Quán Ăn Nhỏ Như Ý Ở Biện Kinh

Chương 98

Nghe tin Khương Ký chuẩn bị từ quán ăn nâng cấp thành tửu lâu, thực khách vừa vui mừng chúc mừng, vừa nghĩ tới việc một thời gian tới không thể đến ăn, đều đồng loạt than thở.

May mà Khương Như Ý nói lần này chủ yếu thi công ở tầng hai, nên thời gian đóng cửa không lâu, lúc đó mọi người mới yên tâm.

Sau khi yên tâm, thực khách lại cười hỏi: "Đợi khi tửu lâu Khương Ký khai trương thì hẳn là Khương tiểu nương tử cũng sẽ bán rượu rồi nhỉ?"

"Lúc đó tầng hai làm phòng riêng, không gian tầng một sẽ rộng rãi hơn. Trước đây ta còn thấy Khương Ký hơi nhỏ, giờ thì vừa đẹp."

Khương Như Ý mỉm cười gật đầu, nói với mọi người: "Đợi khi tầng hai hoàn toàn sửa thành phòng riêng, khách quan thích yên tĩnh có thể lên trên dùng bữa. Còn ai thích náo nhiệt, dù ở tầng một hay muốn lên tầng hai cũng đều được. Chỉ là lúc đó, mọi người nên đến sớm một chút."

Lời trêu đùa ấy khiến mọi người xung quanh bật cười.

Nhiều khách quen vừa nghe vậy thì nhớ lại cảnh từng phải xếp hàng chờ chỗ ở Khương Ký.

Có người cảm khái: "Nói đến xếp hàng, trước kia Khương Ký có bán mang đi, thật sự ta đã không ít lần phải đứng đợi đó."

Khương Như Ý nghe khách nhắc lại chuyện năm ngoái, cũng gật đầu đầy cảm xúc. Nay chỗ ngồi trong quán nhiều hơn, khách chọn mang đi ít hơn, nhưng bàn dài và hộp đựng đồ ăn vẫn được giữ lại.

Trong lòng nàng chợt lóe lên ý tưởng: lần này chỉ sửa tầng hai, bếp tầng một vẫn dùng bình thường. Hay là nhân lúc mấy ngày sửa sang này, mở riêng một cửa sổ chuyên bán đồ ăn mang về cho khách?

Đang suy nghĩ, lại có khách đề xuất: "Theo ta thấy, Khương tiểu nương tử đã mở tửu lâu rồi, chi bằng mở thêm vài chi nhánh đi, khi đó khách đông cũng không cần tranh chỗ nữa."

Nghe vị khách quen "vẽ bánh" cho mình, lại nghĩ đến số tiền vừa chi ra, Khương Như Ý không nhịn được chớp mắt, đối diện ánh mắt đầy mong đợi của mọi người, nàng nhanh chóng chuyển chủ đề.

...

Chiều hôm đó, thợ thủ công đã sớm đến Khương Ký, bắt đầu bận rộn trên tầng hai.

Hôm qua khi họ đến đo kích thước cái cổng, Khương Như Ý đã lên tầng hai xem trước, bố cục tầng hai gần giống tầng một, chỉ là không có bếp, diện tích cũng nhỏ hơn một chút.

Nhưng nếu toàn bộ đều sửa thành phòng riêng, thì không chỉ số lượng tăng gấp đôi so với hiện tại, mà diện tích cũng sẽ rộng rãi hơn.

Khương Như Ý nói sơ ý tưởng của mình với thợ, vì mọi người đã quen biết nên nàng dứt khoát giao hết cho họ lo liệu.

Công việc ngày đầu chủ yếu là chuyển dọn đồ đạc trên tầng hai, trên đó thỉnh thoảng vang lên tiếng đồ vật va chạm xuống sàn, sau khi dọn trống không gian, họ mới tiến hành quét dọn sơ bộ.

Khương Như Ý giao cho A Thược, A Viễn và A Sơn lên giám sát công trình, còn bản thân nàng tựa người vào quầy phía sau, tiếp tục suy nghĩ chuyện bán đồ mang đi cho khách.

