Quán Ăn Nhỏ Như Ý Ở Biện Kinh

Chương 29

*Chương này có nội dung ảnh, nếu bạn không thấy nội dung chương, vui lòng bật chế độ hiện hình ảnh của trình duyệt để đọc.

Khương Như Ý mỉm cười giải thích cho Hoa Nhị Nương: “Việc này đơn giản thôi, chỉ cần dùng nước rau củ hoặc nước thảo dược để nhuộm màu là được.”

 

“Những viên tròn màu xanh có thể dùng rau chân vịt, màu đỏ thì dùng củ dền, màu vàng thì cho thêm một chút sơn chi hoặc nghệ.”

“Chỉ có điều phải chú ý, sơn chi không được dùng nhiều quá, nếu không ăn vào có thể khiến tỳ vị khó chịu.”

Hoa Nhị Nương vừa nghe vừa nghiêm túc gật đầu, nói rằng tâm tư của Khương tiểu nương quả thực khéo léo, phương pháp nhuộm màu cho đồ ăn như thế này, đúng là lần đầu tiên nàng ấy nghe nói tới.

Nói xong chuyện nhuộm màu, Hoa Nhị Nương vừa ăn những viên tròn nhỏ vừa cảm thán: “Từ khi Khương tiểu nương không còn bày hàng ở chợ đêm Châu Kiều nữa, một mình ta ở đó thật sự buồn chán vô cùng. Lại thấy nhớ quãng thời gian trước kia cùng bày quầy bán hàng Khương tiểu nương tử.”

Khương Như Ý chớp chớp mắt với nàng ấy: “Nhị Nương là nhớ ta, hay là nhớ những món ăn trên quầy?”

Hoa Nhị Nương nghe vậy, nhịn không được dùng khăn tay khẽ đánh nàng một cái. Ngay sau đó chính nàng ấy cũng bật cười, lắc đầu cảm khái với Khương Như Ý: “Dẫu nói là luyến tiếc Khương tiểu nương, nhưng giờ nhìn thấy cửa tiệm nhỏ này làm ăn đắt khách như vậy, ta cũng mừng thay cho tiểu nương tử.”

Khương Như Ý mỉm cười đáp rằng, có thể thuê được cửa tiệm này cũng nhờ sự chỉ điểm của Nhị Nương.

Hoa Nhị Nương vội xua tay, không dám nhận công lao ấy. Nàng ấy trò chuyện với Khương Như Ý thêm vài câu, rồi đột nhiên nhớ ra một chuyện.

Hoa Nhị Nương liếc nhìn sang cửa tiệm bên cạnh, nói với Khương Như Ý: “À phải rồi, vừa nãy ta sang cửa tiệm ăn bên cạnh để giao hoa, thấy bên đó có hai tên tiểu nhị khiêng từ ngoài vào một cái rương gỗ lớn, bên trong nặng trịch, cũng chẳng biết là thứ gì.”

Khương Như Ý nghe vậy cũng tò mò quay đầu nhìn sang bên cạnh.

Nhưng giữa hai cửa tiệm có tường ngăn, không nhìn thấy tình hình bên kia, nàng bèn thu hồi ánh mắt.

Khương Như Ý trầm ngâm nói: “Cửa tiệm bên cạnh đã mở quán ăn, có lẽ là thịt dê hay hàng hóa gì đó thôi.”

Hoa nhị nương gật đầu: “Có lẽ vậy.”

Rồi lại cảm thán thêm một câu: “Khương tiểu nương cũng nên mở một quán ăn mới phải.”

Khương Như Ý nghe nàng ấy nói trúng suy nghĩ của mình thì bật cười.

Hai người lại ngồi trò chuyện thêm một lúc, Hoa Nhị Nương ăn hết bát băng tuyết lãnh nguyên tử, sau đó vẫn còn luyến tiếc lau miệng, rồi cáo từ rời đi.

Chỉ là không ngờ, chẳng bao lâu sau, Khương Như Ý lại tận mắt thấy cái rương mà Hoa Nhị Nương nhắc tới.

……

Nhân lúc trong tiệm chưa có khách, Khương Như Ý vào bếp xào hai món ăn nhanh, lại trộn thêm một đĩa gà xé trộn lạnh, kèm hai bát cháo kê, gọi A Thược vào cùng ngồi ăn.

