Oan Gia Kết Nghĩa

Chương 18: Song Hiệp Hợp Bích

Gió lạnh thốc qua cửa sổ vỡ, mang theo hương máu và mùi thuốc độc nhàn nhạt. Ánh trăng đỏ như ngọn đèn dầu sắp tắt, rọi bóng người lên nền đá lạnh. Tiểu Yến chống quạt xếp trước ngực, ánh mắt như lưỡi dao sáng loáng, đứng chắn trước cha và Đỗ đại phu, phía sau lưng là Tần Dịch, tay ôm chặt bí kíp. Hạ Mộc Phong như một vệt khói đen trườn tới, áo choàng lướt trên mặt đất, chỉ còn nghe tiếng cười lạnh lẽo vọng lại.

– Giao bí kíp, giữ mạng. Cứng đầu, cả nhà cùng chết! – Giọng hắn rít lên, mảnh mai mà sắc như lưỡi dao cạo.

Tần Dịch khẽ nghiêng vai, chặn ngang trước Tiểu Yến, nhếch môi cười nhạt:

– Có bản lĩnh, ngươi tự đến mà lấy.

Ánh trăng nghiêng xuống, soi rõ nét mặt Hạ Mộc Phong trắng bệch như sáp, khóe miệng nhếch lên thành nụ cười quỷ dị. Hắn vung tay áo, từ bàn tay lộ ra một ngọn khói xám mỏng như tơ, lặng lẽ lan khắp phòng. Chỉ trong chớp mắt, không khí đặc quánh mùi ngòn ngọt, khiến đầu óc người ta quay cuồng, tứ chi nặng trĩu.

Đỗ Nhược Lan từ phía sau phóng tới, tay vung một túi bột xanh, ném xuống chân Hạ Mộc Phong. Khói độc gặp bột xanh liền đổi màu, bị dồn ép sang một góc.

– Hạ công tử, độc ngươi chưa đủ cay đâu, thử thêm món của ta xem! – Nhược Lan cười, giọng nhẹ bẫng.

Hạ Mộc Phong cười nhạt, chưởng ảnh bất ngờ ập tới. Tiểu Yến bật lên như cánh én, quạt xếp mở ra, “Thanh Phong Vũ” vẽ thành một dải sáng chắn trước mặt. Chưởng lực lạnh như băng va vào quạt, phát ra tiếng rít ghê người.

Tần Dịch nghiêng người, bàn tay phải tụ khí, “Huyền Vũ Chưởng” dồn sức đánh thẳng vào luồng khí đen. Sức chưởng mạnh như sóng lớn, làm tường đá rung chuyển, nền nhà rạn nứt.

– Lâm Tiểu Vũ, hợp chiêu! – Tần Dịch quát khẽ.

Tiểu Yến lướt sang, cánh tay vung quạt vẽ ra từng vòng mây mỏng, “Vân Yên Tán Ảnh” nhẹ như sương sớm, hóa giải bảy phần khí độc. Hai người sóng vai, một cương một nhu, khí lưu giao hòa thành vòng sáng lấp lánh, vừa vặn che chắn cho cha Tiểu Yến và Đỗ đại phu phía sau.

Hạ Mộc Phong xoay người, áo choàng phất lên như bóng quỷ. Từ tay áo hắn, hàng chục kim châm đen sì b*n r* như mưa. Nhược Lan không hề nao núng, rút ra một túi phấn hồng, tung vào không trung.

Mùi hoa phấn lan tỏa, kim châm vừa chạm phải liền đổi màu, rơi lả tả xuống đất như xác bướm.

– Thơm đấy, nhưng lần sau nhớ giảm liều, kẻo chết ngạt cả lũ! – Tiểu Yến trêu, vừa né vừa cười.

– Đẹp người thì độc cũng phải thơm, ai bảo? – Nhược Lan bĩu môi, mắt lấp lánh.

