Quán Ăn Nhỏ Như Ý Ở Biện Kinh

Chương 23

*Chương này có nội dung ảnh, nếu bạn không thấy nội dung chương, vui lòng bật chế độ hiện hình ảnh của trình duyệt để đọc.

Vì mặt bằng quán nhỏ, thật sự không ngồi nổi nhiều khách như vậy. Ban ngày còn đỡ, chen chút cũng tạm ngồi được, nhưng đến bữa chiều tối thì hoàn toàn không đủ chỗ ngồi.

 

Nghĩ ngợi vài ngày, Khương Như Ý đem ý tưởng của mình nói cho A Thược nghe.

“Tiểu nương tử định mở thêm dịch vụ gói mang về?”

Dưới giàn che, A Thược ngẩng đầu từ luống rau nhỏ lên, tò mò nhìn Khương Như Ý.

Từ sau tiết Hạ Chí, trời ngày càng nóng, mấy luống rau trong vườn nhỏ đều bị nắng gay gắt làm cho hơi héo rũ.

Vậy nên nhân lúc sáng sớm còn chút thời gian, Khương Như Ý cùng A Thược và Tĩnh Uyễn dựng một mái che nhỏ trên vườn rau. Vừa thoáng gió, vừa tránh nắng, lại có thể dời bàn ghế xuống dưới mái, tiện lợi và mát mẻ.

Mấy ngày nay, bữa sáng Khương Như Ý đều bảo A Thược mang xuống dưới mái che ăn. Đón làn gió mát thoảng qua, dùng đũa gắp mấy món nguội thanh mát hay cầm ly nước uống chậm rãi, thật là dễ chịu không gì bằng.

Lúc này, trên mặt bàn tròn trước mặt hai người bày hai xửng xíu mại nếp nóng hổi, hai bát cháo đậu đỏ thơm ngọt, cùng một đĩa gỏi gà xé trộn ớt.

 (hình ảnh món gà xé trộn)

 

Phần thịt gà xé này dùng thịt ức gà, đem luộc chín rồi ngâm vào nước lạnh cho nguội. Sau đó vớt ra để ráo nước, dùng tay xé thành từng sợi.

Lúc xé thì thuận theo thớ thịt, càng mảnh càng tốt. Chờ đến khi xé xong, cho thêm sợi dưa chuột và sợi củ cải vào, rồi nêm các loại gia vị, dùng một chiếc bát lớn trộn đều.

Dùng đũa gắp một miếng, thịt gà thanh mát cùng sợi dưa chuột giòn, ăn vào cay thơm tươi ngọt, rất thích hợp làm món kèm cháo cho bữa sáng.

Khương Như Ý uống một ngụm cháo đậu đỏ, lại gắp một miếng xíu mại bỏ vào miệng, rồi gật đầu với A Thược: “Đúng vậy.”

Ở triều đại này, dịch vụ mang thức ăn đến tận nhà vốn đã phát triển rất hoàn chỉnh, những tửu lâu lớn đều có tiểu nhị chuyên buộc tạp dề ở eo để đi giao đồ ăn.

Chỉ là hiện giờ trong quán chỉ có nàng và A Thược, nhân lực không đủ, nên giao đồ ăn là chuyện không thể.

Nhưng không thể mang đi giao, thì vẫn có thể để khách tự mang về chứ?

Khương Như Ý nói tiếp: “Nếu khách quá đông, có người không muốn phí thời gian chờ bàn trống thì có thể mang đồ ăn về nhà. Nếu vốn dĩ khách đã định mua mang về thì càng tốt, như vậy vừa có thể trống chỗ, vừa có thể tùy ý khách chọn.”

A Thược vừa rửa sạch tay trong bếp, bước ra ngồi xuống cạnh bàn tròn, nghe Khương Như Ý nói thì liên tục gật đầu.

“Chủ ý này của tiểu nương tử rất hay, nếu đổi lại là muội làm khách, muội cũng sẽ bằng lòng.”

Khương Như Ý thấy A Thược cũng cho là khả thi thì gật đầu. Vài ngày sau, nàng lại cân nhắc tỉ mỉ từng chi tiết rồi quyết định thực hiện.

Hôm ấy, khách tới mua đồ ăn thì phát hiện trong quán xuất hiện thêm một chiếc bàn dài.

