Quán Ăn Nhỏ Như Ý Ở Biện Kinh

Chương 28

*Chương này có nội dung ảnh, nếu bạn không thấy nội dung chương, vui lòng bật chế độ hiện hình ảnh của trình duyệt để đọc.

A Thược ngửi thấy mùi thơm ấy, lập tức hít hít mũi, háo hức nhìn vào trong nồi.

 

Chỉ thấy Khương Như Ý cho thêm nước nóng vào nồi, rồi lấy một cái nồi đất lớn, đổ cả sườn và nước dùng sang, bắt đầu hầm lửa nhỏ từ từ.

A Thược nuốt nước bọt, biết sườn vẫn chưa hầm mềm, đành kiên nhẫn đứng một bên chờ.

Khương Như Ý nhìn dáng vẻ của nàng ấy thì cười nói: “Đừng vội, hôm nay ta cố ý nhờ tiểu nhị chặt sườn thành miếng nhỏ, giờ hầm bằng nồi đất, chưa đến nửa canh giờ là mềm rồi.”

A Thược nghe vậy mới lại vui vẻ hẳn lên.

Nàng ấy dứt khoát kéo ghế lại, ngồi ngay bên bếp lựa rau. Vừa lựa rau, vừa không ngừng liếc mắt xem nồi sườn trên bếp.

Khương Như Ý thấy A Thược kiên quyết muốn canh bếp cứ như không rời nửa bước, bèn dứt khoát giao luôn việc canh lửa cho nàng ấy. Còn mình thì rảnh rang, kéo một cái ghế ngồi cạnh cửa sổ, ung dung ngắm cảnh phố xá bên ngoài.

Trải qua một buổi sáng bận rộn, cuối cùng đường phố cũng trở lại nhịp sống thường ngày.

Có lẽ vì thời tiết hôm nay mát mẻ, người đi đường trên phố cũng nhiều hơn hẳn. Các hàng quán ven đường đẩy xe đi ngang, tiếng rao, tiếng trò chuyện hòa vào nhau, náo nhiệt vô cùng.

Khương Như Ý lại nhớ tới những ngày trước, khi mình còn bày quầy bán hoành thánh trong chợ đêm Châu Kiều.

Lúc đó phố xá cũng đông đúc như vậy, khi ấy nàng còn từng nghĩ, nếu sau này có thể thuê được một cửa tiệm bằng thì tốt biết mấy, không ngờ bây giờ điều đó đã trở thành hiện thực.

Khương Như Ý cong môi cười khẽ, sau khi nhìn ngắm phố xá thêm một lúc và cảm thấy thời gian đã vừa vặn, nàng đứng dậy bước tới bếp.

Nàng mở nắp nồi đất ra, một luồng hương thịt đậm đà lập tức phả thẳng lên mặt, thơm nồng đến mức khiến người ta không kìm được mà hít sâu một hơi.

Bên cạnh, A Thược đã lựa rau xong và vẫn luôn canh bên bếp ngửi thấy mùi thơm này cũng nuốt nước bọt ừng ực.

Thơm quá…

Sườn heo do tiểu nương tử nấu, sao lại có thể thơm đến mức này chứ?

Khương Như Ý trút sườn đã hầm mềm trở lại chảo, dùng đũa gắp hết phần hành gừng và gia vị đã nấu mềm ra ngoài, rồi bật lửa lớn để sên nước sốt.

Khi nước trong nồi sôi ùng ục, màu sắc trở nên đậm hơn, nước sốt cũng dần sánh lại.

Nàng chan phần bột năng đã pha loãng vào, đồng thời xoay cổ tay, thực hiện mấy cú đảo chảo đẹp mắt. Từng miếng sườn lập tức lật mình gọn gàng trong chảo, mặt ngoài đều được bọc một lớp nước sốt sánh bóng, óng ánh.

Khương Như Ý bày đĩa sườn kho tàu vừa làm xong ra, trước tiên gắp một miếng đưa cho A Thược nếm thử.

Lúc này A Thược chẳng còn để ý nóng hay không, vội cầm đôi đũa gắp ngay một miếng sườn.

Vì được hầm bằng nồi đất, sườn đã mềm đến mức thơm nức và rệu ra, chỉ cần dùng đũa gắp nhẹ một cái là thịt tách khỏi xương.

