Nửa Đời Lưu Lạc Chờ Ngày Trở Về

Chương 1: 1

Sau
Ngày ta được đón trở về phủ, vị giả thiên kim kia đứng trước mặt trên dưới toàn gia, nước mắt lã chã mà nghẹn ngào kể lể.

“Nương, người đã nuôi dưỡng nữ nhi suốt mười tám năm, lẽ nào nay lại có thể nói không cần nữ nhi nữa là không cần nữa sao?”

Nàng ta khóc đến dáng vẻ như hoa lê đẫm mưa, khiến người trong sảnh nhìn vào chẳng ai khỏi mềm lòng.

Mẫu thân ta đỏ hoe vành mắt, hiển nhiên bị kẹp giữa hai bề, tiến cũng khó mà lui cũng chẳng xong.

Bầu không khí trong chính sảnh nặng nề đến mức tưởng như chỉ cần khẽ thở thôi cũng khiến người ta nghẹn lại.

Ta nhìn nàng ta, rồi lại nhìn sang mẫu thân, cuối cùng yếu ớt cất tiếng hỏi: “Chuyện đó… Có phải nhà chúng ta nghèo lắm không? Nghèo đến mức không nuôi nổi hai người sao?”

Trong khoảnh khắc ấy, cả đại sảnh lặng ngắt như tờ, yên đến độ một chiếc kim rơi xuống đất cũng có thể nghe rõ.

Tiếng khóc của giả thiên kim lập tức nghẹn lại nơi cổ họng.

Sảnh đường im phăng phắc, ngay cả tiếng hít thở của mọi người cũng trở nên rõ mồn một.

Ta đứng ngoài cửa, trong tay vẫn còn xách chiếc tay nải cũ kỹ sờn rách.

Người đàn ông trung niên vừa đón ta từ thôn quê lên kinh, tự xưng là phụ thân ruột của ta, nói rằng ta mới chính là Đại tiểu thư chân chính của Phương phủ.

Thế rồi, ta vừa bước vào phủ đã tận mắt chứng kiến một màn như vậy.

Một cô nương khoác gấm vóc lụa là đang ôm c.h.ặ.t lấy chân một vị quý phụ nhân, khóc đến nỗi gần như không thở nổi.

“Nương, Như Ý biết sai rồi, người đừng đuổi Như Ý đi…”

“Như Ý từ nhỏ đã lớn lên bên cạnh người, Như Ý thật sự không thể rời xa người được…”

Đám hạ nhân vây thành một vòng xung quanh, ai nấy cũng đỏ hoe khóe mắt.

Vị quý phụ nhân kia chính là thân mẫu của ta, Cố thị.

Bà đỏ mắt, một tay đỡ lấy vai cô nương nọ, một tay che miệng, dáng vẻ như bất cứ lúc nào cũng có thể bật khóc.

Ta nhìn cảnh tượng ấy, trong lòng không nhịn được mà lầm bầm.

Chẳng qua chỉ là thêm một miệng ăn thôi mà.

Có cần phải khóc lóc thê t.h.ả.m đến mức trời đất cũng sầu như vậy không?

Ta gãi đầu, chậm rãi bước lên hai bước.

“Cái đó…”

Ánh mắt của tất cả mọi người lập tức đồng loạt đổ dồn về phía ta.

Bị nhìn chằm chằm như thế khiến ta có chút không được tự nhiên, nhưng ta vẫn c.ắ.n răng hỏi tiếp: “Có phải nhà chúng ta rất nghèo không? Nghèo đến mức không nuôi nổi hai cô con gái sao?”

Lời vừa thốt ra, cả sảnh đường lập tức như bị người ta điểm huyệt định thân.

Cô nương tên Như Ý kia bỗng im bặt tiếng khóc, đôi mắt trừng lớn nhìn ta.

Mẫu thân ta há miệng, hồi lâu cũng không thốt nên lời.

Phụ thân ta khẽ ho một tiếng, thần sắc trên mặt có vài phần kỳ quái.

