Oan Gia Kết Nghĩa

Chương 19: Đại Chiến Ảnh Ma Cốc

Tiếng chân dồn dập, tiếng vũ khí va chạm, không khí bên ngoài mật thất như muốn nổ tung. Chưa kịp định thần, cánh cửa đá đã bật mở, đám người áo đen ào ạt tràn vào. Dẫn đầu là hai tên bịt mặt, lăm lăm trường kiếm, mắt đảo như chong chóng. Vừa thấy Hạ Mộc Phong nằm sõng soài, máu thấm vạt áo, chúng hốt hoảng kêu lớn:

– Chủ nhân! Nguy rồi! Người của Thiên Huyền Môn đã tới sát ngoài cốc!

Không gian chật hẹp lập tức trở nên hỗn loạn. Ánh đao loang loáng, sát khí ngùn ngụt. Tiểu Yến khẽ lật quạt xếp trong tay, đáy mắt ánh lên tia tinh nghịch. Nàng liếc Tần Dịch, thấp giọng:

– Đám này trông dữ dằn thật đấy. Nếu ngươi sợ, cứ nép sau lưng ta cũng được.

Tần Dịch nhếch môi, cười nhạt:

– Được, vậy để ngươi che chắn một lần xem sao.

Nhược Lan kéo Trần Quân Tử lùi sát vào cột đá, thì thào:

– Đừng gây chuyện. Lần này mà ngươi phản bội nữa, ta cho uống “Mộng Mị Hoàn”, ba ngày ba đêm mơ thấy ta cũng được!

Trần Quân Tử mặt tái mét, chỉ biết lấm lét núp sau lưng Nhược Lan, không dám hó hé.

Bên ngoài, tiếng vó ngựa nện rầm rập, tiếng hô hào dậy lên từng đợt. Chưởng môn Thiên Huyền Môn dẫn theo mười mấy đệ tử, áo lam phấp phới, khí thế như sóng tràn bờ. Đám thuộc hạ Hạ Mộc Phong lập tức hoảng loạn, kẻ tháo chạy, người vung đao liều mạng.

Một tên cầm đầu gằn giọng, vung kiếm chỉ thẳng vào nhóm Tiểu Yến:

– Đứa nào dám cản đường, chém không tha!

Chưa dứt lời, Tần Dịch đã lướt tới, “Huyền Vũ Chưởng” quét ngang, cuồng phong nổi lên, tên kia bị đánh bay văng ra xa, nằm bất động. Tiểu Yến cũng không chịu thua, quạt xếp vung lên, một luồng gió lạnh lướt qua, hai tên áo đen ngã vật, không kịp kêu nổi một tiếng.

Bầu không khí lập tức ngưng trệ. Hạ Mộc Phong, dù thương tích đầy mình, vẫn nhếch môi cười âm hiểm, ánh mắt lóe lên tia độc ác:

– Các ngươi tưởng thế là thắng rồi sao? Ảnh Ma Cốc này đâu dễ diệt trừ!

Hắn giật mạnh vạt áo, một làn khói tím đặc sệt phun ra, mùi cay xè xộc thẳng vào mũi. Đám thuộc hạ vội vàng đeo mặt nạ, chỉ còn nhóm Tiểu Yến, Tần Dịch và mấy đệ tử Thiên Huyền Môn đứng trơ giữa biển khói. Mắt cay xè, hơi thở dồn dập, không ai dám lơ là.

Nhược Lan nhanh nhẹn ném cho mỗi người một viên thuốc nhỏ:

– Nhai đi! Loại này mới chế, chưa kịp đặt tên, ai uống xong mà lăn ra ngủ thì... ta sẽ sửa lại công thức!

Tiểu Yến nhăn mặt, nhưng vẫn nhét viên thuốc vào miệng. Vị đắng tê đầu lưỡi, nhưng cổ họng lập tức thông thoáng, không còn cảm giác ngộp thở. Đám khói độc càng lúc càng dày, bóng người trong phòng mờ ảo như những bóng ma u ám.

Tần Dịch cau mày, thì thầm:

– Hắn định tạo hỗn loạn để tẩu thoát.

Tiểu Yến lắc đầu, cười nhạt:

– Không đâu. Loại người như hắn, chưa trả đủ thù xưa thì còn lâu mới chịu bỏ chạy.

Vừa dứt lời, một bóng đen lao tới như quỷ mị, “Ảnh Hồn Chưởng” vung lên, khí đen cuộn tròn thành hình đầu lâu, chực nuốt lấy Tiểu Yến. Nàng lùi lại, quạt xếp bật mở, “Vân Yên Tán Ảnh” tung ra, khói trắng mỏng manh lan rộng, giao nhau với làn khí đen, tạo thành một vùng xám mờ ảo.

