Thấy Khương Như Ý vẫn chưa lên tiếng, Tống thị lại càng thêm ngượng ngùng.
Bà ấy nói: “Nếu Khương cô nương không rảnh, để qua một thời gian rồi làm cũng được.”
Khương Như Ý thấy vẻ mặt thấp thỏm của Tống thị, vội vàng lắc đầu nói: “Không phải vì lý do đó đâu.”
Nàng giải thích: “Chỉ là gạo nếp dùng để làm bánh phải ngâm qua đêm từ hôm trước. Lần trước làm bánh là dùng bột nếp nên có thể làm ngay, nhưng hương vị thì không ngon bằng loại dùng gạo nếp ngâm.”
Tống thị nghe nói có thể làm ngon hơn thì gật đầu lia lịa: “Vậy chờ một chút cũng không sao, phiền cô nương rồi.”
Vừa nói, bà ấy vừa lấy bạc đưa tới: “Hôm nay đến nhờ cô nương làm bánh thật sự là hơi đường đột. Đây là tiền đặt bánh gạo nếp, xin cô nương nhận cho.”
Khương Như Ý suy nghĩ một chút rồi nhận lấy túi bạc, dù sao đây cũng là khách thường xuyên đến hiệu sách, lại quen biết với Tuệ nương tử, mình nhận trước cũng chẳng sao.
Khương Như Ý lại hỏi Tống thị thích nhân gì, muốn mua bao nhiêu cái, nếu mua nhiều thì chi bằng làm vài loại nhân khác nhau để đổi vị ăn cho đỡ ngán.
Tống thị liên tục gật đầu đồng ý, không ngờ hôm nay không chỉ đặt được bánh gạo nếp, mà còn được chọn hương vị, trong lòng thấy số tiền này bỏ ra thật xứng đáng.
Đợi Tống thị rời đi, Khương Như Ý mới cười tủm tỉm lấy túi bạc ra, cẩn thận đếm lại một lượt. Không đếm thì thôi, vừa đếm mới phát hiện số tiền Tống thị đưa cao gấp đôi giá thị trường.
Không ngờ hôm nay lại có món thu ngoài ý muốn thế này.
Nghĩ đến việc có thêm số bạc này, cộng thêm tiền kiếm được mấy ngày qua, cuối cùng trong tay nàng cũng dư dả hơn nhiều, nụ cười trên mặt Khương Như Ý càng thêm rạng rỡ. Nàng cười tít mắt cất kỹ số tiền, sau đó bày tò lòng biết ơn với Tuệ nương tử.
Tuệ nương tử thấy nàng ngồi xuống bên cạnh mình, tươi cười phất tay nói: “Đâu có gì, tất cả đều là phúc phần do Khương tiểu nương tử tự mình tích đức kết duyên mà ra. Mấy ngày nay, thật sự có không ít khách hỏi ta về món bánh nếp đó đấy.”
Ừm, đồ ăn Khương tiểu nương tử làm đúng là ngon thật. Mấy ngày qua, không chỉ Tĩnh Uyển, ngay cả bản thân bà ấy cũng thấy mình béo lên không ít.
Khương Như Ý mở miệng nói: “Dù là như vậy, nhưng vẫn phải cảm tạ nương tử, nếu không cũng không gặp được mối nhân duyên tốt lành lần này.”
Tuệ nương tử chỉ vào chậu hoa sơn chi bên cạnh: “Vậy thì coi như chậu hoa này là lễ cảm ơn mà Khương tiểu nương tử tặng ta đi.”
Khương Như Ý nhìn chậu hoa sơn chi mình mua từ Hoa Nhị Nương.
Hôm đó sau khi về, nàng đã đặt chậu sơn chi cùng với phong lan bên bệ cửa sổ trong phòng mình, còn chậu kia thì mang đến tặng Tuệ nương tử.
Khương Như Ý thu ánh mắt lại, cố ý chớp chớp mắt đùa: “Chậu hoa này được nuôi ở chỗ nương tử, sao mà trông tươi tốt quá. Còn chậu ở phòng ta nhìn sao cứ kém hơn một bậc vậy nhỉ?”
Tuệ nương tử bị nàng chọc cho bật cười: “Cô đó, rõ ràng là giống nhau mà. Mới có mấy ngày thôi, làm sao mà phân biệt được tốt xấu chứ?”
Khương Như Ý vừa cười vừa trò chuyện thêm mấy câu với Tuệ nương tử, rồi học hỏi thêm vài mẹo chăm hoa chăm cỏ, sau đó mới cầm túi bạc nhẹ nhàng rời đi.
——
Sáng sớm hôm đó, Khương Như Ý vừa tỉnh dậy đã cảm thấy thời tiết có chút âm u, se lạnh. Đợi đến khi nàng đeo giỏ tre đến ngoài cổng Đại Tướng Quốc Tự thì bầu trời đã bắt đầu nổi gió lớn, mây đen kéo đến, trông trời càng lúc càng âm u.