Một lão ma ma trông như quản sự phản ứng nhanh nhất, khóe miệng giật nhẹ: “Đại, Đại tiểu thư, Phương phủ chúng ta ở kinh thành chính là…”

“Nếu đã không nghèo,” ta ngắt lời bà ấy, nghiêm túc nói, “vậy nuôi thêm một người là ta, hẳn cũng chẳng phải chuyện gì to tát lắm đâu nhỉ?”

Ta quay đầu nhìn về phía cô nương tên Như Ý kia.

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyDD.com -

“Ngươi cũng đừng khóc nữa, nghe mà dọa người c.h.ế.t khiếp. Ta sẽ không tranh phần cơm của ngươi đâu, phủ đệ lớn như vậy, thêm một đôi đũa chẳng qua cũng chỉ là chuyện nhỏ.”

Sắc mặt Như Ý thoắt xanh thoắt trắng.

Nàng ta c.ắ.n c.h.ặ.t môi, nước mắt vẫn còn vương trên má, cả người trông như vừa bị ai tát cho một cái thật mạnh.

Dáng vẻ đáng thương mềm yếu ban nãy, trong chớp mắt đã gần như không còn chống đỡ nổi nữa.

Đám hạ nhân xung quanh bắt đầu cúi đầu xì xào bàn tán.

“Vị Đại tiểu thư này nói chuyện thật là…”

“Từ thôn quê mới về, không hiểu quy củ cũng là chuyện thường tình…”

“Nhưng lời này nói ra cũng quá thẳng thừng rồi…”

Ta chẳng buồn để ý tới những lời xì xào ấy, chỉ lặng lẽ nhìn chăm chú vào mẫu thân mình.

Mắt bà đỏ ửng, cũng đang nhìn chằm chằm vào ta.

Ánh mắt ấy phức tạp vô cùng, có áy náy, có xót xa, lại còn có một thứ cảm xúc khó gọi thành tên.

Trong lòng ta bỗng mềm xuống.

Dẫu ta lớn lên ở thôn quê, nhưng trước khi lâm chung, ngoại tổ mẫu từng nói cho ta biết, ta có thân nương, chỉ là năm xưa đã xảy ra một biến cố.

Bây giờ nhìn thấy người được gọi là thân nương của mình mắt đỏ như vậy, lòng ta cũng không tránh khỏi có chút chua xót.

“Nương.” Ta thử gọi khẽ một tiếng.

Cả người Cố thị chấn động.

Bà buông bàn tay đang đỡ Như Ý ra, bước thật nhanh đến trước mặt ta.

“Thái Vi…” Giọng bà run rẩy, “Để nương nhìn con cho thật kỹ.”

Bà nâng tay lên, tựa như muốn chạm vào mặt ta, nhưng lại vì kiêng dè điều gì đó mà khựng lại giữa không trung.

Ta chủ động rướn người tới gần.

“Nương, con không trách người.”

Ta thật sự không trách bà.

Ngoại tổ mẫu từng nói, chuyện năm xưa rất phức tạp. Huống hồ những năm ở thôn quê, ta cũng không xem là sống quá tệ, ngoại tổ mẫu đối với ta vô cùng tốt.

Nước mắt Cố thị lập tức tuôn rơi.

Bà ôm chầm lấy ta vào lòng, khóc đến cả người run rẩy.

“Hài t.ử của ta… Là nương có lỗi với con…”

Ta nhất thời luống cuống, chỉ biết vụng về vỗ nhẹ lên lưng bà.

“Không sao, thật sự không sao đâu.”

Phía sau bỗng vang lên một tiếng hừ lạnh nặng nề.

Ta quay đầu nhìn lại, liền thấy Như Ý đang đứng ở đó, ánh mắt âm u nhìn chằm chằm vào ta.

Nhưng rất nhanh, nàng ta đã thu lại biểu cảm ấy, đổi sang dáng vẻ tủi thân đáng thương.

“Phu nhân, Như Ý biết mình không phải nữ nhi thân sinh của người, Như Ý nguyện ý dọn ra ngoài, nhường chỗ cho Đại tỷ tỷ…”
Sau