Ôm Trăng Vào Lòng

Chương 11

Khóe môi Tiêu Vân Gián khẽ cong lên một nụ cười khát m.á.u.

Ánh mắt lướt qua Tạ Quốc Công đã sợ đến trắng bệch.

Cuối cùng dừng trên chiếc hộp gỗ t.ử đàn.

“Vương phi của bản vương...Cũng là người các ngươi có thể tính kế sao?”

Chàng bước đến bên cạnh ta.

Đưa tay rút thanh Tàng Phong khỏi mặt bàn.

Rồi thong thả lau sạch lưỡi d.a.o.

“Ninh Ninh.”

“Món quà sinh thần này...Nàng có vừa lòng không?”

Ta nhìn vẻ mặt kinh hãi tuyệt vọng của đám người Tạ Quốc Công.

Khẽ mỉm cười.

“Rất vừa ý.”

Chỉ trong chớp mắt.

Cục diện trong nhã gian đã hoàn toàn đảo ngược.

Chiếc chén rượu trong tay Tạ Quốc Công rơi xuống đất.

Tiếng sứ vỡ vang lên lanh lảnh.

Ông ta run rẩy chỉ vào Tiêu Vân Gián.

Sắc mặt xám ngoét như tro tàn.

“Ngươi...Ngươi đã sớm biết rồi?”

“Bản vương chỉ biết...”

“Tạ Quốc Công cấu kết Đông cung.”

“Mưu hại Thân vương.”

“Thậm chí còn lấy cái gọi là kho báu tiền triều làm mồi nhử.”

“Xúi giục Vương phi của bản vương ra tay sát hại phu quân.”

“Không... Không phải như vậy.”

Tạ Quốc Công lập tức quỳ sụp xuống.

Mồ hôi lạnh tuôn như mưa.

“Thuốc này... t.h.u.ố.c này chỉ là mê d.ư.ợ.c.”

“Lão thần chỉ muốn lấy lại khế đất.”

“Tuyệt đối không hề có ý hại c.h.ế.t Vương gia.”

“Mê d.ư.ợ.c?”

Đáy mắt Tiêu Vân Gián xẹt qua một tia sát khí lạnh lẽo.

“Phúc bá.”

“Kiểm tra.”

Phúc trưởng sử vẫn luôn đứng chờ ngoài cửa lập tức khom người bước vào.

Ông nhận lấy gói t.h.u.ố.c.

Chỉ nhìn thoáng qua đã lạnh lùng bẩm:

“Khởi bẩm Vương gia.”

“Đây là Đoạn Trường Tán.”

“Thuốc vừa vào cổ họng...Lập tức mất mạng. Không t.h.u.ố.c nào cứu được.”

Lời ấy vừa dứt.

Cả căn phòng lập tức chấn động.

28

Vương Thị lang sợ đến trợn trắng mắt, ngất lịm ngay tại chỗ.

Tống Viễn Đạo thì co rúm trong góc phòng, chỉ hận không thể biến mình thành không khí.

Tạ Lễ Trầm nhìn phụ thân bằng ánh mắt không dám tin.

“Phụ ... Phụ thân muốn g.i.ế.c hoàng thúc sao?”

“Đó là tội tru di cửu tộc.”

“Đồ ngu, câm miệng.”

Tạ Quốc Công trở tay tát mạnh Tạ Lễ Trầm một cái, rồi tuyệt vọng ngã phịch xuống đất.

Xong rồi...

Tất cả...

Đều xong rồi.

Tiêu Vân Gián không cho bọn họ bất cứ cơ hội biện bạch nào.

Chàng phất tay hạ lệnh:

“Tạ gia mưu đồ tạo phản, ám sát bản vương, người chứng vật chứng đều đã đầy đủ.”

“Lập tức bắt hết.”

“Giải vào thiên lao, chờ hoàng thượng định đoạt.”

Đám thân vệ đồng loạt xông lên, kéo lê phụ t.ử Tạ gia ra ngoài chẳng khác nào kéo hai con ch.ó c.h.ế.t.

Khi đi ngang qua ta, Tạ Lễ Trầm nhìn chòng chọc vào ta.

Trong mắt hắn...

Đã không còn vẻ kiêu ngạo của ngày xưa.

Chỉ còn lại vô tận hối hận cùng sợ hãi.

“Ninh An...”

“Cứu ta...”

“Nể tình... năm xưa của chúng ta...”

Ta lạnh nhạt nhìn hắn.

Cho đến khi tiếng cầu xin ấy hoàn toàn biến mất nơi đầu cầu thang.

Tình nghĩa sao?

Ba năm trước...

Ngay trong ngày tuyết lớn ấy.