Thời tiết như vậy, tất nhiên người ra ngoài dâng hương hay du ngoạn chẳng còn bao nhiêu. Khương Như Ý khép chặt cổ áo, đứng dưới tán cây lớn hóng chuyện.
Ngọn nguồn câu chuyện tám hôm nay bắt đầu từ việc, gió lớn vừa rồi đã thổi đổ mấy gian sạp hàng ven đường. Quan sai của phủ Khai Phong tới xử lý, lại thuận miệng nhắc mọi người chú ý an toàn. Đợi quan sai rời đi, Hoa Nhị Nương cùng mấy người bán hàng khác lập tức tụ lại, bắt đầu bàn tán rôm rả.
“Các người nghe chưa, phủ Khai Phong mới đến một vị Thiếu doãn họ Bùi. Nghe nói lai lịch thần bí lắm, mà tính tình lại lạnh nhạt, cổ quái vô cùng.”
“Phải đấy! Nghe nói vị Bùi Thiếu doãn này rất hiếm khi lộ diện, trừ những lúc cần thiết thì ngay cả cửa cũng chẳng bước ra. Từ khi đến đây, chưa từng có ai được thấy dung mạo của ngài ấy cả.”
“Ta còn nghe bảo, vị Bùi Thiếu doãn ấy không chỉ không thích ra ngoài, mà còn chẳng thích ăn uống. Cả phủ rộng lớn mà vắng tanh luôn, người hầu cũng chẳng mấy ai. Không biết có phải mang bệnh kín gì không nữa?”
Dưới tán cây lớn, hai bóng người vừa khéo đi ngang qua. Nghe thấy những lời bàn tán đầy kích động ấy, cả hai đều khựng lại giây lát. Người bên trái liếc nhìn vị cấp trên bên cạnh, vẻ mặt muốn nói lại thôi.
Bùi Chiêu lạnh nhạt mở miệng: “Không sao, đi thôi.”
Khương Như Ý nghe đến đoạn gay cấn, không nhịn được mà xuýt xoa: “Thật là thảm ghê…”
“…”
Bùi Chiêu vốn định bước tiếp, nhưng động tác lại khựng lại. Theo hướng giọng nói hơi mang vẻ hả hê kia nhìn sang thì thấy một cô nương trẻ tuổi.
Chàng khẽ nhíu mày.
Ừm, lại là một gương mặt quen thuộc.
Hôm nay Khương Như Ý mặc một chiếc áo choàng tay hẹp ôm dáng. Vì trời lạnh, cổ áo dựng cao che nửa cổ, thắt lưng buộc dải lụa vàng nhạt, trên tóc cài hai cây trâm đính ngọc, trông vừa gọn gàng vừa tinh tế. Nàng chăm chú lắng nghe mọi người tám chuyện, khóe môi cong nhẹ, nụ cười tươi tắn như hoa, thoạt nhìn chính là một mỹ nhân tươi sáng, đoan trang đầy sức sống.
Chỉ là trong đôi mắt sáng long lanh của vị mỹ nhân đoan trang kia, rõ ràng mang theo chút vui mừng trên nỗi đau người khác. Sau khi cảm thán xong, Khương Như Ý thấy mọi người đều nhìn về phía mình, bèn tốt bụng dùng kiến thức y học hiện đại để phổ cập cho cả đám.
“Các vị nghĩ xem, vị Bùi thiếu doãn này không thích ăn uống cũng chẳng thích vận động, đường huyết quá thấp tất nhiên sẽ dẫn đến rối loạn nhịp tim, đoán chừng cơ thể chẳng mấy khỏe mạnh đâu.”
“Lâu dần như vậy, thân thể càng yếu, mà tính tình lại dễ cáu gắt, khó chịu, chẳng trách người hầu trong phủ đều bỏ đi hết.”
Xung quanh vang lên một loạt tiếng “à thì ra thế”, ai nấy đều gật đầu lia lịa. Dù không hiểu “đường huyết” với “nhịp tim” là cái gì, nhưng ai cũng cảm thấy lời của Khương cô nương nói thật có lý.
Đợi mọi người bàn tán xong, Khương Như Ý mới mỉm cười tổng kết: “Cho nên, phải ăn uống đúng giờ và vận động vừa phải thì mới khỏe mạnh được.”
Bùi Chiêu nghe giọng nói mềm mại mà tươi sáng ấy, hai bên thái dương giật mạnh mấy cái. Viên thuộc quan bên cạnh nhìn thấy vị cấp trên hôm nay vì tránh phiền phức mà mặc thường phục đi tuần, bèn ngượng ngùng ho khẽ một tiếng, khẽ hỏi: “Có cần thuộc hạ đi ngăn bọn họ lại không?”
