Phượng Vị

Chương 12

“Lúc Vương Hòa Nghĩa muốn làm chuyện bất kính, hắn từng nhắc tới những môn sinh của phụ thân, nói trong tay mình đang giữ rất nhiều người rồi cho rằng bọn họ có liên quan đến gian lận khoa cử.”

“Phụ thân xưa nay coi trọng những học trò ấy, mấy ngày gần đây vì chuyện này mà ăn ngủ chẳng yên.”

“Nếu tội của họ chưa đến mức quá nặng, thiếp muốn xin hai vị điện hạ mở cho họ một đường.”

“Nhìn phụ thân ngày ngày phiền muộn, trong lòng thiếp thật sự không đành.”

Một tia vui lập tức lóe lên trong mắt Tề Trạch, nhưng hắn rất nhanh che lại.

“Việc này… đệ cũng không thể tự mình quyết định, còn cần xem ý của Hoàng…”

Hắn chưa nói hết câu, nhưng ta hiểu hắn vui điều gì.

Vương Hòa Nghĩa vừa c.h.ế.t, người mới tiếp quản vụ án lại chẳng thuộc phe hắn, Tề Trạch đang không biết phải làm sao thực hiện lời hứa đã đưa ra với phụ thân.

Không ngờ ta lại chủ động dọn đường.

Tề Hồng cũng rất phối hợp, lập tức ôm lấy vai ta rồi làm ra vẻ chẳng còn nguyên tắc chỉ vì thương vợ.

“Chẳng qua vài sĩ t.ử thôi, nương t.ử muốn giúp thì cứ giúp.”

“Lục đệ, việc này giao cho đệ xử lý.”

Tề Trạch nghe vậy mới vui vẻ cáo lui.

Chưa đầy mấy ngày, khắp kinh thành đã xuất hiện lời đồn rằng Thái t.ử mê đắm Thái t.ử phi, vì nàng mà bao che cho người gian lận khoa cử.

Chẳng bao lâu sau, Hoàng hậu triệu ta vào cung.

“Ngươi biết mình sai ở đâu chưa?”

Ta lập tức quỳ xuống hành lễ.

“Thần thiếp ngu muội, xin mẫu hậu chỉ dạy.”

Hoàng hậu chẳng bảo ta đứng dậy, chỉ phất tay cho toàn bộ cung nữ trong điện lui ra.

Đợi bốn phía yên tới mức có thể nghe rõ tiếng kim rơi, người mới nhìn thẳng vào ta.

“Nói đi.”

“Ngươi cùng Thái t.ử rốt cuộc đang mưu tính chuyện gì mà ngay cả bản cung cũng giấu?”

Hôm ấy ta ở trong Phượng Nghi cung rất lâu, tới khi bước ra thì sắc trời ngoài cửa đã sẫm hẳn.

Tề Hồng tới đón vừa đúng lúc nhìn thấy Hoàng hậu xưa nay vẫn hiền hòa với ta đang nổi giận, người trách ta mê hoặc Thái t.ử, còn ra lệnh đưa ta về Đông Cung chép kinh để tĩnh tâm tự xét.

Tề Hồng từ nhỏ nổi tiếng hiếu thuận, vậy mà hôm ấy lại vì ta tranh cãi với mẫu hậu.

Ồn ào cuối cùng còn kinh động tới cả Hoàng thượng.

Hoàng hậu dường như thật sự chịu ủy khuất, kéo Hoàng thượng lại kể tội chúng ta suốt hồi lâu.

Kết quả lúc rời khỏi cung, ta cùng Tề Hồng mỗi người đều mang trên người một lệnh cấm túc ba tháng.

Ba tháng ấy với Tề Trạch đã là quá đủ để làm nhiều chuyện.

Ta chỉ hy vọng hắn sẽ không phụ công chúng ta tạo sẵn cơ hội.

Đúng như dự đoán, trong suốt ba tháng Đông Cung đóng cửa, Tề Trạch gần như ngày nào cũng đi lại giữa phủ các thế gia và trọng thần.

Tí cảm ơn các bác đã đọc truyện

 

Trong khi đó Tề Hồng lại sống vô cùng thảnh thơi.

Không cần lên triều, cũng chẳng có tấu chương chất đầy bàn, tinh lực của hắn dư dả đến mức gần như ngày nào cũng quanh quẩn trong viện của ta.

Khổ nhất cuối cùng vẫn là ta, bởi suốt mấy tháng ấy hiếm khi có một đêm được ngủ thật yên.

