A Thược nhìn thấy Khương Như Ý thì gọi một tiếng: “Tiểu nương tử.”
“Lại mơ thấy ác mộng à?”
Khương Như Ý thấy sắc mặt A Thược tái nhợt thì đi tới vỗ nhẹ lên vai nàng ấy, dịu giọng an ủi.
A Thược gật đầu: “Em mơ thấy mấy tên sơn phỉ cùng nhau xông vào quán mình, rồi còn phóng hỏa nữa, cảnh tượng ấy thật sự quá đáng sợ.”
Nhìn dáng vẻ vẫn còn sợ hãi của A Thược, Khương Như Ý khẽ thở dài. Bị kinh hãi như vậy, cũng không biết phải mất bao lâu mới có thể hoàn toàn quên đi.
Nàng đau lòng nhìn A Thược: “Hay là hai ngày này, muội ngủ cùng ta nhé?”
A Thược đang nắm chặt tay áo Khương Như Ý, nghe vậy thì vội vàng gật đầu: “Vâng vâng, muội ngủ cùng tiểu nương tử.”
Hai người đang nói chuyện thì bỗng nghe “rầm” một tiếng, cổng viện đột nhiên bị người từ bên ngoài đá văng ra.
Tề Phi hùng hổ xông vào, trên tay còn cầm một thanh then cửa to bằng cổ tay, lớn tiếng quát: “Tiểu nương tử, hai người không sao chứ?”
Thấy Khương Như Ý và A Thược đều đứng trong sân, đang ngạc nhiên nhìn mình, Tề Phi nhất thời không hiểu chuyện gì xảy ra, cả người sững lại tại chỗ.
Đứng ngây ra một lúc, cậu nghi hoặc nhìn hai người: “Tiểu nương tử, chẳng phải có sơn phỉ lẻn vào sao?”
Thấy Khương Như Ý nhìn mình, cậu cũng nhìn lại khuôn mặt nàng, mở miệng nói: “Vừa nãy ta nghe thấy tiếng kêu từ phía trước nên vội vàng chạy tới.”
Tề Phi nhìn quanh sân viện yên tĩnh trước mắt, ngơ ngác gãi đầu. Cậu đảo mắt nhìn một vòng, không hề thấy bóng dáng sơn phỉ nào.
Khương Như Ý giải thích với cậu: “Không sao, không có sơn phỉ xông vào, chỉ là A Thược gặp ác mộng thôi.”
Tề Phi “ồ” một tiếng, nhận ra mình đã làm ầm lên vô ích, lúc này mới buông thanh then cửa trong tay xuống, cả người lại khôi phục dáng vẻ lười nhác ban ngày.
Nhưng sau khi nói xong, Khương Như Ý vẫn nhìn cậu, trên mặt lộ ra nụ cười như cười như không.
Tề Phi chột dạ ho khẽ một tiếng, giấu thanh then cửa ra sau lưng, nhỏ giọng nói: “Cái đó, cổng viện này thật sự không chắc chắn, đá nhẹ một cái là mở ra rồi, ngày mai tiểu nương tử nên cho người thay cái chắc chắn hơn đi.”
Khương Như Ý vẫn nhìn cậu, khẽ nhướn mày.
Tề Phi xoa xoa mũi, đành nói tiếp: “Lúc nãy ta nghe thấy động tĩnh trong hậu viện, nhất thời sốt ruột nên không nghĩ nhiều. Trước kia ở sơn trại, chuyện đá cửa vốn là cơm bữa.”
Khương Như Ý lại lắc đầu: “Ta không hỏi chuyện đó.”
Tề Phi nhìn nàng một cái, nghĩ hồi lâu mới lộ ra vẻ chợt hiểu, nói: “Lúc Đường tiểu nương tử bảo ta đến quán ứng tuyển đầu bếp, có dặn ta tiện thể bảo vệ tiểu nương tử và A Thược luôn.”
A Thược nghe vậy thì hừ một tiếng, quay mặt đi chỗ khác, mặt đầy vẻ khó chịu.
Khương Như Ý nghĩ ngợi rồi hỏi: “Đường tiểu nương tử đã hứa với cậu điều gì?”