A Thược nhìn phần nước sốt còn bám trên khúc xương, không nhịn được thò lưỡi l**m một cái, rồi thỏa mãn gật đầu liên tục: “Ngon quá, thật sự là thơm quá trời thơm.”

Khương Như Ý thấy A Thược chỉ mải mê l**m nước sốt, không khỏi bật cười. Nàng nhanh tay gắp phần thịt đã rời khỏi xương bỏ vào bát cho A Thược.

Phần thịt rời xương ấy được phủ đầy lớp nước sốt đỏ au, bóng nhẫy, chỉ cần dùng đũa ấn nhẹ, lớp mỡ thịt bên trong lập tức thấm ra ngoài.

Đợi A Thược cho miếng thịt vào miệng, hương thơm đậm đà lập tức bùng nổ trong khoang miệng.

Sườn được hầm mềm đến mức cực kỳ tơi, thịt nạc thì mềm ngọt, mọng nước, thịt mỡ lại béo mà không ngấy. Khi hai hàm răng cắn xuống, dầu thịt từ bên trong trào ra, mang theo hương vị đậm đà lan khắp vị giác.

A Thược vừa ăn vừa suýt cắn trúng cả lưỡi vì quá ngon.

“Ngon quá, thật sự ngon quá đi mất. Tiểu nương tử, muội tuyên bố sườn kho tàu chính là thứ ngon nhất trên đời!”

A Thược vừa nhai vừa kích động gật đầu lia lịa, miệng còn đầy thịt nên nói không rõ.

Khương Như Ý nhắc nàng ấy: “Ăn từ từ thôi, sườn mới ra khỏi nồi, coi chừng phỏng đấy.”

Ban nãy A Thược đã bị nước sốt nóng bỏng làm phỏng lưỡi mấy lần, nhưng nào có chịu dừng lại. Nàng ấy chỉ vừa nhai vừa gật đầu: “Biết rồi ạ, tiểu nương tử yên tâm, muội sẽ cẩn thận.”

Khương Như Ý thấy khuyên cũng không được, bèn mặc kệ nàng.

Lúc này cơm trên bếp đã chín, nàng múc hai bát ra, một bát đưa cho A Thược, bát còn lại đặt trước mặt mình.

Chỉ trong chốc lát, đĩa sườn trên bàn đã nguội bớt, phần nước sốt bên trong cũng sánh đặc hơn.

Khương Như Ý múc một muỗng nước sườn chan lên cơm, nhìn dòng nước sốt sánh quyện chảy theo hạt cơm trắng bóng, thấm dần vào từng hạt, nàng gắp một miếng sườn cho vào miệng, hài lòng gật đầu.

“Quả thật hương vị rất ổn.”

Khương Như Ý và A Thược ăn kèm cơm đã thấm nước sốt, một miếng sườn một muỗng cơm, chỉ thấy đã lâu lắm rồi mới được ăn ngon đến vậy.

Vì là bữa sáng, Khương Như Ý chỉ ăn hết một bát cơm nhỏ rồi dừng lại. Dù sao cũng là món thịt thuần, buổi sáng thỉnh thoảng ăn một ít thì không sao, ăn nhiều quá e rằng sẽ ngấy.

Tuy A Thược muốn ăn thêm, nhưng lúc nãy ăn sườn quá nhiều lại quá nhanh, bây giờ đến một miếng sườn kho tàu cũng không nuốt nổi.

Khương Như Ý thấy A Thược ôm bụng, vẻ mặt đầy tiếc nuối thì an ủi: “Không sao đâu, buổi trưa ăn nhẹ một bữa cho cân lại, tối lại tiếp tục ăn.”

A Thược vội gật đầu đáp “Vâng”, rồi hỏi tiểu nương tử hôm nay có bán món sườn kho tàu này không.

Khương Như Ý nhìn đống sườn trên thớt, hai người họ mới chỉ ăn một phần rất nhỏ, chỗ còn lại vẫn đủ làm thêm không ít.

Nàng gật đầu, bảo A Thược ra ngoài tiếp khách, còn mình thì quay lại bên bếp, tiếp tục xử lý sườn.

Suốt cả buổi sáng, trong Khương Ký thỉnh thoảng vang lên tiếng “bộp bộp” đập gừng tỏi, ngay sau đó là tiếng nổi lửa đun dầu.

Cửa sổ bếp đều mở rộng, gió mát bên ngoài lùa vào, mùi sườn kho đậm đà tràn ngập khắp gian bếp. Hương thơm ấy theo cửa sổ lan ra ngoài, khiến người đi đường không nhịn được mà ngoái đầu nhìn vào.

