Quán Ăn Nhỏ Như Ý Ở Biện Kinh

Chương 41

*Chương này có nội dung ảnh, nếu bạn không thấy nội dung chương, vui lòng bật chế độ hiện hình ảnh của trình duyệt để đọc.

Trong bếp, trên bàn trước mặt A Thược đã có ba chiếc bánh chiên xong, nhưng bánh không tròn, chỗ trên hoặc bên hông bị lõm xuống, trông như quả bóng xì hơi.

 

Vừa thấy Khương Như Ý bước vào, A Thược lập tức cầu cứu nhìn nàng: “Tiểu nương tử mau xem giúp, rốt cuộc là bị làm sao vậy?”

Khương Như Ý đến bên chảo nhìn, nói: “Thời gian chiên quá ngắn, hình chưa kịp cố định. Mẻ tiếp theo phải chiên lâu hơn một chút.”

“Vâng.” A Thược đáp một tiếng, vớt bánh hỏng ra để một bên, rồi chiên cái mới.

Lần này lại chiên quá lâu, bánh từ vàng óng chuyển sang đen sì, khói đen bốc lên từ chảo, làm A Thược ho sặc sụa.

“Khụ khụ… tiểu nương tử, lần này có phải là chiên quá rồi không?”

Khương Như Ý dở khóc dở cười gật đầu: “Ừ, không chỉ quá tay, mà dầu cũng nóng quá. Thôi, nghỉ một lát đi, dù sao cũng không vội ăn.”

Chỉ là đồ ăn vặt nhất thời thèm miệng, nếu cứ cuống cuồng vội vàng, chẳng phải tự chuốc bực vào người hay sao?

A Thược nghĩ đến chiếc bánh to tròn mà Khương Như Ý miêu tả, lần này lại nổi tính bướng, nàng ấy lắc đầu: “Không được, nhất định muội phải chiên ra cho được chiếc bánh vừa to vừa tròn như tiểu nương tử nói.”

Khương Như Ý thấy nàng ấy kiên trì như vậy, cũng chỉ đành gật đầu mặc nàng ấy, đứng bên cạnh nhìn A Thược tiếp tục chiên.

“Cho vào chảo trước đừng động đậy, đợi bánh mè hơi định hình đã.”

“Được rồi, giờ nhấc khỏi lửa để tráng dầu… mau dùng vá đảo một vòng.”

Hai người đang bận rộn trong bếp thì bên ngoài vang lên tiếng gõ cửa, tiếp đó là một giọng nói lười nhác: “Xin hỏi, ở đây có tuyển đầu bếp không?”

Khương Như Ý và A Thược nghe thấy động tĩnh, kinh ngạc quay đầu nhìn ra ngoài, đã thấy người kia đẩy cửa bước thẳng vào.

Vì sáng nay Khương Như Ý đã treo thông báo nghỉ ở cửa tiệm, các thực khách xung quanh đều biết quán Khương Ký gặp chuyện sơn tặc, nên ban ngày Khương Như Ý không khóa cửa, đoán rằng hai hôm nay cũng sẽ không có khách tới.

Lúc này, Khương Như Ý nghe tiếng bước chân kia thì hơi nhíu mày, đưa mắt nhìn người vừa tới.

Đối phương vừa vén rèm bếp bước vào, đôi mày rậm, mắt đen sáng, nhưng thần sắc trên mặt lại lười biếng, trên người phảng phất khí chất ngang tàng, hóa ra là một tiểu lang quân còn khá trẻ.

Tiểu lang quân ấy nhìn thấy Khương Như Ý thì nhướng mày một cách tùy ý: “Khương tiểu nương tử?”

Khương Như Ý thấy cậu nhận ra mình, lông mày không khỏi nhíu chặt hơn, mở miệng hỏi: “Tiểu lang quân biết ta sao?”

A Thược thấy người này không chào hỏi đã xông vào thì bỏ dở việc chiên bánh, ánh mắt đầy cảnh giác nhìn cậu chàng.

Nhưng đối phương lại bỏ qua ánh mắt của A Thược, sự chú ý bị chiếc bánh mè đang nổi lềnh bềnh trong chảo dầu thu hút.

