“Ta đã ghen đến mức này rồi, nàng vẫn chỉ biết gọi ta điện hạ sao?”
Nhìn người trước mặt chẳng còn chút dáng vẻ nghiêm nghị thường ngày, ta cuối cùng vẫn bật cười.
Tối hôm ấy, ta đành thuận theo ý hắn, dịu dàng gọi hai chữ phu quân rất nhiều lần.
Sáng hôm sau, người gần như chẳng thể xuống giường đúng giờ lại thành ta.
Còn Tề Hồng thần sắc sáng sủa, tinh thần rất tốt, bình thản mặc triều phục rồi vào cung.
Hắn cũng thật sự giao không ít việc cho Tề Trạch.
Tề Trạch đang muốn chứng minh bản thân nên việc gì cũng vội vàng nhận lấy, gần như chẳng chịu bỏ qua cơ hội nào.
Chỉ tiếc lúc này hắn còn chưa trải qua đủ nhiều.
Có những chuyện trong triều chẳng thể chỉ dựa vào thông minh, mà còn cần quyền thế cùng mối quan hệ đủ sâu, hai thứ ấy lúc này hắn đều thiếu.
Trong số công việc Thái t.ử giao có cả việc phụ trách tu sửa.
Hộ bộ lại lấy lý do quốc khố eo hẹp, hết lần này đến lần khác kéo dài việc cấp bạc.
Ngày Hoàng thượng tới xem xét đã gần kề, Tề Trạch hết cách, chỉ có thể lấy của hồi môn Cố Chiêu Cẩm ra bù trước, nhưng dù vét gần sạch vẫn còn thiếu nên phải chạy vạy thêm khắp nơi.
Cố Chiêu Cẩm trong lòng tất nhiên chẳng vui, nhưng vừa nghĩ đến tương lai làm Hoàng hậu thì vẫn cố c.ắ.n răng đưa bạc.
Đến khi Hộ bộ cuối cùng chịu cấp ngân lượng, Công bộ lại nói giá gỗ năm nay tăng quá cao, số tiền ấy vẫn chẳng đủ để khởi công, rồi tiếp tục trì hoãn.
Lần này ngay cả dùng bạc lót tay cũng chẳng thể khiến mọi chuyện trôi chảy.
Đúng khi Tề Trạch bận đến chẳng biết xoay xở thế nào, ta âm thầm để một tin truyền tới tai hắn.
Vị Công bộ Thị lang kia đã để ý hoa khôi Di Hương Viện suốt thời gian dài, chỉ vì thân phận không tiện nên chưa tìm được cách đưa người về phủ.
Tí cảm ơn các bác đã đọc truyện
Tin này vốn là thứ đời trước chính Tề Trạch từng đào ra để dùng.
Đời này ta chỉ đổi người đưa nó tới trước mặt hắn sớm hơn.
Không bao lâu, Lục hoàng t.ử bỏ tiền chuộc hoa khôi ra khỏi tiện tịch, sau đó đổi thân phận nàng thành nữ nhi quản gia rồi đường đường chính chính đưa sang phủ Công bộ Thị lang.
Sáng hôm sau, công trình vừa bị trì hoãn lập tức có thợ tới làm.
Sau lần ấy, cứ mỗi khi gặp khó khăn Tề Trạch lại phải dỗ dành hoặc ép Cố Chiêu Cẩm trở về nhà mẹ đẻ lấy thêm bạc.
Của cải mang theo khi xuất giá cứ ít dần, lòng nàng đương nhiên cũng bắt đầu sinh oán.
Nhưng chính trong những ngày ấy, Tề Trạch lại học được thêm một điều.
Thứ có thể đem ra đổi lấy quyền thế trên đời này không chỉ có vàng bạc.
Có đôi khi, con người cũng có thể bị đặt lên bàn cân.
…
Lần tiếp theo ta gặp Cố Chiêu Cẩm, thân hình nàng đã gầy hơn trước rất nhiều, nhưng sự kiêu ngạo trong ánh mắt lại chẳng giảm chút nào.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyDD.com -
Khoảng thời gian ấy, Tề Trạch quả thật đã hoàn thành được vài việc gây chú ý.
