Thiên Lâm vừa hạ gục một chiến binh của Bộ Lạc Thiên Vân thì bỗng nhiên, từ phía sau, một tiếng cười nhẹ vang lên, khiến anh cảm thấy lạnh sống lưng. Diệp Huyền đứng trên một tảng đá lớn, đôi mắt xám lạnh lẽo dõi chặt mọi động thái của họ. Nụ cười của cô ta không mang lại sự an tâm mà chỉ gợi lên nỗi lo sợ.
“Các ngươi nghĩ rằng có thể dễ dàng vượt qua thử thách này sao?” Cô ta nói, giọng điệu đầy kiêu ngạo. “Đây mới chỉ là khởi đầu cho một cái bẫy chết chóc mà ta đã chuẩn bị.”
“Cô đang định làm gì?” Thiên Lâm gầm lên, ánh mắt anh như lửa. Anh không thể để Diệp Huyền tiếp tục thao túng mọi thứ.
“Chỉ cần một chút sự sáng tạo, và mọi thứ sẽ diễn ra như ta mong muốn,” cô ta đáp, rồi giơ tay lên. Ngay lập tức, một làn sóng ánh sáng chói lòa lan tỏa ra xung quanh, tạo thành một cái vòng tròn kỳ lạ.
“Cẩn thận!” Nguyệt kêu lên. Cô cảm nhận được sự thay đổi trong không khí, một điều gì đó nguy hiểm đang đến gần.
“Tránh ra!” Trần Vũ quát, anh vung Băng Đao của mình lên, tạo ra một tấm chắn băng ngay trước mặt họ. Cơn lốc xoáy băng giá tạo ra một lớp bảo vệ tạm thời, nhưng không đủ để ngăn chặn những gì sắp xảy ra.
Một tiếng nổ lớn vang lên, và từ cái vòng tròn ánh sáng, hàng loạt bóng hình xuất hiện, những chiến binh bóng tối với ánh mắt đỏ rực. Chúng tiến về phía Thiên Lâm và đồng đội với tốc độ chóng mặt.
“Đây là những ảo ảnh mà ta đã tạo ra,” Diệp Huyền mỉm cười. “Chúng sẽ khiến các ngươi lạc lối và không thể phân biệt đâu là thực đâu là giả.”
Thiên Lâm cảm thấy lòng mình se thắt. “Không thể để cô ta thắng được!” Anh hít một hơi thật sâu, tập trung năng lượng vào Thiên Huyền Kiếm. “Chúng ta phải hợp sức lại!”
Nguyệt gật đầu, đôi mắt cô sáng lên. “Tôi sẽ dùng Đọc Tâm Thuật để tìm ra điểm yếu của chúng!”
Cô nhắm mắt lại, tập trung vào những suy nghĩ của những bóng hình đang tiến đến. “Chúng không thật sự mạnh mẽ như chúng ta nghĩ. Hãy tấn công vào điểm yếu của chúng!”
“Đi!” Thiên Lâm quát lên, lao vào giữa những bóng hình. Kiếm thuật của anh chém mạnh, tạo ra những đợt sóng năng lượng, khiến các bóng hình lùi lại.
Trần Vũ nhanh chóng hỗ trợ, tạo ra một cơn lốc băng giá chặn đứng những đòn tấn công từ phía đối thủ. “Chúng ta phải nhanh chóng đánh bại chúng trước khi Diệp Huyền kịp chuẩn bị thêm!”
“Phải!” Nguyệt kêu lên, lòng quyết tâm dâng trào. “Tôi sẽ tạo ra một ảo ảnh cho chúng ta, khiến chúng không thể tìm ra chúng ta!”
Cô tập trung sức mạnh, tạo ra hàng chục ảo ảnh của chính mình, khiến cho những bóng hình kia hoang mang. Thiên Lâm và Trần Vũ lợi dụng thời cơ, tấn công dồn dập.
“Chém!” Thiên Lâm hô to, kiếm của anh vung lên, một đợt sóng năng lượng mạnh mẽ xé toạc không gian. Một bóng hình ngã xuống, biến mất trong ánh sáng.
“Làm tốt lắm!” Trần Vũ kêu lên, nhưng tiếng nói của anh bị át đi bởi những tiếng gầm rú từ những bóng hình khác. Cuộc chiến trở nên hỗn loạn, nhưng họ không thể lùi bước.