Cậu “ồ” một tiếng, bước đến bên bếp nhìn, lại liếc chiếc bánh đang phồng lên trong dầu, ánh mắt lộ vẻ thích thú.

Khương Như Ý và A Thược cũng liếc nhìn vào chảo một cái, vì bị ngắt quãng giữa chừng, chiếc bánh này lại thất bại.

A Thược thấy vậy, hừ mạnh một tiếng, dùng vá vớt bánh hỏng ra.

Tiểu lang quân nhìn mấy chiếc bánh méo mó trong đĩa, rồi chỉ vào chảo: “Hay là để ta thử xem?”

A Thược nghe cậu nói, nhìn cậu bằng ánh mắt đầy nghi ngờ.

Khương Như Ý hơi trầm ngâm một chút, rồi gật đầu với cậu: “Được.”

Tiểu lang quân kia không nói nhiều, trực tiếp cầm một viên bột nếp sống đã lăn mè ở bên cạnh, thả vào dầu, thử qua nhiệt độ dầu trước, rồi liếc mấy chiếc bánh thất bại trong đĩa, suy nghĩ một chút, sau đó cầm vá lớn chờ bên cạnh, đợi bánh hơi định hình, cậu nhấc khỏi lửa, bắt đầu tráng dầu.

Theo động tác trong tay cậu, bánh trong chảo liên tục lăn tròn, phồng lên càng lúc càng lớn, A Thược nhìn chiếc bánh phồng to trong tay cậu, mắt tròn xoe.

Chưa hết, đợi bánh phồng đến mức nhất định, cậu lại cho vào dầu nóng chiên thêm một lát, đến khi bánh vàng óng, vỏ giòn cứng, rồi nhanh nhẹn vớt ra.

Cứ làm như vậy chiên thêm bốn năm viên nữa, tiểu lang quân kia mới dừng tay. Cậu đẩy đĩa bánh về phía Khương Như Ý và A Thược, lười biếng nói: “Nếm thử xem.”

Vừa nói, cậu cũng tự tay cầm một viên, đưa vào miệng ăn.

Khương Như Ý mím môi, cầm một chiếc bánh mè tròn cắn một miếng, chỉ nghe “rắc” một tiếng giòn tan. Bánh rỗng ruột, lớp vỏ ngoài vàng óng, giòn rụm, độ lửa vừa chuẩn.

A Thược ăn bánh, gương mặt đầy vẻ kinh ngạc.

Ăn xong bánh, Khương Như Ý thong thả lau tay, rồi hỏi cậu: “Xin hỏi tiểu lang quân tên là gì?”

Cậu cười với Khương Như Ý: “Tề Phi, Khương tiểu nương tử cũng có thể gọi ta là A Phi.”

Khương Như Ý gật đầu, lại hỏi: “A Phi tiểu lang quân là đến ứng tuyển làm đầu bếp sao?”

Tề Phi đáp một tiếng “Phải”, nghe Khương Như Ý hỏi vào chuyện chính, cậu mới thu bớt lại vẻ lười nhác trên mặt.

Khương Như Ý nhìn cậu, hỏi tiếp hai vấn đề ban nãy: “Xin hỏi tiểu lang quân giỏi hồng án hay bạch án? Thường ngày giỏi làm những món gì?”

Tề Phi nghĩ ngợi một chút: “Hồng án với bạch án… chắc là đều làm được chút ít. Nhưng nói thật, chắc chắn bạch án không bằng Khương tiểu nương tử.”

Vừa nói, cậu lại cúi nhìn mấy chiếc bánh mè trong đĩa.

Hồng án và bạch án là cách gọi phân biệt các loại đầu bếp khác nhau. Hồng án chủ yếu chỉ các món mặn, thịt cá, kỹ xảo và phương pháp thường là chiên, xào, rán, hầm… Còn bạch án thì thiên về đồ bột, chủ yếu là các loại mì, bánh và điểm tâm.

Khương Như Ý cũng nhìn mấy chiếc bánh mè, rồi chuyển ánh mắt sang cậu: “Tiểu lang quân quá khiêm tốn rồi.”