Có khách quen ngửi thấy mùi thịt thì bước nhanh vào Khương Ký, chọn chỗ ngồi xong thì tò mò hỏi A Thược: “Khương tiểu nương tử đang làm món gì mà thơm thế?”

A Thược cười tươi đáp: “Là sườn kho tàu đó ạ. Tiểu nương tử nói một lát nữa là có thể bán rồi.”

Vị thực khách nghe thấy cái tên món ăn lạ tai ấy thì hơi nhíu mày ngạc nhiên.

Sườn kho tàu, nghe tên thì chắc là món làm từ xương heo rồi nhỉ?

Ở triều đại này, nhà dân thường ít khi dùng xương heo để nấu ăn. Về cách làm, đa phần là dùng loại nước sốt chua đã pha thêm cam và kiệu để chế biến, hương vị tuy cũng thơm ngon, nhưng rốt cuộc vẫn không bằng thịt dê, hơn nữa lại khá khó xử lý.

Trong lúc hai người đang nói chuyện, ngoài cửa lại có mấy vị thực khách bị hương thơm dẫn lối bước vào. Nghe được cuộc đối thoại giữa A Thược và những người kia, trên mặt các thực khách cũng lộ ra vẻ ngạc nhiên tương tự.

Dù nghĩ vậy, nhưng ngửi mùi thơm lan tỏa trong không khí, trong lòng bọn họ lại bắt đầu do dự.

Mùi vị của xương heo vốn chỉ thường thường, nhưng món này là do Khương tiểu nương tử làm mà.

Nghĩ đến món hoành thánh tam tiên và nếp xíu mại làm từ thịt heo mà Khương tiểu nương tử từng bán, có thực khách xoa xoa tay, dò hỏi A Thược: “Không biết món sườn kho tàu này, ăn có ngon không?”

A Thược với tư cách là người ủng hộ trung thành của món sườn kho tàu, gật đầu chắc nịch, tuyên bố ngay: “Sườn kho tàu là ngon nhất.”

Mấy vị thực khách nghe nàng ấy nói vậy, ánh mắt đồng loạt sáng rực lên. Vừa nghe nói sắp được ăn, họ bèn đè nén cơn thèm trong bụng, kiên nhẫn chờ đợi.

Đến khi đĩa sườn kho tàu được bưng lên bàn, các thực khách nhìn món ăn trước mặt, màu sắc đỏ nâu óng ánh, sườn được hầm đến mềm thơm, tan rục thì mọi nghi ngờ ban nãy đều bị vứt sạch ra sau đầu.

Chỉ cần nếm một miếng, lập tức cảm nhận được sự mềm béo của sườn, mọng nước, vị đậm đà, mềm tan trong miệng. Trên gương mặt các thực khách đều hiện lên vẻ không nỡ dừng đũa, từng người cúi đầu ăn ngấu nghiến, vừa ăn vừa gật gù tán thưởng.

Khương Như Ý ân cần gợi ý với mọi người: “Món sườn kho tàu này vị hơi mặn một chút, ăn không thì e rằng hương vị chỉ ở mức thường, thích hợp nhất là ăn kèm với cơm. Các vị có muốn gọi thêm một bát không?”

Các thực khách vừa nghe nàng nói vậy thì vội vã gật đầu, miệng đồng thanh gọi:

“Tiểu nương tử, cho ta một bát cơm.”

“Khương tiểu nương tử, bàn này hai bát!”

Cái gì? Hương vị thế này mà vẫn chỉ gọi là ‘bình thường’, ăn kèm cơm lại còn ngon hơn nữa ư?

Vậy thì còn chờ gì nữa, mau gọi một bát thử xem!

Khương Như Ý nhìn các thực khách tranh nhau gọi cơm, mỉm cười bảo mọi người chờ một lát, rồi xoay người đi vào bếp múc cơm.

A Thược vén rèm bếp bước vào, nói với Khương Như Ý: “Để muội múc cơm cho khách cho, tiểu nương tử bận cả nửa ngày rồi, đi nghỉ một lát đi.”

Thấy A Thược tràn đầy tinh thần, Khương Như Ý gật đầu, đưa bát trong tay cho nàng ấy.

