Chương 84
Trong phòng bếp vang lên tiếng dầu sôi xèo xèo, Vương Oản đứng ở cửa ngó nghiêng một lát, mới kéo Tạ Tri Phỉ ra ngoài ban công, đóng cửa lại rồi hạ thấp giọng hỏi: "Rốt cuộc hai người đã thu phục nhà đó kiểu gì thế?"
"Cô hỏi chuyện này làm gì?"
"Tò mò thôi."
"Có những chuyện tò mò cũng vô dụng thôi." Tạ Tri Phỉ cười nói: "Cái miệng cô vốn không giữ được bí mật, tôi sẽ không nói cho cô biết."
"Sao cô biết tôi không giữ được bí mật?"
"Chuyện này đã xong xuôi rồi, cứ để nó trôi qua đi." Nàng đáp.
Vương Oản suy nghĩ một hồi rồi thở dài: "Được rồi."
"Mà cảm ơn nhé, nghe nói cô còn tát người phụ nữ kia một cái nữa." Tạ Tri Phỉ vỗ vỗ vai cô nàng: "Sau này có việc gì cần tôi giúp thì cứ lên tiếng."
"Ôn Bình Hàn cảm ơn thì còn nghe được, sao cô lại cảm ơn tôi?" Vương Oản buồn bực nói, "Đột nhiên xum xoe như vậy, chắc chắn là có mưu đồ bất chính gì rồi! Nói mau, cô muốn tôi làm gì?"
"Chẳng làm gì cả, còn việc gì nữa không? Không có thì vào nhà đi, lạnh chết đi được." Tạ Tri Phỉ xoa xoa hai cánh tay.
"Đi thôi, tôi cũng sắp chịu không nổi rồi." Vương Oản cũng rụt cổ, nhanh chân chạy vào trong nhà.
Hai người vào bếp phụ giúp, Ôn Bình Hàn hỏi thăm tình hình lúc nàng ở nhà bà ngoại, Tạ Tri Phỉ liền hào hứng kể cho cô nghe những chuyện thú vị.
"Sáng sớm đã chạy về rồi, ba em và bà ngoại không trách em sao?" Ôn Bình Hàn có chút lo lắng hỏi.
"Dạ không ạ." Thật ra chiều qua nàng đã chạy về rồi, lấy cớ công ty có việc gấp nên họ cũng không còn cách nào.
Ôn Bình Hàn đưa một miếng cà chua đã thái sẵn đến bên miệng nàng: "Vất vả cho em rồi."
Tạ Tri Phỉ há miệng cắn lấy, mỉm cười.
Ôn Bình Hàn cảm nhận được ngón tay mình bị nàng l**m nhẹ một cái, gương mặt thoáng ửng hồng, theo bản năng liếc nhìn Vương Oản đang mải mê chọc đầu cá bên cạnh, rồi khẽ lườm nàng một cái đầy trách móc.
Tạ Tri Phỉ lại càng được nước lấn tới, nhanh như chớp hôn lên má cô một cái. Ôn Bình Hàn dùng khuỷu tay đẩy nàng, khiến nàng lùi lại hai bước, đụng trúng Vương Oản.
"Cô làm cái gì vậy hả?" Vương Oản lầm bầm, "Lớn tướng rồi mà đứng cũng không vững nữa!"
Tạ Tri Phỉ và Ôn Bình Hàn nhìn nhau cười.
Trên bàn cơm bày biện đầy ắp thức ăn, khiến Vương Oản nhìn đến ngây người, không nhịn được cảm thán: "Cô cũng nhiệt tình quá rồi, đều là bạn bè cả, cứ tùy ý chút là được. Ví dụ mấy đĩa này không cần cũng được, cứ đổi trực tiếp thành tôm hùm Úc là xong."
"Tôi thấy cô trông giống tôm hùm Úc thì có." Tạ Tri Phỉ mỉa mai.
"Còn cô là kiến khổng lồ Amazon." Vương Oản đáp trả.
"Chị ơi, chị nghe thấy không? Cô ấy bảo em là 'cự 1' (top cứng) kìa!" Tạ Tri Phỉ phấn khích nói.
Ôn Bình Hàn: "......"
Vương Oản: "???" Đúng là có bệnh mà.