Tề Phi cười cười, trong nụ cười mang theo nét non nớt đặc trưng của thiếu niên, tiếp tục nói: “Còn món sở trường, gà vịt ngan ngỗng bình thường đều làm được.”

Khương Như Ý “Ồ” một tiếng, vẫy tay gọi A Thược, bảo nàng ấy ra ngoài mua hai con gà về.

Tề Phi nghe vậy, lại chủ động xua tay với Khương Như Ý: “Để ta đi, đã ứng tuyển đầu bếp thì phải thử khả năng chọn nguyên liệu chứ?”

Khương Như Ý gật đầu, lại bảo A Thược đưa tiền cho cậu.

Tề Phi có chút bất ngờ nhìn Khương Như Ý một cái, rồi mới nhận bạc từ tay A Thược, nhanh chóng đi ra ngoài.

Chẳng bao lâu sau, Tề Phi đã xách về hai con gà đã làm thịt. Khương Như Ý liếc nhìn một cái, phát hiện đều là gà trắng thịt mềm, định làm món chiên sao?

Khi đi ngang qua Khương Như Ý, Tề Phi ném lại số bạc thừa trong tay về phía nàng. Thấy Khương Như Ý nhìn mình dò hỏi, cậu uể oải nói: “Nghe nói là Khương tiểu nương tử bảo đi mua, người bán gà còn đặc biệt giảm giá cho.”

Khương Như Ý cười cười, tiện tay đưa số bạc ấy cho A Thược, bảo nàng ấy cất đi.

A Thược gật đầu: “Vâng, tiểu nương tử cứ yên tâm.”

Tề Phi nghe hai người nói chuyện, bật cười một tiếng. Cậu đặt cả hai con gà vào một chiếc chậu lớn, cẩn thận rửa sạch, rồi cầm dao ở bên cạnh, bắt đầu xử lý gà.

Khương Như Ý đoán không sai, Tề Phi mua hai con gà này về là để làm món gà rưới dầu.

 (Hình ảnh món gà rưới dầu)

 

Món gà rưới dầu này cách làm khá phức tạp, cần phải ướp trước, trụng nước sôi rồi mới chiên, đồng thời còn phải ăn kèm nước chấm. Món này rất thử thách tay nghề của đầu bếp cũng như khả năng pha chế nước chấm.

Lại thấy cậu dùng dao rất thành thạo, lật gà, chặt bỏ xương sống, vài nhát “cách cách” là xong, rồi dùng sống dao đập nhẹ cho thịt mềm.

Xử lý xong thịt gà, cậu đun nóng nồi trên bếp, cho vào một lượng lớn muối và gia vị, liên tục đảo rang. Đợi khi muối và gia vị được rang dậy mùi thơm, cậu dùng cối đá nghiền nhuyễn, phết đều lên thân gà, bắt đầu ướp.

Sau khi ướp ngấm, hai con gà được trụng nước sôi, rồi cho vào chảo dầu bắt đầu chiên.

Trong bếp tràn ngập mùi thơm của thịt gà hòa lẫn với gia vị, Khương Như Ý nhìn Tề Phi sau khi chiên gà vừa định hình, dùng vợt vớt ra rồi tỉ mỉ rưới dầu nóng lên từng chỗ, lúc này mới hiểu vì sao khi nãy cậu chiên bánh mè lại thành thạo đến vậy.

Chiên gà còn khó hơn chiên bánh mè nhiều.

Lại thấy cậu kiên nhẫn hết lần này đến lần khác rưới dầu nóng lên thân gà, đảm bảo mỗi một vị trí đều được rưới tới, như vậy mới có thể tạo ra màu vàng óng đều đặn, đẹp mắt.

Đợi khi con gà được chiên xong, để ráo dầu rồi vớt ra, Tề Phi lại pha thêm bát nước chấm, bày cùng món gà dầu rưới lên bàn, làm một động tác “mời” với Khương Như Ý và A Thược.

Khương Như Ý cúi đầu nhìn lớp da gà vàng óng giòn rụm kia, còn chưa nếm đã âm thầm gật đầu một cái.

Chỉ riêng khả năng khống chế nhiệt độ dầu và lửa này thôi, quả thực cậu là một đầu bếp hồng án đạt chuẩn.

