Qua Ngàn Đỉnh Núi

Chương 6

 

Một lần tĩnh dưỡng này, bà liền không thể bước ra khỏi chính viện nữa.

Việc Thẩm Tương m.a.n.g t.h.a.i quả thật nằm ngoài dự liệu của ta.

Nhưng Hồ thị đối xử với nàng thật sự quá tốt.

Thuốc bổ đưa đến như nước chảy, bà đỡ được chuẩn bị từ sớm, ngay cả canh t.h.u.ố.c nàng uống mỗi ngày, bà cũng phải đích thân hỏi qua.

Bà càng chu toàn, ta lại càng không tin.

Nếu Thẩm Tương sinh con trai, Tạ Đàn Phong sẽ có trưởng t.ử.

Hồ thị muốn con trai mình kế thừa tước vị, vậy tuyệt đối sẽ không để đứa trẻ này bình an sống sót.

Chỉ cần tin chắc điểm này, ta chỉ việc từ kết quả mà suy ngược lại.

Nếu đứa trẻ này nhất định không thể thuận lợi chào đời, vậy người có cơ hội động tay động chân chắc chắn là bà đỡ.

Khoảng thời gian này ta giả vờ quá ngoan ngoãn, bỏ cả thể diện, ngày ngày mặc cho bọn họ sai khiến chèn ép.

Hồ thị đương nhiên dần buông lỏng cảnh giác, căn bản không ngờ ta đã sớm viết thư nhờ mẫu thân điều tra hai bà đỡ kia.

Không ngờ vừa tra, quả thật tra ra không ít chuyện.

Chu bà bà phụ trách đỡ sinh có một đứa con trai nợ sòng bạc tám trăm lượng, chủ nợ đã tìm đến tận cửa.

Phu quân của Vương bà bà còn lại bệnh nặng lâu ngày không khỏi, tiệm t.h.u.ố.c cũng đã ngừng cho mua chịu.

Cả nhà đến tiền t.h.u.ố.c tháng sau cũng không lo nổi.

Hồ thị chọn trúng hai người họ, chính là vì nhìn trúng việc bọn họ thiếu bạc, lại dễ khống chế.

Nhưng thứ bà có thể cho chẳng qua chỉ là uy h.i.ế.p, cộng thêm một khoản tiền bịt miệng sau khi xong việc.

Còn thứ ta có thể cho lại nhiều hơn bà rất nhiều.

Nợ c.ờ b.ạ.c của con trai Chu bà bà, ta trả thay.

Tiền t.h.u.ố.c của phu quân Vương bà bà, ta cũng thanh toán toàn bộ.

Ngoài ra, ta còn hứa với bọn họ, bất luận việc thành hay không, mỗi người đều sẽ được thêm ba nghìn lượng.

Số bạc ấy đủ để họ đưa cả gia đình rời khỏi kinh thành, đổi sang nơi khác yên ổn sống hết nửa đời còn lại.

Ban đầu hai người vẫn còn do dự.

Ta chỉ hỏi bọn họ một câu:

“Hồ thị ngay cả cốt nhục ruột thịt của Tạ gia cũng không dung nổi, sau khi chuyện thành, bà ta thật sự sẽ để hai kẻ biết chuyện như các ngươi sống sót sao?”

Sắc mặt hai người lập tức thay đổi.

Hồ thị cho họ là tiền bán mạng, còn ta cho họ lại là con đường sống cho nửa đời sau.

Thế là một người ở lại phòng sinh, nói dối rằng đứa trẻ đã c.h.ế.t yểu, người còn lại ôm đứa trẻ đi qua cửa nhỏ dùng để vận chuyển phân đêm.

Còn quản gia ư?

Ông ta là tâm phúc của Tạ Quốc công, ta chưa từng lôi kéo.

Cửa nhỏ ấy quanh năm bốc mùi hôi thối, chẳng ai muốn đến gần.

Quản gia mỗi ngày vì muốn về sớm nên thường đi đường tắt qua đây.

Chỉ khi chính tay ông ta bắt được bà đỡ, ván cờ này mới không ai có thể nghi ngờ.

Ta ôm đứa trẻ đến thư phòng.

Cửa vừa đẩy ra, mùi rượu nồng nặc đã ập thẳng vào mặt.

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyDD.com -

 

Tạ Đàn Phong tựa bên giường nhỏ, y phục xộc xệch, trong tay vẫn còn cầm nửa bầu rượu.

Dáng vẻ khinh bạc phong lưu thường ngày đã hoàn toàn biến mất.

“Chàng định cứ sa sút thế này mãi sao?”