Bàn dài đặt sát quầy, chừa một khoảng ở giữa nên không cản đường qua lại.

Một bên bàn đặt một giá ba tầng, mỗi tầng đều bày các món mẫu cho khách xem. Còn trên mặt bàn dài thì xếp ngay ngắn một hàng hộp đựng đồ ăn nhỏ.

Khi có khách tò mò hỏi về những chiếc hộp, tiểu nương tử đứng trước mặt họ sẽ mỉm cười giải thích: “Từ hôm nay trở đi, quán chúng tôi có cung cấp dịch vụ mang đi. Nếu khách không muốn ăn tại chỗ có thể gọi món rồi gói mang về, hộp đựng đồ ăn cần thu một ít tiền đặt cọc. Nếu khách tự mang hộp đến thì không tính thêm phí.”

Khương Như Ý nói xong lại áy náy giải thích thêm: “Chắc các vị khách quan cũng thấy rồi, quán nhỏ quá, lúc đông thực sự không xoay xở kịp tay. Đến khi phục vụ không chu đáo, e rằng lại khiến khách phật lòng.”

Thực khách nghe Khương Như Ý nói năng thành thật như vậy thì đều gật đầu:

“Khương tiểu nương tử nghĩ chu đáo quá, mang về nhà đúng là tiện thật.”

“Đúng vậy, mấy hôm trước ta thấy chờ chỗ ngồi phiền quá, lại nhớ đồ ăn của tiểu nương tử đến sốt ruột. Giờ có thể mang về, chẳng phải tiết kiệm bao nhiêu thời gian sao?”

Khương Như Ý thấy khách tiếp nhận nhanh như vậy thì âm thầm thở phào, mỉm cười gật đầu: “Đúng thế, đúng thế.”

Nàng lại cười nói: “Tạ ơn các vị khách quan đã thông cảm. Hôm nay và ngày mai, khách nào mang về đều được tặng một phần món nguội trộn. Còn nếu khách tự mang hộp đến, thì toàn bộ món gọi sẽ được giảm một phần.”

Thực khách nghe nói còn được giảm giá thì ai nấy đều vui vẻ gật đầu. Có người nhà ở gần, thấy lúc này khách đông thì vội quay về lấy hộp của nhà mình rồi chạy lại: “Khương tiểu nương tử, cho ta một phần lương bì và một phần há cảo pha lê mang đi.”

Khương Như Ý thấy khách đi rồi lại quay trở lại, nhanh chóng đáp lời, động tác lanh lẹ xếp đồ ăn vào hộp cho khách, còn tặng thêm một đĩa gà xé trộn, mỉm cười nói: “Khách quan đi thong thả.”

Những khách mới vào thấy thế thì đều chỉ vào người đang xách hộp rời đi kia, tò mò hỏi chuyện.

Khương Như Ý lại phải mỉm cười giải thích thêm một lần.

Nghe xong chuyện có thể mang về, khách đang xếp hàng cũng nhìn sang chiếc bàn dài, lập tức có mấy người bước tới đó gọi món để mang về.

Một ngày hôm ấy, Khương Như Ý và A Thược bận đến mức chân không chạm đất, chủ yếu là mỗi lần có khách mới đến đều phải quảng bá thêm một lượt về dịch vụ mang đi.

Nhưng một ngày bận rộn ấy lại đem đến hiệu quả rõ rệt. Nhờ có lượng khách phân tán vì chọn mang về, cuối cùng trong quán cũng không còn cảnh chen chúc đến nghẹt thở nữa, A Thược dọn bàn cũng nhanh gọn hơn nhiều.

Ngoài ra, Khương Như Ý còn bất ngờ phát hiện có khách tranh thủ lúc vắng người chạy đến, trước tiên ăn một phần lương bì hoặc hoành thánh tại chỗ, rồi trước khi về lại mang thêm một phần nữa cho bữa tiếp theo.

Vị khách trước chiếc bàn dài lúc này cười nói với nàng: “Trong nhà ta có cụ già ngày thường cũng thích ăn há cảo pha lê của Khương tiểu nương tử lắm, chỉ là tuổi lớn chân chậm, thỉnh thoảng mới đến tiệm được một lần. Nay có mang về thế này, ta có thể mua thường xuyên mà không sợ cụ phải khó nhọc đi đường.”