Trong khoảnh khắc, Hạ Mộc Phong đã áp sát, chưởng lực giáng xuống như búa bổ. Tần Dịch bật lên, chưởng pháp chuyển từ trầm ổn sang dồn dập, “Huyền Vũ Chưởng” nối liền ba chiêu, ép đối phương lùi lại ba bước. Tiểu Yến không chịu kém, quạt xếp lướt ngang, đánh thẳng vào mạch môn đối phương. Hạ Mộc Phong cười lạnh, cổ tay xoay nhẹ, chưởng ảnh hóa thành bóng đen quấn lấy quạt, khí lạnh tràn lên cánh tay Tiểu Yến.

– Khá lắm, nhưng chưa đủ đâu! – Hắn rít lên, mắt đỏ ngầu.

Bất chợt, từ góc phòng vang lên tiếng la thảm thiết. Trần Quân Tử co rúm núp sau cột, thấy trận chiến càng lúc càng ác liệt thì mặt tái như tàu lá chuối. Hắn run rẩy bò ra, khẩn khoản:

– Hay là... thôi, chia đôi bí kíp, ai về nhà nấy, sống lâu mới là đạo lý!

– Câm đi! – Tần Dịch và Tiểu Yến đồng thanh quát, khiến hắn suýt ngã ngửa.

Khói độc dày đặc, sát khí mỗi lúc một mạnh, như có bàn tay vô hình bóp nghẹt cổ họng. Tiểu Yến nhớ lại lời cha: “Sát trận càng mạnh, càng phải lấy nhu thắng cương, lấy tĩnh chế động.” Nàng liếc Tần Dịch, khẽ nói:

– Đừng nóng, để ta dẫn khí phá trận!

Tần Dịch hiểu ý, chưởng thế chuyển từ mãnh liệt sang mềm dẻo, hòa nhịp với quạt xếp của Tiểu Yến. “Vân Yên Tán Ảnh” trải mỏng như sương, dẫn sát khí ra các góc phòng. “Huyền Vũ Chưởng” chuyển động như sóng, cuốn lấy khí lạnh, tản dần ra xa.

Ngoài cửa, Nhược Lan tranh thủ dùng kim châm điểm huyệt cho Đỗ đại phu và cha Tiểu Yến, vừa làm vừa lẩm bẩm:

– Đừng lăn đùng ra đấy, ta còn chưa xem hết vở kịch hay đâu!

Một tiếng nổ khô khốc vang lên, nền đá dưới chân nứt toác, bụi đá bắn tung tóe. Hạ Mộc Phong điên cuồng gào lên, hai tay hợp lại, nội lực cuồn cuộn đánh xuống. Khí đen đặc quánh ngưng tụ thành đầu lâu to tướng, lao thẳng về phía bọn họ.

Không cần nói, Tiểu Yến và Tần Dịch cùng nhảy lên, quạt và chưởng hợp thành vòng xoáy khổng lồ, một trắng một xanh, khí lưu cuốn tròn nuốt lấy đầu lâu sát khí. Một tiếng “ầm” long trời lở đất, đầu lâu tan thành bụi, sát khí vỡ vụn.

– Hay lắm! Song hiệp hợp bích, trời sinh một đôi! – Nhược Lan vỗ tay, mắt sáng rỡ.

Tần Dịch đỏ mặt, nhưng vẫn nghiêm giọng:

– Đừng nói nhảm, tập trung vào!

Hạ Mộc Phong lùi lại, mắt lóe lên tia hiểm độc. Hắn búng tay, bốn bóng người nhỏ thấp, mặt che khăn xuất hiện, vung đao lao tới. Trần Quân Tử hét toáng, chạy quanh như gà mắc tóc, miệng không ngớt kêu cứu.

Tiểu Yến lách người, quạt xếp vẽ thành cánh bướm, nhẹ nhàng đẩy lùi hai tên thích khách. Tần Dịch không nói không rằng, chưởng lực đánh bật hai tên còn lại văng vào tường, không kịp kêu lấy một tiếng.

