Phu Quân Trúng Tuyển, Ta Ôm Tiền Bỏ Trốn

Chương 3

 

Trong thư nói, hắn ở kinh thành gặp lại muội muội hàng xóm thanh mai trúc mã năm xưa là Liễu Hàm Yên.

Phụ thân của Liễu Hàm Yên năm xưa từng làm quan tri huyện, nay tuy đã từ quan về hưu, nhưng ở kinh thành vẫn còn chút nhân mạch.

Liễu Hàm Yên trượng phu qua đời nhiều năm, luôn ở góa tại nhà, hai người gặp lại nhau liền thổ lộ tâm tình, Tạ Vân Từ cảm thấy hổ thẹn với tình ý năm xưa của nàng ta, không nhẫn tâm để nàng ta phải chịu cảnh góa bụa nữa.

Cho nên, hắn muốn từ ta, để rước Liễu Hàm Yên làm chính thê.

Còn về phần ta, hắn nói có thể nạp ta làm thiếp, xem như báo đáp ơn chăm sóc của ta mấy năm qua dành cho hắn.

Xem xong bức thư đó, ta cười rất lâu.

Cười đến mức nước mắt cũng trào ra.

Nạp ta làm thiếp?

Tạ Vân Từ hắn có đức có tài gì, mà dám bắt Thẩm Thanh Diêu ta làm thiếp?

Ta thức trắng đêm kiểm kê lại toàn bộ tài sản, sang nhượng cửa tiệm, thu hồi hết số bạc đã cho vay ngoài.

Cộng thêm lợi nhuận hai năm qua, tổng cộng được ba ngàn bảy trăm lượng.

Ba ngàn bảy trăm lượng bạc trắng, đủ để ta mua một tòa đại trạch ở Giang Nam, mua thêm trăm mẫu ruộng tốt, sống thoải mái sung túc nửa đời còn lại.

Ta vốn định đợi Tạ Vân Từ trở về sẽ đối mặt làm cho rõ ràng, không ngờ hắn lại ra tay trước, sai người đem hưu thư về.

Cũng tốt, đỡ cho ta phải tốn lời thoại.

【02】

Xe ngựa xóc nẩy trên con đường quan lộ, ta tựa vào tấm nệm mềm nhắm mắt dưỡng thần.

Thanh La ngồi đối diện, vẫn còn vì chuyện vừa rồi mà đầy bụng bất bình:

“Tiểu thư, người cứ như vậy mà tha cho hắn sao?

Hơn ba ngàn lượng bạc đó, đều là do người vất vả cực nhọc tích góp được!

Hắn thì hay rồi, một tờ hưu thư là đuổi được người đi, đến cái mặt cũng không thèm lộ một cái!”

“Hắn không lộ mặt mới tốt.”

Ta mở mắt, vén rèm xe nhìn thoáng qua đồng ruộng lướt nhanh ngoài cửa sổ, “Nếu hắn trở về, khó tránh khỏi lại dây dưa một hồi, đến lúc đó ngược lại càng thêm phiền toái.”

“Nhưng mà……”

Thanh La định nói lại thôi.

Ta biết nàng ấy muốn nói gì.

Nàng ấy là vì ta mà uất ức, vì ta mà thấy không đáng.

Ba năm thanh xuân, ba năm thanh xuân bỏ ra, cuối cùng đổi lại là một tờ giấy hưu thư.

Nhưng ta không thấy lỗ.

Nếu không có Tạ Vân Từ, ta cũng không có cơ hội tích góp được số tiền này.

Hắn tuy phụ ta, nhưng cũng cho ta cơ hội để rời đi.

Chuyện trên đời này, có được tất có mất, có mất tất có được, nghĩ thoáng ra là tốt rồi.

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyDD.com -

 

“Thanh La, muội đến thị trấn phía trước nghe ngóng xem, xem có chuyện gì mới lạ không.”