Khi hắn công khai từ hôn trước mặt bao người...

Cái gọi là tình nghĩa...

Đã tan thành mây khói.

Trong phòng chỉ còn lại ta và Tiêu Vân Gián.

Rùa

Cùng Tống Viễn Đạo vẫn đang co rúm trong góc.

Ta bước đến bên bàn, cầm lấy chiếc hộp gỗ t.ử đàn.

Đầu ngón tay khẽ vuốt lên những hoa văn quen thuộc.

Trong lòng ngổn ngang trăm mối.

“Mở ra xem đi.”

Tiêu Vân Gián dịu giọng nói.

Ta khẽ gật đầu.

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyDD.com -

Mở chiếc hộp.

Bên trong không hề có bản đồ kho báu nào.

Chỉ có vài quyển y thư đã ngả vàng theo năm tháng.

Cùng mấy tờ khế đất của tổ trạch ở Giang Nam.

Đó là điều cuối cùng mẫu thân để lại cho ta.

Cũng là chỗ dựa mà người mong ta có thể nương tựa suốt đời.

Cái gọi là “kho báu tiền triều”...

Chẳng qua chỉ là ảo tưởng do lòng tham của phụ t.ử Tạ gia dựng nên mà thôi.

Đúng lúc ấy.

Tống Viễn Đạo bò đến.

Trên mặt chất đầy nụ cười lấy lòng.

Ông ta định đưa tay nắm lấy vạt váy ta.

“Ninh An à...”

“Phụ thân cũng bị ép thôi.”

“Phụ thân đâu biết đó là t.h.u.ố.c độc.”

“Con xem...Chiếc hộp cũng đã trả về rồi.”

“...Chúng ta về nhà nhé?”

Ta lùi lại nửa bước.

Tránh khỏi bàn tay của ông ta.

“Tống đại nhân.”

Ta nhìn người đàn ông đã cho ta sinh mệnh.

Nhưng cũng hết lần này đến lần khác đẩy ta xuống vực sâu.

Giọng nói bình tĩnh đến không gợn chút cảm xúc.

“Kể từ hôm nay...”

“Tống Ninh An ta...Cùng Tống gia...”

“...Ân đoạn nghĩa tuyệt.”

29

“Ngươi... Ngươi nói gì?”

Tống Viễn Đạo như bị sét đ.á.n.h ngang tai.

“Những thứ trong chiếc hộp này...Vốn dĩ đã là của mẫu thân để lại cho ta.”

“Còn Tống gia...”

Ta quay sang nhìn Tiêu Vân Gián.

“Vương gia.”

“Đối với tội mưu nghịch...”

“Kẻ biết chuyện mà không báo...Phải chịu tội gì?”

Sắc mặt Tống Viễn Đạo lập tức trắng bệch.

Toàn thân run rẩy không ngừng.

Tiêu Vân Gián rất phối hợp, cười lạnh một tiếng.

“Đồng tội.”

“Không.”

“Ninh An.”

“Ta là phụ thân của con.”

“Con không thể đối xử với ta như vậy?”

Tống Viễn Đạo gào khóc t.h.ả.m thiết.

Nhưng đã bị thân vệ lạnh lùng giữ c.h.ặ.t rồi kéo đi.

Ta xoay người.

Không nhìn ông ta thêm một lần nào nữa.

Khi bước ra khỏi Túy Tiên Lâu.

Ánh mặt trời vừa đẹp.

Ngoài phố người xe tấp nập.

Không một ai biết.

Trên lầu vừa mới xảy ra một trận biến cố long trời lở đất.

Tiêu Vân Gián nắm tay ta.

Không vội lên xe ngựa.

Mà chậm rãi cùng ta bước đi trên con phố dài.

“Lần này...”

“Đã hả giận chưa?”

Ta hít sâu một hơi.

Cảm nhận bầu không khí tự do.

“Đã hả rồi.”

“Chỉ là...”

“Bỗng thấy trong lòng hơi trống trải.”

Suốt ba năm.

Điều chống đỡ ta sống tiếp...

Chính là hận thù.

Bây giờ.

Đại thù đã báo.

Tạ gia sụp đổ.

Tống gia lụn bại.

Ta lại nhất thời chẳng biết mình nên làm gì nữa.

Tiêu Vân Gián dừng bước.

Chàng xoay người ta lại.

Nghiêm túc nhìn vào mắt ta.

“Ninh Ninh.”

“Mọi chuyện trong quá khứ...”

“Đều đã kết thúc.”

Chàng đưa tay chỉ về con phố đông vui phía trước.

Trong mắt tràn đầy dịu dàng.

“Từ nay về sau...”

“Nàng chỉ cần nhìn về phía bản vương...”

“Là đủ.”