Phượng Vị

Chương 8

“Điện hạ ngày nào cũng có vô số chính sự phải lo, thiếp sao dám đem chút chuyện trong hậu trạch làm phiền người.”

“Hôm nay người đứng ra che chở cho thiếp như vậy, đã là điều thiếp chưa từng dám mong.”

Tề Hồng bỗng nhìn thẳng vào mắt ta.

“Nếu là chuyện của nàng, vậy đối với ta chẳng bao giờ là chuyện nhỏ.”

Tim ta trong phút chốc mềm xuống.

Hai đời trôi qua rồi.

Đây lại là lần đầu tiên có người nói với ta như thế.

Sinh tồn giữa thế đạo chẳng có bao nhiêu công bằng dành cho một thứ nữ khiến ta từ sớm đã học cách biến lòng mình thành đá, bởi chỉ cần để lộ một khe hở, người khác sẽ có thể dựa vào đó làm ta tổn thương.

Ngoài bản thân, ta chưa từng thật lòng đặt toàn bộ niềm tin vào bất kỳ ai.

Nhưng bàn tay ấm áp đang nắm lấy ta lúc này lại khiến nơi lạnh lẽo trong lòng như được ánh nắng đầu xuân chạm tới.

“Có chuyện điện hạ chưa biết, thiếp vốn xuất thân thứ nữ.”

“Tiểu nương của thiếp… từng là người chốn phong trần.”

“Chỉ vì vậy mà bọn họ có thể tùy ý bắt nạt nàng sao?”

Tề Hồng nghe xong liền cau mày, trong ánh mắt vừa có tức giận vừa có điều gì đó khó lòng hiểu nổi.

Hắn vừa sinh ra đã là đích trưởng t.ử, lại có phụ hoàng mẫu hậu yêu thương lẫn nhau, nên từ bé lớn lên giữa sự che chở mà người khác có mơ cũng chẳng được.

Bởi vậy hắn rất khó hiểu một người chỉ vì xuất thân mà bị người khác coi nhẹ đến mức nào.

Hoàng hậu cũng vốn nhân hậu, chưa bao giờ khắt khe với những hoàng t.ử thứ xuất.

Ngay cả Tề Trạch, người bị Hoàng thượng lạnh nhạt nhất, bà cũng nhiều lần bất chấp việc có thể khiến phu quân không vui mà âm thầm giúp đỡ.

Hoàng hậu vẫn thường nói với Tề Hồng rằng Lục hoàng t.ử mất mẹ từ nhỏ, lại chẳng được phụ thân yêu thương như hắn, cho nên nếu có thể thì hãy đối đãi với đệ đệ dịu dàng hơn một chút.

Người từng nói, chính vì biết trời đất rộng lớn nên mới càng nên thương những cành cỏ bé nhỏ.

Tề Hồng cũng bởi lời ấy mà trở thành người duy nhất trong số các hoàng t.ử thường xuyên trò chuyện với Tề Trạch, thỉnh thoảng còn mang đồ tới cho hắn, gặp hạ nhân nào quá đáng thì tiện tay xử lý giúp.

“Khi còn nhỏ, ta từng nhìn thấy không ít cung nhân bắt nạt những hoàng t.ử không được sủng ái.”

“Người hầu quanh Lục đệ càng quá đáng, giữa mùa đông còn dám bớt than sưởi, khiến đệ ấy khi nhỏ có lần mắc phong hàn mà chẳng ai hỏi tới, cuối cùng ta phải tự mình chạy đi mời thái y.”

Có lẽ Tề Hồng đến c.h.ế.t ở kiếp trước cũng chẳng thể hiểu vì sao người đệ đệ mình từng thật lòng giúp đỡ sau này lại có thể đẩy hắn vào đường cùng.

Chỉ là hiện tại, lớp ngụy trang của Tề Trạch vẫn quá kín kẽ.

Nếu ta trực tiếp nói với Tề Hồng rằng người đệ đệ hắn luôn thương xót mới là kẻ nguy hiểm nhất, e rằng chẳng những hắn khó tin mà còn khiến Tề Trạch cảnh giác từ sớm.

