Phải Lòng Cận Tiên Sinh

Chương 8

“Nặc Nặc, em đang lo điều gì?”

Anh lấy điện thoại ra, mở khung trò chuyện với Thẩm Tịnh.

Rồi đưa từng tin nhắn trước đó cho tôi xem.

Toàn bộ đều là nội dung liên quan đến dự án nghiên cứu.

Chỉ có hai tin nhắn là ngoại lệ.

Thẩm Tịnh: “Chúc mừng anh nhé, Hàn Châu. Chúc anh và cô Kiều mãi mãi hạnh phúc.”

Cận Hàn Châu: “Cảm ơn. Bọn tôi đang rất hạnh phúc.”

Tôi nhìn chằm chằm vào màn hình, rất lâu không nói được lời nào.

Cận Hàn Châu giơ tay vuốt lại mái tóc mái lòa xòa của tôi.

“Em thấy rồi đấy, bố cũng có mặt ở đây. Dự án này rất quan trọng, Thẩm Tịnh là người phụ trách nên cô ấy cần thêm sự hỗ trợ.”

Tôi nghẹn lời, xoay người định bỏ đi.

Cận Hàn Châu nắm lấy cổ tay tôi, nhẹ nhàng kéo lại.

Tôi gần như ngã vào lòng anh.

“Nặc Nặc, là anh không giải thích rõ với em.”

Anh khẽ nói:

“Đừng nói với anh là…”

“Em đang ghen với Thẩm Tịnh nhé?”

Tôi quay mặt sang chỗ khác, không lên tiếng.

Rùa

Anh nâng hai tay ôm lấy gương mặt tôi, cúi đầu xuống.

“Nặc Nặc, ngoài em ra...Anh chưa từng gặp riêng bất kỳ người phụ nữ nào.”

“Từ trước đến nay...Chỉ có mình em.”

20

Cận Hàn Châu kéo tôi ngồi xuống ăn tối cùng mọi người.

Trong suốt bữa ăn, anh chăm sóc tôi chẳng khác nào chăm một đứa trẻ, hết múc canh lại gắp thức ăn cho tôi.

Bố tôi cười bảo từ nhỏ tôi đã được cưng chiều, nên tính tình lúc nào cũng bướng bỉnh, nghịch ngợm.

Cận Hàn Châu lại mỉm cười khen:

“Nặc Nặc rất hiểu chuyện, cũng rất chăm chỉ. Em ấy là một họa sĩ thiên tài.”

Thậm chí anh còn hào hứng giới thiệu trước về cuốn sách mới của tôi.

Thẩm Tịnh ngạc nhiên hỏi:

“Kiều Nặc sắp xuất bản sách mới sao?”

“Đây đã là cuốn thứ tư rồi.”

Cận Hàn Châu đáp, ánh mắt dịu dàng đầy cưng chiều vẫn luôn dừng trên người tôi.

Rời khỏi khách sạn, ánh trăng sáng vằng vặc.

Công viên bên cạnh ngập hương hoa quế đang nở rộ, từng làn hương thơm thoang thoảng theo gió bay đến.

Cận Hàn Châu nắm tay tôi, chậm rãi tản bộ.

Thấy tôi mãi không nói gì, anh dừng bước.

“Vẫn còn giận anh sao?”

Tôi ngẩn người trong giây lát rồi lắc đầu.

Do dự một lúc, cuối cùng tôi cũng nói ra nỗi phiền muộn trong lòng.

“Cận Hàn Châu... thật ra dạo gần đây em... không có chút cảm hứng nào. Em cảm thấy mình bị mắc kẹt rồi.”

Anh ngẩng đầu nhìn bầu trời.

“Tối mai anh sẽ đưa em đến một nơi.”

21

Chiếc xe dừng lại giữa sườn núi.

Cận Hàn Châu nắm tay tôi, cùng nhau đi lên đỉnh núi.

Chân tôi mềm nhũn cả ra, vậy mà anh vẫn thở đều như không.

Trên đỉnh núi đặt một chiếc kính thiên văn chuyên dụng.

Ống kính màu bạc dưới ánh trăng phản chiếu ánh sáng lạnh lẽo.

Trong lúc anh điều chỉnh thiết bị, tôi ngoan ngoãn ngồi bên cạnh.

Bốn phía yên tĩnh đến lạ.

Yên tĩnh đến mức có thể nghe rõ cả tiếng gió và nhịp tim của chính mình.