A Thược ngửi mùi thơm đã không kìm được nữa, vội ra tay trước, xé một chiếc đùi gà đưa cho Khương Như Ý: “Tiểu nương tử mau nếm thử đi.”

Khương Như Ý cắn một miếng, da gà giòn tan, thịt bên trong mềm ngọt, vừa cắn đã có nước thịt trào ra, hương thơm đậm đà xen lẫn vị gia vị, ăn vào ngon vô cùng.

Nàng lại chấm thêm chút nước sốt, phát hiện nước chấm này là vị chua ngọt, lại hơi cay cay, ăn cùng thịt gà vừa mới chiên xong còn nóng hổi, khiến người ta ăn hết miếng này lại muốn miếng khác, hương vị đậm đà lưu luyến mãi không thôi.

Ăn xong cả chiếc đùi gà, Khương Như Ý gật đầu nhận xét: “Rất ngon.”

Tề Phi cười cười: “Khương tiểu nương tử thích là tốt rồi, ta qua được vòng khảo nghiệm rồi chứ?”

Khương Như Ý nhìn cậu, hỏi: “Không biết trước kia A Phi tiểu lang quân từng làm đầu bếp ở đâu?”

Tề Phi đáp: “E là Khương tiểu nương tử không muốn biết đâu.”

Khương Như Ý lặng lẽ nhìn cậu, nghe vậy thì nhướng mày.

Ngay cả A Thược cũng nhận ra có điều không ổn, đặt chiếc cánh gà trong tay xuống, tò mò nhìn sang cậu.

Tề Phi đối diện ánh mắt của Khương Như Ý và A Thược, có chút bất đắc dĩ xoa xoa mũi, đáp: “Trước kia ta ở trong trại sơn phỉ, nấu cơm cho bọn sơn phỉ mấy năm.”

A Thược kinh hãi kêu lên: “Tiểu nương tử, cậu ta… cậu ta là sơn phỉ!”

Khương Như Ý vội vỗ vỗ A Thược, bảo nàng ấy không cần sợ, trong lòng nàng thì đã mơ hồ đoán trước, khí chất ấy giấu không nổi, hơn nữa cậu cũng chẳng định giấu.

Khương Như Ý ngẩng đầu nhìn Tề Phi: “A Phi tiểu lang quân là dân làng bị sơn phỉ bắt lên núi sao?”

Tề Phi không ngờ Khương tiểu nương tử lại thông minh như vậy, gật đầu một cái, thở dài: “Phải.”

Khương Như Ý nghe xong thì nhíu mày: “Nghe nói dạo gần đây phủ Khai Phong đang sắp xếp đưa dân làng về quê, A Phi tiểu lang quân đã là người bị sơn phỉ bắt đi, vậy vì sao nay không về quê, mà lại đến tiệm ăn nhỏ của ta ứng tuyển đầu bếp?”

Thấy sắc mặt Tề Phi khẽ biến, Khương Như Ý nhướng mày: “Hay là, nói kỹ một chút nhé?”

Tề Phi nhìn vị tiểu nương tử thông tuệ trước mặt, vẻ mặt bất đắc dĩ, một lúc sau mới nhún vai, nói ngắn gọn: “Thật ra cũng chẳng có gì để giấu, năm đó sơn phỉ đến cướp làng, dân làng thấy nhà ta khá giả lại không có người chống đỡ, bàn bạc xong thì đẩy ta và bà nội ta ra chắn tai họa, sau đó thì…”

“Tuy sơn phỉ hung ác, nhưng cũng không đến mức giết đầu bếp, Khương tiểu nương tử thấy có đúng không?”

Nghe cậu nói vậy, thần sắc Khương Như Ý trở nên nghiêm túc hơn mấy phần, khẽ thở dài một tiếng.

Không cần hỏi cũng biết, Tề Phi nhờ vào tay nghề nấu nướng mà thoát được một kiếp, bị sơn phỉ đưa lên núi. Còn bà nội cậu, dù sơn phỉ không giết người, nhưng tuổi đã cao, lại bị chính dân làng đẩy ra làm vật thế mạng, điều kiện trên núi lại khắc nghiệt, e rằng…

Trong hoàn cảnh như vậy, dĩ nhiên cậu không muốn quay về quê cũ.