Ăn cơm xong, Tạ Tri Phỉ bắt đầu cảm thấy Vương Oản thật vướng mắt. Mỗi khi nàng muốn gần gũi với Ôn Bình Hàn một chút, Vương Oản lại hồn nhiên chạy đến tìm cô rủ rê xem tivi cùng. Đang lúc xem đến đoạn nam nữ chính hẹn hò lãng mạn, Vương Oản che miệng thốt lên những tiếng kêu nhận không ra tiếng người, rồi đột nhiên như nhớ ra điều gì, cô nàng hỏi: "Đúng rồi Ôn Bình Hàn, chẳng phải cô đang yêu đương à? Sao ngoài Tạ Tri Phỉ ra, tôi chẳng bao giờ thấy cô gọi điện cho ai khác thế?"
Ôn Bình Hàn và Tạ Tri Phỉ nhìn nhau cười mà không nói gì.
"Hay là hai người cãi nhau rồi?" Vương Oản suy đoán, "Tết nhất thế này sao lại cãi nhau?"
Ôn Bình Hàn đáp: "Không có cãi nhau, vẫn đang tốt đẹp lắm."
Vương Oản lại nói: "Thế sao không thấy cô liên lạc, cũng không gọi anh ta đến nhà chơi? Tiện lúc bọn tôi đều ở đây, gọi đến cho bọn tôi xem mặt, xem rốt cuộc là người thế nào đi."
Ôn Bình Hàn cười bảo: "Không cần cô xem đâu, tôi xem là được rồi."
"Cô đúng là người trong cuộc nên u mê, dễ mắc 'não yêu đương' lắm! Phải cảnh giác đấy!" Vương Oản nghiêm túc dặn dò.
"Não yêu đương là thế nào?"
"Ừm... là trong đầu toàn là đối phương, luôn cảm thấy người ta là nhất trên đời, bản thân mình còn chẳng xứng với họ, rồi hận không thể dâng hiến tất cả cho người ta!"
"A... Vậy hình như tôi đúng là 'não yêu đương' thật rồi."
"Cô thấy chưa! Não yêu đương là không được đâu!" Vương Oản giữ vai cô lắc mạnh, "Tỉnh táo lại đi!"
Tạ Tri Phỉ bẻ tay cô nàng ra, nói: "Một người não yêu đương thì không được, nhưng nếu cả hai cùng là não yêu đương thì sao?"
"Thì..." Vương Oản đảo mắt, cân nhắc nửa ngày mới thốt ra được một câu, "Thì đúng là trời sinh một cặp, cùng nhau não tàn chứ sao."
Tạ Tri Phỉ bật cười, quay sang nói với Ôn Bình Hàn: "Không sao đâu chị, chúng ta đều là não yêu đương cả."
"Tôi thì không phải nhé." Vương Oản kiêu ngạo tuyên bố.
"Phải phải phải, ngài là bộ não tuyệt thế, tách biệt với thế gian." Tạ Tri Phỉ buồn cười đáp.
Vương Oản bỗng sững lại, ngạc nhiên hỏi: "Sao cô cũng là não yêu đương?"
"Tôi thì sao lại không thể chứ?" Tạ Tri Phỉ vặn lại.
Vương Oản bất giác nhớ đến việc trước kia nàng từng thầm yêu Cố Chi Chương nhiều năm, đúng là cũng tính là não yêu đương thật, liền tò mò: "Cô thật sự không còn thích anh họ tôi nữa à?"
"Sớm đã hết thích rồi. Hiện tại tôi đã có người trong lòng, cô đừng có lúc nào cũng nhắc đến anh họ cô, tôi sợ người ấy sẽ ghen đấy." Tạ Tri Phỉ mỉm cười liếc nhìn Ôn Bình Hàn một cái.
Ôn Bình Hàn lén nhéo tay nàng một cái đau điếng, khiến Tạ Tri Phỉ hít một hơi lạnh rồi thuận thế ngã vào lòng cô.
"Cô cũng thích người khác rồi sao? Thích ai thế? Tôi có quen không?" Vương Oản vô cùng hóng hớt. So với Ôn Bình Hàn, tin tức Tạ Tri Phỉ có người mới còn gây chấn động hơn nhiều. Cô thực sự tò mò không biết kẻ nào lại lọt vào mắt nàng.
"Dùng bộ não tuyệt thế của cô mà tự đi đoán đi." Tạ Tri Phỉ cười đáp.
"Huhu, cô nói cho tôi biết đi mà, tôi xin cô đấy!" Vương Oản quỳ xuống sofa, thiếu điều muốn dập đầu lạy nàng.
Tạ Tri Phỉ tựa đầu lên vai Ôn Bình Hàn, mỉm cười nhìn cô nàng, rồi chợt liếc nhìn đồng hồ hỏi: "Trời sắp tối rồi, rốt cuộc khi nào cô mới chịu về nhà đây?"