Tề Phi cúi đầu xuống, một lúc lâu sau mới khẽ đáp: “Đường tiểu nương tử nói, đợi ta lớn thêm vài tuổi nữa, sẽ tìm cơ hội tiến cử ta vào nha môn làm nha dịch.”
Nói xong, cậu ngẩng đầu lên, nghiêm túc nhìn Khương Như Ý: “Tiểu nương tử, trước lúc lâm chung, a bà của ta bắt ta thề rằng cả đời này tuyệt đối không được làm sơn phỉ, ta thề xong bà mới yên tâm nhắm mắt. Tiểu nương tử đối xử rất tốt với người khác, dù sau này có vào được phủ Khai Phong hay không, ta cũng nguyện ý đi theo tiểu nương tử.”
Tề Phi cúi đầu xuống, có lẽ vì nhắc tới người thân đã mất, vành mắt cậu hơi đỏ lên.
Xung quanh yên tĩnh lạ thường, thỉnh thoảng vang lên một hai tiếng ve kêu, càng làm không gian thêm tĩnh mịch. Bờ vai thiếu niên khẽ rũ xuống, khuôn mặt cũng cúi thật thấp.
Tề Phi dùng tay quệt khóe mắt, thấp giọng nói một câu: “Tiểu nương tử nghỉ ngơi đi.” Rồi quay người, xách thanh then cửa đi về phía nhà bếp.
Trong làn gió đêm hơi se lạnh, Khương Như Ý kéo chặt cổ áo hơn, nhìn theo bóng lưng Tề Phi. Nàng đi tới trước cổng viện, khẽ gật đầu nói: “Giờ đã ký khế ước rồi, nếu cậu muốn vào nha môn thì cũng phải làm tròn khế ước năm nay trước đã rồi hãy nói.”
Tề Phi bất ngờ quay đầu nhìn Khương Như Ý một cái, trong đôi mắt đen sáng ấy thoáng lộ ra vẻ kinh ngạc, rồi rất nhanh chuyển thành vui mừng.
Khương Như Ý nhướn mày về phía cậu, bỗng nhiên bật cười, phẩy tay nói: “Cũng không còn sớm nữa, đi ngủ trước đi. Cánh cửa này… thôi, để mai sửa.”
Nhìn cánh cổng sân bị đá hỏng, Khương Như Ý không nhịn được thở dài một tiếng, nghĩ thầm ngày mai lại phải mời thợ đến thêm một chuyến.
Nàng chỉ vào thanh then cửa trong tay Tề Phi, cậu vội đặt xuống, Khương Như Ý đưa tay nhận lấy then cửa, miễn cưỡng đóng cổng lại, rồi kéo A Thược về phòng mình.
Sáng hôm sau, Khương Như Ý mời thợ đến sửa cổng sân, còn mình thì ra phía trước ăn sáng.
Hôm nay ăn những món thường ngày: xíu mại nếp và cháo gạo tẻ, thêm hai đĩa dưa muối mới ngâm. Khương Như Ý, A Thược và Tề Phi ngồi quây quần bên một chiếc bàn, hoà thuận ăn uống.
Cháo gạo tẻ được ninh lửa nhỏ, sánh mịn, dẻo thơm, phía trên nổi một lớp dầu gạo béo ngậy, uống một ngụm là hương gạo lan tỏa trong miệng.
Xíu mại nếp là vị mặn, những hạt nếp dẻo mềm kết hợp với thịt heo béo mặn thơm, ăn kèm với dưa muối mới ngâm thì vừa vặn ngon miệng.
Dưa muối gồm hai loại: gừng muối và dưa leo muối, đều chọn nguyên liệu tươi, ướp muối, phơi nhẹ, rồi ngâm với tương.
Gừng muối thì không có gì khó, chỉ là phải ngâm tương nhiều lượt thì mới thấm vị. Dưa leo muối thì lại phiền phức hơn chút, cần phải phơi khô rồi mới ngâm thêm một lần nữa, ăn vào mới giòn sảng khoái.
Khương Như Ý cảm thấy mẻ dưa muối này mình làm khá ngon, mỗi quả chỉ dài bằng ngón tay, vỏ mỏng nhăn, cắn một miếng nghe “rốp rốp”, vừa giòn vừa đậm vị. Trong buổi sáng mùa thu đã phảng phất se lạnh này, ăn kèm với cháo gạo tẻ thì vô cùng vừa miệng.