Khương Như Ý nghĩ đến đây, trong lòng bỗng động một cái, nàng ngẩng đầu nhìn Tề Phi: “Là Đường tiểu nương tử bảo cậu tới sao?”

Lần này Tề Phi thật sự kinh ngạc, gật đầu với Khương Như Ý: “Ừ.”

Khương Như Ý chỉ suy nghĩ chốc lát, rồi đưa ra quyết định: “Vậy được, từ hôm nay trở đi, cậu chính là đầu bếp mới được tuyển của tiệm Khương Ký.”

A Thược ở bên cạnh khẽ kéo tay áo Khương Như Ý, căng thẳng lên tiếng: “Tiểu nương tử…”

Khương Như Ý lắc đầu với A Thược, ngăn nàng ấy nói tiếp, trong lòng nàng đã có tính toán riêng.

Bây giờ cổ tay nàng bị thương, trong khoảng thời gian này không thể nấu nướng, quán ăn cũng không thể cứ đóng cửa mãi không mở bán. Hơn nữa, người này là do Đường Cẩm giới thiệu, hẳn đã được tra xét kỹ càng.

Thêm vào đó, tay nghề nấu nướng của Tề Phi quả thực rất giỏi, trong thời gian ngắn e rằng khó tìm được người thứ hai như vậy.

Tề Phi cười nhẹ một tiếng: “Đa tạ tiểu nương tử.”

Khương Như Ý gật đầu với cậu, trước tiên bàn bạc xong tiền công, hai bên lập khế ước thuê mướn, rồi lại suy tính chuyện sắp xếp chỗ ở cho cậu.

Hiện tại trong hậu viện vẫn còn một gian phòng trống, nhưng Tề Phi là một tiểu lang quân, dù sao cũng không tiện ở chung với nàng và A Thược.

Hơn nữa, gần đây việc kinh doanh của quán ăn ngày càng thuận lợi, một số sổ sách cũng cần có chỗ riêng để cất giữ.

Vì thế Khương Như Ý dự định cải tạo gian phòng trống bên cạnh thành một phòng đọc nhỏ, ngày thường dùng để đặt sổ sách, công thức nấu ăn và các loại thư tịch.

Theo tính toán của nàng, ở phía sát bên hông bếp còn có một gian phòng phụ, nàng định dọn dẹp gian đó cho Tề Phi ở.

Ngoài ra, giữa nhà bếp và hậu viện còn có một bức tường ngăn, có cửa thông qua, ngày thường không khóa. Nhưng sau chuyện sơn tặc lần này, Khương Như Ý cảm thấy ban đêm vẫn nên khóa lại thì hơn.

Mọi việc cứ thế được quyết định.

Tề Phi tự đi thu dọn phòng ở, Khương Như Ý suy nghĩ một chút, lại thêm cho cậu một bộ bàn ghế và kệ để đồ, những thứ này đều có sẵn, không cần mua thêm.

Đến tối, A Thược đi khóa cổng viện, tiện thể hừ mạnh một tiếng với Tề Phi. Đối với thân phận “nửa sơn tặc” của cậu, rõ ràng A Thược vẫn canh cánh trong lòng.

Hai ngày tiếp theo, Khương Như Ý mời thợ đến nới rộng gian bếp ra ngoài một khoảng, đồng thời quét sơn lại những bức tường bị ám khói đen. Giá kệ và chum vại bị đập hỏng cũng đều được thay mới, sắp xếp lại gọn gàng trong bếp.

Lần này, Khương Như Ý bảo thợ cố định toàn bộ giá kệ vào tường cho thật chắc chắn, cho dù không có sơn tặc, lỡ ngày thường đổ xuống làm bị thương người thì cũng không phải chuyện đùa.

A Thược chỉ huy mấy người thợ chuyển đồ vào bếp, ra ra vào vào không ngớt.

Tề Phi rảnh rỗi không có việc gì làm, thấy Khương Như Ý tựa sau quầy, cúi đầu viết gì đó, tò mò bước tới nhìn: “Tiểu nương tử đang viết gì vậy?”

