Nữ Phụ Trà Xanh Hôm Nay Cũng Đang Kinh Doanh

Chương 83

Chương 83

Chiếc xe lao nhanh trên đường cái, cuối cùng dừng lại trước một dãy nhà tập thể cũ nát. Phương Ninh Xu đang đứng ở một lối vào cầu thang vừa lướt điện thoại vừa chờ đợi, thấy xe của nàng tới liền tiến lên mở cửa.

Tạ Tri Phỉ bước xuống xe, ngước mắt nhìn lên: "Tầng mấy?"

"Tầng 4."

"Chuyện nợ nần bên kia giải quyết gọn cả rồi chứ?"

"Vâng, đây là toàn bộ sổ sách và thủ tục." Phương Ninh Xu đưa xấp giấy tờ cho nàng.

Nàng đón lấy liếc qua một lượt, rồi đưa mắt nhìn mười mấy người đi cùng: "Kỹ thuật thế nào?"

"Rất chuyên nghiệp."

"Đi thôi." Tạ Tri Phỉ đeo kính râm lên, sải bước đi thẳng về phía cầu thang.

Lối cầu thang đổ nát đầy mảnh giấy vụn chất đống. Tạ Tri Phỉ nhanh chóng bước lên tầng 4. Phương Ninh Xu giơ tay gõ cửa phòng 404.

Không lâu sau, cửa mở ra. Một gã đàn ông gầy gò nhìn thấy hai người phụ nữ xinh đẹp đứng trước cửa, chưa kịp ngạc nhiên thì đã thấy đám đàn ông cao lớn vạm vỡ phía sau, sắc mặt tức khắc trắng bệch: "Các... các người tìm ai?"

Tạ Tri Phỉ đẩy cửa, trực tiếp bước vào trong. Căn phòng nồng nặc mùi rượu, một gã đàn ông khác đang ngồi uống rượu trên bộ sofa cũ kỹ, còn người phụ nữ trung niên thì đang loay hoay nấu cơm trong bếp.

"Chúng mày là ai?" Gã đàn ông đang uống rượu đứng bật dậy, cảnh giác nhìn nàng.

"Các ngươi là người nhà của Ôn Bình Hàn phải không?" Tạ Tri Phỉ thản nhiên hỏi.

"Phải, đúng thế... Cô là gì của nó?"

Tạ Tri Phỉ tháo kính râm xuống, lạnh lùng ra lệnh: "Đánh cho tôi."

Đám đàn ông lập tức lao vào khống chế hai gã nọ, tiếng k** r*n đau đớn vang vọng khắp phòng khách.

"Chuyện này là sao! Chúng mày là ai, tại sao lại đánh con trai tao!"

Người đàn bà từ trong bếp chạy ra, mặt cắt không còn giọt máu khi chứng kiến cảnh tượng trước mắt. Bà ta vội vàng lao đến gỡ tay đám bảo tiêu nhưng lại bị đẩy ngã xuống đất.

"Ối giời ơi, giết người rồi! Các người đợi đấy, tao sẽ báo cảnh sát!" Bà ta nằm bệt dưới đất, vừa mới cầm điện thoại lên đã bị Tạ Tri Phỉ giật mất.

Tạ Tri Phỉ cúi người nhìn chằm chằm người đàn bà trước mặt. Miệng lưỡi sắc bén, đôi mắt đầy toan tính, nàng thật sự không tìm thấy một chút điểm chung nào giữa Ôn Bình Hàn và người phụ nữ này.

Trưa hôm nay qua điện thoại nàng đã nhận ra điều bất thường. Giọng nói đột ngột cắt ngang cuộc nói chuyện đó tuyệt đối không giống như gặp phải người bình thường, sau đó liên lạc mãi không được càng khiến nàng đứng ngồi không yên.

Chắc chắn là cô đã gặp chuyện gì đó nhưng lại không muốn nói với nàng.

Nàng suy đi tính lại, cuối cùng nhớ đến gia đình này. Trong nguyên tác, họ cũng từng xuất hiện, vì nợ nần chồng chất mà tìm đến quấy rối cô. Sau khi Cố Chi Chương phát hiện, anh ta không chỉ trả hết nợ mà còn sắp xếp công việc cho họ, khiến gia đình này vô cùng cảm kích.

Nhưng Tạ Tri Phỉ thì không tốt bụng như vậy.

Nếu Ôn Bình Hàn không có ý định tha thứ cho họ, vậy tại sao nàng phải ban phát lòng tốt cho những kẻ này?

