kịp thốt ra, một nụ hôn nóng bỏng đã phủ xuống, chặn hết những lời nơi đầu môi nàng lại.

Cơ thể Khương Như Ý khẽ cứng lại trong thoáng chốc, rồi dần dần mềm xuống dưới bàn tay của chàng, đầu tựa lên vai chàng. Tóc của hai người quấn lấy nhau, màn trướng nhẹ nhàng lay động theo gió, khẽ đung đưa quanh họ.

Nguyện cuộc đời này, như ý cát tường.

truyen full, truyenfull, truyenfullvn, truyenfulllive

truyenfull,truyenfull vn