Bùi Chiêu: “Không cần…”
Thuộc quan co rụt đầu lại, lén liếc sang phía đó một cái.
Sao hắn lại cảm thấy, trong hai chữ Bùi thiếu doãn vừa nói, dường như ẩn chứa mấy phần nghiến răng nghiến lợi thế nhỉ?
Dưới gốc cây lớn, mấy người bán hàng rong dường như nhận ra bên cạnh có người, bèn vội vàng thu lại tâm trạng hóng chuyện, quay về bày hàng.
Khương Như Ý nhìn hai người trước mặt, đôi mắt cong cong, cười nói: “Khách quan có muốn mua bánh hồ giòn mỏng không ạ? Là mẻ mới nướng sáng nay đấy, vừa giòn vừa thơm. Nếu mua nhiều, còn được giảm giá nữa cơ.”
Hai người trước mặt nhìn qua đều mang khí độ bất phàm, đặc biệt là vị công tử trẻ tuổi đứng bên phải, dung mạo tuấn tú phi phàm, đôi mắt hoa đào trong trẻo mà sâu thẳm, chỉ nhìn thôi cũng biết là kiểu người khiến các cô nương phải rung động.
Ừm… chỉ là sắc mặt có hơi kém, mang chút xanh xao, tám phần là hay bực mình, giận dỗi mà ra.
Khương Như Ý hơi tiếc nuối liếc nhìn chàng một cái, rồi quay sang nhìn vị công tử lớn tuổi hơn bên cạnh, lại phát hiện ánh mắt người kia khi nhìn mình có chút lạ lùng, dường như còn xen cả nét thương cảm.
Chẳng lẽ do thấy trời lạnh thế này nên thương xót cho thân phận cô nương côi cút, vất vả bày hàng giữa gió sớm hay sao?
Khương Như Ý thoáng nghĩ thế, không nhịn được cúi đầu, khẽ bật cười thành tiếng, nhưng ngoài mặt vẫn giữ vẻ bình thản.
Vương thuộc quan nhìn giỏ bánh hồ giòn mỏng trước mặt, trong lòng quả thật có chút động tâm.
Hai ngày nay, hắn cũng nghe người ta đồn rằng ngoài Đại Tướng Quốc Tự có quán bán loại bánh hồ giòn mỏng cực kỳ nổi tiếng, vừa sạch sẽ, vừa thơm giòn, mùi vị độc đáo chưa từng nếm qua. Chẳng lẽ chính là quầy hàng này?
Thê tử của hắn vốn rất thích ăn những món vặt nhỏ như thế này, chi bằng mua về cho nàng ấy nếm thử xem sao.
Khương Như Ý thấy hắn có ý định mua thì nhanh tay dùng kẹp tre gắp một miếng bánh đưa tới, dịu giọng nói: “Nếu lang quân là mua lần đầu, có thể nếm thử trước một miếng, nếu thấy ngon rồi hẵng mua thêm.”
“Tiểu nương tử thật là chu đáo.” Vương thuộc gian gật đầu, vừa định đưa tay ra nhận.
Ngay lúc ấy, bên tai chợt vang lên một giọng nói nhàn nhạt: “Không cần.”
Ớ. Bàn tay vừa đưa ra của Vương thuộc quan lập tức cứng đờ giữa không trung. Hắn quay đầu lại thì thấy ánh mắt lạnh lẽo của vị thiếu doãn đang nhìn sang, môi mím thành một đường, sắc mặt như băng. Vương thuộc quan lúng túng thu tay về, cười gượng.
Suýt nữa thì quên mất, hôm nay là ngày đi tuần định kỳ, còn chưa đến giờ tan ca, đúng là không tiện cầm đồ ăn đi khắp nơi.
Khương Như Ý thấy vậy, có phần khó hiểu: “Hai vị lang quân không mua nữa sao?”
“Ừ.” Bùi Chiêu liếc nàng một cái, giọng lạnh nhạt rồi xoay người bước đi về phía con phố.
——
Bùi phủ.
Chiều muộn, vừa bước qua cổng phủ, Bùi Chiêu nhìn thấy một bóng dáng nhỏ bé hoạt bát từ xa chạy vội tới.
Bùi Chiêu khẽ nghiêng người tránh đi, lạnh giọng gọi: “Thập Tam Lang.”
Cách đó không xa, quản sự trong phủ cũng hổn hển chạy theo, thấy Bùi Chiêu thì vội dừng lại cúi người hành lễ: “A lang đã hạ ca trở về.”
Nói rồi, ông ấy bất đắc dĩ nhìn về phía thiếu niên đứng trước mặt.
