Từ sau khi Ông Ninh quận chúa rời đi, hai ngày này Khương Như Ý lại càng rảnh rỗi hơn. Sáng hôm đó, sau khi thức dậy, nàng ngồi trong sân nhìn A Thược cầm bút nắn nót từng nét trên cuốn sổ mới.
Giờ cũng sắp tới Tết Đoan Ngọ rồi, nhiệt độ trong sân càng lúc càng ấm áp dễ chịu, gió nhẹ từ từ lướt qua gò má, A Thược chăm chú nhìn quyển sổ trước mặt, viết vô cùng nghiêm túc... chỉ là hơi chậm một chút.
Tề Phi với thân phận "nửa thầy giáo" ngồi bên cạnh nhìn A Thược viết chữ, A Viễn và A Sơn thỉnh thoảng đi ngang qua lại tò mò liếc sang bên này, Khương Như Ý thấy vậy thì vẫy tay gọi hai người.
Ai ngờ hai người vừa thấy tiểu nương tử gọi mình qua thì sợ đến mức liên tục lùi lại, nhanh chóng bê gạo và lương thực chạy biến vào bếp.
Khương Như Ý khó hiểu thu ánh mắt về, quay sang nhìn Tề Phi hỏi: "Kỳ lạ, hai người họ chạy cái gì vậy?"
Tề Phi lười biếng ngẩng đầu khỏi cuốn sổ, cười cười rồi giải thích: "Bọn họ sợ nhất là cầm bút viết chữ. Chẳng phải hai hôm trước tiểu nương tử bảo ta lúc dạy A Thược thì tiện thể gọi cả hai người họ cùng học sao?"
Khương Như Ý gật đầu: "Đúng là có chuyện ấy."
Tề Phi nhún vai: "Ban đầu bọn họ còn học thật, nhưng đến lúc học ghi số thì thấy chữ quá khó, cả hai lén bỏ trốn không học nữa."
Khương Như Ý chớp mắt đầy khó hiểu: "Khó lắm sao?"
A Thược nghe lời Tề Phi cũng ngẩng đầu khỏi cuốn sổ, gật đầu với Khương Như Ý: "Đúng đó! Tiểu nương tử nói xem, chữ dùng để ghi sổ sao lại nhiều nét như vậy? Muội phải học hơn nửa tháng mới nhớ được đấy."
Nghe tiếng oán trách của A Thược, Khương Như Ý cúi đầu nhìn cuốn sổ, lúc này mới lộ ra vẻ bừng tỉnh.
Nàng suýt quên mất, thời này chưa có cách ghi số đơn giản như về sau, cũng không dùng "một hai ba" để ghi sổ, vì dễ bị sửa đổi nên đều dùng chữ số viết dạng phồn thể.
Cả trang đầy "Nhất, Thập, Bách, Thiên"[1] (壹、拾、佰、仟), đừng nói A Thược, đến cả Khương Như Ý nhìn lâu cũng thấy hoa mắt.
[1 Nhất, Thập, Bách, Thiên (壹、拾、佰、仟): 1, 10, 100, 1000
Ý thức được mình đã sơ suất, Khương Như Ý vội cầm bút lên, lại lấy thêm một tờ giấy trắng bên cạnh rồi nói với A Thược: "Không cần phiền phức như vậy đâu, ta dạy muội cách ghi sổ đơn giản thường dùng."
Nghe tiểu nương tử nói còn có cách viết khác, A Thược lập tức gật đầu liên tục, ném quyển sổ mới sang một bên rồi cúi xuống nhìn Khương Như Ý viết.
Trong sân nhanh chóng vang lên tiếng kinh ngạc vui mừng của A Thược: "Cách ghi sổ này của tiểu nương tử thật tốt, vừa đơn giản vừa dễ học."
Khương Như Ý cười nói: "Quán của chúng ta tự ghi sổ thôi, không cần quá phức tạp, chỉ cần mình hiểu là được."
A Thược đầu tiên gật đầu, sau đó lại lắc đầu nói: "Tiểu nương tử đừng nói vậy, người quên sau này còn phải mở tửu lâu lớn sao?"
Được A Thược nhắc như thế, Khương Như Ý nhớ tới lời nhắn đặc biệt trước kia của quản sự Thanh Nguyệt Lâu, khẽ gõ đầu A Thược một cái rồi bật cười: "Học được chưa? Nhân lúc chưa bận thì luyện thêm đi."