Hạ Mộc Phong càng tức giận, mặt trắng như vôi. Hắn rút từ áo ra một bình nhỏ, mở nắp, khói tím cuồn cuộn tuôn ra, mùi tanh nồng đặc quánh.

– Độc hồn phấn! – Nhược Lan kêu lên, lập tức lôi ra túi bột lam rắc xuống sàn.

Khói tím gặp bột lam đổi sang trắng nhạt, rồi tan dần. Nhưng nền đá lại rung lên, từng khe nứt lan rộng.

Tiểu Yến cảm giác máu lạnh buốt, đầu óc váng vất. Nàng cắn môi, thầm nhủ: “Không thể gục ở đây!” Ngẩng lên, bắt gặp ánh mắt Tần Dịch – lạnh lùng nhưng đầy kiên định.

– Nếu chết ở đây, ta sẽ thành oan hồn đẹp nhất hậu điện này! – Nàng cố pha trò, giọng run run.

Tần Dịch nhếch môi:

– Ngươi mà chết, ai cãi nhau với ta mỗi ngày?

Lời qua lại ấy, tuy nhẹ, nhưng như thắp lửa trong lòng Tiểu Yến. Nàng hít sâu, nội lực dâng lên, quạt xếp sáng rực.

Hạ Mộc Phong lao tới, “Ảnh Hồn Chưởng” như bóng ma phủ kín, sát khí tụ lại thành lưỡi hái tử thần. Tiểu Yến vung quạt, “Vân Yên Tán Ảnh” phân tán thành trăm bóng, khí lưu nhẹ như tơ liễu, hóa giải từng mảng sát khí.Tần Dịch từ phía sau bổ tới, “Huyền Vũ Chưởng” như sóng thần, đập thẳng vào vai Hạ Mộc Phong. Đối phương lách người tránh, nhưng vẫn bị chưởng lực quét rách áo, máu rỉ ra, mặt nhăn nhó.

– Đủ rồi! – Hắn rít lên, bỗng quỳ xuống, hai tay ôm đầu, miệng lẩm bẩm niệm chú.

Sàn đá rung chuyển, từ lòng đất trồi lên trụ đá đen, phù văn đỏ rực. Khí lạnh bốc lên như sương mù, bao trùm căn phòng. Tiểu Yến cảm giác từng mạch máu đông cứng, thở cũng khó nhọc.

Tần Dịch nghiến răng, vận hết nội lực, nhưng khí lạnh dày thêm từng lớp. Nhược Lan lục túi, ném cho mỗi người một viên dược hoàn xanh biếc.

– Thanh Hàn Đan, chống độc cực mạnh, uống vào chỉ hơi... đau bụng thôi!

Tiểu Yến nhăn mặt, nhưng cũng nuốt luôn, không còn lựa chọn. Cảm giác lạnh dịu đi, đầu óc tỉnh táo hơn.

Nàng nhắm mắt, tâm niệm: “Tinh – khí – thần hợp nhất.” Khi mở mắt, ánh nhìn sáng rực, tay vung quạt, khí trắng mỏng tỏa ra, ôm trọn lấy vòng sáng của Tần Dịch. Hai người hợp lực, khí lưu xanh trắng quấn lấy nhau, cuốn sát khí vào vòng sáng, khiến phù văn trên trụ đá nứt toác.

Hạ Mộc Phong gào rú, lao tới tung ra chiêu cuối, khí đen đặc quánh như lưỡi hái chém xuống. Tần Dịch và Tiểu Yến không lùi, hợp lực tung ra “Song Hiệp Hợp Bích”, ánh sáng bùng lên chói lòa. Một tiếng nổ vang dội, Hạ Mộc Phong văng ngược, máu miệng phun ra, mặt trắng bệch.

Không khí lặng đi. Sát khí tan biến, phòng chỉ còn ánh trăng nhàn nhạt, soi lên những khuôn mặt nhễ nhại mồ hôi.