Từ sửa Cống viện, trùng tu Khổng miếu cho tới kiểm tra sĩ t.ử, tên hắn bắt đầu xuất hiện ngày một nhiều trước mặt bá quan.
Lời khen trong kinh thành cũng theo đó lan rộng, không ít người còn nói Lục hoàng t.ử giống viên minh châu bị phủ bụi nhiều năm, tài cán thật ra chẳng thua kém Thái t.ử.
Đúng khi ấy, Hoàng thượng lại sai Tề Hồng xuống Giang Nam trị nạn châu chấu, trong khi để Tề Trạch ở kinh phụ trách giám sát một phần việc ra đề.
“Hôm nay ta tới là để mời tỷ tỷ dự yến.”
Cố Chiêu Cẩm nói rồi hơi ưỡn bụng, dù nhìn qua vẫn khó thấy thân hình nàng thay đổi.
“Ta đã có cốt nhục của Lục hoàng t.ử.”
“Phu quân rất vui, dự định tháng sau mở tiệc mời người trong kinh tới chung vui.”
“Thái t.ử vẫn đang ở Giang Nam trị châu chấu, tỷ tỷ lại là Thái t.ử phi, yến tiệc ấy nhất định phải đến đấy.”
Nói tới đây, nàng cố ý nhìn ta từ trên xuống dưới rồi mỉm cười.
“Chỉ là tỷ tỷ được Thái t.ử sủng ái lâu như vậy, sao đến giờ vẫn chẳng nghe tin vui gì?”
Ta nhìn những cây trâm bạc đơn giản trên đầu nàng, chợt nhớ đến dáng vẻ đầy châu ngọc trước kia.
Phần lớn số trang sức quý giá ấy có lẽ đã lần lượt biến thành bạc cho Tề Trạch sử dụng.
Ta bình thản nâng chén trà, chẳng vội đáp lời nàng ngay.
“Ta nghe nói tháng trước Lục hoàng t.ử từng dẫn muội tới phủ Vương Hòa Nghĩa dự thọ yến.”
“Muội còn ở lại nơi ấy một đêm, tới tận ngày hôm sau mới hồi phủ.”
Sắc mặt Cố Chiêu Cẩm thoáng cứng lại, cả người ngồi không yên, sau đó miễn cưỡng hắng giọng.
“Vương phu nhân vừa gặp đã rất hợp ý ta nên giữ ta ở lại trò chuyện một đêm, tỷ tỷ đột nhiên hỏi chuyện ấy làm gì?”
Nàng vội nâng trà lên che giấu, nhưng động tác ấy lại để lộ một mảng bầm tím nơi cổ tay.
Xem ra Tề Trạch được nếm hương vị quyền lực sớm hơn đời trước, nên tốc độ đ.á.n.h mất giới hạn cũng nhanh hơn rất nhiều.
“Chẳng có gì, ta chỉ tùy miệng hỏi thôi.”
“Chuyện muội m.a.n.g t.h.a.i là việc vui, yến tiệc ấy ta sẽ đến.”
…
Đến ngày dự tiệc, chỉ cần trông thấy thân hình bụng phệ của Vương Hòa Nghĩa, dạ dày ta đã âm thầm cuộn lên vì ghê tởm.
Ánh mắt của lão không hề che giấu d.ụ.c vọng, từ đầu yến đã liên tục đảo trên người Cố Chiêu Cẩm như một kẻ từng nếm được món ngon mà vẫn chưa thỏa mãn.
Đến lúc thấy ta, hai mắt lão càng sáng lên.
“Lục hoàng t.ử quả nhiên không nói quá, Thái t.ử phi nương nương và Lục hoàng phi có vài nét rất giống nhau, thật khiến người ta vừa gặp đã thấy thân thiết.”
Bất cứ người nào có mặt cũng nghe ra sự khinh bạc ẩn trong lời ấy.
Chỉ là Vương Hòa Nghĩa lúc này đang giữ chức khâm sai do chính Hoàng thượng chỉ định, trong tay nắm quyền xét xử đám người liên quan đến gian lận khoa cử.