A Thược vẫn còn nhớ bữa sườn kho buổi sáng, người thì ngồi bên bàn nhưng thỉnh thoảng lại ngoái đầu nhìn về phía bếp lò. Nhưng nghĩ lại lời tiểu nương dặn trưa ăn nhẹ, tối lại ăn sườn kho, nàng ấy đành cố nhịn mà quay đầu lại.

Khương Như Ý nhìn bộ dạng thèm ăn của A Thược, không khỏi bật cười. Nàng chỉ vào đĩa gà xé trộn lạnh trên bàn, nói: “Ăn đi, tuy là thịt gà, không thơm bằng thịt heo, nhưng cũng là thịt mà?”

A Thược nuốt nước bọt, rất nghiêm túc lắc đầu với Khương Như Ý: “Cho dù là thịt heo bình thường, hương vị cũng không sánh bằng sườn kho tàu do tiểu nương làm.”

Khương Như Ý nhìn vẻ mặt kiên định ủng hộ sườn kho của A Thược, không khỏi chớp chớp mắt. Sườn kho tàu này, thật sự ngon đến vậy sao?

Khương Như Ý ngẩng đầu lên, suy nghĩ kỹ một chút, phát hiện dường như quả thật là vậy. Nàng không nhịn được cong mắt cười, rồi lại nói với A Thược: “Nói đến sườn, đâu chỉ có mỗi cách làm kho tàu.”

Thấy A Thược tròn xoe mắt nhìn mình, Khương Như Ý bẻ ngón tay đếm cho nàng ấy nghe: “Còn có sườn chua ngọt, sườn hấp, sườn rang muối tiêu.”

   (Hình ảnh của ba món sườn chua ngọt, sườn hấp, sườn rang muối tiêu)

 

“Ngoài ra, còn có thể dùng củ mài hoặc củ sen hầm cùng sườn nấu canh, hương vị cũng rất tươi ngon. Hơn nữa chỉ cần chú ý cách làm, ăn vào cũng sẽ không bị ngấy.”

Khương Như Ý vừa nói vừa dùng thìa khuấy nhẹ bát cháo kê trước mặt, múc lên uống một ngụm.

Bát cháo kê này được nấu vào buổi trưa, sau khi vo sạch kê thì đun nước sôi trên bếp trước, rồi mới cho kê vào.

Đợi sôi trở lại thì hạ lửa nhỏ, ninh chậm rãi, đến khi nước cháo sánh lại thì có thể tắt bếp.

Khương Như Ý ăn bát cháo kê ấm nóng, sánh mịn ấy, lại gắp thêm một đũa rau cải. Tuy khẩu vị thanh đạm, nhưng vừa hay có thể giải bớt cảm giác ngấy dầu mỡ buổi sáng, ăn vào lại rất thuận miệng.

A Thược nghe Khương Như Ý nói đủ các kiểu hoa dạng, tuy còn chưa được ăn, trong lòng đã bắt đầu nhớ nhung.

Nàng ấy hít hít mũi, cắn một miếng bánh hấp trong tay, gật đầu thật mạnh: “Ừm. Những món tiểu nương nói, nhất định đều ngon như sườn kho tàu.”

Bàn tay cầm thìa của Khương Như Ý khựng lại một chút, nhìn A Thược mà bật cười.

Nàng nói những điều ấy vốn là để A Thược tạm quên món sườn kho tàu. Không ngờ A Thược chẳng những nhớ mãi không quên, giờ lại còn bắt đầu nhớ sang những món khác.

Khương Như Ý nghĩ nghĩ, rồi lại gật đầu. “Tất nhiên là món nào cũng ngon cả. Muội đã thích ăn, sau này chúng ta cứ lần lượt làm hết các kiểu đó, mỗi thứ nếm thử một lần. Được rồi, mau ăn cơm đi.”

A Thược phấn khởi đáp một tiếng “Vâng”, gắp miếng gà xé trộn lạnh, cúi đầu ăn một cách vui vẻ.

Sau khi hai người ăn xong bữa cơm thanh đạm này, A Thược tranh phần đứng dậy đi rửa bát.

Khương Như Ý nghĩ tới tấm vải treo trước cửa bị gió thổi bay mất, cửa tiệm trông trơ trọi thật không ra sao, bèn lấy kim chỉ ra, định may lại một cái mới.