Khương Như Ý chỉ vào tấm bảng nhỏ trước mặt: “Đang viết thực đơn mới.”

Hiện giờ trong quán đã tuyển thêm đầu bếp, đương nhiên cũng nên cho lên thêm vài món mới.

Nghĩ đến việc Tề Phi giỏi chế biến các món từ gia cầm, Khương Như Ý bổ sung thêm mấy món mới như: gà rưới dầu, gà xào sốt tương, canh viên cải thảo, cùng các món vịt như vịt kho, vịt xào chảo gang…

 (Hình ảnh món gà xào sốt tương)

 

Tề Phi không cần Khương Như Ý đọc cho, đã gật đầu xem xong một lượt.

Thấy cậu biết chữ, lại nhớ đến lời cậu từng nói nhà mình vốn khá giả, trong lòng Khương Như Ý lại dâng lên thêm mấy phần cảm thông.

Giọng A Thược vang lên từ bên cạnh: “Tiểu nương tử, đồ đạc trong bếp đã sắp xếp xong cả rồi, tiểu nương tử vào xem thử đi.”

“Được.”

Khương Như Ý thu lại suy nghĩ, quay đầu đáp một tiếng, nàng giao mấy tấm bảng món cho Tề Phi, bảo cậu treo lên tường, còn mình thì xoay người đi vào bếp.

Ngày thứ ba, cuối cùng quán ăn nhỏ cũng mở cửa trở lại.

Có thực khách buổi trưa đi ngang qua, thấy tấm thông báo đóng cửa trước cửa đã được gỡ xuống, bèn nhanh chân bước vào.

Thấy Khương Như Ý đứng sau quầy, người đó mỉm cười chào một tiếng, ngay sau đó đã ngửi thấy mùi thơm lan ra từ trong bếp.

Thực khách tò mò hỏi: “Ơ, quán của Khương tiểu nương tử tuyển đầu bếp mới rồi sao?”

Khương Như Ý mỉm cười gật đầu với khách: “Đúng là có tuyển đầu bếp mới. Hơn nữa hôm nay quán còn có thêm món mới, trưa nay khách quan có muốn thử không?”

Nghe nói có món mới, thực khách lập tức tò mò nhìn lên tường, quả nhiên thấy hôm nay treo lên một dãy bảng món mới.

Người đó gật đầu: “Vậy cho ta một đĩa gà xào tương, một bát canh viên cải thảo, thêm một lồng há cảo tam tiên nữa.”

Khương Như Ý nhìn vị thực khách đặc biệt yêu thích há cảo tam tiên này, không khỏi bật cười.

Nàng nói: “Khách quan cứ ngồi trước nhé, hai món này không tốn nhiều thời gian, há cảo tam tiên cũng đã hấp rồi, lát nữa là xong.”

Thực khách gật đầu, chọn một chỗ ngồi rồi kiên nhẫn chờ món ăn được dọn lên.

Sau đó, lại có thêm mấy vị khách khác phát hiện Khương Ký đã mở cửa, từng nhóm nhỏ bước vào. Sau khi gọi món và ngồi xuống, ai nấy đều thầm mong đợi tay nghề của vị đầu bếp mới.

Quả nhiên không khiến họ thất vọng.

Các thực khách vừa ăn những món như gà xào tương, gà rưới dầu, canh viên cải thảo do A Thược bưng lên, vừa liên tục gật đầu tán thưởng. Ăn cùng bát cơm trắng trước mặt, ai nấy đều ăn rất sảng khoái.

Đến tối, sau khi tiễn hết khách, Khương Như Ý đóng cửa quán, khóa cả cổng viện, sau đó trở về phòng nghỉ ngơi.

Nàng vừa mới nằm xuống chưa được bao lâu, bỗng nghe tiếng A Thược kêu thất thanh từ phòng bên. Khương Như Ý vội khoác áo đi ra ngoài thì thấy A Thược cũng mở cửa bước ra, mặt đầy vẻ hoảng hốt.

truyen full, truyenfull, truyenfullvn, truyenfulllive

truyenfull,truyenfull vn