Tề Phi đứng đối diện nàng, tò mò ngẩng đầu hỏi: "Tiểu nương tử định bán mì lạnh mang đi sao?"

Khương Như Ý cười híp mắt gật đầu: "Đúng vậy, hiện giờ tầng hai của tửu lâu đang sửa chữa, nhưng tầng một thì không bị ảnh hưởng, lại đang là mùa hè, thời tiết cũng thích hợp. Vì thế ta nghĩ, chi bằng nhân cơ hội này cho ra món mì lạnh mùa hè để thực khách mang đi, dù là ăn chính hay ăn lót dạ đều rất phù hợp."

Tề Phi nghe Khương Như Ý nói vậy cũng tán đồng: "Tiểu nương tử muốn bán thì cứ bán, làm món này cũng đơn giản, ta thấy không có vấn đề gì."

Khương Như Ý cười gật đầu, rồi tiếp tục bàn với Tề Phi về các loại nước chan ăn kèm.

"Mùa hè này món mì lạnh bán chạy nhất, vậy thì mì lạnh nhất định phải có sốt mè trộn tỏi. Ngoài ra, món gà xé trộn năm ngoái rất được ưa chuộng, ăn kèm mì lạnh cũng hợp khẩu vị. Thêm nữa là một loại sốt thịt heo bằm sốt tương, rồi thêm loại nấm nữa."

Khương Như Ý vừa đếm trên đầu ngón tay vừa nghĩ vừa nói cho Tề Phi nghe, còn cậu thì gật đầu ghi nhớ từng món.

Ban đầu Tề Phi còn không để ý, nhưng nghe tiểu nương tử miêu tả các loại nước chan sinh động như vậy, lại cảm thấy hứng thú lạ.

Nhân lúc thợ đang bận trên tầng hai, Khương Như Ý và Tề Phi vào bếp, thử làm vài bát mì lạnh cho họ nếm thử.

Món mì lạnh này gần giống mì trộn lạnh thời sau, cần luộc chín mì, vớt ra để ráo nước, rồi thêm nước sốt và nguyên liệu, trộn đều.

Tề Phi cầm chiếc vợt lớn vớt mì ra khỏi nồi, ban đầu không thấy gì, nhưng giờ mới phát hiện, do đã để ráo nước từ trước, món mì này quả thật rất thích hợp để mang đi.

Khương Như Ý lại nói thêm: "Sau khi vớt mì ra nên xả qua nước lạnh một lần, như vậy ăn mới dai ngon hơn. Ngoài ra, phải hỏi khách là ăn ngay hay mang về nhà mới ăn. nếu mang về thì chỉ chan nước lên trên, đợi khách về tự trộn là được."

Đây chính là cách năm ngoái nàng đã dùng khi đóng gói mì lạnh mang đến Khai Phong phủ, giờ nàng cẩn thận dặn lại Tề Phi, để tránh cho cậu quên nhắc khách.

Tề Phi vội gật đầu: "Tiểu nương tử yên tâm, ta nhớ hết rồi."

Lúc này Khương Như Ý mới tươi cười tiến đến bên bếp, lấy tô lớn pha nước sốt mè tỏi, rồi đun sôi nước, cho ức gà vào luộc chín, sau đó vớt ra xé sợi nhỏ.

Thịt ức gà sau khi chín chuyển sang màu trắng, từng sợi nhỏ xếp lên bát mì lạnh, rồi rưới nước sốt lên trên. Không cần ăn, chỉ nhìn thôi cũng đã cảm thấy mát mẻ.

Khương Như Ý bảo Tề Phi bưng hai phần mì lạnh đã trộn xong gôm một bát sốt mè, một bát gà xé, sau đó cùng nàng lên tầng hai, cho ba người A Thược nghỉ một chút, đồng thời chia cho các thợ nếm thử.

A Thược cầm một bát mì sốt mè, ăn thử một miếng thì cười nói với Khương Như Ý: "Cách làm của tiểu nương tử thật tuyệt, rõ ràng trong món mì sốt mè này, nước tỏi và dưa leo đều giống như món mì lạnh, nhưng khi ăn lại mang hương vị hoàn toàn khác."

