Thiên Lâm mở mắt giữa không gian mờ mịt, cảm giác lạnh lẽo bao trùm khiến anh rùng mình. Bên cạnh, tiếng cười của Diệp Huyền vang vọng như tiếng chuông báo hiệu sự khủng khiếp đang ập đến. Cảm giác sợ hãi và lo lắng cuộn trào trong lòng, nhưng anh biết họ không thể lùi bước.
“Nguyệt!” Anh gọi, nhưng không có tiếng trả lời. Sự im lặng khiến anh cảm thấy bất an. Nhìn quanh, anh thấy những bóng hình tối tăm đang tụ tập lại, như những con thú săn mồi đang chờ đợi con mồi bất cẩn.
“Phải tìm cách thoát ra khỏi đây!” Thiên Lâm thầm nghĩ, tay nắm chặt Thiên Huyền Kiếm. Anh cảm nhận được sự hiện diện của Nguyệt, nhưng không thể xác định vị trí của cô. Anh muốn chạy đi tìm cô, nhưng không gian xung quanh như đang giam giữ từng bước chân của anh.
“Ngươi đã vào bẫy của ta rồi!” Giọng nói của Diệp Huyền vang lên, ngập tràn tự mãn. “Không ai có thể cứu được các ngươi trong thế giới của ta!”
Thiên Lâm nghiến răng, không thể để sự sợ hãi ngự trị. “Chúng ta sẽ không dễ dàng bị đánh bại!” Anh hét lên, âm thanh vang vọng trong bóng tối.
Một luồng sáng bất ngờ lóe lên, và Thiên Lâm nhận ra đó chính là Nguyệt. Cô xuất hiện từ trong những bóng hình, với ánh mắt kiên định. “Thiên Lâm! Tôi ở đây!” Cô nói, giọng đầy quyết tâm.
“Nguyệt!” Anh thở phào, nhưng ngay sau đó, sự lo lắng lại quay trở lại. “Cẩn thận! Cô ta đang điều khiển tất cả!”
“Chúng ta phải cùng nhau, không được tách ra!” Nguyệt nói, và trong khoảnh khắc, ánh mắt của họ chạm nhau, truyền tải một sức mạnh vô hình.
“Được!” Thiên Lâm đáp, lòng tràn đầy quyết tâm. “Chúng ta sẽ chiến đấu cùng nhau!”
Nguyệt tập trung, cô tập trung năng lượng của mình để tạo ra những ảo ảnh, làm cho những bóng hình lẫn lộn giữa thật và giả. Thiên Lâm lao vào giữa, chém mạnh vào từng bóng hình, sức mạnh của Thiên Huyền Kiếm như một cơn lốc xé toạc mọi thứ.
Nhưng ngay lúc đó, một bóng hình lớn lao ra từ trong đám hỗn loạn, gầm lên một tiếng thét chói tai. Thiên Lâm nhận ra đó chính là hình dạng mạnh nhất của Diệp Huyền. “Cô ta đang điều khiển tất cả!” Anh thầm nghĩ.
“Đi nào!” Trần Vũ gầm lên, lao về phía bóng hình lớn. Nguyệt và Thiên Lâm theo sát, lòng tràn đầy quyết tâm.
“Chúng ta sẽ không để cô ta chiến thắng!” Thiên Lâm hét lớn. Trong giây phút quyết định, anh vung Thiên Huyền Kiếm lên, ánh sáng rực rỡ tỏa ra, như một tia hy vọng giữa đêm tối.
Nhưng Diệp Huyền cười khẩy. “Các ngươi đã đi vào bẫy của ta rồi!”
Thiên Lâm cảm thấy sự hồi hộp dâng lên trong lòng. Cái bẫy chết chóc của Diệp Huyền không chỉ đơn thuần là một cuộc chiến, mà còn là một cuộc chiến với chính bản thân họ. Mọi thứ xung quanh bỗng chốc tối tăm, và không gian trở nên u ám.
“Chúng ta phải làm gì đó!” Nguyệt kêu lên, nhưng không có lời đáp. Đột nhiên, một làn sóng lạnh lẽo từ Diệp Huyền ập đến, khiến Nguyệt loạng choạng. “Nguyệt!” Thiên Lâm hoảng hốt.
Cô gắng gượng đứng vững, nhưng ánh mắt cô trở nên mờ mịt. “Tôi không thể duy trì ảo ảnh lâu hơn được nữa!” Cô thở gấp. “Chúng ta phải tìm cách khác!”