Nhìn người trước mặt chẳng còn chút dáng vẻ nghiêm nghị thường ngày, ta cuối cùng vẫn bật cười.
Tối hôm ấy, ta đành thuận theo ý hắn, dịu dàng gọi hai chữ phu quân rất nhiều lần.
Sáng hôm sau, người gần như chẳng thể xuống giường đúng giờ lại thành ta.
Còn Tề Hồng thần sắc sáng sủa, tinh thần rất tốt, bình thản mặc triều phục rồi vào cung.
Hắn cũng thật sự giao không ít việc cho Tề Trạch.
Tề Trạch đang muốn chứng minh bản thân nên việc gì cũng vội vàng nhận lấy, gần như chẳng chịu bỏ qua cơ hội nào.
Chỉ tiếc lúc này hắn còn chưa trải qua đủ nhiều.
Có những chuyện trong triều chẳng thể chỉ dựa vào thông minh, mà còn cần quyền thế cùng mối quan hệ đủ sâu, hai thứ ấy lúc này hắn đều thiếu.
Trong số công việc Thái t.ử giao có cả việc phụ trách tu sửa.
Hộ bộ lại lấy lý do quốc khố eo hẹp, hết lần này đến lần khác kéo dài việc cấp bạc.
Ngày Hoàng thượng tới xem xét đã gần kề, Tề Trạch hết cách, chỉ có thể lấy của hồi môn Cố Chiêu Cẩm ra bù trước, nhưng dù vét gần sạch vẫn còn thiếu nên phải chạy vạy thêm khắp nơi.
Cố Chiêu Cẩm trong lòng tất nhiên chẳng vui, nhưng vừa nghĩ đến tương lai làm Hoàng hậu thì vẫn cố c.ắ.n răng đưa bạc.
Đến khi Hộ bộ cuối cùng chịu cấp ngân lượng, Công bộ lại nói giá gỗ năm nay tăng quá cao, số tiền ấy vẫn chẳng đủ để khởi công, rồi tiếp tục trì hoãn.
Lần này ngay cả dùng bạc lót tay cũng chẳng thể khiến mọi chuyện trôi chảy.
Đúng khi Tề Trạch bận đến chẳng biết xoay xở thế nào, ta âm thầm để một tin truyền tới tai hắn.
Vị Công bộ Thị lang kia đã để ý hoa khôi Di Hương Viện suốt thời gian dài, chỉ vì thân phận không tiện nên chưa tìm được cách đưa người về phủ.
Tí cảm ơn các bác đã đọc truyện
Tin này vốn là thứ đời trước chính Tề Trạch từng đào ra để dùng.
Đời này ta chỉ đổi người đưa nó tới trước mặt hắn sớm hơn.
Không bao lâu, Lục hoàng t.ử bỏ tiền chuộc hoa khôi ra khỏi tiện tịch, sau đó đổi thân phận nàng thành nữ nhi quản gia rồi đường đường chính chính đưa sang phủ Công bộ Thị lang.
Sáng hôm sau, công trình vừa bị trì hoãn lập tức có thợ tới làm.
Sau lần ấy, cứ mỗi khi gặp khó khăn Tề Trạch lại phải dỗ dành hoặc ép Cố Chiêu Cẩm trở về nhà mẹ đẻ lấy thêm bạc.
Của cải mang theo khi xuất giá cứ ít dần, lòng nàng đương nhiên cũng bắt đầu sinh oán.
Nhưng chính trong những ngày ấy, Tề Trạch lại học được thêm một điều.
Thứ có thể đem ra đổi lấy quyền thế trên đời này không chỉ có vàng bạc.
Có đôi khi, con người cũng có thể bị đặt lên bàn cân.
…
Lần tiếp theo ta gặp Cố Chiêu Cẩm, thân hình nàng đã gầy hơn trước rất nhiều, nhưng sự kiêu ngạo trong ánh mắt lại chẳng giảm chút nào.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyDD.com -
Khoảng thời gian ấy, Tề Trạch quả thật đã hoàn thành được vài việc gây chú ý.
