Nửa Đời Lưu Lạc Chờ Ngày Trở Về

Nửa Đời Lưu Lạc Chờ Ngày Trở Về

Đang cập nhật
Đang ra

Giới thiệu nội dung

Ngày ta được đón trở về phủ, vị giả thiên kim kia đứng trước mặt trên dưới toàn gia, nước mắt lã chã mà nghẹn ngào kể lể.

“Nương, người đã nuôi dưỡng nữ nhi suốt mười tám năm, lẽ nào nay lại có thể nói không cần nữ nhi nữa là không cần nữa sao?”

Nàng ta khóc đến dáng vẻ như hoa lê đẫm mưa, khiến người trong sảnh nhìn vào chẳng ai khỏi mềm lòng.

Mẫu thân ta đỏ hoe vành mắt, hiển nhiên bị kẹp giữa hai bề, tiến cũng khó mà lui cũng chẳng xong.

Bầu không khí trong chính sảnh nặng nề đến mức tưởng như chỉ cần khẽ thở thôi cũng khiến người ta nghẹn lại.

Ta nhìn nàng ta, rồi lại nhìn sang mẫu thân, cuối cùng yếu ớt cất tiếng hỏi: “Chuyện đó… Có phải nhà chúng ta nghèo lắm không? Nghèo đến mức không nuôi nổi hai người sao?”

Trong khoảnh khắc ấy, cả đại sảnh lặng ngắt như tờ, yên đến độ một chiếc kim rơi xuống đất cũng có thể nghe rõ.