“Mọi thứ mới chỉ bắt đầu thôi,” Diệp Huyền nói, giọng điệu đầy tự mãn. “Cái bẫy này sẽ không chỉ là cái bẫy chết chóc mà các ngươi nghĩ. Nó sẽ là nơi mà mọi bí mật sẽ được phơi bày!”
“Chúng ta không thể để cô ta thắng!” Thiên Lâm gầm lên, cảm giác nỗi lo lắng dâng trào. “Nguyệt, hãy tập trung! Tạo ra nhiều ảo ảnh hơn nữa!”“Được!” Nguyệt hít một hơi sâu, ánh mắt cô trở nên sắc bén. “Tôi sẽ làm mọi thứ có thể!”
Thiên Lâm nhìn cô, nhận thấy vẻ quyết tâm trong mắt Nguyệt. “Chúng ta sẽ làm điều này cùng nhau!”
Nguyệt gật đầu, tập trung sức mạnh. Những ảo ảnh bắt đầu xuất hiện, làm cho những bóng hình xung quanh lẫn lộn giữa thật và giả. Thiên Lâm cảm thấy sức mạnh của Nguyệt đang dần yếu đi, nhưng anh không thể để cô đơn độc.
“Nguyệt, hãy cẩn thận!” Anh hét lên, nhưng bóng hình lớn của Diệp Huyền đã lao tới, tấn công mạnh mẽ.
Một cơn gió lạnh lẽo thổi qua, và Thiên Lâm cảm thấy một sức mạnh vô hình đang kéo Nguyệt về phía bóng hình. “Nguyệt!” Anh lao tới, nhưng không kịp.
“Thiên Lâm!” Nguyệt hét lên, đôi mắt mở to trong hoảng loạn. “Tôi không thể giữ được lâu nữa!”
“Không!” Thiên Lâm gầm lên, nhưng đã quá muộn. Một làn sóng sức mạnh từ Diệp Huyền ập đến, đẩy Nguyệt ra xa.
“Nguyệt!” Thiên Lâm quỳ xuống, lòng đau đớn. Cô đã hy sinh sức mạnh của mình để cứu anh khỏi cái bẫy. Anh cảm nhận được nỗi đau trong lòng, như một nhát dao xuyên thấu.
Nguyệt, với vẻ kiên cường, nhìn thẳng vào mắt Thiên Lâm. “Tôi sẽ không để anh chết!” Cô nói, nhưng sức mạnh của cô dần dần biến mất. “Hãy chiến đấu vì tôi!”
“Không!” Thiên Lâm hét lên, cảm giác như mọi thứ sụp đổ xung quanh. “Tôi sẽ không để cô phải hy sinh vô ích!”
Nguyệt mỉm cười yếu ớt. “Hãy sống vì những gì chúng ta đã đấu tranh.”
Cô biến mất trong ánh sáng mờ ảo, để lại Thiên Lâm đứng đó, trái tim tan nát. Nỗi đau và sự quyết tâm dâng trào trong anh, như một ngọn lửa không bao giờ tắt.
“Nguyệt!” Anh gào lên, nhưng chỉ có tiếng vọng của chính mình. Anh đã mất đi một phần sức mạnh và một người bạn thân yêu.
Diệp Huyền cười nhạo. “Nhìn kìa, một kẻ yếu đuối đã mất đi tất cả. Ngươi sẽ không thể chiến thắng!”
Nhưng Thiên Lâm, với ánh mắt rực lửa, đứng vững. “Không! Tôi sẽ không để điều này kết thúc như vậy! Tôi sẽ trả thù cho Nguyệt!”
Sự quyết tâm trong lòng anh bùng nổ, như một cơn bão. Thiên Huyền Kiếm trong tay anh phát ra ánh sáng chói lòa, sức mạnh của tình yêu và nỗi đau khiến anh mạnh mẽ hơn bao giờ hết.
“Diệp Huyền!” Anh gầm lên, lao vào trận chiến với tất cả sức mạnh còn lại.
Không gian xung quanh bắt đầu rung chuyển, như chứng kiến một cuộc chiến không thể tưởng tượng nổi. Một cuộc chiến không chỉ vì quyền lực, mà còn vì tình yêu và sự hy sinh.
“Nguyệt, tôi sẽ không để cô phải hối tiếc!” Thiên Lâm thét lên, trái tim rực lửa. Cuộc chiến bắt đầu, và anh biết, tất cả mọi thứ sẽ không như trước nữa.