Qua Ngàn Đỉnh Núi

Chương 5

 

Trường bào đỏ sẫm lập tức rách toạc, m.á.u đỏ tươi nhanh ch.óng thấm ra.

Thân thể Tạ Đàn Phong chao đảo, hắn nghiến c.h.ặ.t răng, nhưng vẫn đứng thẳng.

Tạ Quốc công giơ tay lại quất thêm một roi:

“Roi này đ.á.n.h ngươi vì ham mê t.ửu sắc, không biết giữ mình, làm bại hoại gia phong Quốc công phủ!”

Roi thứ ba lập tức giáng xuống:

“Roi này đ.á.n.h ngươi vì không coi trưởng bối ra gì, hết lần này đến lần khác chống đối bất kính!”

Tạ Quốc công thấy hắn nhất quyết không chịu cúi đầu, lửa giận càng bốc cao, từng roi sau còn tàn nhẫn hơn roi trước.

Hồ thị đứng bên cạnh, đỏ hoe mắt khuyên nhủ:

“Lão gia, Đàn Phong dù sao cũng là đứa con tỷ tỷ để lại, người đừng thật sự đ.á.n.h nó đến hỏng.”

Miệng tuy khuyên can, nhưng bà chẳng bước lên lấy một bước.

Tạ Quốc công thở hổn hển, ném cửu tiết tiên trở lại khay:

“Người đâu!”

“Đi mời mấy vị trưởng lão trong tộc tới đây!”

“Hôm nay lão phu sẽ ngay trước mặt bọn họ viết tấu chương xin phế Thế t.ử!”

“Sáng mai lão phu đích thân vào cung, xin bệ hạ lập Thế t.ử khác!”

Đáy mắt Hồ thị thoáng hiện một tia vui mừng.

Ta vén tà váy, bịch một tiếng quỳ xuống.

“Phụ thân, không thể!”

“Phế lập Thế t.ử liên quan đến cơ nghiệp trăm năm của Tạ thị, không thể chỉ vì một trận phong ba hôm nay mà tùy tiện quyết định.”

“Vừa rồi con và phu quân đều chưa từng bước vào phòng sinh, bên trong rốt cuộc xảy ra chuyện gì vẫn chưa điều tra rõ.”

“Xin phụ thân cho chàng một cơ hội lấy công chuộc tội, coi như con dâu thay Mạnh thị cầu xin người.”

Nghe nhắc đến Mạnh thị, thần sắc Tạ Quốc công quả nhiên dịu đi.

Nhưng Hồ thị lập tức lên tiếng:

“Chính vì chuyện phế lập Thế t.ử vô cùng hệ trọng nên càng không thể tiếp tục dung túng.”

“Tạ gia tuy đã giao lại binh quyền, nhưng căn cơ vẫn còn, trong phủ ngoài phủ đều cần có người chống đỡ.”

🍒Chào mừng các bác đến với những bộ truyện hay của nhà Diệp Gia Gia ạ 🥰
🍒Nếu được, các bác cho Gia xin vài dòng review truyện khi đọc xong nhé, nhận xét của các bác là động lực để Gia cố gắng hơn, chau chuốt hơn trong lúc edit truyện ạ😍
🍒Follow page Diệp Gia Gia trên Facebook để theo dõi thông tin cập nhật truyện mới nhé ạ💋
🍒CẢM ƠN CÁC BÁC RẤT NHIỀU VÌ ĐÃ LUÔN YÊU THƯƠNG VÀ ỦNG HỘ GIA Ạ 🫶🏻

“Phong nhi bây giờ ngay cả bản thân mình cũng không quản nổi, làm sao gánh nổi môn đình Tạ gia?”

Mấy câu này vừa vặn đ.â.m trúng tâm bệnh của Tạ Quốc công.

Ông nhớ lại những chuyện hoang đường Tạ Đàn Phong gây ra suốt bao năm qua.

Lại nghĩ đến ấu t.ử do Hồ thị sinh ra xưa nay luôn trầm ổn, chưa từng khiến ông phải nhọc lòng.

Chút do dự trong lòng hoàn toàn tan biến.

“Không cần khuyên nữa.”

“Mất thân phận Thế t.ử rồi, sau này nghịch t.ử này thích quậy phá thế nào thì cứ mặc nó.”

“Lão phu sẽ không quản nữa!”

Ông nhắm mắt một lát, cuối cùng hạ quyết tâm:

“Đi mời tộc lão.”

“Chuyện hôm nay, tuyệt đối không bàn lại.”

Hạ nhân lĩnh mệnh, đang định lui ra ngoài.

Bên ngoài bỗng truyền đến một trận tiếng bước chân dồn dập.

Quản gia lảo đảo chạy vào:

“Lão gia, xảy ra chuyện rồi!”

“Vừa rồi tiểu nhân ở cửa nhỏ dùng để vận chuyển phân đêm, bắt gặp bà đỡ đã đỡ sinh cho Thẩm di nương.”