A Viễn và A Sơn tò mò nhìn bát mì lạnh gà xé trong tay, trước tiên nếm thử một miếng thịt gà, rồi gắp mì ăn. Chỉ thấy thịt gà mềm ngọt, mì lạnh dai mát, hai người ăn mà gật đầu liên tục: "Tiểu nương tử, món mì lạnh này ngon thật."

Khương Như Ý bảo hai người ăn chậm lại, rồi mỉm cười nhìn về phía các thợ: "Nếu mùa hè này bán mì lạnh mang đi, mọi người thấy thế nào?"

Các thợ nghe Khương Như Ý nói vậy, nhìn nhau một cái rồi đồng loạt gật đầu.

Một thợ trong đó nói: "Tiểu nương tử, món này ăn vừa tiện lại ngon, nếu bán mang đi, ta nhất định sẽ mua."

Các thợ còn lại cũng phụ họa: "Đúng thế, đúng thế."

Ánh mắt Khương Như Ý sáng lên: "Vậy quyết định thế đi."

Mấy ngày sau đó, trên các con phố ở Biện Kinh, thỉnh thoảng có thể thấy người ta cầm một chiếc bát tre nhỏ vừa đi vừa ăn. Ban đầu chỉ lác đác vài người, nhưng về sau, từ chợ đêm Châu Kiều, Đại Tướng Quốc Tự cho đến hai bờ sông Biện Hà, đâu đâu cũng thấy người cầm chiếc bát tre ấy.

Trong bát tre nhỏ là một phần đồ ăn, trông như mì lạnh, có người đi đường không kìm được tò mò, ghé hỏi mua ở đâu, rồi được nghe đến cái tên tửu lâu Khương Ký.

Tửu lâu Khương Ký?

Nghe tên như một tửu lâu lớn mới mở trong thành, sao lại bán món ăn vặt kiểu mì lạnh thế này?

Người hỏi nghe thấy đáp án này càng tò mò hơn, lại bị mùi thơm của dưa leo và sốt mè từ bát tre hấp dẫn, thế là tìm đến tửu lâu đó. Vừa nhìn đã ngạc nhiên nhận ra, hóa ra đây chính là quán ăn mà mình từng đến năm ngoái.

Tấm cờ vải phía trên đã tháo xuống, thay bằng tấm biển sơn son thếp vàng trang trọng. Trước cửa dựng cổng hoa cao lớn, bốn góc treo đèn lồng, ngoài ra còn có một chiếc đèn lưu ly hình hoa dành dành tinh xảo.

Thấy không ngừng có người bưng bát tre bước ra, vị khách hiếu kỳ cuối cùng cũng xác nhận rằng món mì lạnh mùa hè này chính là mua từ tửu lâu Khương Ký.

Sau khi bước vào tửu lâu, nhìn không gian trang nhã thoải mái, lan can cầu thang lên tầng hai vừa được sơn mới, bất luận là khách mới đến lần đầu hay khách quen trước kia đều hứng thú tìm chỗ ngồi, lật cuốn thực đơn tre mà tiểu nhị đưa, càng thêm cảm thấy chuyến đi này thật đáng.

Sau quầy, Khương Như Ý nhìn dòng người ra vào tấp nập, khóe môi tự nhiên nở nụ cười vui vẻ.

A Viễn bước đến nói: "Tiểu nương tử, vừa rồi có khách hỏi về mì lạnh, nói mấy ngày nay thường thấy ngoài đường, vì tò mò nên mới tìm đến."

Khương Như Ý nghe vậy, hơi ngạc nhiên chớp mắt. Nói vậy thì món mì lạnh mang đi này lại vô tình giúp tửu lâu quảng bá sao?

Nàng cười nói với A Viễn: "Mấy ngày này, bất cứ khách nào đến vì mì lạnh, đều tặng miễn phí một phần, coi như quà chào khách mới."

A Viễn nhanh chóng đáp: "Vâng, ta nhớ rồi."

A Thược cũng vừa lúc đi tới, hỏi: "Tiểu nương tử, bánh ú bát bảo đã nấu xong rồi, có bán luôn không?"