Vương Oản nói: "Tôi đã bảo là muốn ở lại với Ôn Bình Hàn vài ngày mà, để tránh cái nhà kia—"
Ôn Bình Hàn đột nhiên nhìn sang, ra hiệu cho cô nàng đừng nói tiếp.
Vương Oản ngượng ngùng im lặng, nhưng nghĩ lại, đám rắc rối kia đã bị Tạ Tri Phỉ giải quyết rồi, hình như cũng không cần thiết phải ở lại đây nữa?
"Nhưng tôi vẫn chưa muốn về, cũng chẳng còn người bạn nào khác cưu mang tôi cả." Vương Oản ủy khuất nói.
"Phương Ninh Xu sẽ cưu mang cô, đi mau!" Tạ Tri Phỉ lên tiếng.
"Không đời nào!"
"Không tin thì để tôi hỏi cho."
Tạ Tri Phỉ gọi điện cho Phương Ninh Xu, ngoài mặt mỉm cười nhưng giọng điệu lại đầy ẩn ý đe dọa: "Thư ký Phương, cô có sẵn lòng cưu mang một bạn học 'đáng thương' Oản Oản không nhà để về, không nơi nương tựa không? Cô ấy đang ở chỗ chị tôi, nhưng đông người quá thật sự có chút bất tiện."
Phương Ninh Xu: "......"
Sau khi cúp máy, Tạ Tri Phỉ nhướng mày: "Xong rồi nhé, cô ấy chân thành mời cô qua chơi, còn nhờ tôi nhắc cô là cô ấy không biết nấu cơm đâu."
"Chuyện nhỏ, tôi biết nấu mà! Không chỉ biết nấu cơm, tôi còn biết đặt cả đồ ăn ngoài nữa!" Vương Oản hớn hở xách đồ chạy thẳng sang nhà Phương Ninh Xu.
Ngay khi cửa phòng vừa đóng lại, Tạ Tri Phỉ đã không thể chờ đợi thêm mà ấn Ôn Bình Hàn xuống sofa, cúi đầu hôn cô.
Hoàng hôn buông xuống thật nhanh, ánh dư quang nhạt nhòa hắt vào phòng khách, vương lại trên khuôn ngực trắng ngần của Ôn Bình Hàn, rồi chậm rãi lướt qua khắp cơ thể.
Tạ Tri Phỉ không ngừng dùng những nụ hôn để đuổi theo ánh hoàng hôn ấy.
***
Vương Oản sang nhà Phương Ninh Xu chơi một lát đã bắt đầu tò mò hỏi thăm: "Chị Xu, chị có biết người Tạ Tri Phỉ thích là ai không? Người đó chị có quen không? Có phải chị biết từ sớm rồi đúng không? Chị mau nói cho em biết người đó là ai đi! Chị Xu, em xin chị đấy, nói cho em chút thôi~ Em hứa sẽ không nói với ai đâu!"
Phương Ninh Xu: "Còn ồn nữa thì ra ngoài."
Vương Oản ủy khuất ngậm miệng lại.
Khi Phương Ninh Xu mở cửa chính, Vương Oản bất mãn: "Em có hỏi nữa đâu, chị vẫn muốn đuổi em đi à?"
"Đi ăn cơm."
"À, vâng!"
Sau khi ăn uống bên ngoài xong, Vương Oản ngoan ngoãn theo cô về nhà, chủ động cầm vỏ chăn sạch đi trải giường ở phòng cho khách. Ngay khi định đi tắm thì điện thoại cô vang lên. Nhìn màn hình hiển thị, cô lưỡng lự một hồi lâu mới bắt máy. Chỉ nói được vài câu, cô đã vội vàng cúp máy rồi chào tạm biệt Phương Ninh Xu:
"Chị Xu, em có chút việc phải về trước đây."
"Chuyện gì thế?" Phương Ninh Xu vừa uống trà vừa hỏi.
"Anh họ em uống say mướt ở quán bar, bên cạnh không có ai cả, cô cô bảo em qua đón anh ấy về." Vương Oản vừa mặc quần áo vừa vội vã chạy ra cửa.
Phương Ninh Xu lặng thinh một lúc, nhìn đồng hồ thấy đã không còn sớm. Một gã say rượu ở quán bar thì không yên tâm thật, nhưng để một cô gái nhỏ đi đón gã ở đó thì có thể yên tâm sao? Cô thở dài lắc đầu, cầm chìa khóa xe xuống lầu đuổi theo. Xe dừng trước cửa quán bar chờ một lúc, cô thấy Vương Oản đang dìu Cố Chi Chương ra ngoài, vất vả lắm mới tống được gã lên taxi. Đợi xe taxi rời đi, cô mới quay đầu xe trở về.