"Vâng."
A Thược xoa trán, nghe lời Khương Như Ý lại tiếp tục chăm chỉ luyện viết từng nét một.
Sau khi dạy A Thược xong, Khương Như Ý cảm thấy hơi đói bụng. Hiện giờ món bán chạy nhất ở quán vào mùa hè vẫn là mì lạnh, nhưng ăn liên tục mấy ngày quả thật đã ngán rồi. Khương Như Ý vừa quay đầu thì đúng lúc nhìn thấy luống hẹ trồng trong vườn rau, trong lòng lập tức nảy ra ý tưởng.
Nàng nói với A Thược: "Hôm nay chúng ta không ăn mì lạnh nữa, ta làm bánh hẹ cho mấy người ăn."
Khương Như Ý nhận lấy bó hẹ, mang vào bếp rửa sạch bằng nước.
Bánh hẹ đòi hỏi lớp ngoài phải giòn, bên trong mềm, Khương Như Ý nhặt bỏ những lá hẹ to già, chỉ giữ lại phần non mềm. Sau đó thái nhỏ, trộn thêm một ít mỡ heo rồi trộn đều thành nhân.
Mỡ heo này có người thích vì béo ngậy thơm ngon, nhưng cũng có người không chịu được, cảm thấy quá ngấy.
Thế nhưng làm bánh hẹ thì nhất định phải cho một ít mỡ heo vào, khi mỡ thấm vào hẹ, làm hẹ trở nên mềm mịn, ăn mới đặc biệt thơm ngon.
Khương Như Ý lấy một viên bột nhỏ, ép dẹt rồi cán mỏng trên bàn, sau đó cho nhân hẹ vào gói lại, đợi dầu trong chảo nóng lên, nàng cho vào chiên, dần dần, một mùi thơm tươi của hẹ lan tỏa từ trong chảo.
Khi những chiếc bánh hẹ vàng ruộm được bày ra đĩa, nàng lại xào thêm hai món ăn nhanh, rồi cùng nồi cháo lá sen trên bếp bưng ra bàn.
Nồi cháo lá sen này được nấu theo phương thức ghi trong sách cổ: "Rửa sạch, nấu lấy nước, sau đó dùng nước lá sen nấu cùng gạo tẻ và đường phèn." Khi cháo chín, Khương Như Ý mở nắp ngửi thử, quả nhiên có hương thơm thanh mát của lá sen, cháo màu xanh biếc được múc ra các bát sứ trắng nhỏ, trông vô cùng đẹp mắt.
Khương Như Ý gắp một chiếc bánh hẹ, há miệng cắn một miếng, chỉ nghe "rắc" một tiếng, lớp vỏ chiên giòn tan vỡ ra trong miệng, hương thơm tươi ngon của hẹ theo hơi nóng bốc lên, hòa cùng mùi thơm của mỡ heo, quả thật mềm non ngon miệng.
A Thược nhìn bát cháo lá sen màu xanh biếc, tò mò ăn một ngụm rồi không nhịn được cảm thán: "Ngon thật, đúng là có mùi thơm của lá sen."
Khương Như Ý cũng cúi đầu uống một ngụm cháo, hài lòng gật đầu. Ăn bánh hẹ tươi mềm cùng mấy món rau thanh mát, nàng cảm thấy bữa sáng này vô cùng tuyệt vời.
Sau khi ăn sáng xong, Khương Như Ý kiểm tra số nếp còn lại trong quán rồi nói với A Viễn: "Nếp trong quán không còn nhiều nữa, mấy ngày tới cậu đến cửa hàng gạo mua thêm về. Ngoài ra, nếu có táo đỏ, đậu hoa, đậu xanh thì cũng mua nhiều một chút, nếu thấy có bán lá bọc bánh ú thì tiện thể mua luôn."
A Viễn gật đầu bảo đã nhớ hết rồi, A Thược đi ngang qua nghe thấy lời Khương Như Ý thì hỏi: "Tiểu nương tử định bán bánh ú dịp Đoan Ngọ sao?"
Khương Như Ý cười đáp một tiếng, rồi nói với A Thược: "Năm nay không giống năm ngoái, còn phải lo việc buôn bán của quán, chỉ bán bánh ú một ngày cho có không khí thôi."