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyDD.com -

Đến ngày đại thọ của Hoàng thượng, lệnh cấm Đông Cung mới vừa đúng lúc được giải.

Các hoàng t.ử, hoàng phi cùng toàn bộ quan viên từ chính ngũ phẩm trở lên đều vào cung chúc thọ.

Ta cùng Tề Hồng vừa ngồi xuống chỗ đã cảm nhận được không ít ánh mắt âm thầm nhìn sang.

Cố Chiêu Cẩm ngồi cách đó không xa, thân người gầy đi rất nhiều, hoàn toàn chẳng giống một người đang mang thai, nhưng vẻ đắc ý trong mắt khi nhìn ta lại rõ ràng đến mức chẳng thèm che giấu.

Đợi đến khi bá quan lần lượt dâng lời chúc thọ, Tề Trạch cuối cùng cũng bước ra.

Phụ thân ta dẫn đầu một nhóm quan viên đồng loạt dâng sớ, từng người đều tố cáo Tề Hồng đức không xứng vị, vi phạm pháp độ, không thích hợp tiếp tục làm Trữ quân.

“Tề Trạch, tất cả đều là lời ngươi vu cáo!”

“Nếu nói ta có tội thì đem chứng cứ ra đây!”

Tề Hồng xưa nay trầm ổn hôm ấy lại như bị chọc giận thật sự, hất tung bàn trước mặt rồi lập tức bị Hoàng thượng quát lớn.

Tề Trạch nhìn thấy phản ứng ấy, vẻ đắc ý nơi đáy mắt càng rõ.

“Hoàng huynh cần gì nóng vội?”

Ngay sau đó, phụ thân bước ra dâng lên một phong thư tự nhận tội.

Trong thư ông thừa nhận có một số môn sinh vì tham vọng công danh mà gian lận trong khoa thi, cuối cùng bị người Đông Cung bắt giữ.

Nhưng Thái t.ử vì chiều ý Thái t.ử phi, đã bỏ qua phép nước rồi tự tiện thả bọn họ.

“Thần biết bản thân cũng có tội, dù chịu hình phạt nào cũng cam lòng, nhưng tuyệt đối không thể nhìn giang sơn rơi vào tay một người vì nữ sắc mà đ.á.n.h mất công tâm.”

“Xin bệ hạ phế Thái t.ử, lựa chọn người khác làm Trữ quân.”

Sau lời ấy, những đại thần đứng sau Tề Trạch lần lượt đem chứng cứ dâng lên.

Từng cuốn sổ, từng danh sách đều mang dấu ấn của Đông Cung.

Hoàng thượng nhìn xong nổi giận đến mức cả đại điện chẳng một ai dám ngẩng đầu.

“Tốt, thật là Thái t.ử tốt của trẫm!”

“Ngươi đã nóng lòng muốn ngồi vào long ỷ của trẫm đến vậy sao?”

Người chỉ tay về phía Tề Hồng, còn chưa nói hết câu đã bất ngờ ngã xuống trên long ỷ rồi mất ý thức.

Tin Hoàng thượng vì tức giận mà phát bệnh lập tức truyền ra.

Tề Trạch được trao quyền phụ chính trong thời gian ấy.

Cố Chiêu Cẩm cũng theo Hoàng hậu ở lại bên cạnh chăm sóc long thể.

Hoàng thượng còn truyền lời rằng trước lúc khỏi bệnh không muốn nhìn thấy Thái t.ử.

Nhờ vậy, Tề Trạch gần như ngày đêm ở bên long sàng, từ việc thăm bệnh đến uống t.h.u.ố.c đều tự mình giám sát.

Triều đình bắt đầu xuất hiện càng nhiều tiếng khen Lục hoàng t.ử trung hiếu, có thể gánh được trách nhiệm lớn.

Trái lại, bệnh tình của Hoàng thượng cứ từng ngày nặng hơn.

Thái y viện bó tay, chỉ có thể nói d.ư.ợ.c thang chẳng còn bao nhiêu hiệu quả, long thể e rằng khó kéo dài.

Cũng đúng khi ấy, bên trong miệng rồng chạm trên long ỷ ở Thái Hòa điện xuất hiện một đạo chiếu thư.

Theo lệ tổ tông, người được Hoàng thượng chọn kế vị sẽ có tên ghi trong di chiếu rồi cất ở nơi bí mật ấy.

Đêm hôm đó, một góc hoàng cung bất ngờ xảy ra hỏa hoạn.

Chiếu thư trong miệng rồng vẫn nguyên vẹn, chỉ có điều vị trí dường như hơi khác trước một chút.