“Ngươi thật sự chẳng muốn giữ mạng nữa sao?”
“Ngay cả Thái t.ử phi cũng dám đem ra tính kế?”
“Ngươi chẳng qua đang dựa vào thế lực người khác mà thôi!”
Nàng ở bên ngoài lập tức cười lạnh.
“Ngươi còn tưởng ngôi Thái t.ử phi ấy giữ được bao lâu?”
“Người sau này thật sự ngồi lên vị trí Trữ quân chỉ có thể là Lục hoàng t.ử.”
“Huống hồ Vương Hòa Nghĩa say rượu mất lý trí rồi làm chuyện thất lễ, đến lúc ấy liên quan gì đến ta?”
…
Cố Chiêu Cẩm đã tin vận mệnh đời trước đến mức gần như mù quáng.
Nàng cho rằng chỉ cần kéo được phụ thân sang phe Tề Trạch, mọi việc sau đó nhất định sẽ lặp lại đúng từng bước như ký ức của mình.
Bởi đời trước cũng từ khi phụ thân đổi phe, con đường tranh vị của Tề Trạch mới bắt đầu thuận lợi.
Cho nên nàng dựng nên ván cờ hôm nay, định dùng ta làm món quà để đổi lấy sự giúp đỡ của Vương Hòa Nghĩa.
Chỉ là nàng chẳng biết từ đầu tới cuối, người bị dẫn vào bẫy chưa bao giờ là ta.
Ta cầm phượng trâm trong tay, ngón tay nhẹ ấn lên mắt phượng được chạm khắc tinh xảo.
Đầu trâm lập tức lộ ra một lớp độc d.ư.ợ.c đã chuẩn bị sẵn.
Chỉ một chút ấy cũng đủ đoạt mạng người.
Ngày chờ đợi cơ hội tự tay kết thúc Vương Hòa Nghĩa, ta đã đợi quá lâu.
Ta ngồi xuống mép giường, cố ý để lộ vẻ hoảng hốt, chờ thân hình nặng nề của lão tiến tới gần hơn.
Tí cảm ơn các bác đã đọc truyện
Nhưng đúng khoảnh khắc ấy, phía sau Vương Hòa Nghĩa chợt lóe lên một đường kiếm lạnh.
Tiếng kêu t.h.ả.m vang lên, m.á.u văng khỏi thân thể lão rồi cả người lập tức ngã ngửa xuống nền.
Tề Hồng đứng ở cửa với trường kiếm còn trong tay, ánh mắt lạnh lẽo nhìn kẻ dưới đất đang co giật.
Ngoài hành lang, Cố Chiêu Cẩm đã mềm chân ngồi bệt xuống, mặt trắng đến không còn chút m.á.u.
Ta lặng lẽ thu đầu trâm tẩm độc lại, cúi mắt nhìn Vương Hòa Nghĩa đau đớn dưới đất.
Thật đáng tiếc.
Chỉ chậm một khắc nữa thôi, chính tay ta đã có thể kết thúc món nợ của đời trước.
Nhưng khi nhìn thấy Tề Hồng đứng ở đó, chút tiếc nuối vừa dâng lên lại nhanh ch.óng biến mất.
Bởi người trước mắt lúc này trông còn mong manh hơn cả ta.
…
Tề Hồng đã dùng tư hình với Vương Hòa Nghĩa.
Đến khi hắn từ hình phòng bước ra, người bên trong đã bị tra hỏi đến mức chỉ còn thoi thóp.
Hai mắt hắn đỏ ngầu, cả người còn mang theo sát khí nặng nề, hoàn toàn chẳng giống vị Thái t.ử ôn hòa ta vẫn thường nhìn thấy.
“Là Tề Trạch.”
Từ nhỏ Tề Hồng luôn đối xử tốt với huynh đệ, nhưng khi nghiến răng gọi cái tên này, giọng nói lại lạnh buốt chẳng khác nào Diêm Vương đang gọi hồn.
“Nương t.ử, nàng đã biết từ trước, đúng không?”
“Từ lúc quyết định tới yến tiệc hôm nay, nàng đã biết bọn chúng muốn làm gì với nàng?”
“Thậm chí từ ngày bảo ta đưa Lục đệ vào việc khoa cử, nàng đã nhìn ra hắn có dã tâm?”