A Thược tay chân nhanh nhẹn múc cơm bưng ra cho khách, đồng thời không quên truyền đạt “kinh nghiệm” mới học được của mình:

“Cơm này trước khi ăn, khách nhớ chan trước một muỗng nước sốt, trộn nhẹ ra, rồi hãy ăn cùng sườn kho tàu.”

“Khi gắp sườn thì cẩn thận một chút nhé. Tiểu nương tử nhà chúng tôi canh lửa rất chuẩn, sườn đã hầm đến mức rã xương rồi, lỡ rơi xuống bàn thì tiếc lắm đó.”

Bàn khách trước mặt A Thược nghe vậy, vội vàng gật đầu, cẩn thận gắp một miếng sườn đặt lên cơm, rồi làm theo lời nàng ấy chan thêm một muỗng nước sốt.

Đến khi cho miếng cơm trộn nước sốt và sườn ấy vào miệng, thực khách vừa ăn một miếng, đôi mắt lập tức sáng lên.

Thực khách gật đầu về phía A Thược: “Quả nhiên ăn kèm cơm và nước sốt thì còn thơm ngon hơn là chỉ ăn mỗi sườn.”

A Thược đắc ý cười lên: “Đương nhiên rồi, đây là cách ăn do chính tiểu nương tử dạy cho ta đó, bình thường ta không nói cho người khác đâu.”

Thực khách bật cười nói: “Theo ta thấy, cho dù có nói cho người khác thì cũng vô dụng thôi, dù sao cũng chẳng có ai có thể làm xương heo ngon được như Khương tiểu nương tử.”

A Thược lập tức gật đầu tán thành, khi nhìn vị thực khách kia trong mắt mang theo vài phần ý vị gặp được tri kỷ.

Khương Như Ý nhìn vẻ tâm phục khẩu phục của thực khách, không nhịn được mỉm cười. Nàng vẫy tay gọi A Thược, bảo nàng ấy đừng làm phiền khách ăn cơm.

A Thược thấy tiểu nương tử gọi mình thì vội vàng đáp một tiếng, bỏ lại vị thực khách kia, bước nhanh về phía Khương Như Ý.

Ngay lúc ấy, ở cửa, Bùi Thập bước chân nhẹ nhàng tiến vào trong tiệm, lập tức bị hương thịt đậm đà kia thu hút sự chú ý.

Cậu đi tới quầy gọi một tiếng “Khương tiểu nương tử”, rồi tò mò vươn cổ nhìn vào trong, hỏi Khương Như Ý xem món ăn trên bàn các thực khách là gì.

Khương Như Ý nhìn vị Bùi tiểu lang quân này, trước tiên mỉm cười chào hỏi một câu, rồi đáp: “Là món sườn kho tàu mới bán hôm nay, tiểu lang quân có muốn gọi một phần nếm thử không?”

“Là dùng xương heo làm à?”

Bùi Thập tò mò liếc nhìn bảng thực đơn treo trên tường, rồi quay lại nhìn Khương Như Ý, gật đầu nói: “Được, vậy cho ta một phần nếm thử.”

“Ngoài ra, cho thêm một phần lương bì, một phần đậu hũ ngũ vị. À đúng rồi, thêm một phần nước ô mai nữa.”

Khương Như Ý thấy vị tiểu lang quân này đã nhiều ngày không gặp, không khỏi có chút ngạc nhiên nhìn cậu, cảm thấy dường như hôm nay của tâm trạng của cậu rất tốt.

Bùi Thập chọn một chỗ ngồi xuống, rồi hưng phấn ngẩng mặt lên, chia sẻ tin vui mình mang tới với Khương Như Ý: “Hôm đó, a nương cho quản sự tới mua bánh nếp và nước ô mai, phụ thân ăn thấy rất ngon, còn khen tay nghề của tiểu nương tử ngay tại chỗ.”

“Còn nữa, sau đó phụ thân nghe nói Khương tiểu nương tử một mình mưu sinh ở thành Biện Kinh thì đồng ý để ta và a nương thường xuyên tới ủng hộ việc buôn bán. Sau này tan học, ta có thể thường xuyên tới chỗ tiểu nương tử ăn cơm rồi.”

Nói đến đây, cả người Bùi Thập đều rạng rỡ hẳn lên, rõ ràng là thường ngày hay bị phụ thân giữ trong nhà, thực sự đã bị gò bó đến mức chịu không nổi.

Khương Như Ý nghe những lời của Bùi Thập, trong lòng không khỏi cảm thấy bất ngờ.