Tần Dịch quay sang Tiểu Yến, môi nhếch nhẹ:

– Lần này ngươi không kéo chân ta quá nhiều.

Tiểu Yến lườm hắn, quạt xếp gõ lên trán:

– Không nhờ ta, ngươi thành tượng đá ôm bí kíp lâu rồi!

Nhược Lan chen vào, cười khúc khích:

– Hai ngươi phối hợp như trời sinh một đôi. Nếu không phải thì ta là... sư phụ ngươi!

Tần Dịch đỏ mặt, hắng giọng quay đi. Tiểu Yến bật cười, nhưng trong mắt ánh lên tia ấm áp.

Trần Quân Tử lồm cồm bò tới, hai tay ôm túi bạc, mặt méo xệch:

– Đừng giết ta! Ta thề không tham lam nữa, chỉ xin một con đường sống!

Tiểu Yến giơ quạt xếp, nghiêm giọng:

– Vậy thề trước quạt của ta, nếu thất hứa thì... uống độc của Nhược Lan!

Trần Quân Tử mặt tái mét, Nhược Lan tranh thủ nhét cho hắn một viên hoàn nữa:

– Uống đi, phòng ngừa phản bội!

Hắn run rẩy nuốt luôn, mồ hôi túa ra như tắm.

Đỗ đại phu và cha Tiểu Yến dần tỉnh lại, ngơ ngác nhìn quanh. Tiểu Yến lao tới ôm chặt lấy cha, nước mắt rưng rưng:

– Cha, cha không sao chứ?

Ông Lâm run run xoa đầu con, giọng nghèn nghẹn:

– Yến nhi, con đã lớn thật rồi...

Tần Dịch nhìn cảnh đó, môi khẽ cong, rồi quay đi, ánh mắt dịu lại.

Nhược Lan vỗ vai Tiểu Yến:

– Được rồi, đừng khóc nữa! Còn phải ra ngoài cho thiên hạ thấy mặt nữ hiệp nữa chứ!

Bỗng ngoài cửa vang lên tiếng động dồn dập, bóng người lố nhố. Đám thuộc hạ của Hạ Mộc Phong chưa chịu bỏ cuộc. Tiểu Yến lau nước mắt, ánh mắt sáng rực, quạt xếp bật mở:

– Ai muốn đánh, ta tiếp hết!

Tần Dịch nâng bí kíp, ánh mắt kiên định:

– Lần này, ta sẽ bảo vệ ngươi... và tất cả những gì ngươi muốn giữ.

Nhược Lan cười toe, búng tay:

– Song hiệp hợp bích, truyền kỳ từ đây mà ra!

Cửa mật thất rung lên, tiếng chân dồn dập mỗi lúc một gần. Đêm chưa tàn, thử thách mới lại kéo đến. Nhưng lần này, họ đã không còn đơn độc.

Bên ngoài, ánh trăng đỏ rực soi qua rừng trúc, gió hú rít lên như khúc nhạc mở màn cho một cuộc chiến khác. Trong khoảnh khắc ngắn ngủi ấy, giữa bao hiểm nguy, ánh mắt của Tiểu Yến và Tần Dịch giao nhau, lặng lẽ hứa hẹn một ngày mai không khuất phục.

Tiếng bước chân càng lúc càng gần, bóng đen lố nhố phủ đầy cửa. Tiểu Yến nhấc cao quạt, Tần Dịch siết chặt bí kíp, Nhược Lan ném một cái nhìn tinh nghịch về phía họ, miệng lẩm bẩm:

– Xem trận này, ta cá mười lượng bạc là hai người lại cãi nhau chí chóe!

Cửa bật mở, bóng đen tràn vào, ánh trăng đỏ máu hắt lên những gương mặt quyết liệt. Song hiệp hợp bích, truyền kỳ vừa hé mở, sẵn sàng viết tiếp trang mới giữa bão tố giang hồ...