Dù chỉ bán một ngày, nhưng cũng không thể làm qua loa.
Vì vậy mấy ngày nay Khương Như Ý suy nghĩ, ngoài bánh ú ngọt và bánh ú pha lê làm năm ngoái, năm nay sẽ làm thêm một loại bánh ú bát bảo.
Khương Như Ý tỉ mỉ giải thích cho A Thược: "Tuy gọi là bát bảo, nhưng thực ra nguyên liệu không cố định. Thường có táo đỏ, đậu đỏ, đậu xanh, đậu hoa, gạo nếp, gạo đen... Nếu cầu kỳ hơn, còn có thể thêm hạt sen."
"Bánh ú bát bảo phải nấu lâu hơn bánh ú bình thường, nấu đến khi nếp mềm dẻo, các loại đậu và hạt sen đều nhuyễn bùi. Cắn một miếng vừa thơm ngọt vừa mềm mịn, lại có nhiều tầng hương vị hơn bánh ú ngọt thông thường."
A Thược và A Viễn nhìn nhau, tuy chưa được ăn nhưng đã bắt đầu háo hức.
Không ngờ nguyên liệu làm bánh ú còn chưa chuẩn bị xong thì quản sự Thanh Nguyệt lâu đã cho người truyền tin đến: chủ nhân của Thanh Nguyệt Lâu đã trở về Biện Kinh, muốn trực tiếp gặp Khương Như Ý bàn về chuyện tòa lầu cũ.
Nghe lời truyền đạt của tiểu nhị trước mặt, Khương Như Ý đứng ngây người tại chỗ hồi lâu mới hoàn hồn.
Nàng gật đầu với tiểu nhị, nói: "Ta biết rồi, làm phiền cậu về nói lại với chủ nhân, lát nữa ta sẽ đến Thanh Nguyệt Lâu bái phỏng."
Hiển nhiên trước khi đến tiểu nhị đã được dặn dò, nghe Khương Như Ý nói vậy cũng chẳng hề bất ngờ, cười đáp: "Đông gia nói Khương tiểu nương tử không cần vội, hôm nay đến lúc nào cũng được."
Khương Như Ý vội cười cảm ơn, tiễn tiểu nhị rời đi, nàng vào phòng thay y phục, dặn dò ba người Tề Phi trông coi quán cẩn thận. Ba người nghe nàng nói phải đi bàn chuyện tửu lâu, đều cười tươi đáp: "Tiểu nương tử cứ yên tâm mà đi."
Khương Như Ý cong môi mỉm cười, dẫn theo A Thược cùng đi tới Thanh Nguyệt Lâu.
Trong Thanh Nguyệt Lâu, quản sự vừa nhận được tin đã đích thân dẫn Khương Như Ý lên nhã gian tầng ba. Đây cũng là lần đầu tiên Khương Như Ý được nhìn thấy nhã gian của Thanh Nguyệt Lâu, chỉ nhìn cách bài trí và trang hoàng xung quanh cũng đủ thấy nơi này xa hoa lộng lẫy, quả không hổ là một trong những tửu lâu đứng đầu Biện Kinh.
Khương Như Ý nghĩ trong lòng như vậy, nhưng ngoài mặt không biểu lộ, chỉ theo quản sự dừng lại trước một nhã gian.
Quản sự cười ha hả nói: "Đông gia nhà ta đang ở bên trong, mời Khương tiểu nương tử vào."
Khương Như Ý mỉm cười gật đầu cảm ơn, cố nén sự căng thẳng trong lòng, bước vào trong phòng thì thấy một người đàn ông trung niên ăn mặc sang trọng đang mỉm cười nhìn về phía cửa: "Khương tiểu nương tử."
Khương Như Ý nở nụ cười khách sáo chào hỏi vị đông gia của Thanh Nguyệt Lâu, phong thái giàu sang của đối phương cũng nằm trong dự liệu của nàng.
Ánh mắt Khương Như Ý lướt qua chiếc bàn trước mặt ông ấy, thấy trên đó đặt một hũ đào vàng đóng hộp, trong mắt thoáng hiện vẻ ngạc nhiên.
