“Món quà gì?”
Tiêu Vân Gián mỉm cười đầy thần bí.
“Đến lúc ấy nàng sẽ biết.”
“Chỉ có điều...”
“Món quà này...”
“Cần phải mượn tay Tạ gia để trao cho nàng.”
25
Rùa
Ba ngày sau.
Tống phủ.
Ta đang ngồi bên cửa sổ thêu hoa thì Bạch Truật hớt hải chạy vào, trên tay cầm một tấm thiếp mạ vàng.
“Tiểu thư. Người của Tạ gia lại đến rồi.”
Đầu ngón tay ta khựng lại.
Mũi kim vô tình đ.â.m vào đầu ngón, một giọt m.á.u đỏ tươi chậm rãi rịn ra.
“Lần này là ai?”
“Là Tạ Quốc Công đích thân đến.”
Bạch Truật thở hổn hển:
“Ông ta nói muốn mở tiệc ở Túy Tiên Lâu để tạ tội với tiểu thư. Còn nói... còn nói sẽ trả lại di vật mà phu nhân năm xưa để lại cho người.”
Ta lập tức đứng bật dậy.
Năm ấy mẫu thân qua đời, để lại một hòm y thư bản cô cực kỳ quý giá cùng mấy tờ khế đất từ tiền triều.
Đó mới là nền tảng giúp Tống gia có ngày hôm nay.
Sau này, khi ta và Tạ Lễ Trầm đính hôn, Tống Viễn Đạo vì muốn lấy lòng Tạ gia mà đem những thứ ấy làm tín vật đưa sang.
Ba năm qua...
Ta vẫn luôn muốn đòi lại.
Thế nhưng mãi chẳng có kết quả.
Không ngờ...
Hôm nay Tạ Quốc Công lại chủ động trả lại?
“Xin lỗi chỉ là cái cớ.”
“Bữa tiệc Hồng Môn Yến mới là thật.”
Ta cười lạnh, tiện tay lau đi giọt m.á.u nơi đầu ngón tay.
“Vậy... tiểu thư, chúng ta có đi không?”
Bạch Truật lo lắng hỏi.
“Đi.”
“Tại sao lại không đi?”
Ta cầm thanh chủy thủ trên bàn, giắt sát bên người, trong mắt lóe lên một tia lạnh lẽo.
“Đó là di vật mẫu thân để lại cho ta.”
“Cho dù phía trước là đầm rồng hang hổ...Ta cũng phải mang nó về.”
Huống hồ...
Tiêu Vân Gián từng nói.
Chàng sẽ mượn tay Tạ gia tặng ta một món quà sinh thần thật lớn.
Ta cũng muốn xem thử...
Một con cáo già.
Và một con cáo nhỏ.
Rốt cuộc đang giở trò gì.
26
Túy Tiên Lâu.
Nhã gian hạng Thiên.
Vẫn là căn phòng ấy.
Vẫn là chiếc bàn ấy.
Chỉ có điều...
Người ngồi ở ghế chủ vị không còn là Tạ Lễ Trầm ngông cuồng ngang ngược.
Mà là Tạ Quốc Công với gương mặt âm trầm.
Tạ Lễ Trầm ngồi bên cạnh.
Cánh tay gãy vẫn treo trước n.g.ự.c.
Đầu gối quấn kín băng trắng.
Ánh mắt nhìn ta chẳng khác nào lưỡi d.a.o tẩm độc.
Ngoài phụ t.ử bọn họ.
Trong phòng còn có mấy người khác.
Một người là cận thần của Thái t.ử.
Một người là Tống Viễn Đạo.
Còn người cuối cùng...
Lại chính là Vương thị lang của Công bộ.
Chỉ nhìn đội hình ấy...
Ta đã hiểu tất cả.
“Tống đại tiểu thư đã đến.”
“Mời ngồi.”
Tạ Quốc Công cười mà da mặt không cười.
Ánh mắt nhìn ta chẳng khác nào nhìn một người sắp c.h.ế.t.
Ta không thèm để ý.
Chỉ thẳng thừng ngồi xuống chỗ trống.
Ánh mắt lướt qua bàn rượu thức ăn.
Cuối cùng dừng lại trên chiếc hộp gỗ t.ử đàn đặt bên tay Tạ Quốc Công.
Đó là di vật của mẫu thân.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyDD.com -
“Nếu Quốc Công đã nói là đến nhận lỗi...Vậy đồ đâu?”