Hắn vừa hỏi vừa bước tới gần ta.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyDD.com -
Sự tức giận trong mắt còn chưa tan, nhưng phía dưới nó đã dần hiện ra một nỗi đau khiến người khác nhìn cũng thấy khó chịu trong lòng.
“Vậy vì sao không nói với ta?”
“Nàng sợ ta không tin lời nàng sao?”
“Vì sao phải tự đưa mình vào nguy hiểm chỉ để ép hắn lộ mặt?”
“Nếu hôm nay ta đến trễ… nếu chỉ trễ thêm một chút…”
Câu nói dừng lại giữa chừng.
Hắn dường như không thể tiếp tục nghĩ đến khả năng ấy.
Ngay giây sau, Tề Hồng ôm ta thật c.h.ặ.t, cánh tay rõ ràng dùng rất nhiều sức nhưng động tác lại cẩn thận như đang giữ một món đồ chỉ cần mạnh hơn một chút sẽ tan vỡ.
Hơi m.á.u trên y phục hắn nồng hơn hương tuyết tùng quen thuộc, ngay cả bờ vai luôn vững vàng cũng đang run khẽ.
Ta chỉ có thể đưa tay vỗ lưng hắn từng chút, sau đó kể lại cho hắn mọi chuyện đã trải qua ở đời trước.
Ta vốn nghĩ nghe xong hắn sẽ hiểu vì sao mình mạo hiểm.
Nào ngờ Tề Hồng lại càng tức giận.
“Chỉ vì vậy sao?”
“Chỉ vì muốn bảo vệ tiền đồ của ta, nàng có thể đem cả mạng mình đặt vào nguy hiểm?”
Đây là lần đầu ta nhìn thấy hắn mất bình tĩnh đến vậy.
Nhưng cơn giận vừa kéo dài chẳng bao lâu, sức lực trên người hắn dường như cũng cạn hết, cuối cùng chỉ mệt mỏi ngồi xuống.
“Cố Chiêu Nguyệt, nàng thật sự chẳng có lương tâm.”
“Nàng chẳng hề biết ta coi nàng quan trọng tới mức nào.”
“Nếu người ở bên cạnh ta không còn là nàng, ngôi Hoàng đế ấy giữ lại còn có ý nghĩa gì?”
Ta vòng tay ôm hắn, còn Tề Hồng cúi đầu vùi vào hõm cổ ta như một người cuối cùng mới tìm được nơi để dựa vào.
“Sau này… đừng bao giờ dọa ta như hôm nay nữa.”
Tối ấy, hắn gần như ôm ta trong lòng suốt cả đêm, nhất quyết không chịu nới tay.
Ta thấy vậy chỉ biết bật cười, thuận theo hắn rồi hỏi bao giờ hắn định nói với Hoàng thượng chuyện Tề Trạch bí mật cấu kết cùng triều thần.
Tề Hồng nghe xong lại khẽ cười.
“Bẩm báo phụ hoàng sao?”
“Sau đó để hắn bị nhốt vào Tông Nhân Phủ, yên ổn sống đến già?”
“Đâu thể nhẹ nhàng như vậy.”
Lần đầu tiên ta nghe hắn dùng giọng bình tĩnh đến lạnh lẽo mà nói ra một câu tuyệt tình.
“Những gì hắn từng gây ra, ta muốn hắn trả lại từng món.”
…
Hôm sau, Tề Trạch tự mình tới Đông Cung nhận lỗi.
Hắn nói đã hạ lệnh nhốt Cố Chiêu Cẩm trong phủ, còn đổ hết sự việc lên việc nàng quản yến không nghiêm nên mới cho Vương Hòa Nghĩa cơ hội tới gần ta.
Tề Hồng vẫn giữ bộ dáng ôn hòa thường ngày, thậm chí còn đích thân đỡ hắn khỏi quỳ.
“Vương Hòa Nghĩa đã c.h.ế.t dưới tay ta rồi.”
“Người làm ác là hắn, sao có thể trách Lục đệ?”
Ta chờ đến lúc ấy mới nhẹ giọng chen vào, nét mặt mang theo chút khó xử vừa đủ.
“Nếu Thái t.ử điện hạ và Lục điện hạ đều đang ở đây, thiếp có một chuyện muốn mạo muội cầu xin.”