Ta nghĩ một lát rồi mới dịu giọng gợi ý.

“Nếu điện hạ thương Lục hoàng t.ử vẫn chưa có cơ hội thể hiện năng lực, sao không cầu Hoàng thượng giao cho hắn một chức vụ thích hợp?”

“Kỳ thi mùa thu sắp tới, điện hạ lại đang thiếu người giúp việc, vừa hay có thể cho Lục hoàng t.ử cùng tham gia.”

Ánh mắt Tề Hồng lập tức sáng lên, hiển nhiên cảm thấy đây là ý hay.

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyDD.com -

Đời trước Tề Trạch thắng được rất nhiều bước, một phần chính vì hắn từ đầu đến cuối luôn ẩn mình ở chỗ không ai chú ý.

Một con d.a.o còn nằm trong bóng tối thì rất khó nhìn thấy lưỡi sắc.

Nhưng nếu đã đặt hắn ra trước ánh sáng, mỗi một động tác đều sẽ để lại dấu vết.

Tề Trạch càng yếu thế càng có thể nhẫn nhịn, nhưng một khi quyền lực thật sự nằm trong tay, dã tâm của hắn lại rất dễ kéo hắn khỏi sự tỉnh táo.

Đời này, ta chỉ muốn hắn sớm đưa tay ra khỏi tay áo, để tất cả mọi người đều nhìn thấy móng vuốt giấu bên trong.



Ngày hôm sau, Tề Hồng quả nhiên tiến cử Tề Trạch trước mặt Hoàng thượng.

Hoàng thượng tuy không mấy muốn dùng người con này, nhưng cũng khó trực tiếp bác ý Thái t.ử, cuối cùng đành thuận miệng đồng ý.

Người còn hứa nếu Tề Trạch xử lý tốt công việc được giao, có thể cân nhắc để hắn đảm nhiệm chức Phó khảo.

Tí cảm ơn các bác đã đọc truyện

Tề Trạch nghe được tin ban đầu còn vui mừng, nhưng vừa biết người mở lời đề nghị lại là ta, sắc mặt liền tối đi mấy phần.

“Đệ còn tưởng hoàng huynh nhìn thấy chút năng lực của mình, hóa ra là nhờ hoàng tẩu thương tình.”

“Vậy thật sự phải đa tạ tẩu tẩu rồi.”

Trong lời hắn rõ ràng đầy gai nhọn, vậy mà Tề Hồng hoàn toàn chẳng nhận ra.

“Tẩu tẩu của ngươi vốn mềm lòng, đều là người một nhà, chẳng cần khách sáo.”

Cố Chiêu Cẩm thì lại vui đến mức tin rằng tất cả đang từng bước đi theo ký ức đời trước.

“Nàng ta thì biết cái gì?”

“Rõ ràng là phu quân ta tài giỏi nên mới được Hoàng thượng để mắt tới.”

“Ta đã biết từ lâu chàng tuyệt đối chẳng phải người bình thường, sớm muộn gì cũng có ngày đứng trên người khác!”

Nàng thậm chí còn mở một yến tiệc lớn tại phủ để ăn mừng.

Mỗi một lời tâng bốc ấy lại âm thầm đẩy Tề Trạch lên vị trí cao thêm một chút.

Mà người đứng càng cao thì lúc thất bại càng khó giữ được thể diện.

Trở lại Đông Cung, ta thuận thế bảo Tề Hồng giao thêm cho Tề Trạch vài việc quan trọng.

Tề Hồng vừa nghe liền nhìn ta đầy nghi ngờ.

“Nương t.ử, gần đây nàng quan tâm Lục đệ có hơi nhiều rồi đấy.”

Nói xong, gương mặt hắn còn hiện rõ vẻ ấm ức.

“Ta hạ triều về đây đã lâu, chẳng thấy ai hỏi ta có đói không, có mệt không, vậy mà vừa nhắc tới Lục đệ nàng đã nghĩ cho hắn đủ điều.”

Ta cố nhịn cười rồi bước tới giúp hắn tháo ngoại bào, thay sang thường phục.

“Là thiếp sơ suất, mong điện hạ rộng lòng tha thứ.”

“Lại điện hạ nữa.”