Ta mở miệng thẳng thừng.
“Tống đại tiểu thư đừng nóng vội.”
Tạ Quốc Công nâng chén rượu.
Trong đôi mắt già nua đục ngầu lóe lên một tia tinh quang.
“Đồ đương nhiên sẽ trả.”
“Chỉ là trước đó...”
“Lão phu muốn bàn với tiểu thư một vụ giao dịch.”
“Ta không thấy giữa chúng ta có gì đáng để giao dịch.”
“Nếu... chuyện này liên quan đến Mục Thân Vương thì sao?”
Tạ Quốc Công hạ thấp giọng, từng lời đều đầy mê hoặc.
“Lẽ nào tiểu thư không muốn biết vì sao Mục Thân Vương lại đột nhiên cầu cưới ngươi?”
“Ngươi thật sự cho rằng...”
“Ngài ấy vừa gặp đã đem lòng yêu ngươi sao?”
Trong lòng ta khẽ động.
Ngoài mặt vẫn bình thản.
“Quốc Công muốn ly gián?”
“Ly gián?”
“Không, không, không.”
Tạ Quốc Công lắc đầu:
“Lão phu chỉ muốn để tiểu thư nhìn rõ sự thật.”
“Mục Thân Vương cưới ngươi..”
“Chỉ vì mấy tờ khế đất mẫu thân ngươi để lại.”
“Trong mấy tờ khế ấy...”
“Ẩn giấu bí mật về kho báu của tiền triều.”
“Một khi hắn có được kho báu...”
“Sẽ có vốn liếng để mưu phản.”
“Rồi sao?”
Ta nhàn nhạt hỏi lại.
“Vậy nên...”
“Chỉ cần tiểu thư chịu giao khế đất cho chúng ta.”
“Lại nhân lúc dùng tiệc...Bỏ thêm chút gia vị vào đồ ăn của Mục Thân Vương.”
Tạ Quốc Công lấy từ tay áo ra một gói t.h.u.ố.c bột, đẩy đến trước mặt ta.
“Lão phu cam đoan.”
“Không chỉ trả lại chiếc hộp này.”
“Mà còn để Vương đại nhân lập tức cưới ngươi làm chính thất.”
“Đảm bảo nửa đời sau của ngươi vinh hoa phú quý.”
Vương thị lang bên cạnh lập tức cười nham nhở.
“Hắc hắc... Tống đại tiểu thư cứ yên tâm. Lão phu xưa nay thương hoa tiếc ngọc nhất.”
Ta nhìn gói t.h.u.ố.c kia.
Lại nhìn đám người trước mặt với vẻ mặt đầy tham lam.
Bỗng bật cười thành tiếng:
“Tạ Quốc Công.”
“Bàn tính của ông... đ.á.n.h thật hay.”
Ta cầm gói t.h.u.ố.c lên, chậm rãi xoay trong tay.
“Ông muốn ta tự tay g.i.ế.t phu quân mình.”
“Sau đó đem ta bán cho lão dê già này.”
“Cuối cùng cầm kho báu đến trước mặt Thái t.ử lập công.”
“Đúng là tính toán không sót một bước.”
“Tống Ninh An?”
“Đừng rượu mời không uống lại muốn uống rượu phạt.”
Tạ Lễ Trầm gầm lên:
“Ngươi tưởng hôm nay còn có thể bước ra khỏi căn phòng này sao?”
“Bên ngoài đã mai phục đầy đao phủ rồi.”
“Vậy sao?”
Ánh mắt ta lạnh hẳn.
Thanh chủy thủ Tàng Phong trong tay lập tức rời khỏi vỏ.
Một tia hàn quang lóe lên.
Mũi d.a.o cắm phập xuống mặt bàn.
Chỉ cách đầu ngón tay Tạ Quốc Công chưa đầy một sợi tóc.
“Vậy thì...”
“Các ngươi cứ quay đầu nhìn thử xem.”
“Đám đao phủ ấy...Rốt cuộc là người của ai.”
27
Lời vừa dứt.
Cửa chính và cửa sổ của nhã gian đồng loạt bị phá tung.
Vô số thân vệ mặc huyền giáp phá cửa xông vào.
Từng chiếc nỏ mạnh đồng loạt chĩa thẳng vào tất cả mọi người trong phòng.
Ngay sau đó.
Một bóng người cao lớn chậm rãi bước vào.
Huyền bào tung bay.
Tựa như sát thần giáng thế.