Khương Như Ý gật đầu: "Bán đi, hôm nay đúng dịp Tết Đoan Ngọ, bán vài loại bánh ú mới lạ thế này, chắc khách cũng muốn nếm thử."

 

Nghe A Thược nhắc đến, Khương Như Ý ngẩng đầu nhìn về phía xa xa, quả nhiên thấy Trương Dịch và mấy người đang ngồi bàn lớn, trước mặt bày một bình rượu và vài món ăn.

Khương Như Ý hơi bất ngờ, quay đầu nhìn ra ngoài ánh nắng rực rỡ: "Hôm nay phủ Khai Phong được nghỉ sao?"

A Thược cũng khó hiểu: "Nếu là ngày nghỉ, sao Bùi Thiếu doãn lại không đến tìm tiểu nương tử chứ?"

Nói xong câu đó, thấy Khương Như Ý giả vờ nghiêm mặt nhìn mình, A Thược lè lưỡi, bịt miệng rồi quay người chạy mất.

Khương Như Ý nhìn theo bóng A Thược vào bếp, vừa bất lực vừa buồn cười, rồi vô thức quay đầu nhìn ra cửa.

Không ngờ lại bị A Thược nói trúng thật. Ngoài cửa, Bùi Chiêu đang mang theo nụ cười nhàn nhạt bước vào, chàng vừa ngẩng đầu thì đúng lúc ánh mắt chạm phải ánh nhìn của Khương Như Ý.

Bùi Chiêu thoáng kinh ngạc, rồi lập tức cong mắt cười với nàng.

...

Trong gian phòng riêng trên tầng hai, đầu tiên Khương Như Ý dẫn Bùi Chiêu đi tham quan một vòng, sau đó mới chọn một gian yên tĩnh giữa tiếng náo nhiệt xung quanh để ngồi xuống.

Trên mặt Khương Như Ý lộ ra nụ cười đắc ý, nàng nhìn Bùi Chiêu hỏi: "Bùi lang quân thấy thế nào? Tầng hai của Khương Ký sửa sang lại không tệ chứ?"

Bùi Chiêu nhìn đôi mắt cong cong vì cười của nàng, bất giác nhớ đến con mèo tam thể mà Lục thúc nuôi dạo trước. Mấy ngày nay, chú mèo nhỏ đã lớn thêm một chút, nghe nói rất biết làm nũng, quấn người.

Bùi Chiêu dùng ngón tay khẽ móc vào ngón út của Khương Như Ý, mỉm cười gật đầu: "Không những không thua kém Thanh Nguyệt lâu về phần sang trọng, mà còn thanh nhã hơn hẳn, quả thực rất tốt."

Nghe lời đánh giá này, nụ cười trên mặt Khương Như Ý càng thêm rạng rỡ.

A Thược gõ cửa từ bên ngoài, rồi đẩy cửa bước vào, đặt thức ăn cùng bánh ú lên bàn, sau đó nhanh chóng lui ra.

Ánh mắt Bùi Chiêu dừng lại ở đĩa bánh ú nhỏ, chàng hơi nhướng mày: "Hôm nay là Tết Đoan Ngọ, đây là bánh ú bán riêng trong tửu lâu sao?"

Khương Như Ý cười gật đầu: "Đúng vậy, Bùi lang quân quả nhiên tinh ý."

Bùi Chiêu cười liếc nàng một cái, đưa tay cầm lấy một chiếc bánh ú nhỏ trên bàn, tháo sợi dây ngũ sắc buộc bên ngoài, cẩn thận bóc lớp lá bánh, nhìn phần nhân lộ ra bên trong rồi khá bất ngờ quay sang Khương Như Ý: "Đây là... nhân mới sao?"

"Là bánh ú nhân bát bảo."

Khương Như Ý cười gật đầu, nàng chợt nhớ tới Tết Đoan Ngọ năm ngoái, lần chàng say rượu đến quầy mua bánh ú.

Khi đó, nàng chỉ nghĩ chàng là người lạnh lùng xa cách, nào ngờ sẽ có ngày hôm nay.

Hiển nhiên Bùi Chiêu cũng nhớ lại chuyện cũ, trong mắt hiện lên chút hoài niệm.