Bùi Thập chạy đến trước mặt ca ca, trong tay còn cầm thứ gì đó, mặt mày hớn hở nói: “A huynh, huynh về rồi à! Đây là bánh nếp mới mà đệ xin được từ chỗ mẫu thân, đệ nếm thử rồi, ngon lắm! A huynh cũng ăn thử đi!”
Bùi Chiêu liếc nhìn vật trong tay cậu, quả nhiên là một miếng bánh nếp.
Chiếc bánh trắng như tuyết, được cắt thành từng miếng vuông vức, ở giữa còn kẹp một lớp nhân vàng óng. Kiểu dáng là loại mà các phu nhân thường yêu thích, chỉ là nhìn qua có vẻ tinh xảo hơn nhiều.
Bùi Thập thấy a huynh vẫn đứng nguyên tại chỗ, vội vàng đưa tay gõ nhẹ vào đầu mình, ngượng ngùng lùi lại một bước: “Đệ chỉ lo mong huynh về, quên mất huynh vừa mới hạ ca. Nhưng lát nữa huynh nhất định phải ăn thử nhé, ngon lắm đó!”
Thấy đệ đệ dùng đôi mắt đầy mong chờ nhìn mình, Bùi Chiêu suy nghĩ một chút rồi khẽ gật đầu: “Được.”
Bùi Thập vui mừng reo lên một tiếng, vội vàng chạy vào trong phòng, mang bánh nếp mới lấy được ra, cẩn thận xếp từng miếng lên đĩa rồi đẩy đến trước mặt Bùi Chiêu.
Bùi Chiêu đón lấy ánh mắt tràn đầy chờ đợi của đệ đệ, đưa tay cầm một miếng bánh, cho vào miệng nếm thử. Vốn dĩ chàng không thích những món ngọt ngấy, nhưng khi cắn một miếng, đôi mày khẽ nhướn lên, ngẩng đầu nhìn về phía Bùi Thập.
“Vị mặn sao?”
Bùi Thập đắc ý gật đầu: “Ca ca không ngờ tới đúng không? Lúc đệ vừa ăn cũng thấy rất lạ, sao bánh nếp lại có vị mặn được? Nhưng càng ăn lại càng ngon, ăn mãi không dừng được!”
Bùi Chiêu lại cúi xuống nhìn miếng bánh trong tay, đợi đến khi nuốt xong phần bánh mặn trong miệng, chàng lại cắn thêm một miếng nữa, lần này chậm rãi nhai kỹ.
Đúng thật là bánh nếp, được làm từ nếp tươi mới, bên trong kẹp một lớp nhân có kết cấu mịn màng, hơi bùi bùi. Nhìn màu sắc và nếm thử hương vị, dường như là nhân trứng muối?
Trong phần nếp dường như được trộn lẫn với một chút dầu mỡ, có lẽ là trước khi hấp, người ta đã để cho dầu thấm đều vào những hạt nếp đã ngâm mềm. Nhờ vậy mà khi ăn, bánh có độ dẻo và béo mịn hơn, cảm giác trong miệng mềm mại phong phú, thơm ngon hơn hẳn so với loại bánh nếp ngọt thông thường
Chỉ là không biết món bánh nếp mặn tinh tế mới lạ thế này là xuất phát từ cửa hàng lớn nào trong thành.
Bùi Chiêu ăn xong miếng bánh nếp mặn, gật đầu với Bùi Thập: “Ngon lắm.”
Bùi Thập vui vẻ đáp: “Đệ biết mà, a huynh sẽ thích thôi.”
“Vậy a huynh cứ từ từ ăn, đệ phải về trước, nếu về muộn bị phụ thân phát hiện đệ lại trốn ra thì phiền lắm.”
“À đúng rồi, trong túi giấy này là toàn bộ bánh nếp mặn, a huynh giữ lại từ từ ăn nhé.” Nói xong, Bùi Thập cũng như lúc tới, hớn hở rời đi.
Bùi Chiêu nhìn bóng lưng cậu biến mất ngoài cửa, hơi bất lực thu lại ánh mắt, mỉm môi nhẹ, cúi xuống nhìn túi giấy trên bàn, ngay lập tức đồng tử co lại.
Một chữ “Khương” quen thuộc hiện ra trước mắt.
Bùi Chiêu nhíu mày, nhấc túi giấy lên, quan sát kỹ lưỡng vài lượt.
Trong đầu, dường như hiện lên nụ cười rạng rỡ đầy hả hê dưới gốc cây hôm nay.
“Thật là thảm ghê.”
……
“Hừ.”
Chốc lát sau, Bùi Chiêu phát ra một tiếng cười lạnh từ cổ họng, giơ tay, ném túi giấy trở lại lên bàn.
Tác giả có lời muốn nói:
Bùi Chiêu: Thân thể của tôi không tốt? (Tức cười…)