Ta buông rèm xe xuống, nhắm mắt lại lần nữa, “Chúng ta chuyến đi này phải đi mất nửa tháng, không thể cứ cắm đầu cắm cổ đi miết.”

Thanh La vâng một tiếng, nhảy xuống xe đi liền.

Một mình ta ngồi trong xe, tâm tư dần bay xa.

Thực ra ta đã sớm liệu trước sẽ có ngày này, chỉ là không ngờ nó lại đến nhanh như vậy.

Con người Tạ Vân Từ, tận trong xương tủy chính là tính cách xu phụ quyền quý.

Năm xưa cưới ta, là vì hắn nghèo rớt mồng tơi, cần một người đàn bà chăm lo cuộc sống thường nhật cho hắn.

Nay hắn phát đạt rồi, tự nhiên sẽ khinh bỉ đứa con gái nhà buôn này.

Chuyện của Liễu Hàm Yên, chẳng qua là cho hắn một cái cớ đường hoàng mà thôi.

Nói đi cũng phải nói lại, ta còn phải cảm ơn Liễu Hàm Yên, nếu không có nàng ta kịp thời xuất hiện, Tạ Vân Từ cũng không dứt khoát viết hưu thư như vậy.

Nếu đợi hắn tự mình trở về xử lý, nói không chừng còn tìm cách bá chiếm tài sản của ta, đến lúc đó mới thật là phiền phức.

Nghĩ đến đây, ta không nhịn được sờ sờ chiếc túi gấm giấu bên hông.

Bên trong đựng toàn bộ ngân phiếu và khế ước đất đai của ta, hộ thân mang theo, nửa bước không rời.

Đây là mạng sống của ta, ai cũng đừng hòng cướp đi.

Chập choạng tối, xe ngựa đến một nơi gọi là trấn Dương Liễu.

Trấn không lớn, nhưng nằm trên trục đường giao thông quan trọng, người qua kẻ lại không ít, xem ra cũng náo nhiệt.

Thanh La đã tìm được quán trọ, là quán trọ Duyệt Lai lớn nhất trấn.

Ta xuống xe ngựa, đang định bước vào cửa, bỗng nghe thấy phía sau truyền đến một trận ồn ào.

Quay đầu nhìn lại, chỉ thấy một nhóm người vây quanh góc phố, dường như đang xem cái gì đó.

Ta vốn không muốn lo chuyện bao đồng, nhưng Thanh La đã chen lấn qua đó, một lát sau liền chạy về, vẻ mặt hớn hở nói:

“Tiểu thư tiểu thư, bên kia có người đang bán thân chôn cha kìa!”

Bán thân chôn cha?

Tình tiết chỉ có trong tuồng chèo thế này, lại để ta gặp phải sao?

Ta nhíu mày, vốn định nói không liên quan đến chúng ta, nhưng nghĩ đi nghĩ lại, vẫn bước chân qua đó.

Giữa đám đông, một thiếu nữ chừng mười lăm mười sáu tuổi đang quỳ trên mặt đất, trước mặt bày một chiếc chiếu rách, bên trên nằm một nam t.ử trung niên gầy giơ xương.

Thiếu nữ mặc một bộ xiêm y vải thô vá chằng vá đắp, mặt mũi lấm lem, nhưng đôi mắt lại sáng ngời lạ thường, hiện lên một vẻ kiên cường.

Trước mặt nàng trên đất có một tờ giấy dùng đá đè lên, bên trên viết bốn chữ nghệch ngoạc:

Bán thân chôn cha.

Người xem xung quanh bàn tán xôn xao, nhưng không một ai ra tay giúp đỡ.

Có người lắc đầu thở dài, nói thời buổi loạn lạc này, người ch/ết chẳng có gì lạ; có người nói cô nương này trông cũng có nét, chi bằng bán vào lầu xanh, còn đổi được giá tốt; lại có người khuyên nàng đừng ngốc nữa, kiếm đại chỗ nào chôn cất là xong, mắc gì phải bán mình đi.