Hạ Mộc Phong nheo mắt, giọng lạnh như băng:

– Ngươi là ai? Dám múa may tuyệt kỹ trước mặt ta, không sợ chết sao?

Tiểu Yến cong môi, ánh mắt lóe sáng:

– Chỉ là trò vặt. Muốn thử nữa không?

Hạ Mộc Phong nhếch mép, thân hình lướt như bóng ma, liên tiếp tung ra ba chưởng. Khí đen lượn lờ, chưởng ảnh nối liền như dải lụa ma quái, sát khí lạnh toát xô tới.

Tần Dịch quát lớn:

– Cẩn thận!

Hắn nhào tới, “Huyền Vũ Chưởng” hợp cùng khí trắng của Tiểu Yến, hai dòng khí quấn lấy nhau, đẩy lùi làn khí đen. Mỗi lần chạm nhau, khí lưu nổ vang như sấm động, bụi mù cuốn lên mù mịt.

Đám thuộc hạ hai bên, thấy trận thế quỷ dị, đều nín thở lùi lại. Đỗ Nhược Lan tranh thủ lẻn sau lưng Hạ Mộc Phong, tay nắm chặt kim châm, miệng lầm bầm:

– Lắm lời thế này, xem gặp độc thủ của ta còn nói được không!

Trần Quân Tử thì chỉ biết vái trời, chân chạy vòng ngoài, miệng lẩm bẩm “Bình an, bình an, bạc vẫn là quan trọng nhất...”.

Một tên áo đen lén lút lao tới sau lưng Tiểu Yến. Không cần quay lại, nàng vung quạt xếp, gió lạnh táp thẳng vào mặt hắn, tên này lảo đảo, ngã bổ nhào vào đồng bọn.

Tần Dịch liếc nàng, môi cong cong:

– Không tệ. Nhưng đừng đắc ý sớm, coi chừng bị tập hậu.

Tiểu Yến nhún vai, ánh mắt cảnh giác lướt quanh, chân nhẹ nhàng lướt đi như gió. Trong lòng nàng, nỗi sợ hãi đã tan biến, chỉ còn ý chí bảo vệ cha, bằng hữu – và cả chính mình.

Bên ngoài, tiếng binh khí va chạm, tiếng gào thét vang lên từng hồi. Đệ tử Thiên Huyền Môn bị khói độc vây khốn, ai nấy vận nội lực hộ thân, cố gắng xông vào vòng chiến. Chưởng môn dẫn đầu, vung chưởng quét sạch đám áo đen chắn đường.

Hạ Mộc Phong cười lạnh, bàn tay xòe rộng, chưởng ảnh biến hóa thành con rắn đen uốn lượn, quấn lấy Tần Dịch:

– Ta muốn các ngươi chết sạch ở đây, bí mật mãi mãi chôn vùi!

Chưởng khí lao tới như gió bão. Tần Dịch không tránh, ngược lại tiến lên, hai tay hợp lại, “Huyền Vũ Chưởng” dồn toàn bộ nội lực, đánh bật khí đen sang hai bên. Hắn gầm lên:

– Tiểu Yến, đến lượt ngươi!

Tiểu Yến nhắm mắt trong chốc lát, cảm nhận dòng khí nóng bỏng dâng trào từ đan điền. Tất cả nỗi sợ, những băn khoăn, đều tan biến. Chỉ còn một ý nghĩ: Không thể thua, không thể để cha và bằng hữu bị tổn thương.

Quạt xếp bật mở, ánh bạc lóe lên như chớp. “Vân Yên Tán Ảnh” được nàng phát huy đến tận cùng, từng lớp khói trắng cuộn tròn, xoáy lấy bóng đen đang lao đến. Khí trắng và khí đen va chạm, tạo thành một cơn lốc nhỏ, cuốn mọi ánh nhìn vào giữa trận.

Đám thuộc hạ Hạ Mộc Phong bị hút vào, kẻ lảo đảo, người ho sặc sụa, không phân biệt nổi phương hướng. Nhược Lan tranh thủ phóng kim châm, mỗi phát trúng một tên, chẳng ai kêu nổi tiếng nào, chỉ biết lăn lộn ôm mông r*n r*.

Trần Quân Tử thì tranh thủ vơ vét bạc rơi vãi, miệng lẩm bẩm:

– Đánh xong chia đều nhé, ta không tham, chỉ giữ chút lộc cho may mắn!

Giữa tâm bão, Tiểu Yến và Tần Dịch phối hợp ăn ý đến khó tin. Mỗi chiêu của nàng đều được hắn hộ trợ, mỗi đòn hắn đánh ra đều có nàng phòng thủ phía sau. Hạ Mộc Phong bắt đầu lộ vẻ hoảng loạn.