“Chúng ta không thể để cô ta thắng được!” Thiên Lâm gầm lên, lòng tràn đầy quyết tâm. “Đây là cuộc chiến không chỉ vì chúng ta mà còn vì những người mà chúng ta yêu thương!”Với từng nhát chém, anh cảm nhận được sự kiên cường trong mình, nhưng cái bẫy chết chóc của Diệp Huyền không dễ dàng bị phá hủy. Những bóng hình lại tiếp tục xuất hiện, dồn dập tấn công.
Nguyệt lùi lại, mồ hôi trên trán cô bắt đầu rơi. “Tôi không thể duy trì ảo ảnh lâu hơn được nữa!” Cô thở gấp. “Chúng ta phải tìm cách khác!”
“Đừng từ bỏ!” Thiên Lâm hét lên, nhìn thấy sự lo lắng trong mắt Nguyệt. Anh biết, nếu họ không tìm ra cách, sẽ không ai sống sót.
Trần Vũ đột nhiên nảy ra một ý tưởng. “Nếu chúng ta tách rời, có thể sẽ dễ dàng hơn trong việc tiêu diệt chúng!”
“Đúng!” Thiên Lâm đồng ý, “Chúng ta sẽ tách ra và tấn công từ ba hướng khác nhau.”
“Được!” Nguyệt đáp, quyết tâm trong giọng nói. “Tôi sẽ tạo ra những ảo ảnh để đánh lạc hướng chúng!”
Họ nhanh chóng phân chia ra, mỗi người hướng về một phía khác nhau. Những bóng hình bóng tối vẫn tiếp tục tấn công, nhưng giờ đây, chúng không thể theo kịp ba người. Thiên Lâm lao vào giữa, chém mạnh vào từng bóng hình, sức mạnh của Thiên Huyền Kiếm như một cơn lốc xé toạc mọi thứ.
“Làm tốt lắm!” Trần Vũ hô lên, anh cũng không ngừng tấn công. Những đòn đánh của anh tạo ra những cơn lốc băng giá, làm cho các bóng hình không thể tiếp cận.
Nguyệt tập trung vào việc tạo ra nhiều ảo ảnh hơn nữa, khiến cho những bóng hình lẫn lộn giữa thật và giả. “Hãy nhanh lên! Chúng ta không có thời gian!”
Mồ hôi chảy dài trên trán, nhưng sự quyết tâm trong lòng họ không bao giờ tắt. Thiên Lâm cảm nhận được sức mạnh của đồng đội, và anh biết rằng họ có thể vượt qua thử thách này.
Một bóng hình lớn lao ra từ trong đám hỗn loạn, gầm lên một tiếng thét chói tai. Thiên Lâm nhận ra đó chính là hình dạng mạnh nhất của Diệp Huyền, đang điều khiển tất cả những bóng hình đó.
“Cô ta đang cố gắng điều khiển chúng!” Thiên Lâm nhận ra, “Chúng ta phải tấn công cô ta!”
“Đi nào!” Trần Vũ gầm lên, với một cú đâm mạnh, anh lao về phía bóng hình lớn. Nguyệt và Thiên Lâm theo sát sau, lòng tràn đầy quyết tâm.
“Chúng ta sẽ không để cô ta chiến thắng!” Thiên Lâm hét lớn, và trong giây phút quyết định, anh vung Thiên Huyền Kiếm lên, ánh sáng rực rỡ tỏa ra, như một tia hy vọng giữa đêm tối.
Nhưng đúng lúc đó, Diệp Huyền lại cười khẩy. “Các ngươi đã đi vào bẫy của ta rồi!” Giọng nói của cô ta vang lên, và một cơn gió lạnh lẽo thổi qua, làm không gian xung quanh trở nên u ám.
Và rồi, mọi thứ đều trở nên tối tăm. Thiên Lâm cảm thấy một cảm giác lạnh lẽo bao trùm, anh không thể nhìn thấy gì nữa. Chỉ còn lại tiếng cười của Diệp Huyền vang vọng trong không gian.
“Mọi thứ mới chỉ bắt đầu thôi,” cô ta nói, như một lời tuyên bố đầy tự tin. “Cái bẫy này sẽ không chỉ là cái bẫy chết chóc mà các ngươi nghĩ. Nó sẽ là nơi mà mọi bí mật sẽ được phơi bày!”
Thiên Lâm cảm thấy sự hồi hộp dâng lên trong lòng. Họ đã bước vào một cuộc chiến khốc liệt hơn bao giờ hết, và cái bẫy chết chóc của Diệp Huyền sẽ còn nhiều điều bất ngờ hơn nữa đang chờ đợi họ ở phía trước.