Khương Như Ý nghe lời thực khách thì vô cùng bất ngờ, chớp mắt mấy cái, không nghĩ tới chuyện lại còn có thêm một tầng nguyên do như vậy.

Nàng mời khách đợi một lát, rồi quay người vào bếp, dặn A Thược đổi phần ức gà trộn lạnh từ cho ớt thành dùng sốt mè.

Chờ đến khi bày đĩa gà xé sốt mè vào hộp thức ăn, Khương Như Ý xách hộp bước ra, mỉm cười đưa cho khách: “Như vậy đúng là rất tiện, hơn nữa quán lại ngay trong thành, hoan nghênh khách quan thường xuyên ghé tới.”

Thực khách kia vui vẻ gật đầu, nói một câu “về sau nhất định sẽ thường tới” rồi trả bạc, nhận lấy hộp thức ăn và xoay người rời đi.

Ngoài những người mua mang về cho người nhà, cũng có những vị mua trước từ ban ngày để về ăn bữa xế.

Ví dụ như vị khách quen trước mắt này, gương mặt chữ quốc, giọng nói sang sảng chính là nha dịch của phủ Khai Phong, Trương Dịch.

Trước đó một thời gian, vì Khương Như Ý không còn ra chợ đêm Châu Kiều bày quầy, mọi người ở phủ Khai Phong đều tưởng Khương tiểu nương tử đã đổi sang nghề khác, không khỏi đồng loạt than trời kêu khổ.

Về sau không biết ai phát hiện được, cách cổng bắc phủ nha Khai Phong không xa, có một quán ăn mới mở. Tò mò bước vào xem thử, lại thấy người bán chính là Khương tiểu nương tử từng bày quầy ở chợ đêm trước kia.

Vị nha dịch ấy lập tức phấn khởi chạy về báo cho đồng liêu.

Một đám nha dịch của phủ Khai Phong nghe được tin này thì ngồi không nổi, nhớ tới món hoành thánh tam tiên xưa kia nàng làm, ai nấy đều nước miếng ròng ròng, kéo nhau chạy đến mua ăn.

Đợi đến khi vào quán, mới phát hiện hiện giờ nơi này không chỉ bán hoành thánh tam tiên, mà còn có cả lương bì, xíu mại nếp, và há cảo pha lê. Tên gọi lẫn hình dạng, trước kia đừng nói là ăn, ngay cả nghe họ cũng chưa từng nghe bao giờ.

Đám nha dịch kích động đến mức phải đưa tay quẹt nước mắt bên khóe miệng, sau đó thì gia nhập đội ngũ mua món ăn.

Lúc này tranh thủ khách không đông, Trương Dịch chỉ vào những chiếc xíu mại nếp: “Khương tiểu nương tử, lấy ba xửng xíu mại nếp, hai xửng há cảo pha lê nhân cải thảo, thêm mười miếng đậu phụ ngũ vị, một thùng lớn canh đậu xanh, lát nữa ta mang đi một lượt.”

Nói xong, hắn lại thở dài một hơi: “Chỉ tiếc là món lương bì phải trộn lên ăn ngay, nếu không thì trong thời tiết nóng nực thế này, được ăn một bát lương bì mát lạnh thì thật sự đã đời vô cùng.”

Khương Như Ý vừa cho xíu mại nếp vào hộp lớn, vừa mỉm cười nói với Trương Dịch: “Khách quan muốn ăn lương bì cũng không phải là không có cách.”

Thấy Trương Dịch mở to mắt nhìn sang, Khương Như Ý chỉ vào nhà bếp phía sau: “Tuy lương bì phải trộn tại chỗ mới ngon, nhưng nguyên liệu có thể chia sẵn ra. Sau đó dùng một cái hũ nhỏ đựng riêng phần nước sốt. Đợi trước khi ăn rồi hãy đổ nước sốt vào bát, tự dùng đũa trộn đều lên. Tuy hương vị có hơi kém hơn một chút, nhưng chắc là không khác biệt quá nhiều.”

Trương Dịch nghe Khương Như Ý nói rất có lý, gật đầu liên tục, lập tức gọi thêm năm bát lương bì.