Hắn rít lên, rút trong tay áo ra một viên ngọc đen sì, bóp mạnh. Một làn khói đen đặc quánh phụt ra, mùi tanh xộc lên tận óc, mọi người choáng váng.

Tần Dịch nắm chặt cổ tay Tiểu Yến, truyền nội lực sang:

– Đừng quan tâm mùi vị. Tập trung khí vận quanh tâm.

Tiểu Yến cắn môi, nhắm mắt, dòng khí nóng trong người bừng bừng như lửa cháy. Quạt xếp trong tay run bần bật, ánh sáng trắng tỏa ra mạnh mẽ, hòa cùng chưởng lực của Tần Dịch, tạo thành một vòng sáng rực rỡ giữa biển khói đen.

Hạ Mộc Phong gào lên:

– Không thể nào! Hai đứa nhãi ranh, lấy gì đấu với ta?

Hắn lao tới, “Ảnh Hồn Chưởng” hóa thành hàng trăm bóng ma chập chờn, vây kín hai người. Tiểu Yến không lùi, ánh mắt rực lửa, quạt xếp vung lên, gió lạnh cuốn thành vòng tròn, đẩy lùi từng bóng ma một.

Tần Dịch quát lớn:

– Xuất chiêu!Hai người đồng loạt xuất chưởng, khí trắng và khí xanh xoắn lấy nhau, bắn thẳng vào ngực Hạ Mộc Phong. Tiếng nổ chát chúa vang lên, thân hình hắn bị hất văng, đập mạnh vào tường đá, máu miệng phun ra như suối.

Khói độc tan dần, ánh trăng hắt vào, chiếu sáng cả gian phòng. Đám thuộc hạ Hạ Mộc Phong nằm la liệt, không ai động đậy. Chưởng môn Thiên Huyền Môn dẫn đệ tử tiến vào, kinh ngạc nhìn trận chiến vừa rồi.

Nhược Lan tung tăng chạy đến bên Tiểu Yến, cười tươi rói:

– Quá tuyệt! Từ nay hai người chính là “Song Hiệp Truyền Kỳ”, bảo đảm lên đầu Giang Hồ Bảng!

Trần Quân Tử ôm túi bạc, run rẩy bò ra, lí nhí:

– Ta chỉ là người qua đường, các vị đại hiệp tha cho ta một con đường sống!

Tần Dịch liếc hắn:

– Lần này mà còn giở trò, Nhược Lan sẽ cho ngươi uống độc thật đấy.

Trần Quân Tử gật đầu như gà mổ thóc, mặt tái nhợt không còn giọt máu.

Hạ Mộc Phong gắng gượng đứng dậy, máu me đầy mặt, ánh mắt vẫn rực lên tia độc ác. Hắn rút từ trong áo ra một vật nhỏ bọc lụa đen, Tần Dịch nhận ra đó là “Ảnh Ma Lệnh”, vật tượng trưng quyền lực tối cao của Ảnh Ma Cốc.

Hạ Mộc Phong cười nhạt:

– Các ngươi tưởng kết thúc rồi sao? Ảnh Ma Cốc còn đó, võ lâm này chưa đến ngày yên ổn đâu!

Hắn bóp mạnh “Ảnh Ma Lệnh”, tiếng nổ khô khốc vang lên, trần nhà rung chuyển, bụi đá ào ào đổ xuống. Một lối đi bí mật mở ra phía sau tường đá, bóng Hạ Mộc Phong lướt vào, biến mất trong làn khói xám.

Tiểu Yến định lao theo, nhưng Tần Dịch giữ lại:

– Đừng vội. Hắn bị thương nặng, không đi xa được. Quan trọng là cứu cha ngươi và sư phụ ta trước.

Chưởng môn Thiên Huyền Môn bước tới, ánh mắt nghiêm nghị nhưng không giấu nổi xúc động:

– Hai ngươi... đã cứu cả môn phái. Tần Dịch, Lâm tiểu huynh, từ nay ta không còn nghi ngờ gì nữa.

Tần Dịch cúi đầu. Tiểu Yến thấy sống mũi cay cay, nhưng ngoài mặt vẫn cười toe:

– Được minh oan rồi, còn gì phải sợ nữa! Nhưng nếu đại hội võ lâm tới mà không cho nữ nhi lên võ đài, ta sẽ kiện tới cùng!

Nhược Lan ôm vai nàng, mắt lấp lánh:

– Để ta làm nhân chứng. Sau này truyền kỳ nữ hiệp vang danh thiên hạ, nhớ cho ta ký tên ké!

Trần Quân Tử chen vào, giọng lí nhí:

– Cho ta góp mặt luôn, dù chỉ là hạng mục “chạy nhanh nhất Giang Hồ Bảng” cũng được!