Sau vụ hiểu lầm tối qua, thái độ của A Thược đối với Tề Phi trở nên có phần gượng gạo, thấy Tề Phi cầm đũa định gắp dưa muối, A Thược nhanh tay gắp một miếng trước, rồi đắc ý liếc cậu một cái.
Tề Phi bất đắc dĩ, đành chuyển sang gắp một miếng gừng muối cho vào miệng, nhai “rắc rắc”.
Khương Như Ý thấy vậy cũng mặc kệ hai người họ trêu chọc nhau, tự mình dọn dẹp bát đũa rồi ra quầy tính sổ sách.
Đến trưa có khách tới, gọi các món như gà xào tương, gà rưới dầu hôm qua. Bàn khách ấy ăn các món được dọn lên, không nhịn được mà cảm thán với Khương Như Ý:
“Những món mới trong quán của Khương tiểu nương tử thật sự rất ngon. Món gà xào tươi thật sự rất mềm và tươi, gà rưới dầu thì lớp da bên ngoài vàng óng, ăn vào vừa thơm vừa giòn, hương vị chẳng thua kém gì các tửu lâu lớn trong thành.”
“Trước kia ta còn lo quán đổi đầu bếp thì món ăn sẽ không ngon, ai ngờ ăn vào lại bất ngờ đến thế.”
Khương Như Ý nghe vậy chỉ mỉm cười, càng cảm thấy quyết định thuê Tề Phi của mình là vô cùng đúng đắn.
A Thược nghe những lời khen ấy thì khẽ hừ một tiếng, nhưng nhớ lại cảnh tối qua cậu sốt ruột xông vào, tiếng hừ thứ hai lại nhỏ đi không ít.
Khương Như Ý thấy dáng vẻ gượng gạo của A Thược, lúc này trong lòng mới bừng tỉnh, hóa ra sau chuyện đêm qua, trong lòng A Thược rất cảm kích Tề Phi, chỉ là tiểu nữ lang người ta ngại ngùng không chịu thừa nhận thôi.
Khương Như Ý đang nghĩ ngợi thì thấy Tề Phi vén rèm đi ra, nói với nàng: “Tiểu nương tử, tương trong bếp dùng hết rồi.”
Khương Như Ý mím môi cười, quay sang gọi A Thược: “A Thược, đi lấy một vò tương mới tới đây, vò cũ trong bếp đã dùng hết rồi.”
A Thược chẳng kịp nghĩ nhiều, vội vàng đáp một tiếng rồi ôm một vò tương mới vội vàng đi vào bếp.
Đến buổi chiều, Đường Cẩm đi một mình cười tủm tỉm bước vào quán ăn. Khương Như Ý thấy nàng ấy đến thì vội vàng ra đón, mời nàng ấy ngồi xuống.
Khương Như Ý hỏi: “Hôm nay muốn ăn gì? Có món gà rưới dầu mới, lớp ngoài chiên giòn, ăn kèm với nước sốt hơi cay, hương vị tuyệt vời. Ngoài ra còn có gừng muối và dưa muối mới làm, cũng có thể ăn kèm với gà rưới dầu.”
Khương Như Ý giới thiệu với Đường Cẩm, chẳng hiểu sao lại chợt nhớ tới cách ăn vịt quay của hậu thế.
Thịt vịt quay được thái thật mỏng, cả da lẫn thịt lại có chút mỡ, chấm ngập nước sốt, thêm sợi hành và dưa leo, rồi cuốn tất cả vào bánh mỏng ăn cùng. Vịt quay có vị thơm ngọt, da giòn thịt mềm, cắn một miếng là mỡ chảy ra, ăn cùng dưa leo thanh mát và hành cay nồng, hương vị quả thực tuyệt diệu.
Khương Như Ý nghĩ thầm, đợi thêm một thời gian nữa, đến mùa đông, chi bằng xây riêng một lò, chuyên dùng để quay vịt.
Hơn nữa, tuy hiện giờ chưa có vịt quay, nhưng cũng có thể dùng bánh cuốn thịt gà ăn với dưa muối, nghĩ ra chắc cũng có vài phần ngon miệng.