Trước đó, qua lời kể của vị tiểu lang quân này, nàng vẫn luôn cho rằng vị Bùi Thị lang kia là người cực kỳ nghiêm khắc, cứng nhắc. Giờ xem ra, ông ấy lại là người khá cảm thông với dân thường.

Bùi Thập lại nói tiếp: “Đương nhiên rồi, việc phụ thân chịu gật đầu cũng có công của a huynh nữa.”

Khương Như Ý nhìn cậu: “Tiểu lang quân nói là Bùi Thiếu doãn sao?”

Bùi Thập gật đầu: “Đúng vậy.”

“Khương tiểu nương tử đừng thấy a huynh ngày thường lạnh lùng, nhưng đối với người bên cạnh lại rất tốt. Theo ta thấy, huynh ấy đối với Khương tiểu nương tử cũng rất tốt.”

Khương Như Ý nghe lời Bùi Thập, chỉ mỉm cười, nói một câu: “Tiểu lang quân chờ một lát, đồ ăn sắp xong rồi”, sau đó đặt chén nước ô mai xuống, xoay người rời đi.

Vì món sườn kho tàu này quá được ưa chuộng, nên đến khi thực khách ăn xong rời quán, có không ít người còn gọi thêm một phần mang về.

Bởi vậy, còn chưa đến giờ cao điểm, sườn kho tàu trong nồi đã bán gần hết.

Khương Như Ý nhìn số sườn còn lại không nhiều trong bếp, chỉ có thể áy náy mỉm cười với các thực khách trước mặt, nói: “Hôm nay sườn kho tàu đã bán hết rồi, nếu quý khách muốn ăn thì chỉ đành hôm khác quay lại.”

Những thực khách vừa mới vào nghe nói sườn kho tàu đã hết, ngửi mùi hương còn sót lại trong không khí, không khỏi tiếc nuối gãi đầu.

Họ lại hỏi ngày mai có còn không, bảo Khương tiểu nương tử ngày mai nhớ chuẩn bị nhiều hơn một chút.

Khương Như Ý vội gật đầu nói là có, hoan nghênh các thực khách ngày mai đến ăn.

Những người ấy nghe nàng nói vậy, lúc này mới hài lòng chọn chỗ ngồi xuống, gọi một phần lương bì hoặc nếp xíu mại, kèm thêm hai món trộn nguội để ăn.

Khương Như Ý trấn an xong lượt khách này, cuối cùng cũng thở phào nhẹ nhõm. Nàng cũng không ngờ rằng sườn kho tàu vừa bán ra đã được đón nhận nồng nhiệt đến vậy.

Xem ra sau này có thể đưa món này thành món thường xuyên, giống như gà xé trộn và thịt heo xào giá đỗ, làm thành món cố định treo trên bảng thực đơn.

Khương Như Ý lấy bút trên quầy, viết ba chữ “sườn kho tàu” lên bảng món. Lại nghĩ, đợi đến khi vào thu, có thể bổ sung thêm vài món xào và món mặn nữa, đến lúc đó khách có thể gọi được nhiều món đa dạng hơn.

Nghĩ vậy, nàng nhìn không gian nhỏ hẹp trong quán trước mắt, lại khẽ thở dài.

Đáng tiếc là hiện giờ trong quán chỉ đặt được sáu chiếc bàn, diện tích thật sự quá nhỏ.

Nếu không thì nàng hoàn toàn có thể cải tạo quán thành một tiệm ăn đúng nghĩa, thêm nhiều món theo mùa, số bạc kiếm được mỗi ngày chắc chắn sẽ nhiều hơn bây giờ không ít.

A Thược vén rèm bếp bước ra ngoài, thấy Khương Như Ý đang ngẩn người, lấy làm lạ gọi nàng một tiếng: “Tiểu nương tử đang nghĩ gì vậy, sao lại xuất thần thế?”

Khương Như Ý nghe A Thược hỏi thì thu lại những suy nghĩ miên man, lắc đầu cười với nàng ấy: “Không có gì đâu.”

Nàng đưa bảng thực đơn đã viết xong cho A Thược: “Đi treo bảng thực đơn lên đi.”

“Dạ.” A Thược đáp một tiếng, nhận lấy bảng thực đơn rồi nhanh nhẹn treo lên tường.

Đến buổi chiều, Hoa Nhị Nương mang hai chậu trúc mễ sang.