“Ngôi sao sáng nhất kia là sao Mộc.”

Tôi ghé mắt vào thị kính, không nhịn được mà thốt lên:

“Wow!”

Anh lại điều chỉnh thêm một chút.

“Đây là sao Thổ. Em nhìn thấy vành đai của nó chưa?”

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyDD.com -

“Thấy rồi.”

Một cơn gió thổi qua.

Cận Hàn Châu nhẹ nhàng kéo c.h.ặ.t áo khoác trên người tôi.

Sau đó anh lại tiếp tục điều chỉnh, xoay ống kính.

Tôi ghé mắt nhìn.

Trước mắt chỉ là một màn sương mờ màu xám trắng.

Cận Hàn Châu khẽ lên tiếng:

“Đó là thiên hà Tiên Nữ. Ánh sáng em đang nhìn thấy đã được phát ra từ hai triệu năm trăm bốn mươi nghìn năm trước.”

Tôi sững người.

“Khi ấy, trên Trái Đất còn chưa xuất hiện loài người.”

Tôi chăm chú nhìn màn sương mờ ấy.

Dù chỉ mờ ảo, nhưng cảm giác lại hoàn toàn khác.

Hai triệu năm trăm bốn mươi nghìn năm...

Vậy mà đúng vào hôm nay, ánh sáng ấy đã rơi vào đôi mắt tôi.

“Hoàng t.ử Băng Giá của em... đang ở sao Diêm Vương.”

Nghe vậy, tôi kinh ngạc quay sang nhìn anh.

Sao anh biết?

“Ở đây có thể nhìn thấy sao Diêm Vương sao?”

Cận Hàn Châu lắc đầu.

“Nó ở quá xa, mắt thường không thể nhìn thấy.”

Nhận ra vẻ thất vọng của tôi, anh mỉm cười nói tiếp:

“Cho dù không nhìn thấy... nó vẫn ở đó, đúng không?”

Tôi cố hết sức nhìn về nơi sâu thẳm nhất của bầu trời đêm.

Tưởng tượng rằng ở nơi cách đây hàng tỷ năm ánh sáng, cũng có một ánh mắt đang lặng lẽ nhìn về phía mình.

Trong những tập truyện tranh trước, Hoàng t.ử Băng Giá đã gặp rất nhiều người bạn.

Chú chim nhỏ hài hước.

Bông hồng thích nhảy múa.

Cả hòn đá biết nói.

Cậu ấy đã trải qua biết bao cuộc phiêu lưu thú vị.

Nhưng vì sao...

Tôi vẫn luôn cảm thấy cậu ấy cô độc?

“Có lẽ... hoàng t.ử của em đang cần một người để yêu.”

Cận Hàn Châu nhìn tôi, trong đôi mắt chỉ còn lại sự dịu dàng.

“Trên sao Diêm Vương lạnh giá ấy, chỉ có tình yêu mới thật sự sưởi ấm được trái tim cậu ấy.”

Ánh mắt tôi chạm vào ánh mắt anh.

Trong lòng như bừng sáng.

Đêm đã khuya.

Trên đỉnh núi càng lúc càng lạnh.

Chúng tôi ôm lấy nhau ngồi dưới bầu trời đầy sao, giữa đất trời dường như chỉ còn lại hai người.

“Cận Hàn Châu, em luôn muốn hỏi…”

“Tại sao anh lại thích em?”

“Em không hiểu thiên văn học. Những thuật ngữ chuyên ngành của các anh, em nghe cũng chẳng hiểu...”

Cận Hàn Châu nâng gương mặt tôi lên.

“Đồ ngốc.”

“Bởi vì em…”

“Chính là người khiến anh cảm nhận được sự ấm áp của tình yêu.”

Anh lấy chiếc ví ra.

Bên trong có dán một miếng sticker.

Một mặt trời nhỏ đầy màu sắc.

Nó đã hơi bạc màu theo năm tháng.

Tôi nhìn mà thấy vô cùng quen mắt.

Nhưng lại không nhớ đã từng gặp ở đâu.

“Năm anh 15 tuổi, có một cô bé tên Kiều Nặc đã dán nó lên chiếc kính thiên văn của anh.”

“Mỗi khi cảm thấy cô đơn, anh lại lấy nó ra ngắm.”

“Nó giống như một tia sáng, có thể nhanh ch.óng xua tan mọi u ám trong lòng anh.”