Đường Cẩm nghe Khương Như Ý đề cử, gật đầu nói: “Vậy cứ nghe theo Khương tiểu nương tử, cho ta một phần gà rưới dầu, một đĩa dưa muối, thêm một bát nước tía tô.”
Khương Như Ý thu lại dòng suy nghĩ, vội vàng gật đầu, bảo A Thược vào bếp nói với Tề Phi một tiếng.
Không biết lúc nãy vào bếp đưa tương, Tề Phi có nói gì hay không mà lúc này tâm trạng của A Thược lại khá tốt, đáp lời rất sảng khoái, bước chân nhẹ nhàng đi vào bếp.
Khương Như Ý có chút bất ngờ, nửa là khó hiểu nửa là tò mò liếc nhìn về phía bếp một cái, rồi mới thu hồi ánh mắt.
Lại thấy Đường Cẩm cũng nhìn về phía bếp, sau đó cười tủm tỉm hỏi Khương Như Ý: “Thế nào, đầu bếp ta tìm cho cô, tay nghề không tệ chứ?”
Khương Như Ý nghe nàng ấy chủ động nhắc tới Tề Phi, bèn gật đầu: “Không chỉ là không tệ, hai ngày nay hễ có khách tới ăn, ai cũng phải khen một câu rằng tay nghề của đầu bếp mới cực kỳ giỏi. Đường tiểu nương tử quả thật có con mắt tinh tường.”
Đường Cẩm nghe Khương Như Ý khen mình, đắc ý ngẩng cằm lên: “Đó là đương nhiên rồi, hễ nhắc tới ăn uống, ta chưa bao giờ nhìn lầm cả.”
Nàng ấy đắc ý cười cười, rồi kể rõ nguyên do cho Khương Như Ý nghe. Thì ra mấy ngày trước ở nha môn Khai Phong, vì đồ ăn của công trù thực sự quá khó ăn, chẳng biết Tề Phi xoay đâu ra một con gà, rồi tại chỗ đào ít bùn ướt, lén làm gà ăn mày để ăn.
Đường Cẩm nhớ lại hương vị con gà ăn mày ấy, vẫn là dáng vẻ thèm thuồng đến ch** n**c miếng.
“Cô không biết đâu, lúc đầu ta nhìn con gà bị bọc trong lớp bùn bẩn thỉu ấy, ghét đến mức nào. Không ngờ khi dùng gậy gỗ gõ vỡ lớp bùn vàng ra, để lộ thịt gà bên trong, chỉ cần ngửi mùi thôi đã thèm chết người rồi. Cắn một miếng thì mềm rục béo ngậy, nước thịt theo thớ gà chảy xuống, trước giờ ta chưa từng ăn món nào ngon đến vậy.”
Khương Như Ý nhìn dáng vẻ của Đường Cẩm, mỉm cười, rồi cẩn thận giải thích cho nàng: “Đừng thấy bên ngoài chỉ bọc có bùn, thật ra thứ bùn ấy cũng rất được chú trọng, phải dùng bùn vàng mới là chính tông.”
“Thêm nữa, con gà này cũng không phải nướng một cách tùy tiện. Trước tiên phải dùng bùn vàng và cỏ khô bọc kín gà, sau đó đào một hố chôn xuống, rồi chất một đống lửa phía trên. Thời gian đặt trong lửa phải chuẩn xác, đợi nướng xong, lông gà sẽ rụng cùng lớp bùn, thịt gà bên trong cũng chín luôn.”
Đường Cẩm gật gật đầu, cảm thấy con gà tưởng chừng bình thường, hóa ra ngon như vậy là vì có nhiều bí quyết bên trong.
Khương Như Ý nhìn đôi hoa tai và cây trâm vàng trên người nàng ấy khẽ lay động, không khỏi cong mắt cười cười.
Quan lại phú quý của triều này, ngày thường ăn nhiều nhất vẫn là thịt dê, cho rằng thịt mềm mịn, hương vị béo ngậy thơm ngon. Nay chợt nếm thử vị gà, đương nhiên cảm thấy mới lạ.
Trong lúc hai người đang trò chuyện, A Thược đã bưng khay đi tới. Khương Như Ý thấy dáng vẻ tươi cười của nàng ấy, không khỏi tò mò nhìn sang.
A Thược vừa bày đồ ăn lên bàn, vừa hạ giọng nói với Khương Như Ý: “Tề Phi nói tối nay sẽ làm gà bọc lá sen cho muội và tiểu nương tử ăn.”