Khương Như Ý mỉm cười đáp ứng, xoay người vào bếp, cầm dao cắt lương bì.

A Thược quay đầu nhìn ra ngoài một cái, rồi bĩu môi nói với Khương Như Ý: “Tiểu nương tử, chẳng phải bọn họ là coi quán của chúng ta thành công trù của phủ Khai Phong rồi sao?”

Khương Như Ý nghe A Thược nói vậy thì chỉ mím môi cười, hoàn toàn không để bụng. Dù sao đều là mua mang về, một người mua hay vài người mua cũng giống nhau cả thôi, phải không?

Khương Như Ý đưa tay lấy một cái lọ sứ nhỏ trên giá, múc phần nước sốt đã pha sẵn vào. Nghĩ đến việc người ăn khá đông, nàng lại rót thêm vào một chút cho đủ.

Nàng đậy nắp kín lại, đặt cùng với năm phần lương bì kia, rồi bưng tất cả ra ngoài bằng một cái khay.

Trong phủ Khai Phong.

Bùi Chiêu vừa bước chân vào hậu viện nha môn đã ngửi thấy trong không khí phảng phất một mùi cay nồng xa lạ. Lúc mới ngửi thì không thấy gì đặc biệt, nhưng đi thêm vài bước, một luồng mùi cay thơm đậm đặc lập tức xộc thẳng vào mũi.

Bùi Chiêu hơi ngẩng đầu, nghe bên trong truyền ra tiếng đám nha dịch hồ hởi bàn tán, bước chân chợt khựng lại. Vương thuộc quan vội đi nhanh mấy bước, đứng phía trong khẽ ho một tiếng.

Trương Dịch và mấy người vốn đang ngồi cạnh nhau, vui vẻ ăn lương bì. Quả nhiên lời Khương tiểu nương tử nói không sai, phần nước sốt đựng riêng trong lọ nhỏ, lúc ăn chỉ cần đổ vào rồi trộn đều, hương vị gần như chẳng khác khi ăn tại quán.

Mùi tỏi thơm hòa cùng vị béo ngậy của vừng, thêm vào thật nhiều ớt, ăn một miếng là cay đã đời, sảng khoái không sao dừng lại được.

Mấy nha dịch ăn quá mải mê, nghe tiếng ho ngoài cửa mới giật mình nhận ra Bùi Thiếu doãn đã đến. Trương Dịch và những người khác vội lau miệng, lúng túng bước ra ngoài.

Nhớ lại lúc nãy ăn quá nhập tâm, ai nấy đều hơi ngượng ngùng, dùng tay xoa mũi, đồng thanh gọi: “Bùi Thiếu doãn.”

Bùi Chiêu khẽ gật đầu với mọi người, nhàn nhạt nhắc một câu: món này mùi rất nồng, lần sau nên mang vào công trù mà ăn thì hơn.

Trương Dịch và mấy người lập tức cung kính đáp lời.

Bùi Chiêu gật nhẹ, ánh mắt lướt qua khung cửa sổ đang mở.

Trời quá nóng nên cửa sổ trong phòng đều mở rộng, có thể nhìn rõ cảnh bên trong.

Trên bàn bày không ít đồ ăn, trông như các loại bánh hấp, nhưng hình dạng có chút khác lạ.

Ngoài ra còn có mấy bát đồ ăn hình dài dài, trông giống như mì thấu thác, nhưng bên trong lại trộn đủ loại nguyên liệu xanh xanh vàng vàng, vô cùng phong phú. Vừa rồi mùi thơm nồng kia chính là tỏa ra từ những bát này.

Vương thuộc quan cũng nhìn thấy mấy món ăn trên bàn, hắn tò mò hỏi: “Hôm nay công trù có làm món mới sao?”

Trương Dịch nghe cấp trên hỏi thì vội lắc đầu: “Không phải do công trù làm đâu, là lúc đổi ca ban ngày, tiện đường mua từ bên ngoài về.”

Vương thuộc quan nghe xong thì hơi kinh ngạc, món gì mà đáng để cố ý mua từ ngoài mang vào? Nhưng đúng là mùi thì thơm, mà hình dáng cũng mới lạ.