“Ngay cả Thái t.ử phi cũng dám đem ra tính kế?”
“Ngươi chẳng qua đang dựa vào thế lực người khác mà thôi!”
Nàng ở bên ngoài lập tức cười lạnh.
“Ngươi còn tưởng ngôi Thái t.ử phi ấy giữ được bao lâu?”
“Người sau này thật sự ngồi lên vị trí Trữ quân chỉ có thể là Lục hoàng t.ử.”
“Huống hồ Vương Hòa Nghĩa say rượu mất lý trí rồi làm chuyện thất lễ, đến lúc ấy liên quan gì đến ta?”
…
Cố Chiêu Cẩm đã tin vận mệnh đời trước đến mức gần như mù quáng.
Nàng cho rằng chỉ cần kéo được phụ thân sang phe Tề Trạch, mọi việc sau đó nhất định sẽ lặp lại đúng từng bước như ký ức của mình.
Bởi đời trước cũng từ khi phụ thân đổi phe, con đường tranh vị của Tề Trạch mới bắt đầu thuận lợi.
Cho nên nàng dựng nên ván cờ hôm nay, định dùng ta làm món quà để đổi lấy sự giúp đỡ của Vương Hòa Nghĩa.
Chỉ là nàng chẳng biết từ đầu tới cuối, người bị dẫn vào bẫy chưa bao giờ là ta.
Ta cầm phượng trâm trong tay, ngón tay nhẹ ấn lên mắt phượng được chạm khắc tinh xảo.
Đầu trâm lập tức lộ ra một lớp độc d.ư.ợ.c đã chuẩn bị sẵn.
Chỉ một chút ấy cũng đủ đoạt mạng người.
Ngày chờ đợi cơ hội tự tay kết thúc Vương Hòa Nghĩa, ta đã đợi quá lâu.
Ta ngồi xuống mép giường, cố ý để lộ vẻ hoảng hốt, chờ thân hình nặng nề của lão tiến tới gần hơn.
Tí cảm ơn các bác đã đọc truyện
Nhưng đúng khoảnh khắc ấy, phía sau Vương Hòa Nghĩa chợt lóe lên một đường kiếm lạnh.
Tiếng kêu t.h.ả.m vang lên, m.á.u văng khỏi thân thể lão rồi cả người lập tức ngã ngửa xuống nền.
Tề Hồng đứng ở cửa với trường kiếm còn trong tay, ánh mắt lạnh lẽo nhìn kẻ dưới đất đang co giật.
Ngoài hành lang, Cố Chiêu Cẩm đã mềm chân ngồi bệt xuống, mặt trắng đến không còn chút m.á.u.
Ta lặng lẽ thu đầu trâm tẩm độc lại, cúi mắt nhìn Vương Hòa Nghĩa đau đớn dưới đất.
Thật đáng tiếc.
Chỉ chậm một khắc nữa thôi, chính tay ta đã có thể kết thúc món nợ của đời trước.
Nhưng khi nhìn thấy Tề Hồng đứng ở đó, chút tiếc nuối vừa dâng lên lại nhanh ch.óng biến mất.
Bởi người trước mắt lúc này trông còn mong manh hơn cả ta.
…
Tề Hồng đã dùng tư hình với Vương Hòa Nghĩa.
Đến khi hắn từ hình phòng bước ra, người bên trong đã bị tra hỏi đến mức chỉ còn thoi thóp.
Hai mắt hắn đỏ ngầu, cả người còn mang theo sát khí nặng nề, hoàn toàn chẳng giống vị Thái t.ử ôn hòa ta vẫn thường nhìn thấy.
“Là Tề Trạch.”
Từ nhỏ Tề Hồng luôn đối xử tốt với huynh đệ, nhưng khi nghiến răng gọi cái tên này, giọng nói lại lạnh buốt chẳng khác nào Diêm Vương đang gọi hồn.
“Nương t.ử, nàng đã biết từ trước, đúng không?”
“Từ lúc quyết định tới yến tiệc hôm nay, nàng đã biết bọn chúng muốn làm gì với nàng?”
“Thậm chí từ ngày bảo ta đưa Lục đệ vào việc khoa cử, nàng đã nhìn ra hắn có dã tâm?”