Hắn không nói, ngửa đầu uống thêm một ngụm:

“Nếu không thì sao?”

“Phu nhân chẳng lẽ còn cảm thấy ta có chỗ nào hữu dụng?”

Người người ở Trường An đều biết Tạ Đàn Phong là một tay công t.ử phóng đãng.

Nhưng dường như chẳng ai còn nhớ, năm mười chín tuổi hắn đỗ Thám hoa, từng là vị Hàn lâm trẻ tuổi nhất khoa ấy.

🍒Chào mừng các bác đến với những bộ truyện hay của nhà Diệp Gia Gia ạ 🥰
🍒Nếu được, các bác cho Gia xin vài dòng review truyện khi đọc xong nhé, nhận xét của các bác là động lực để Gia cố gắng hơn, chau chuốt hơn trong lúc edit truyện ạ😍
🍒Follow page Diệp Gia Gia trên Facebook để theo dõi thông tin cập nhật truyện mới nhé ạ💋
🍒CẢM ƠN CÁC BÁC RẤT NHIỀU VÌ ĐÃ LUÔN YÊU THƯƠNG VÀ ỦNG HỘ GIA Ạ 🫶🏻

Chỉ tiếc rằng vào triều làm quan chưa đầy một năm, liền có người tố cáo hắn nhận bạc, thay người khác nhuận sắc văn chương dùng để dự thi.

Tội danh tuy không được chứng thực, hắn vẫn bị điều khỏi Hàn Lâm viện, thanh danh từ đó hoàn toàn bị hủy.

Sau này, hắn dứt khoát lưu luyến chốn hoa nhai liễu hạng, sống thành đúng bộ dạng mà người đời vẫn nói về hắn.

Một bầu rượu cạn sạch, hắn tùy tiện ném sang một bên, khẽ bật cười:

“Trước đây, ta thật sự từng coi bà ấy như mẫu thân.”

Những chuyện xảy ra suốt những năm qua, hắn không phải hoàn toàn không nhận ra.

Lá thư tố cáo ở Hàn Lâm viện, những sai sót hết lần này đến lần khác bị người ta nắm được trong nha môn, rồi mỗi khi Tạ Quốc công vừa có chút đổi khác trong cách nhìn về hắn, bên ngoài phủ lập tức lại truyền ra chuyện phong lưu mới.

Hắn không vạch trần.

Chỉ là dần dần không còn đến chính viện, cũng chẳng còn nói lời trong lòng với bà nữa.

“Hồi nhỏ ta sốt cao, bà ấy đã thức trắng hai đêm bên giường ta.”

“Phụ thân muốn đ.á.n.h ta, cũng là bà ấy quỳ trong viện thay ta cầu tình.”

“Lần đầu ta vào cung, bà ấy sợ ta thất lễ, đích thân chỉnh lại y quan cho ta, còn tiễn ta một đường đến tận cửa cung.”

“Ta không hiểu, sao mọi chuyện lại biến thành thế này.”

“Chẳng lẽ tất cả những điều trước kia đều là giả sao?”

Hắn che mặt, nước mắt từ kẽ ngón tay chảy xuống.

Ta khẽ thở dài:

“Sao có thể là giả?”

“Tiên phu nhân trước khi lâm chung đã giao chàng cho bà ấy, hai tỷ muội tình thâm, khi ấy bà ấy thương chàng, đương nhiên cũng là thật lòng.”

“Nhưng sau này bà ấy có con trai của riêng mình.”

“Con trai bà ấy thông minh trầm ổn, mọi mặt đều không kém chàng, nhưng chỉ vì sinh muộn hơn vài năm mà cả đời nhất định phải đứng dưới chàng.”

Hắn ngẩng đôi mắt đẫm lệ nhìn ta, ta tiếp tục nói:

“Mà sai lầm lớn nhất của chàng là rõ ràng biết bà ấy đã thay đổi, nhưng vẫn lấy chút ân tình năm xưa để tìm lý do biện hộ cho những chuyện ác bà ấy làm hôm nay.”

“Chàng cho rằng chỉ cần mình lùi xa một chút, sẽ giữ lại được chút tình nghĩa cuối cùng.”

“Nhưng chàng đã nhìn thấy bộ mặt xấu xí nhất của bà ấy.”

“Nếu còn tiếp tục tha thứ, bà ấy chẳng những không nhớ đến cái tốt của chàng, mà chỉ càng được đằng chân lân đằng đầu, không tiếc mọi giá giẫm chàng xuống bùn.”

Đứa trẻ trong bọc tã bỗng khóc lên, cắt ngang lời ta.