Trương Dịch thấy vẻ mặt của Vương thuộc quan thì cười hề hề: “Quán bán đồ ăn ấy cách nha môn chúng ta không xa, là một tiệm nhỏ tên Khương Ký. Chính là vị Khương tiểu nương tử trước kia đến nha môn làm hoành thánh tam tiên đó.”

Bùi Chiêu vốn định thu ánh mắt lại rồi rời đi, nhưng nghe Trương Dịch nói thế, bước chân lập tức dừng lại.

Chàng liếc sang chiếc hộp đựng thức ăn, quả nhiên ở góc phải phía dưới có viết một chữ “Khương” quen thuộc. Bùi Chiêu khẽ nhướn mày, rồi mới xoay người rời đi.

—-

Không ngờ đến ngày nghỉ thứ hai, Bùi Chiêu lại một lần nữa nghe người ta nhắc đến Khương Ký.

Trong hoa viên của Bùi phủ, Từ Tu đang cầm một bình rượu sứ xanh trắng, dựa vào lan can đình hóng mát mà ung dung tự rót cho mình uống.

Rượu này là hắn tìm được từ phương Nam, tên gọi là Bồng Lai Xuân. Rượu theo miệng bình chảy vào chén, một màu xanh biếc nhẹ nhàng, quả thật rất hợp với cái tên của nó.

Vì là rượu xuân nên vị rượu thiên về ngọt và thanh nhẹ, tuy không đậm như rượu mùa đông nhưng lại rất hợp để uống vào thời tiết này.

Bùi Chiêu vốn không thích uống rượu, giờ đang ngồi trong đình, tay cầm chén rượu xanh trắng, chỉ lật qua lật lại mà ngắm.

Từ Tú nhấp một ngụm nhỏ, rồi tiếc nuối lắc đầu: “Chỉ tiếc hôm nay có rượu mà chẳng có món nhắm nào cho ra hồn, đúng là thiếu mất một chút hoàn mỹ.”

Bùi Chiêu hờ hững nhìn hắn một cái, ánh mắt dừng lại nơi bên cạnh ống tay áo tím sẫm thêu viền mây của hắn, ở đó rõ ràng đặt vài đĩa món nhắm cùng vài đĩa hạt khô.

Hiển nhiên Từ Tu cũng nhận ra ánh mắt ấy, nhưng lại tỏ vẻ không quan tâm, làm như chẳng thấy gì cả.

Bùi Chiêu khẽ đặt chiếc chén rượu trống xuống, hơi cau mày nói: “Nếu không hợp khẩu vị với đồ ăn ở đây, huynh có thể tới tửu lâu trong thành để uống cho đã.”

Từ Tu và Bùi Chiêu đã là bằng hữu nhiều năm, sớm quen với bộ dạng lạnh nhạt thường ngày của chàng. Nghe vậy hắn cũng chẳng giận, chỉ “chậc chậc” hai tiếng.

“Những món trong tửu lâu đều ăn ngán cả rồi, chẳng có chút mới mẻ nào.”

Vừa nói, hắn vừa ghé sát lại, cố ý làm ra vẻ thần bí nói với Bùi Chiêu:“Ngược lại, cách nhà huynh không xa có một tiệm nhỏ tên Khương Ký, làm xíu mại nếp với há cảo pha lê ngon cực kỳ. Nhất là món há cảo pha lê ấy, chẳng biết họ làm bằng cách nào mà vỏ thì mỏng, hình dạng đúng là trong suốt như pha lê, nhìn rõ cả nhân bên trong.”

Trong vòng hai ngày mà nghe tới Khương Ký hai lần, Bùi Chiêu nhìn bằng hữu trước mặt, lại lần nữa khẽ nhướng mày.

Chàng thật không ngờ, chỉ trong vòng hơn một tháng ngắn ngủi, cô nương từng bán bánh hồ giòn mỏng ngoài Đại Tướng Quốc Tự kia đã thuê được cả một cửa tiệm. Mà xem ra những món nàng bán còn rất được lòng khách.

Từ Tu thấy sắc mặt Bùi Chiêu, dường như phát hiện điều gì thì kinh ngạc chớp mắt.

Hắn bật thẳng người dậy khỏi lan can: “Bùi Tòng Khiêm, chẳng lẽ huynh cũng tới đó ăn rồi?”