Từ sửa Cống viện, trùng tu Khổng miếu cho tới kiểm tra sĩ t.ử, tên hắn bắt đầu xuất hiện ngày một nhiều trước mặt bá quan.
Lời khen trong kinh thành cũng theo đó lan rộng, không ít người còn nói Lục hoàng t.ử giống viên minh châu bị phủ bụi nhiều năm, tài cán thật ra chẳng thua kém Thái t.ử.
Đúng khi ấy, Hoàng thượng lại sai Tề Hồng xuống Giang Nam trị nạn châu chấu, trong khi để Tề Trạch ở kinh phụ trách giám sát một phần việc ra đề.
“Hôm nay ta tới là để mời tỷ tỷ dự yến.”
Cố Chiêu Cẩm nói rồi hơi ưỡn bụng, dù nhìn qua vẫn khó thấy thân hình nàng thay đổi.
“Ta đã có cốt nhục của Lục hoàng t.ử.”
“Phu quân rất vui, dự định tháng sau mở tiệc mời người trong kinh tới chung vui.”
“Thái t.ử vẫn đang ở Giang Nam trị châu chấu, tỷ tỷ lại là Thái t.ử phi, yến tiệc ấy nhất định phải đến đấy.”
Nói tới đây, nàng cố ý nhìn ta từ trên xuống dưới rồi mỉm cười.
“Chỉ là tỷ tỷ được Thái t.ử sủng ái lâu như vậy, sao đến giờ vẫn chẳng nghe tin vui gì?”
Ta nhìn những cây trâm bạc đơn giản trên đầu nàng, chợt nhớ đến dáng vẻ đầy châu ngọc trước kia.
Phần lớn số trang sức quý giá ấy có lẽ đã lần lượt biến thành bạc cho Tề Trạch sử dụng.
Ta bình thản nâng chén trà, chẳng vội đáp lời nàng ngay.
“Ta nghe nói tháng trước Lục hoàng t.ử từng dẫn muội tới phủ Vương Hòa Nghĩa dự thọ yến.”
“Muội còn ở lại nơi ấy một đêm, tới tận ngày hôm sau mới hồi phủ.”
Sắc mặt Cố Chiêu Cẩm thoáng cứng lại, cả người ngồi không yên, sau đó miễn cưỡng hắng giọng.
“Vương phu nhân vừa gặp đã rất hợp ý ta nên giữ ta ở lại trò chuyện một đêm, tỷ tỷ đột nhiên hỏi chuyện ấy làm gì?”
Nàng vội nâng trà lên che giấu, nhưng động tác ấy lại để lộ một mảng bầm tím nơi cổ tay.
Xem ra Tề Trạch được nếm hương vị quyền lực sớm hơn đời trước, nên tốc độ đ.á.n.h mất giới hạn cũng nhanh hơn rất nhiều.
“Chẳng có gì, ta chỉ tùy miệng hỏi thôi.”
“Chuyện muội m.a.n.g t.h.a.i là việc vui, yến tiệc ấy ta sẽ đến.”
…
Đến ngày dự tiệc, chỉ cần trông thấy thân hình bụng phệ của Vương Hòa Nghĩa, dạ dày ta đã âm thầm cuộn lên vì ghê tởm.
Ánh mắt của lão không hề che giấu d.ụ.c vọng, từ đầu yến đã liên tục đảo trên người Cố Chiêu Cẩm như một kẻ từng nếm được món ngon mà vẫn chưa thỏa mãn.
Đến lúc thấy ta, hai mắt lão càng sáng lên.
“Lục hoàng t.ử quả nhiên không nói quá, Thái t.ử phi nương nương và Lục hoàng phi có vài nét rất giống nhau, thật khiến người ta vừa gặp đã thấy thân thiết.”
Bất cứ người nào có mặt cũng nghe ra sự khinh bạc ẩn trong lời ấy.
Chỉ là Vương Hòa Nghĩa lúc này đang giữ chức khâm sai do chính Hoàng thượng chỉ định, trong tay nắm quyền xét xử đám người liên quan đến gian lận khoa cử.