(Hình ảnh món gà bọc lá sen)
Khương Như Ý nghe xong, không nhịn được mà bật cười nhìn nàng ấy.
Bảo sao vui vẻ như vậy, thì ra là bị mấy lời ngọt ngào cùng một món ăn dỗ dành xong, quả nhiên vẫn chỉ là tính cách trẻ con.
Lúc này, thấy trong quán không có nhiều khách, Khương Như Ý khoát tay với A Thược: “Đêm qua muội ngủ không ngon, lúc này khách ít, cứ về hậu viện nghỉ một lát đi.”
“Dạ.”
Nhìn A Thược vui vẻ rời đi, Khương Như Ý mới quay đầu lại, Đường Cẩm vừa ăn xong một cái đùi gà, dùng đũa gắp một miếng dưa muối cho vào miệng, nhai “rôm rốp”, âm thanh rất giòn.
Khương Như Ý thấy hôm nay không có Đường Phi đi cùng, bèn tò mò hỏi: “Dạo này Đường Phi bận lắm sao?”
Vừa nhắc tới chuyện này, nụ cười trên mặt Đường Cẩm lập tức nhạt đi trông thấy.
Nàng ấy bĩu môi: “Không phải bận, mà là mấy hôm nay hắn đang giận dỗi ta.”
Thấy Khương Như Ý lộ vẻ ngạc nhiên, Đường Cẩm lại chỉ về phía bếp: “Đường Phi nói ta không nên đi lại quá gần với sơn phỉ, cũng không nên giới thiệu cậu ta đến quán của Khương tiểu nương tử, nói rằng sơn phỉ thì vẫn là sơn phỉ, phải đề phòng nhiều hơn.”
Thì ra là vậy.
Khương Như Ý nghĩ tới dáng vẻ nghiêm túc ngày thường của Đường Phi, cảm thấy rất phù hợp với tính cách của hắn, bèn gật đầu tỏ ý hiểu.
Chỉ là nàng mơ hồ cảm thấy, nguyên nhân Đường Phi ngăn cản e rằng không chỉ đơn thuần vì thân phận “sơn phỉ” này?
Đường Cẩm ngồi trên ghế phiền não một lát, rồi khoát tay, quay sang Khương Như Ý: “Thôi không nói về hắn nữa. Khương tiểu nương tử, có phải mấy ngày nay Bùi Thiếu doãn không đến quán không?”
Khương Như Ý nghe Đường Cẩm đột nhiên nhắc tới vị Bùi Thiếu doãn kia, đành thu lại chút tâm tư buôn chuyện, gật đầu.
Nàng nói: “Hôm bắt được sơn phỉ xong, hôm sau Bùi Thiếu doãn có sai tùy tùng mang thuốc trị thương tới, nói là có thể giúp vết thương mau lành, nhưng bản thân thì không có tới.”
Đường Cẩm vừa nghe nói Bùi Chiêu lại sai người đưa thuốc trị thương đến, hai mắt lập tức sáng lên.
Nàng ấy nhìn Khương Như Ý, hạ giọng nói: “Cô không biết đâu, Bùi Thiếu doãn vì việc nha môn Khai Phong để lọt lưới sơn phỉ, đã tự mình vào cung thỉnh tội với Hoàng thượng rồi.”
Khương Như Ý giật mình: “Bùi Thiếu doãn bị trách phạt sao?”
Hôm đó, nếu không nhờ Bùi Thiếu doãn cẩn thận chu đáo, e rằng nàng và A Thược khó thoát khỏi một kiếp. Nói cho cùng, vẫn là nhờ có chàng, sao giờ lại thành ra thế này…
Đường Cẩm thấy Khương Như Ý lo lắng, thì cười hì hì lắc đầu: “Cũng không hẳn vậy đâu. Hoàng thượng không phải người hồ đồ, huống chi còn có Đại bá ta che chở. Chỉ là ta thấy, việc Bùi Thiếu doãn cố ý làm chuyện này, phần nhiều là vì Khương tiểu nương tử cô thôi.”
