Pháp Bảo Đồ

Chương 13: Cuộc chiến với Đoàn Minh

Đoàn Minh đứng sừng sững, ánh mắt lạnh lẽo như băng giá, gương mặt hắn mang vẻ tự mãn, như thể đã chờ đợi khoảnh khắc này từ lâu. “Các ngươi không nên có mặt ở đây,” hắn nói, giọng điệu đầy đe dọa. “Ra tay đi, không cần phải giữ thể diện!”

Lý Thiên nắm chặt Lôi Vân Kiếm, ánh mắt kiên quyết. “Chúng ta không để ngươi cướp đoạt Pháp Bảo Đồ,” anh đáp, từng chữ như lửa cháy trong lòng.

Ngọc Thanh nhanh chóng chuẩn bị Ngọc Linh Tuyền, sẵn sàng chữa trị nếu cần thiết. Vương Huyền đứng bên cạnh, tay nắm chặt Bạch Ngọc Câu, vẻ mặt đầy quyết tâm. Ba người hợp thành một khối vững chắc, như một ngọn núi không thể lay chuyển.

“Ngươi sẽ phải trả giá cho sự xâm phạm này,” Đoàn Minh cười lạnh, bầu không khí xung quanh trở nên nặng nề. “Hãy cho ta thấy sức mạnh của các ngươi.”

“Đừng để hắn cản bước chúng ta!” Lý Thiên khẳng định, thanh âm vang vọng trong không khí như một lời thề.

Ngay lập tức, Đoàn Minh phất tay, bóng tối từ cơ thể hắn lan tỏa, như những cơn sóng cuộn trào. “Hãy để bóng tối nuốt chửng các ngươi!” Hắn quát, những bóng đen bắt đầu vây quanh nhóm của Lý Thiên.

Vương Huyền không chần chừ, anh lao về phía Đoàn Minh, Bạch Ngọc Câu tỏa sáng rực rỡ, thu hút linh thú từ xung quanh. “Câu lấy linh thú cho ta!” anh hét lên. Những sinh vật nhỏ bé từ mọi hướng bay đến, tạo thành một đội quân nhỏ.

“Ngọc Thanh, bảo vệ Vương Huyền!” Lý Thiên ra lệnh. Anh tập trung vào Đoàn Minh, Lôi Vân Kiếm trong tay, ánh sáng chớp nháy như sấm sét. “Ta sẽ không để ngươi xâm phạm thêm nữa!”

Nhưng ngay khi Lý Thiên chuẩn bị ra chiêu, Tiêu Lăng xuất hiện từ bóng tối. Hắn lướt qua như một cơn gió, Hỏa Diễm Đao trong tay bùng lên ngọn lửa dữ dội. “Ngươi nghĩ mình có thể ngăn cản ta sao?” hắn thách thức.

“Tiêu Lăng!” Lý Thiên quát, cảm nhận được sự nguy hiểm từ phía hắn. “Ngươi cũng tham gia vào cuộc chiến này sao?”

“Hãy xem sức mạnh của ta!” Tiêu Lăng đáp, và ngay lập tức, hắn chém mạnh xuống, ngọn lửa bùng lên như một cơn lốc.

Lý Thiên phản ứng ngay lập tức, triệu hồi sấm sét từ Lôi Vân Kiếm, những tia chớp đánh thẳng vào Tiêu Lăng. “Ngọc Thanh!” anh kêu lên. “Giúp Vương Huyền!”

Ngọc Thanh lập tức hướng Ngọc Linh Tuyền về phía Vương Huyền, những dòng nước thánh từ pháp bảo của cô chảy ra, bao bọc lấy anh, phục hồi sức mạnh. “Hãy chiến đấu, Huyền!” cô khích lệ, ánh mắt đầy quyết tâm.Cuộc chiến trở nên ác liệt, các đòn tấn công chồng chéo lên nhau. Tiêu Lăng và Đoàn Minh không ngừng tấn công, trong khi Lý Thiên, Vương Huyền và Ngọc Thanh phải tập trung bảo vệ lẫn nhau.

“Ta sẽ không để các ngươi thắng!” Đoàn Minh gầm lên, hắn triệu hồi bóng tối để tạo thành những hình thù kỳ quái, lao về phía nhóm của Lý Thiên. “Hãy xem sự tàn nhẫn của ta!”

“Chúng ta không thể lùi bước!” Lý Thiên hét lên, và như để khẳng định, anh phóng Lôi Vân Kiếm lên cao, triệu hồi sức mạnh sấm sét. Ánh sáng chói lòa xé tan bóng tối, tạo ra một khoảng không gian trong sáng giữa cuộc chiến hỗn loạn.

Ngọc Thanh cảm nhận được sức mạnh từ pháp bảo của mình. “Mọi người, hãy tập trung!” cô hô lớn. “Chúng ta phải hợp sức!”

Vương Huyền gật đầu, anh gọi linh thú đến, tạo thành một vòng tròn bảo vệ quanh họ. “Hãy lấy lại sức mạnh, mọi người! Chúng ta sẽ đánh bại chúng!”

“Ta sẽ không để các ngươi phá hủy kế hoạch của ta!” Tiêu Lăng quát, Hỏa Diễm Đao lại bùng lên, hắn lao về phía Lý Thiên, quyết tâm không để cho kẻ thù thoát.

Lý Thiên không hề nao núng, anh vung kiếm, sấm sét bùng nổ, đánh bật Tiêu Lăng ra xa. “Ngươi không thể thắng!” anh khẳng định, ánh mắt như lửa.

Nhưng cuộc chiến vẫn chưa kết thúc. Đoàn Minh lén lút chuẩn bị một đòn tấn công khác, bóng tối quây quanh hắn như một lớp áo giáp. “Hãy chờ đấy!” hắn gầm lên, bầu không khí trở nên ngột ngạt.

“Cẩn thận!” Ngọc Thanh kêu lên, cảm nhận được sự nguy hiểm đang đến gần.

“Vương Huyền, chuẩn bị!” Lý Thiên quát lớn. “Chúng ta sẽ đánh một đòn quyết định!”

Cuộc chiến chưa bao giờ căng thẳng đến vậy. Những đợt tấn công tiếp tục diễn ra, nhưng sức mạnh của cả nhóm vẫn kiên cường không ngừng. Giữa những tiếng rít của gió và lửa, Lý Thiên cảm thấy một sức mạnh mới trỗi dậy trong lòng. Họ không chỉ chiến đấu vì Pháp Bảo Đồ, mà còn vì tương lai của chính mình.

“Chúng ta sẽ không từ bỏ!” anh hét lên, lòng dũng cảm như một ngọn lửa không bao giờ tắt. “Hãy cùng nhau chiến đấu!”

Khi trận chiến đang ở cao trào, một tiếng nổ vang lên từ phía sau. Lý Thiên quay lại, thấy một bóng đen khác đang lao tới, cùng với những tiếng cười lạnh lẽo. Họ chưa thể thở phào, cuộc chiến vẫn chưa kết thúc.