Đông gia Thanh Nguyệt Lâu nhìn hũ đào vàng trên bàn, cũng bật cười, ông ấy đưa tay chỉ vào đó: "Món đào vàng do Khương tiểu nương tử làm thực sự rất ngon. Không giấu gì tiểu nươnb tử, sở thích lớn nhất của đời ta là ăn uống, từ khi quán ăn của Khương tiểu nương tử khai trương, ta cũng được hưởng không ít lộc ăn."
"Đông gia thích là tốt rồi."
Khương Như Ý cười đáp, sau đó thăm dò hỏi: "Nghe quản sự nói, đông gia đồng ý bán toà lầu cũ ấy?"
Đông gia Thanh Nguyệt Lâu trầm ngâm một chút, vẻ mặt cảm khái nói: "Thực ra không giấu gì Khương tiểu nương tử, nếu nói bán đi, trong lòng ta thật sự không nỡ, dù sao tòa lầu cũ ấy là sản nghiệp đầu tiên của ta."
Khương Như Ý gật đầu, vô cùng hiểu tâm trạng ấy. Nhưng nghe giọng điệu của đối phương, dường như vẫn còn khả năng xoay chuyển.
Quả nhiên, sau khi nói xong, đông gia lại cười bổ sung: "Nhưng nếu bán cho Khương tiểu nương tử, thì cũng không phải là không thể..."
Khương Như Ý nhìn vị đông gia đang cười hiền trước mắt, ánh mắt sáng lên.
—
Trong quán ăn, khi Khương Như Ý với tâm trạng rất tốt cùng A Thược trở về, Tề Phi và A Viễn, A Sơn nghe tin thì vội vàng từ trong bếp chạy ra.
Khương Như Ý nhìn ánh mắt mong chờ của ba người, mỉm cười gật đầu: "Đàm phán xong rồi."
A Viễn và A Sơn Sơn nghe vậy lập tức lớn tiếng reo hò vui mừng, Tề Phi kinh ngạc nhìn Khương Như Ý rồi lại nhìn A Thược, hỏi: "Nhanh, nhanh vậy, đã đàm phán xong rồi sao?"
Khương Như Ý nghe vậy, không nhịn được thở dài, lắc đầu: "Đâu có dễ như vậy?"
Vừa rồi trong Thanh Nguyệt Lâu, vị đông gia ấy đã ra giá rất cao.
Khương Như Ý nói, trên mặt lộ ra nụ cười khổ, nói thêm: "Đúng là người làm ăn, khi bàn giá thì không nhượng bộ chút nào."
"Nhưng dù sao, vẫn chốt được rồi."
Nghe Khương Như Ý nói vòng vo như vậy, tâm trạng ba người Tề Phi cũng như ngồi xe vượt núi, phải một lúc lâu mới ổn định lại.
Ba người nhìn nhau, rồi lại nhìn Khương Như Ý và A Thược, tiếp đó trong quán vang lên tiếng reo hò vui sướng. Khương Như Ý nhìn vẻ kích động của mọi người, cũng thu lại nụ cười bất đắc dĩ nơi khóe môi, lộ ra một nụ cười chân thành từ tận đáy lòng.
Sau trận reo hò ấy, bên tai nàng lập tức vang lên tiếng ríu rít bàn luận của A Thược và những người khác.
A Thược nói: "Tiểu nương tử, tiểu nương tử, lần này chúng ta phải trang hoàng thật đẹp mới được đúng không? Hôm nay muội thấy cách trang trí của Thanh Nguyệt Lâu, vừa sang trọng lại đẹp mắt nữa."
"Quá tốt rồi! Đợi khi lầu hai của chúng ta mở cửa, chắc chắn sẽ vừa rộng rãi vừa khí phái. Chỉ là, đi lên xuống cầu thang có hơi bất tiện thôi." A Sơn vừa nói vừa ngốc nghếch gãi đầu.
Tề Phi nhìn sang Khương Như Ý: "Cái cổng trang hoàng lộng lẫy mà tiểu nương tử từng nói ấy, có phải chúng ta cũng nên sớm mời thợ đến dựng lên rồi không?"
Nghe tiếng mọi người ríu rít bàn bạc bên tai, Khương Như Ý vui vẻ quyết định ngay: "Dựng chứ, sáng mai sẽ đi tìm người tới đo kích thước."