Tiêu Vân Gián mỉm cười đầy thần bí.
“Đến lúc ấy nàng sẽ biết.”
“Chỉ có điều...”
“Món quà này...”
“Cần phải mượn tay Tạ gia để trao cho nàng.”
25
Rùa
Ba ngày sau.
Tống phủ.
Ta đang ngồi bên cửa sổ thêu hoa thì Bạch Truật hớt hải chạy vào, trên tay cầm một tấm thiếp mạ vàng.
“Tiểu thư. Người của Tạ gia lại đến rồi.”
Đầu ngón tay ta khựng lại.
Mũi kim vô tình đ.â.m vào đầu ngón, một giọt m.á.u đỏ tươi chậm rãi rịn ra.
“Lần này là ai?”
“Là Tạ Quốc Công đích thân đến.”
Bạch Truật thở hổn hển:
“Ông ta nói muốn mở tiệc ở Túy Tiên Lâu để tạ tội với tiểu thư. Còn nói... còn nói sẽ trả lại di vật mà phu nhân năm xưa để lại cho người.”
Ta lập tức đứng bật dậy.
Năm ấy mẫu thân qua đời, để lại một hòm y thư bản cô cực kỳ quý giá cùng mấy tờ khế đất từ tiền triều.
Đó mới là nền tảng giúp Tống gia có ngày hôm nay.
Sau này, khi ta và Tạ Lễ Trầm đính hôn, Tống Viễn Đạo vì muốn lấy lòng Tạ gia mà đem những thứ ấy làm tín vật đưa sang.
Ba năm qua...
Ta vẫn luôn muốn đòi lại.
Thế nhưng mãi chẳng có kết quả.
Không ngờ...
Hôm nay Tạ Quốc Công lại chủ động trả lại?
“Xin lỗi chỉ là cái cớ.”
“Bữa tiệc Hồng Môn Yến mới là thật.”
Ta cười lạnh, tiện tay lau đi giọt m.á.u nơi đầu ngón tay.
“Vậy... tiểu thư, chúng ta có đi không?”
Bạch Truật lo lắng hỏi.
“Đi.”
“Tại sao lại không đi?”
Ta cầm thanh chủy thủ trên bàn, giắt sát bên người, trong mắt lóe lên một tia lạnh lẽo.
“Đó là di vật mẫu thân để lại cho ta.”
“Cho dù phía trước là đầm rồng hang hổ...Ta cũng phải mang nó về.”
Huống hồ...
Tiêu Vân Gián từng nói.
Chàng sẽ mượn tay Tạ gia tặng ta một món quà sinh thần thật lớn.
Ta cũng muốn xem thử...
Một con cáo già.
Và một con cáo nhỏ.
Rốt cuộc đang giở trò gì.
26
Túy Tiên Lâu.
Nhã gian hạng Thiên.
Vẫn là căn phòng ấy.
Vẫn là chiếc bàn ấy.
Chỉ có điều...
Người ngồi ở ghế chủ vị không còn là Tạ Lễ Trầm ngông cuồng ngang ngược.
Mà là Tạ Quốc Công với gương mặt âm trầm.
Tạ Lễ Trầm ngồi bên cạnh.
Cánh tay gãy vẫn treo trước n.g.ự.c.
Đầu gối quấn kín băng trắng.
Ánh mắt nhìn ta chẳng khác nào lưỡi d.a.o tẩm độc.
Ngoài phụ t.ử bọn họ.
Trong phòng còn có mấy người khác.
Một người là cận thần của Thái t.ử.
Một người là Tống Viễn Đạo.
Còn người cuối cùng...
Lại chính là Vương thị lang của Công bộ.
Chỉ nhìn đội hình ấy...
Ta đã hiểu tất cả.
“Tống đại tiểu thư đã đến.”
“Mời ngồi.”
Tạ Quốc Công cười mà da mặt không cười.
Ánh mắt nhìn ta chẳng khác nào nhìn một người sắp c.h.ế.t.
Ta không thèm để ý.
Chỉ thẳng thừng ngồi xuống chỗ trống.
Ánh mắt lướt qua bàn rượu thức ăn.
Cuối cùng dừng lại trên chiếc hộp gỗ t.ử đàn đặt bên tay Tạ Quốc Công.
Đó là di vật của mẫu thân.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyDD.com -
“Nếu Quốc Công đã nói là đến nhận lỗi...Vậy đồ đâu?”