Hắn vừa hỏi vừa bước tới gần ta.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyDD.com -
Sự tức giận trong mắt còn chưa tan, nhưng phía dưới nó đã dần hiện ra một nỗi đau khiến người khác nhìn cũng thấy khó chịu trong lòng.
“Vậy vì sao không nói với ta?”
“Nàng sợ ta không tin lời nàng sao?”
“Vì sao phải tự đưa mình vào nguy hiểm chỉ để ép hắn lộ mặt?”
“Nếu hôm nay ta đến trễ… nếu chỉ trễ thêm một chút…”
Câu nói dừng lại giữa chừng.
Hắn dường như không thể tiếp tục nghĩ đến khả năng ấy.
Ngay giây sau, Tề Hồng ôm ta thật c.h.ặ.t, cánh tay rõ ràng dùng rất nhiều sức nhưng động tác lại cẩn thận như đang giữ một món đồ chỉ cần mạnh hơn một chút sẽ tan vỡ.
Hơi m.á.u trên y phục hắn nồng hơn hương tuyết tùng quen thuộc, ngay cả bờ vai luôn vững vàng cũng đang run khẽ.
Ta chỉ có thể đưa tay vỗ lưng hắn từng chút, sau đó kể lại cho hắn mọi chuyện đã trải qua ở đời trước.
Ta vốn nghĩ nghe xong hắn sẽ hiểu vì sao mình mạo hiểm.
Nào ngờ Tề Hồng lại càng tức giận.
“Chỉ vì vậy sao?”
“Chỉ vì muốn bảo vệ tiền đồ của ta, nàng có thể đem cả mạng mình đặt vào nguy hiểm?”
Đây là lần đầu ta nhìn thấy hắn mất bình tĩnh đến vậy.
Nhưng cơn giận vừa kéo dài chẳng bao lâu, sức lực trên người hắn dường như cũng cạn hết, cuối cùng chỉ mệt mỏi ngồi xuống.
“Cố Chiêu Nguyệt, nàng thật sự chẳng có lương tâm.”
“Nàng chẳng hề biết ta coi nàng quan trọng tới mức nào.”
“Nếu người ở bên cạnh ta không còn là nàng, ngôi Hoàng đế ấy giữ lại còn có ý nghĩa gì?”
Ta vòng tay ôm hắn, còn Tề Hồng cúi đầu vùi vào hõm cổ ta như một người cuối cùng mới tìm được nơi để dựa vào.
“Sau này… đừng bao giờ dọa ta như hôm nay nữa.”
Tối ấy, hắn gần như ôm ta trong lòng suốt cả đêm, nhất quyết không chịu nới tay.
Ta thấy vậy chỉ biết bật cười, thuận theo hắn rồi hỏi bao giờ hắn định nói với Hoàng thượng chuyện Tề Trạch bí mật cấu kết cùng triều thần.
Tề Hồng nghe xong lại khẽ cười.
“Bẩm báo phụ hoàng sao?”
“Sau đó để hắn bị nhốt vào Tông Nhân Phủ, yên ổn sống đến già?”
“Đâu thể nhẹ nhàng như vậy.”
Lần đầu tiên ta nghe hắn dùng giọng bình tĩnh đến lạnh lẽo mà nói ra một câu tuyệt tình.
“Những gì hắn từng gây ra, ta muốn hắn trả lại từng món.”
…
Hôm sau, Tề Trạch tự mình tới Đông Cung nhận lỗi.
Hắn nói đã hạ lệnh nhốt Cố Chiêu Cẩm trong phủ, còn đổ hết sự việc lên việc nàng quản yến không nghiêm nên mới cho Vương Hòa Nghĩa cơ hội tới gần ta.
Tề Hồng vẫn giữ bộ dáng ôn hòa thường ngày, thậm chí còn đích thân đỡ hắn khỏi quỳ.
“Vương Hòa Nghĩa đã c.h.ế.t dưới tay ta rồi.”
“Người làm ác là hắn, sao có thể trách Lục đệ?”
Ta chờ đến lúc ấy mới nhẹ giọng chen vào, nét mặt mang theo chút khó xử vừa đủ.
“Nếu Thái t.ử điện hạ và Lục điện hạ đều đang ở đây, thiếp có một chuyện muốn mạo muội cầu xin.”