Khó trách hắn ngạc nhiên, Bùi Chiêu vốn không thích nơi đông đúc, từ lúc quen biết tới nay, số lần thấy chàng ra ngoài ăn cơm đếm trên đầu ngón tay.

Vậy mà giờ đây, chàng lại biết tới một cái tiệm nhỏ, chẳng phải mặt trời mọc đằng tây rồi sao?

Bùi Chiêu thu lại suy nghĩ, lắc đầu: “Vẫn chưa từng tới.” Mà điều đó cũng chẳng hề là nói dối.

Từ Tu nhìn chằm chằm bằng hữu, nhíu mày đầy nghi ngờ.

Nhìn bộ dạng này, rõ ràng là biết Khương Ký, rất có thể còn đã ăn thử đồ Khương tiểu nương tử làm nữa.

Nhưng nhất thời khó hỏi được gì thêm, Từ Tu nghĩ vậy, nhìn bằng hữu trước mặt đã khôi phục vẻ bình thản, trong lòng lại ngứa ngáy như bị mèo cào.

Cùng lúc đó, trong tiệm nhỏ, Khương Như Ý đang dẫn A Thược kiểm đếm những hộp thức ăn trên bàn.

Từ ngày đưa ra dịch vụ mua mang về, quả nhiên lượng thức ăn bán ra mỗi ngày tăng lên không ít, dù khách không chờ được chỗ ngồi thì cũng có thể mang về, tránh được nhiều va chạm không đáng có.

Chỉ là tuy biện pháp này tốt, nhưng lại kéo theo một vấn đề mới…

Số lượng hộp đồ ăn mà khách mang đi mỗi ngày vốn không cố định, vì vậy cứ cách hai ba ngày, Khương Như Ý lại phải kiểm kê một lượt, ghi chép lại từng cái chưa được mang trả.

Kiểm xong số hộp, Khương Như Ý đặt bút xuống, đưa tay bóp bóp phần gáy đã cứng lại vì cúi lâu.

A Thược dựa vào bàn dài, thở dài nói: “Tiểu nương tử, giá mà chúng ta mở được quán ăn thì tốt biết mấy. Khi đó chỗ vừa rộng rãi, khách đến ăn đều có chỗ ngồi, người mua mang về cũng sẽ ít hơn.”

Khương Như Ý nghe lời nàng ấy, biết A Thược đang nói đến cửa hàng bên cạnh chuyên bán canh thạch tuỷ và bánh hồ bính thịt trắng. Nàng bật cười, trừng nhẹ một cái rồi lại không nhịn được kiễng chân nhìn sang bên.

 (hình ảnh món canh thạch tủy)

 

Phải nói rằng vị trí của tòa nhà cũ Thanh Nguyệt Lâu quả thực rất tốt. Dù tầng hai bị dùng làm kho, chỉ cho thuê tầng một, nhưng cả cửa tiệm của nàng và cửa hàng bên cạnh đều làm ăn rất phát đạt.

So sánh thì diện tích quán bên cạnh lớn hơn nhiều. Giữa hai tiệm vốn có một hành lang ngăn cách, trước kia hẳn là thông nhau, nhưng giờ mỗi bên đã mở cửa riêng phía trước, hành lang chung bị bỏ không, chỉ để chứa mấy thứ lặt vặt.

Khương Như Ý từng tò mò nhìn thử hành lang ấy, phát hiện diện tích khá rộng, đặt ngang hai chiếc bàn cũng dư. Nếu sau này có thể mở thông sang, biết đâu thật sự đủ để mở thành quán ăn.

Khương Như Ý nghĩ ngợi lung tung, nghĩ đến chỗ vui vẻ, nàng đã tự khẽ mím môi cười.

Liếc nhìn cuốn sổ ghi chép hộp đựng thức ăn đặt trên quầy, nàng lắc đầu, dẹp bỏ những viễn cảnh xa xôi.

Nghĩ bụng nồi cháo đang hầm trong bếp chắc đã chín, nàng đóng sổ lại, định gọi A Thược vào ăn.

Vừa ngẩng đầu lên, thì thấy ngoài cửa đúng lúc có khách tới.

truyen full, truyenfull, truyenfullvn, truyenfulllive

truyenfull,truyenfull vn