Khương Như Ý khẽ cắn môi cười, vừa ngẩng đầu thì thấy chàng đã đặt chiếc bánh bát bảo vào đĩa của nàng, chàng lại cầm thêm một chiếc khác, bóc lá rồi cắn một miếng, gật đầu khen: "Dẻo thơm mềm ngọt, quả nhiên rất ngon."

Nghe hôm nay chàng khen ngợi liên tục, Khương Như Ý cười cong mắt.

Nàng chìa tay về phía chàng: "Hôm nay không chỉ là Tết Đoan Ngọ, mà còn là ngày tửu lâu Khương Ký khai trương. Bùi lang quân đã ăn bánh của ta, vậy có mang quà mừng không?"

Vừa nói, nàng vừa cố ý nhướng mày, ra vẻ nếu không có quà thì sẽ giận.

Bùi Chiêu cong môi, đặt chiếc bánh ú trong tay xuống đĩa trước mặt, lau sạch tay rồi lấy từ trong ngực ra một món đồ đưa cho nàng: "Mời Khương tiểu nương tử xem thử, có vừa ý không."

Khương Như Ý thấy chàng thật sự mang quà đến, thoáng kinh ngạc chớp mắt. Khi nhìn rõ thứ chàng đưa, lại nghi ngờ nhìn chàng: "Một tờ giấy?"

Bùi Chiêu cười, ôm lấy eo nàng, vô cùng tự nhiên dựa sát lại: "A Ý, mở ra xem."

Cảm nhận hơi thở nóng ấm phả bên tai khiến người ta tê dại, mặt Khương Như Ý nóng bừng lên. Nàng nhận lấy tờ giấy, không kìm được tò mò mà mở ra xem.

Đập vào mắt là những hàng chữ đen dày đặc trên nền giấy trắng, chính giữa đóng một con dấu son đỏ thẫm, dấu ấn còn rất mới, trông như vừa được đóng hôm nay.

Khương Như Ý sững sờ ngẩng đầu, không dám tin nhìn Bùi Chiêu: "Đây là, khế ước nhà cũ của Khương gia?"

Bùi Chiêu gật đầu: "Ừ."

Nghe chàng xác nhận, đôi mắt Khương Như Ý dần đỏ lên, nước mắt làm mờ tầm nhìn.

Bên tai nàng, giọng nói của Bùi Chiêu tiếp tục vang lên: "Trước đó ta từng hỏi Đường công về chuyện nhà cũ Khương gia. Nghe nói sau trận hỏa hoạn năm xưa, cả khế ước cũng bị thiêu hủy."

"Tờ khế ước này là Đường công giúp làm lại. A Ý, coi như quà mừng tửu lâu, nàng có thích không?"

Khương Như Ý khẽ gật đầu: "Thích,Tòng Khiêm, cảm ơn chàng."

Nàng biết, việc làm lại khế ước vô chủ này, chắc chắn là chàng đã đến nhờ Đường công giúp đỡ.

Bùi Chiêu nhìn đôi mắt đỏ hoe của nàng, đau lòng ôm nàng chặt hơn một chút, cúi đầu hôn nhẹ lên trán nàng: "A Ý, đừng khóc nữa."

"Giờ đã có khế ước này rồi, sau khi thành thân, chúng ta sẽ nhờ thợ xây lại một căn nhà mới. Nếu nàng muốn, chúng ta có thể cùng về đó ở một thời gian, được không?"

Khương Như Ý tựa đầu vào vai chàng, nước mắt theo gò má chảy xuống, làm ướt áo chàng.

Nàng đưa tay lau nước mắt, cảm thấy trong lòng chua xót xen lẫn tê dại, rồi lại bật cười, nàng ngẩng đầu nhìn Bùi Chiêu, gật mạnh một cái: "Được."

"Tòng Khiêm..."

Bùi Chiêu dịu dàng nghiêng đầu: "Ừ?"

Khương Như Ý cười: "Chàng nói gì cũng được."

truyen full, truyenfull, truyenfullvn, truyenfulllive

truyenfull,truyenfull vn