“Bà đỡ ấy còn ôm một bọc đồ trong lòng, dáng vẻ lén lén lút lút, vừa nhìn thấy người trong phủ liền bỏ chạy…”

Nghe đến đây, huyết sắc trên mặt Hồ thị lập tức biến mất.

“Câm miệng!”

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyDD.com -

“Lúc Thẩm di nương sinh nở xảy ra chuyện, bà đỡ sợ phải gánh trách nhiệm nên muốn lén bỏ trốn cũng chẳng có gì kỳ lạ.”

“Bắt người lại, giao cho Tôn ma ma trông coi cẩn thận là được.”

“Chút chuyện nhỏ này cũng đáng để ngươi hớt hải xông vào bẩm báo sao?”

Bà nói đầy vẻ đường hoàng chính trực, nhưng bàn tay lại siết c.h.ặ.t chiếc khăn đến mức không chịu buông.

Ta ngẩng đôi mắt đẫm lệ lên:

“Mẫu thân nói phải.”

“Chỉ là người ấy dù sao cũng từng đỡ sinh cho Thẩm di nương, giờ hành tung lại khả nghi, có lẽ có liên quan đến chuyện hôm nay.”

“Chi bằng cứ để quản gia nói hết đã.”

“Láo xược!”

Hồ thị vừa định ngắt lời, quản gia đã chẳng còn màng đến điều gì nữa.

“Lão gia, sau khi quản sự chặn người lại, đã lục soát bọc đồ trong lòng bà đỡ.”

“Bên trong không phải đồ tế nhuyễn, cũng chẳng phải bạc.”

“Mà là… là một đứa trẻ vừa mới chào đời! Chỗ cuống rốn vẫn còn đang chảy m.á.u!”

“Câm miệng! Trước mặt lão gia, sao có thể để ngươi nói năng xằng bậy!”

“Tôn ma ma, còn không mau lôi tên quản gia điên này xuống!”

Hai bà t.ử nhận lệnh, đang định kéo quản gia ra ngoài.

Sắc mặt Hồ thị thay đổi quá nhanh, lại một mực ngăn cản, trái lại khiến Tạ Quốc công sinh nghi.

“Để hắn nói tiếp!”

Quản gia vội vàng dập đầu:

“Sau khi tra hỏi, bà đỡ nói… nói đứa trẻ ấy chính là đứa con Thẩm di nương vừa sinh ra.”

“Bà ta vốn phụng mệnh ôm đứa trẻ ra ngoài bằng cửa nhỏ, không ngờ đúng lúc bị hạ nhân đi ngang qua phát hiện.”

Hồ thị nghiêm giọng quát:

“Toàn là lời nói xằng bậy!”

“Một bà đỡ tham sống sợ c.h.ế.t, vì muốn thoát tội thì lời gì mà chẳng nói ra được?”

Tạ Quốc công không để ý đến bà, chỉ hỏi quản gia:

“Đứa trẻ hiện giờ ở đâu?”

“Đã được bế đến thiên sảnh, có hai bà t.ử trông coi.”

Cơn giận trên mặt Tạ Quốc công dần biến thành vẻ âm trầm.

Ông suýt chút nữa đã vì một phen tính kế của Hồ thị mà tự tay phế bỏ đích trưởng t.ử của mình.

“Phong tỏa chính viện.”

“Tất cả nha hoàn bà t.ử từng chạm tay vào đứa trẻ trong phòng sinh, chia ra giam riêng, một người cũng không được thả.”

Cả người Hồ thị gần như không trụ nổi nữa, nhưng vẫn cố gắng chống chế:

“Lão gia nói rất phải.”

“Chỉ là nội trạch người đông miệng tạp, e rằng càng tra càng loạn.”

“Chi bằng vẫn giao cho thiếp xử lý, lão gia công vụ bận rộn, hà tất phải vì những chuyện vụn vặt này mà phân tâm?”

Lần này, Tạ Quốc công không còn nể mặt bà nữa.

“Lúc Thẩm thị sinh nở, bà ở ngay trong phòng sinh.”

“Bất luận chuyện này có liên quan đến bà hay không, bà cũng nên tránh hiềm nghi.”

Tạ Quốc công xoay người phân phó:

“Từ hôm nay, quyền quản lý việc nội trợ trong phủ tạm thời giao cho Thế t.ử phi.”

“Phu nhân trở về chính viện tĩnh dưỡng, không có lệnh của ta, không được bước ra khỏi cửa viện nửa bước.”



Ngay trong đêm hôm ấy, Hồ thị liền đổ bệnh.

Tạ Quốc công thu lại đối bài trong tay bà, thay toàn bộ tâm phúc ở chính viện, đối ngoại chỉ nói Quốc công phu nhân bị kinh sợ, cần đóng cửa tĩnh dưỡng.