Thấy Khương Như Ý không hiểu nhìn sang, Đường Cẩm nháy mắt với nàng: “Cô nghĩ xem, vốn dĩ án đã sắp kết rồi, nay lại xảy ra chuyện như thế, đương nhiên Hoàng thượng phải hỏi lại từ đầu.”
“Khương tiểu nương tử không nhận ra, mấy ngày nay việc canh gác trong thành nghiêm ngặt hơn hẳn sao?”
Đối diện với ánh mắt đầy hóng chuyện của Đường Cẩm, Khương Như Ý cười gượng hai tiếng: “Đường tiểu nương tử nghĩ nhiều rồi, theo ta đoán, vẫn là do trách nhiệm của Bùi Thiếu doãn mà thôi.”
Ừ, trách nhiệm mà thôi.
Bữa này Đường Cẩm ăn rất thỏa mãn, không chỉ ăn hết trọn một con gà rưới dầu, mà ngay cả dưa muối cũng không chừa lại chút nào.
Ăn xong, nàng ấy thong thả uống nước, nghĩ rằng về cũng chẳng có việc gì, bèn dứt khoát nán lại chỗ Khương Như Ý. Khi thì đi dạo hậu viện, khi thì ngó qua vườn rau, trên mặt đầy vẻ hiếu kỳ.
Cứ thế qua cả một ngày, đến chiều tối, Đường Phi mặt mày nghiêm nghị bước vào.
Khương Như Ý thấy Đường Phi đi theo A Thược vào hậu viện thì dùng tay đẩy nhẹ Đường Cẩm. Đường Cẩm quay đầu lại trông thấy Đường Phi, hai mắt sáng lên, rồi lại bĩu môi: “Sao ngươi lại tới đây?”
Đường Phi chào Khương Như Ý trước: “Khương tiểu nương tử.”
Khương Như Ý nheo mắt cười: “Lâu rồi không gặp, hôm nay Đường lang quân tới, là đặc biệt đến đón Đường tiểu nương tử về sao?”
Đường Phi gật đầu, sắc mặt căng thẳng nhìn Đường Cẩm: “Đường công thấy cả ngày hôm nay muội không ở nha môn, nên cố ý sai ta đi tìm.”
Đường Cẩm bĩu môi: “Nếu Đại bá không bảo ngươi tới, có phải ngươi cũng chẳng thèm quản ta không?”
Ánh mắt Đường Phi nhìn nàng ấy mang theo chút bất đắc dĩ: “Sao lại thế được?”
Đường Cẩm nghe hắn nói vậy, lập tức vui vẻ hẳn lên, vội vàng đứng dậy khỏi ghế đá, đi mấy bước về phía Đường Phi, rồi lại quay đầu, ngượng ngùng cười với Khương Như Ý.
Thấy vậy, Khương Như Ý cũng đứng lên, tiễn hai người ra tận cửa quán rồi mới dừng lại.
Đường Cẩm vui vẻ vẫy tay với Khương Như Ý: “Ta về trước đây, Khương tiểu nương tử, lần sau gặp lại.”
Khương Như Ý gật đầu: “Lần sau gặp lại.”
Nhìn hai người sóng vai rời đi, trong lòng Khương Như Ý cũng thấy vui thay cho Đường Cẩm. Nàng cười mỉm định quay người vào trong, chợt nghe thấy ngoài đường có tiếng hai nha dịch trò chuyện.
“Trương đầu nhi, hôm nay còn phải trực à?”
Trương Dịch giọng lớn đáp: “Phải đó, Hoàng thượng đích thân hạ lệnh, nói gần đây sơn phỉ hoành hành, yêu cầu tăng cường canh gác, ta cũng chỉ là làm theo chức trách thôi.”
Bước chân Khương Như Ý chợt khựng lại, trong đầu không khỏi nhớ tới lời Đường Cẩm nói ban chiều.
Chắc là, chỉ vì chức trách thôi nhỉ?
Khương Như Ý lắc đầu, ép mình không nghĩ nhiều nữa rồi bước nhanh vào hậu viện.
Không ngờ vừa ngồi xuống ghế chưa được bao lâu, lại thấy A Thược lại dẫn thêm một người vào.
Khương Như Ý nghi ngờ ngẩng đầu nhìn sang, phát hiện người đến đúng là quá trùng hợp, chính là vị Bùi Thiếu doãn “gánh trách nhiệm trên vai” kia.