Nàng tính lần này nhất định phải làm lớn hơn một chút, dù có bị gió thổi bay thì cũng dễ tìm hơn. Nhưng nghĩ lại, có lẽ cũng chưa chắc sẽ còn gặp cơn gió lớn như vậy nữa.

Hai người đang ai làm việc nấy, bỗng nhiên nghe từ hành lang bên cạnh truyền tới một tiếng động rất lớn, giống như có vật nặng rơi xuống đất.

Khương Như Ý khẽ nhíu mày, đặt kim chỉ trong tay xuống, quay đầu nhìn về phía hành lang bên cạnh.

A Thược cũng vén rèm, từ trong bếp thò đầu ra: “Tiểu nương, xảy ra chuyện gì vậy?”

Khương Như Ý đưa tay chỉ về phía hành lang bên cạnh: “Qua xem thử.”

A Thược đáp một tiếng, đợi Khương Như Ý đứng dậy khỏi ghế, hai người cùng nhau đi về phía hành lang.

Giữa cửa tiệm này và hành lang vốn thông với nhau, trước kia chỉ dùng một tấm vách gỗ ngăn lại. Sau khi tách riêng làm cửa tiệm, tấm vách gỗ được đổi thành cửa bên, khi cần có thể ra vào bất cứ lúc nào.

Khương Như Ý và A Thược cùng bước vào hành lang, thì thấy trên mặt đất có một giá gỗ bị đổ.

Trên giá gỗ đó vốn đặt một chiếc rương gỗ lớn, có lẽ vì rương quá nặng, lúc này cả chiếc rương lẫn giá đều đổ nghiêng xuống đất.

Chắc hẳn vì vậy mà mới phát ra tiếng động lớn như thế.

Bên cạnh giá gỗ bị đổ, có một nam nhân trung niên cùng hai tiểu nhị đang luống cuống đứng tại chỗ. Nghe thấy động tĩnh bên này, cả ba đồng loạt quay đầu nhìn sang.

Khi nhìn rõ là tiểu nương mở cửa tiệm bên cạnh, trên mặt người nam nhân trung niên lộ ra nụ cười chất phác, khách sáo chào Khương Như Ý một tiếng.

“Khương tiểu nương.”

“Dương lang quân.”

Khương Như Ý thấy người đứng trước mặt là Dương lang quân mở quán ăn bên cạnh, cũng gật đầu chào lại. Rồi nàng đưa tay chỉ vào chiếc rương gỗ kia, hỏi: “Không biết rương gỗ dưới đất này là…?”

Nghe Khương Như Ý hỏi, trên gương mặt chất phác của đối phương lộ ra vẻ bất đắc dĩ.

Hắn quay đầu liếc nhìn chiếc rương gỗ trên đất, đưa tay gãi gãi đầu, ra hiệu cho một tên tiểu nhị mở nắp rương ra một khe.

Hắn thở dài một tiếng: “Khương tiểu nương tự xem đi.”

Khương Như Ý cúi lại gần nhìn thử, thấy bên trong là cả một rương đào vàng óng, hơn nữa còn có một luồng khí lạnh tỏa ra từ trong rương.

Xem ra bên trong chiếc rương còn có lớp ngăn khác, dùng để đặt băng giữ lạnh, cách bảo quản quả thực rất cẩn thận.

Khương Như Ý thầm tán thưởng trong lòng một tiếng, đồng thời cũng có chút nghi hoặc. Nàng ngẩng đầu hỏi: “Dương lang quân mua một lúc nhiều đào như vậy, là để nhà mình ăn sao?”

Hiện giờ quán ăn bên cạnh cùng sân sau đều được vị Dương lang quân này thuê trọn. Người già trong nhà, gia quyến cùng với tiểu nhị cộng lại cũng hơn mười người.

Nhưng cho dù đông người, cũng không đến mức phải mua nhiều đào như vậy cùng lúc.

Bởi thế Khương Như Ý mới cảm thấy khó hiểu.

Nói ra thì, thỉnh thoảng Khương Như Ý cũng nhìn về phía sân sau cửa tiệm nhà mình, tuy cũng có một tiểu viện, nhưng chất đầy đồ lặt vặt, thật sự không thể ở được.