"Cô ơi, bọn cháu về rồi." Vương Oản ném Cố Chi Chương say như chết lên sofa, xoa xoa bả vai và cánh tay mỏi nhừ.
Mẹ Cố từ trong phòng đi ra, tiến đến trước mặt Cố Chi Chương, cầm ly nước lạnh trên bàn hắt thẳng vào mặt gã.
Cố Chi Chương mở mắt, lặng lẽ đối đầu với mẹ mình.
"Con nhìn xem bây giờ con ra cái hình thù gì rồi!" Mẹ Cố chỉ vào mặt gã mắng xối xả, hai mẹ con nhanh chóng xảy ra cãi vã.
Vương Oản không muốn tham gia vào việc này, cô trở về phòng đi tắm. Khi nghe thấy tiếng cãi cọ cuối cùng cũng dừng lại, có vẻ mẹ Cố đã tức giận bỏ về phòng. Cô mới đi xuống lầu uống nước, lại thấy Cố Chi Chương loạng choạng bước ra ngoài, nhịn không được hỏi:
"Anh, anh lại định đi đâu đấy?"
"Không cần em quản."
Vương Oản khó chịu nhíu mày: "Em cũng chẳng muốn quản anh, nhưng anh có thể tỉnh táo lại một chút được không? Chẳng phải chỉ là thầm yêu không thành thôi sao, có đến mức sống dở chết dở thế này không? Anh họ mà em sùng bái ngày xưa đâu mất rồi?"
Cố Chi Chương chỉ cười lạnh lùng.
"Anh cứ thế này thì chẳng khiến ai thương hại hay để ý đâu. Đừng nói là Ôn Bình Hàn, ngay cả Tạ Tri Phỉ cũng sẽ không bao giờ thích anh nữa." Vương Oản nói xong liền tức giận bỏ về phòng.
Cố Chi Chương ngẩn người, chán nản ngồi xuống sofa. Trong căn phòng yên tĩnh đến mức có thể nghe thấy tiếng kim rơi, gã cẩn thận nhớ lại tình hình gần đây, bỗng nhận ra những lời Vương Oản nói có lẽ đều là sự thật.
Rung rung rung—
Tạ Tri Phỉ với tay lấy điện thoại trên tủ đầu giường, thấy người gọi đến có chút ngoài ý muốn, bắt máy hỏi: "Alo?"
"A Phỉ."
"Vâng, tìm em có việc gì không?"
"A Phỉ......"
Nghe giọng điệu ấp úng của hắn, nàng hỏi: "Có phải anh uống say rồi không?"
"Ừ... đầu anh hơi đau, em có thể qua đây với anh một lát không?"
"Không thể."
"Tại sao?"
"Vì em có việc quan trọng hơn." Tạ Tri Phỉ ghé vào bên giường, nhìn Ôn Bình Hàn vừa tắm xong bước ra, gương mặt nàng rạng rỡ hẳn lên, nói vào điện thoại, "Nếu không có chuyện gì gấp thì em cúp máy đây."
"Ai gọi thế em?" Ôn Bình Hàn ngồi xuống mép giường.
"Cố Chi Chương ạ."
"Anh ta gọi cho em làm gì?"
"Anh ta bảo uống say quá, muốn em qua bầu bạn."
"Anh ta có ý gì đây?" Chân mày Ôn Bình Hàn nhíu chặt, vẻ không vui lộ rõ trên mặt.
"Em đã lập tức từ chối rồi, chị cũng nghe thấy đó." Tạ Tri Phỉ lập tức chứng minh sự trong sạch, nàng ngồi dậy ôm lấy cô hôn tới tấp, "Em không giống anh ta đâu, em sẽ không nửa đêm gọi điện nói lời mập mờ với mấy mỹ nữ khác đâu, em chỉ chung thủy với một mình chị thôi~"
Ôn Bình Hàn đột nhiên dùng sức ấn nàng ngã xuống, cúi đầu hôn mạnh lên môi nàng, hận không thể ngay lập tức để lại những dấu vết thuộc về riêng mình trên cơ thể nàng.
Tạ Tri Phỉ cười híp mắt nhìn lên trần nhà, nhưng chẳng mấy chốc nàng đã không còn cười nổi nữa QwQ