Khương Như Ý đích thân ra cửa đón, nàng nhận lấy chậu trúc từ tay Hoa Nhị Nương, thấy trong chậu cành trúc xanh mướt, lá mọc sum suê rậm rạp thì mỉm cười cảm ơn rối rít.

Khương Như Ý đặt hai chậu trúc mễ lên bệ cửa sổ, rồi bưng ra hai bát băng tuyết lãnh nguyên tử, mời Hoa Nhị Nương nếm thử.

Hai phần băng tuyết lãnh nguyên tử đều được đựng trong chén sứ trắng hình hoa. Bên trong ngoài những viên tròn nhỏ trắng muốt còn có đá vụn và mứt mật ong, một bát lạnh buốt đặt trên bàn, trông hệt như được làm từ băng tuyết.

Hoa Nhị Nương nào từng thấy món ăn tinh xảo như vậy, còn chưa ăn đã khen trước: “Băng tuyết lãnh nguyên tử này đẹp thật đấy, chén sứ trắng cũng đẹp, trông cứ như một đóa hoa đang nở vậy.”

Khương Như Ý biết Hoa nhị nương không chỉ trồng hoa bán hoa mà còn rất yêu thích các loài hoa, nghe nàng ấy khen chiếc chén sứ hình hoa đẹp như vậy, trong lòng càng vui.

Khương Như Ý cười, chỉ vào bát nói: “Nhị Nương múc một viên nếm thử đi.”

Hoa Nhị Nương dùng thìa khuấy nhẹ, múc một viên tròn trắng muốt cho vào miệng. Cắn một cái, bên trong viên tròn lại có nhân, ăn vào vừa chua vừa ngọt, rất dễ chịu.

Hoa Nhị Nương kinh ngạc nhìn Khương Như Ý: “Bên trong còn có nhân trái cây sao?”

Khương Như Ý cười lên, cũng múc một viên cho mình, vừa ăn vừa giải thích: “Đúng vậy, nhân bên trong là mứt đào, mới làm không lâu, Nhị Nương thấy hương vị thế nào?”

Món băng tuyết lãnh nguyên tử[1] này là món tráng miệng mới mà mấy ngày nay Khương Như Ý dự định tung ra.

[1] Băng tuyết lãnh nguyên tử: là món ăn ngọt truyền thống của văn hóa Trung Hoa, thường xuất hiện trong tiểu thuyết cổ đại hoặc các dịp lễ. Tên gọi này gợi cảm giác thanh mát, tinh khiết và sang trọng. Món này gần giống với chè trôi nước ăn lạnh, hoặc giống bánh bột nếp viên trong chè đá kiểu cổ.

  (Hình ảnh món ăn, tương tự kiểu như vậy)

 

Nàng và A Thược đã thử qua, thấy khá ổn, đang muốn tìm thêm người nếm thử. Vốn còn đang lo không biết nhờ ai, nào ngờ hôm nay Hoa Nhị Nương lại tới, đúng là quá hợp lúc.

Hoa Nhị Nương nghe xong lời Khương Như Ý, không nhịn được cười nói: “Vậy thì hôm nay quả thật ta đến đúng lúc rồi. Nói ra thì cũng phải cảm ơn trận mưa lớn đêm qua, nhờ hôm nay mát mẻ, ta mới tiện mang hai chậu trúc mễ này sang cho cô.”

Khương Như Ý cười rộ, gật đầu nói đúng là đến rất đúng lúc.

Nàng lại hỏi Hoa Nhị Nương xem hương vị của băng tuyết lãnh nguyên tử thế nào, nhân mứt đào có cần ngọt hơn hay nhạt bớt không, rồi thở dài nói viên tròn này thật sự quá nhỏ, nếu không thì có thể bọc thêm nhiều nhân hơn, hoặc dứt khoát làm những viên tròn đủ màu sắc.

Hoa Nhị Nương lại múc thêm một viên, nếm kỹ rồi nói hương vị đã rất tốt, không cần điều chỉnh gì nữa.

Ngược lại, khi nghe nói đến “viên tròn nhiều màu”, Hoa Nhị Nương tỏ ra khá hứng thú.

Nàng ấy tò mò hỏi Khương Như Ý: “Có màu sắc nữa à? Những viên tròn này làm sao có thể làm thành nhiều màu được?”

truyen full, truyenfull, truyenfullvn, truyenfulllive

truyenfull,truyenfull vn