Hơn nữa, trái cây vốn là thứ khó bảo quản nhất, cho dù có ướp đá, thì băng bên trong sớm muộn gì cũng tan. Theo nàng thấy, vẫn nên tìm chỗ cất giữ cho thỏa đáng thì hơn.

Đương nhiên, cách tốt nhất vẫn là nhanh chóng ăn hết số đào này.

Khương Như Ý nói ra suy nghĩ của mình cho đối phương nghe. Không ngờ vị Dương lang quân kia nghe xong lại gật đầu liên tục, rất tán đồng.

“Chẳng phải đúng là như vậy sao?”

Hắn giải thích với Khương Như Ý: “Mấy ngày trước, có người mang biếu cho trưởng bối trong nhà một rương đào. Lúc đó mỗ không có ở trong tiệm, tiểu nhị nghĩ là đồ biếu cho trưởng bối trong nhà nên cũng không hỏi kỹ, bèn nhận lấy.”

“Đến khi mỗ trở về mở rương ra xem, mới phát hiện đào rất cứng, lại nếm thử một quả thì thấy vị còn rất chua. Nghĩ rằng để một thời gian cho mềm ra rồi ăn, nên trước đó vẫn cất trong hầm băng của Thanh Nguyệt Lâu.”

Khương Như Ý gật đầu, trên mặt lộ vẻ đã hiểu ra: “Thảo nào trong rương đặt nhiều băng như vậy, nhưng sao hôm nay lại mang ra?”

Lại thấy Dương lang quân cười khổ nói: “Vì trận cuồng phong mưa lớn đêm qua, một cây khô bên ngoài tường viện Thanh Nguyệt Lâu bị gió quật gãy. Giếng gạch dẫn nước bên ngoài hầm băng của Thanh Nguyệt Lâu lại vừa khéo bị thân cây rơi xuống đập hỏng một đoạn.”

“Do sự cố này, hôm nay quản sự đến một chuyến, nói phải dọn bớt đồ ra ngoài, đợi giếng gạch sửa xong rồi mới đưa trở lại. Vì thế chỉ có thể tạm thời mang rương đào này ra ngoài, tiếp tục ướp đá.”

Khương Như Ý gật đầu: “Hóa ra là vậy.”

Dương lang quân nói xong, trên mặt lại lộ vẻ áy náy: “Mỗ vốn nghĩ rương đào này không có chỗ để, nên tạm đặt ở hành lang. Không ngờ lại vì thế mà làm kinh động đến Khương tiểu nương.”

Khương Như Ý lắc đầu, tỏ ý không sao, rồi lại hỏi thêm một câu: “Dương lang quân vừa nói, đào này ăn vào vừa chua vừa cứng?”

Dương lang quân gật đầu: “Đúng vậy, mỗ đã tự mình nếm thử rồi, cứng như đá, căn bản là không thể ăn được.”

Nói xong, vẻ mặt hắn đầy vẻ nghi hoặc gãi gãi đầu: “Nói đến chuyện này cũng thật kỳ quái. Rõ ràng đào này quả to tròn, màu sắc nhìn cũng vàng óng đẹp mắt, sao lại chưa chín nhỉ?”

Khương Như Ý nghĩ một chút, thử dò hỏi: “Trong rương này, chẳng lẽ là đào vàng?”

Dương lang quân kinh ngạc: “Đào vàng? Trước đây Khương tiểu nương tử từng ăn loại đào này rồi sao?”

Đón nhận ánh mắt tò mò của đối phương, Khương Như Ý vội cười giải thích: “Nếu là đào vàng thì không có gì lạ. Đào vàng khác với đào thường, ăn trực tiếp thì rất cứng, hương vị cũng bình thường. Nhưng nếu thêm nước thêm đường làm thành món ngọt, thì lại là món ăn hợp khẩu vị cả già lẫn trẻ.”

Nhớ tới đào vàng ngâm đường từng ăn ở kiếp trước, lúc này Khương Như Ý nhìn thùng đào vàng ướp đá kia, trong lòng cũng thấy thèm.

 (Hình ảnh món đào vàng ngâm đường)

 

Thấy dáng vẻ của Dương lang quân vẫn mơ hồ, trong lòng Khương Như Ý chợt động, bèn thử hỏi: “Không biết thùng đào vàng này có bán không?”