Tiếng cười vang lên, không khí căng thẳng tan biến ít nhiều.

Đột ngột, một loạt tiếng động lạ vang lên từ lối đi bí mật. Tần Dịch nhíu mày, ra hiệu mọi người im lặng. Tiểu Yến nắm chặt quạt, ánh mắt sáng rực, sẵn sàng ứng chiến.

Từ bóng tối, tiếng cười quái dị của Hạ Mộc Phong vọng lại:

– Đừng mừng vội! Ta sẽ trở lại, mang theo bóng đêm bao trùm giang hồ này!

Lời vừa dứt, lối đi bí mật sập xuống, làn khói độc cuối cùng phả ra, khiến ai nấy đều nín thở.

Tiểu Yến cau mày:

– Hắn không cam tâm bỏ cuộc. Sóng gió chắc chắn chưa hết.

Tần Dịch siết chặt bí kíp, ánh mắt sâu thẳm:

– Dù hắn trốn ở đâu, ta cũng sẽ truy cùng diệt tận. Không để giang hồ này thêm một ngày bất an.

Nhược Lan hăng hái:

– Còn chờ gì nữa? Chúng ta phải truy đuổi hắn, vừa đi vừa kể chuyện tình truyền kỳ của hai người!

Tiểu Yến đỏ mặt, lườm Nhược Lan một cái thật dài:

– Chuyện lớn thế này mà ngươi vẫn không quên “đẩy thuyền” hả?

Nhược Lan nháy mắt, rút kim châm:

– Không đẩy không được, vận khí hai người hợp nhau như trời với đất!

Trần Quân Tử chen vào, thì thào:

– Nếu có phần thưởng, cho ta chia chút bạc là được...

Tần Dịch bật cười, đá nhẹ hắn một phát:

– Đừng mơ. Lần này phải góp sức thật sự, đừng chỉ biết chạy!

Bên ngoài, ánh trăng nhạt dần, rừng trúc xào xạc, gió đêm lùa qua mang theo hơi lạnh lạ lùng. Đoàn người lặng lẽ rời khỏi mật thất, ai nấy đều trĩu nặng tâm sự.

Tiểu Yến đi cuối, ngoái nhìn căn phòng phủ đầy khói độc, trong lòng dâng lên cảm giác vừa nhẹ nhõm vừa lo lắng. Nỗi oan của cha đã được giải, nhưng bóng ma của Hạ Mộc Phong vẫn chưa tan biến.

Cánh rừng trúc mở ra, ánh trăng bàng bạc chiếu lên vai những người trẻ tuổi vừa trải qua trận đại chiến sinh tử. Phía xa, tiếng cú kêu vọng lại, lạnh lẽo giữa đêm dài.

Tần Dịch sánh vai Tiểu Yến, khẽ hỏi:

– Sợ không?

Tiểu Yến lắc đầu, nụ cười tinh nghịch:

– Có ngươi bên cạnh, ta còn gì phải sợ. Cùng lắm... cãi nhau một trận rồi lại đánh tiếp thôi!

Nhược Lan chạy lên trước, vẫy tay:

– Mau lên, ai tới trễ ta cho uống “Hoan Hỉ Hoàn” đó nhé!

Trần Quân Tử lập tức cắm đầu chạy, vừa la vừa ngoái lại:

– Đừng, đừng! Để ta đi trước dò đường!

Tiểu Yến bật cười khúc khích, lòng nhẹ nhàng hơn bao giờ hết. Trong nàng bây giờ không chỉ là khát vọng minh oan, mà còn là sự gắn bó kỳ lạ với những người bên cạnh. Dù phía trước còn bao sóng gió, nàng biết, mình không còn đơn độc.

Gió đêm thổi mạnh hơn, lá trúc lả tả rơi, cuốn theo dấu chân bốn người vừa rời khỏi bóng tối. Bên kia rừng, một bóng đen lặng lẽ quan sát, nụ cười lạnh lẽo nở trên môi.

Hạ Mộc Phong đứng đó, áo choàng đen lấm lem, ánh mắt rực lên tia độc ác khó lường. Trong tay hắn, “Ảnh Ma Lệnh” đã vỡ vụn, nhưng một tấm phù chú mới vừa được thấm máu, ánh lên sắc đỏ rợn người.

– Lâm Tiểu Vũ... Tần Dịch... các ngươi tưởng thắng rồi sao? Trò chơi chỉ mới bắt đầu...

Gió hú qua rừng trúc, cuốn theo tiếng cười quái dị tan vào đêm tối. Đâu đó, hồi trống trận vọng lại, báo hiệu bình minh sắp tới, nhưng bóng tối vẫn chưa tan.

Giữa rừng trúc bát ngát, truyền kỳ oan gia kết nghĩa, cũng chỉ vừa bước sang chương mới...