Họ rón rén tiến vào khu vực tối tăm, không khí lạnh lẽo như thấm vào từng thớ thịt. Những bóng người đang tụ tập, ánh mắt của chúng như ánh đèn lờ mờ, tỏa ra sự tàn nhẫn. Lý Thiên, Ngọc Thanh và Vương Huyền nín thở, cảm nhận sự u ám bao trùm.
“Có vẻ như bọn chúng đang tìm kiếm một thứ gì đó quan trọng,” Vương Huyền nói, ánh mắt sắc bén. “Chúng ta cần phải tìm hiểu.”
Lý Thiên gật đầu, quyết tâm trong lòng. “Chúng ta sẽ tách ra, tìm kiếm thông tin. Ngọc Thanh, hãy cẩn thận.”
Cả ba người phân tán, lén lút di chuyển qua những bóng cây, cố gắng không để bị phát hiện. Ngọc Thanh chợt nghe thấy tiếng nói chuyện, cô dừng lại, lắng nghe.
“Chúng ta cần phải có Pháp Bảo Đồ,” một giọng nói lạnh lùng vang lên. “Chỉ có nó mới giúp chúng ta thống trị mọi thứ.”
“Chúng ta sẽ không để bất kỳ ai cản trở,” một giọng khác đáp, âm thanh sắc như dao.
Ngọc Thanh cảm thấy lòng mình nặng trĩu. “Họ đang nói về Pháp Bảo Đồ,” cô thì thầm, quay lại nhìn Lý Thiên và Vương Huyền.
“Chúng ta cần phải hành động ngay,” Lý Thiên nói. “Nếu để chúng có được cuốn sách đó, hậu quả sẽ rất nghiêm trọng.”
“Hãy tìm cách để phân tán lực lượng của chúng,” Vương Huyền đề xuất. “Tôi có thể tạo ra một tiếng động ở phía bên kia.”
“Được,” Lý Thiên đồng ý. “Hãy làm điều đó.”
Vương Huyền nhắm mắt, tập trung, rồi bất ngờ tạo ra một tiếng động lớn như tiếng động của gỗ vỡ. Bọn người ở phía trước giật mình, quay lại hướng phát ra âm thanh. Lợi dụng thời cơ, Lý Thiên và Ngọc Thanh nhanh chóng lẩn vào bóng tối.
“Chúng ta cần tìm hiểu rõ hơn về kế hoạch của chúng,” Ngọc Thanh nói, giọng lo lắng.Họ tiếp tục di chuyển, cho đến khi thấy một cái bàn lớn, trên đó có một bản đồ. Lý Thiên tiến lại gần, ánh mắt chăm chú. “Đây là bản đồ địa hình khu vực này,” anh nhận xét. “Có rất nhiều điểm đánh dấu.”
“Có thể đó là những địa điểm mà chúng đang tìm kiếm,” Ngọc Thanh nói, cảm thấy hồi hộp.
“Chúng ta cần sao chép lại thông tin này,” Lý Thiên quyết định. “Chắc chắn nó sẽ hữu ích cho chúng ta.”
Khi họ đang ghi chép, bỗng có tiếng động vang lên từ phía sau. Một bóng người xuất hiện, ánh mắt lạnh lẽo như băng giá. Đó là Đoàn Minh, hắn đã phát hiện ra họ.
“Các ngươi không nên có mặt ở đây,” Đoàn Minh nói, giọng điệu đầy đe dọa. “Ra tay đi, không cần phải giữ thể diện!”
Lý Thiên nắm chặt Lôi Vân Kiếm, ánh mắt kiên quyết. “Chúng ta không để ngươi cướp đoạt Pháp Bảo Đồ.”
Ngọc Thanh nhanh chóng chuẩn bị Ngọc Linh Tuyền, sẵn sàng chữa trị nếu cần thiết. Vương Huyền đứng bên cạnh, tay nắm chặt Bạch Ngọc Câu, vẻ mặt đầy quyết tâm.
“Ngươi sẽ phải trả giá cho sự xâm phạm này,” Đoàn Minh cười lạnh, bầu không khí xung quanh trở nên nặng nề. “Hãy cho ta thấy sức mạnh của các ngươi.”
Cuộc chiến sắp sửa diễn ra. Lý Thiên cảm nhận được sức mạnh của bản thân trỗi dậy, những luồng điện tích tỏa ra xung quanh. Ngọc Thanh nắm chặt Ngọc Linh Tuyền, cảm nhận được năng lượng từ nó. Vương Huyền đã sẵn sàng, lòng quyết tâm không bao giờ lùi bước.
“Chúng ta sẽ chiến đấu vì những gì chúng ta tin tưởng,” Lý Thiên khẳng định. “Đừng để hắn cản bước chúng ta!”
Bầu không khí trở nên căng thẳng, từng giây từng phút đều mang theo sự hồi hộp. Cuộc chiến vì tương lai của Pháp Bảo Đồ đang diễn ra, và họ không thể quay đầu.