Đối phương vốn đang phiền não vì có một thùng đào khó ăn như vậy, vứt thì không nỡ, mà để ăn thì thật sự nuốt không trôi. Lúc này nghe Khương Như Ý muốn mua, hắn không cần nghĩ ngợi, lập tức gật đầu đáp: “Đương nhiên là bán, Khương tiểu nương tử biết làm món từ đào vàng, vậy thì thật quá tốt rồi.”

Khương Như Ý bất ngờ mua được một thùng đào vàng, cười tươi nói lời cảm ơn, rồi hỏi giá cả bao nhiêu.

Đối phương khoát tay: “Cũng chẳng đáng giá gì, cứ bán cho Khương tiểu nương với giá bằng nửa giá đào thường là được.”

Hiện giờ đúng vào mùa đào, một cân đào tính ra cũng chỉ khoảng bảy tám văn tiền, bán nửa giá thì gần như cho không.

Khương Như Ý cúi đầu nhìn thùng đào vàng này, ước chừng hơn ba mươi cân, lập tức gật đầu, mua lại với giá rất rẻ.

Sau khi thương lượng xong giá tiền, Khương Như Ý cười nói lời cảm ơn, lại nhờ hai tiểu nhị giúp khiêng thùng vào trong tiệm, sau đó lấy bạc ra, hai bên giao tiền xong xuôi.

Đợi hai tiểu nhị cầm bạc rời đi, Khương Như Ý mới cần một chiếc ghế ngồi xuống, cẩn thận xem xét từng quả đào vàng trong thùng.

Vừa nhìn, nàng vui mừng phát hiện, phẩm chất đào vàng bên trong rất tốt. Quả nào quả nấy màu vàng óng, không những to tròn, nặng tay, mà còn tròn vo xếp sát trong thùng gỗ, bảo quản vô cùng nguyên vẹn.

A Thược tò mò lại gần, nhìn những quả đào vàng rồi hỏi: “Tiểu nương tử, đào vàng này dùng để làm mứt đào cho món lãnh nguyên tử sao?”

Nhớ tới món băng tuyết lãnh nguyên tử có nhân trái cây từng ăn không lâu trước đó, A Thược thèm thuồng nuốt nước bọt.

Khương Như Ý cười lắc đầu: “Không làm mứt đào, hôm nay chúng ta làm đào vàng ngâm đường để ăn.”

A Thược vừa nghe là món mới chưa từng ăn qua, hai mắt lập tức sáng rỡ, vội vàng gật đầu liên hồi.

Khương Như Ý lấy một cái rổ tre nhỏ, chọn hơn mười quả đào vàng từ trong thùng ra, rồi cẩn thận đậy nắp thùng gỗ lại, đặt song song với thùng đá.

Nàng xách rổ đào vàng vào bếp, tâm trạng vui vẻ khe khẽ ngân nga, bắt đầu làm đào vàng ngâm đường.

Cách làm đào vàng ngâm đường vô cùng đơn giản.

Trước hết cho tất cả đào vàng rửa sạch dưới vòi nước chảy, sau đó gọt vỏ, bỏ hạt, rồi dùng dao cắt thành miếng.

Khương Như Ý thích ăn miếng to, nàng cảm thấy từng miếng thịt đào vàng lớn, lạnh lạnh mát mát như vậy, ăn mới thật đã.

Nàng bày những miếng đào vàng đã cắt vào đĩa, đặt một chiếc nồi nhỏ lên bếp, bắt đầu đun nước.

A Thược vẫn luôn theo sau Khương Như Ý, nàng ấy nhìn những miếng đào vàng óng trong đĩa, tò mò hỏi: “Tiểu nương tử, đào vàng này thật sự không ngon sao?”

Khương Như Ý cười cười, đưa tay chỉ vào đĩa: “Nếu muội không tin, cứ lấy một miếng nếm thử là biết.”

Nghe Khương Như Ý nói vậy, A Thược thật sự không kìm được tò mò. Nàng ấy cầm một miếng đưa vào miệng, ngay sau đó khóe miệng liền xệ xuống.

“Tiểu nương, sao đào này vừa cứng lại vừa chua thế?”

Khương Như Ý đã sớm đoán được kết quả này, cười ra tiếng rất không mấy lương tâm.

Vì đào vàng không dễ bảo quản, nên người trồng thường hái sớm, độ chín không đủ, đương nhiên sẽ rất cứng.