Ta mở miệng thẳng thừng.
“Tống đại tiểu thư đừng nóng vội.”
Tạ Quốc Công nâng chén rượu.
Trong đôi mắt già nua đục ngầu lóe lên một tia tinh quang.
“Đồ đương nhiên sẽ trả.”
“Chỉ là trước đó...”
“Lão phu muốn bàn với tiểu thư một vụ giao dịch.”
“Ta không thấy giữa chúng ta có gì đáng để giao dịch.”
“Nếu... chuyện này liên quan đến Mục Thân Vương thì sao?”
Tạ Quốc Công hạ thấp giọng, từng lời đều đầy mê hoặc.
“Lẽ nào tiểu thư không muốn biết vì sao Mục Thân Vương lại đột nhiên cầu cưới ngươi?”
“Ngươi thật sự cho rằng...”
“Ngài ấy vừa gặp đã đem lòng yêu ngươi sao?”
Trong lòng ta khẽ động.
Ngoài mặt vẫn bình thản.
“Quốc Công muốn ly gián?”
“Ly gián?”
“Không, không, không.”
Tạ Quốc Công lắc đầu:
“Lão phu chỉ muốn để tiểu thư nhìn rõ sự thật.”
“Mục Thân Vương cưới ngươi..”
“Chỉ vì mấy tờ khế đất mẫu thân ngươi để lại.”
“Trong mấy tờ khế ấy...”
“Ẩn giấu bí mật về kho báu của tiền triều.”
“Một khi hắn có được kho báu...”
“Sẽ có vốn liếng để mưu phản.”
“Rồi sao?”
Ta nhàn nhạt hỏi lại.
“Vậy nên...”
“Chỉ cần tiểu thư chịu giao khế đất cho chúng ta.”
“Lại nhân lúc dùng tiệc...Bỏ thêm chút gia vị vào đồ ăn của Mục Thân Vương.”
Tạ Quốc Công lấy từ tay áo ra một gói t.h.u.ố.c bột, đẩy đến trước mặt ta.
“Lão phu cam đoan.”
“Không chỉ trả lại chiếc hộp này.”
“Mà còn để Vương đại nhân lập tức cưới ngươi làm chính thất.”
“Đảm bảo nửa đời sau của ngươi vinh hoa phú quý.”
Vương thị lang bên cạnh lập tức cười nham nhở.
“Hắc hắc... Tống đại tiểu thư cứ yên tâm. Lão phu xưa nay thương hoa tiếc ngọc nhất.”
Ta nhìn gói t.h.u.ố.c kia.
Lại nhìn đám người trước mặt với vẻ mặt đầy tham lam.
Bỗng bật cười thành tiếng:
“Tạ Quốc Công.”
“Bàn tính của ông... đ.á.n.h thật hay.”
Ta cầm gói t.h.u.ố.c lên, chậm rãi xoay trong tay.
“Ông muốn ta tự tay g.i.ế.t phu quân mình.”
“Sau đó đem ta bán cho lão dê già này.”
“Cuối cùng cầm kho báu đến trước mặt Thái t.ử lập công.”
“Đúng là tính toán không sót một bước.”
“Tống Ninh An?”
“Đừng rượu mời không uống lại muốn uống rượu phạt.”
Tạ Lễ Trầm gầm lên:
“Ngươi tưởng hôm nay còn có thể bước ra khỏi căn phòng này sao?”
“Bên ngoài đã mai phục đầy đao phủ rồi.”
“Vậy sao?”
Ánh mắt ta lạnh hẳn.
Thanh chủy thủ Tàng Phong trong tay lập tức rời khỏi vỏ.
Một tia hàn quang lóe lên.
Mũi d.a.o cắm phập xuống mặt bàn.
Chỉ cách đầu ngón tay Tạ Quốc Công chưa đầy một sợi tóc.
“Vậy thì...”
“Các ngươi cứ quay đầu nhìn thử xem.”
“Đám đao phủ ấy...Rốt cuộc là người của ai.”
27
Lời vừa dứt.
Cửa chính và cửa sổ của nhã gian đồng loạt bị phá tung.
Vô số thân vệ mặc huyền giáp phá cửa xông vào.
Từng chiếc nỏ mạnh đồng loạt chĩa thẳng vào tất cả mọi người trong phòng.
Ngay sau đó.
Một bóng người cao lớn chậm rãi bước vào.
Huyền bào tung bay.
Tựa như sát thần giáng thế.