Nàng lại vỗ vỗ A Thược, miệng an ủi: “Bây giờ không ngon cũng không sao, đợi lát nữa nấu xong thì sẽ ngon thôi.”

A Thược gật đầu, nàng ấy nhìn nửa miếng đào vàng trong tay, thật sự không sao nuốt nổi, đành cắn răng ném đi.

Khương Như Ý cho các miếng đào vàng vào nồi, đợi nước sôi thì hớt bọt trên mặt, rồi cho đường phèn vào, tiếp tục nấu.

Trên bếp vang lên tiếng sôi ùng ục, dần dần, một mùi đào ngọt dịu lan tỏa từ trong nồi, A Thược không tự chủ được hít hít mũi.

“Tiểu nương, đào vàng ngâm đường này sắp xong chưa?”

A Thược cúi đầu nhìn vào trong nồi, chỉ thấy cả nồi nước đường đã chuyển sang màu vàng nhạt, mùi thơm thanh ngọt tỏa ra, ngửi thôi đã thấy ngon.

Khương Như Ý lắc đầu: “Bây giờ vẫn chưa ăn được. Phải đợi cả nồi đào vàng này nguội hẳn, nước đường bên trong sánh lại một chút, rồi đem ướp lạnh thì ăn mới ngon.”

Khương Như Ý lấy mấy chiếc hũ sứ, dùng nước nóng tráng kỹ cả trong lẫn ngoài, rồi úp ngược lên một cái rá tre lớn để nước nhỏ xuống.

Trong bếp rất yên tĩnh, A Thược chán chường ngồi trên ghế, chống cằm bằng tay, tràn đầy mong đợi nhìn từng giọt nước tí tách rơi xuống.

Đợi nước trong hũ đã ráo, đào vàng trong nồi cũng đã nguội hẳn, A Thược vội vàng đứng dậy: “Tiểu nương tử, có phải ăn được rồi không?”

Khương Như Ý cười: “Đừng vội, sắp xong rồi.”

Khương Như Ý múc ra hai bát nhỏ đào vàng, lại chan thêm ít nước đường vàng nhạt. Phần còn lại đều cho vào hũ, đậy kín miệng, đặt vào thùng đá để ướp lạnh.

Nàng cho thêm ít đá vào bát, lấy thìa khuấy nhẹ, cười đưa cho A Thược: “Nếm thử xem mùi vị thế nào?”

A Thược vội vàng đưa tay nhận lấy, ngửi mùi hương trái cây xộc thẳng vào mũi, trước tiên tò mò nhìn vào trong bát.

Quả nhiên đúng như Khương Như Ý nói, đào vàng sau khi nguội, nước đường bên trong trở nên vô cùng sánh đặc, bán trong suốt, bao phủ lên từng miếng đào vàng. Lại thêm việc được ướp đá, bát cầm trong tay lạnh lạnh mát mát, giống như được bọc một lớp vỏ băng trong suốt.

Lớp “vỏ băng” này còn tỏa ra mùi ngọt dịu, khiến trong miệng người ta không kìm được mà tiết nước bọt.

A Thược cẩn thận múc một miếng đào vàng, há miệng cắn xuống.

Miếng đào vàng mát lạnh, sảng khoái vừa vào miệng, A Thược không ngừng gật đầu: “Ừm ừm, ngon lắm.”

Đào vàng mềm mại nhưng vẫn có độ dai, thịt quả hoàn toàn không bị nấu nát, mà vẫn giữ nguyên hương vị vốn có của đào vàng.

Mùi thơm của quả đậm hơn đào thường, bên ngoài lại được phủ lớp đường thắng ngọt mát lạnh, ăn một miếng đã thấy vừa mát vừa đã.

Khương Như Ý đưa tay chỉ vào bát của nàng ấy: “Uống thêm một ngụm nước này thử xem.”

A Thược vội nuốt miếng đào vàng xuống, rồi cúi đầu uống một ngụm nước đào vàng.

Cảm giác mát lạnh lan tỏa khắp cơ thể ấy, lập tức khiến người ta dễ chịu mà thở ra một hơi, tinh thần như được gột rửa, trở nên sảng khoái hẳn lên.

truyen full, truyenfull, truyenfullvn, truyenfulllive

truyenfull,truyenfull vn