Ôn Bình Hàn sinh ra ở một ngôi làng nhỏ. Vì là con gái, bị cho là không làm được việc gì, sau này lại phải gả đi nên ngay từ khi mới lọt lòng, mẹ ruột đã đem cô bán cho một cặp vợ chồng hiếm muộn ở làng bên lấy vài nghìn tệ.

Cặp vợ chồng đó đối xử với Ôn Bình Hàn cực kỳ tốt, coi như con đẻ, dù gia cảnh không khá giả nhưng có gì ngon cũng đều nhường cho cô trước. Trong lòng Ôn Bình Hàn, họ mới chính là cha mẹ ruột thịt.

Tiếc rằng ngày vui chẳng tày gang, năm cô mười một tuổi, cô được đại diện cho trường học tới thành phố tham gia thi toán học. Khi cô giành được giải thưởng, cha mẹ nuôi vì quá vui mừng đã bỏ cả việc đồng áng để lái xe máy đi đón cô.

Kết quả, trời mưa đường trơn, phanh xe bị hỏng khiến xe lao xuống vực.

Vì cha mẹ nuôi có để lại một khoản tiền tiết kiệm để cô học đại học, nên gia đình cha mẹ ruột mới lấy cớ quan hệ huyết thống để đón cô về.

Thế nhưng trong nhà đã có hai cậu con trai vốn là báu vật của cha mẹ, nên phận làm chị như cô không chỉ phải làm hết việc nhà, mà còn phải chăm sóc hai đứa em, chỉ cần chúng khóc là cô sẽ bị ăn đòn.

Đồ ngon trong nhà đều bị giấu đi cho hai đứa em, cô chưa bao giờ được mua quần áo mới, hỏi đến thì họ bảo cô hãy lấy số tiền của cha mẹ nuôi ra mà mua.

Năm học cấp ba, cậu em thứ hai đánh nhau với bạn phải nhập viện, cần một số tiền lớn, người đàn bà kia đã ép cô đưa số tiền đó ra, nếu không đừng nghĩ đến việc được đi học, còn sẽ phải đi làm kiếm tiền, vì trong nhà không có tiền nuôi người rảnh rỗi học hành.

Để được tiếp tục đi học, cô đành phải giao số tiền đó ra, nhưng vẫn lén giữ lại một ít để đảm bảo có thể tham gia kỳ thi đại học.

Khi điền nguyện vọng, cô không chọn ngành mình thích mà chỉ xem ngành nào học phí rẻ nhất, cuối cùng chọn sư phạm miễn phí, vừa học vừa làm thêm để trang trải sinh hoạt.

Vừa mới nhận tháng lương thực tập đầu tiên, người nhà họ Ôn lại tìm đến, bảo rằng cha đã qua đời, đòi tiền lo tang sự. Cô đưa một phần, nhưng họ chê ít, còn kéo đến tận trường học định làm loạn, may mà cô chặn được ở cổng trường, nếu không chuyện đã vô cùng rắc rối.

Trong cảnh tứ cố vô thân, cô đành giao hết tiền tích góp cho họ, kèm theo thỏa thuận miệng là từ nay về sau không được liên lạc nữa, chuyện trong nhà không liên quan đến cô.

Ngay sau đó cô nghỉ việc, chuyển đến thành phố khác và đổi nghề.

Nhưng gia đình này lật lọng, vẫn tìm đến thêm vài lần nữa, suýt chút nữa đã khiến Ôn Bình Hàn phát điên.

"Bà là mẹ ruột của Ôn Bình Hàn?" Tạ Tri Phỉ hỏi.

"Là tao, thì sao? Có phải nó gọi bọn mày tới không?!"

"Tính ra thì tôi tới là tìm các người. Ôn Bình Hàn nợ tiền tôi, giờ không trả được, vậy để người nhà các người trả thay đi." Tạ Tri Phỉ nhếch môi cười.

Người đàn bà ngẩn ra: "Tiền gì?"

"Cô ta vay tôi một khoản tiền lớn, hiện tại không có khả năng chi trả. Các người là người nhà thì phải gánh nợ thay thôi." Tạ Tri Phỉ lạnh lùng đáp.

"Dựa vào cái gì mà bắt chúng tao trả?! Nó nợ là chuyện của nó, liên quan gì đến bọn tao!" Người đàn bà tức hộc máu gào lên.

"Không phải các người là người nhà sao? Cô ta không trả được thì tôi chỉ có thể tìm các người."

Trong lúc nói chuyện, tiếng kêu la thảm thiết của hai gã đàn ông lại vang lên.

Người đàn bà sợ đến mức mặt không còn chút máu, liên tục xua tay: "Không không không, chúng tôi không liên quan gì đến nó cả! Nó đã sớm cắt đứt với chúng tôi rồi! Có chuyện gì các người đi mà tìm nó, đừng động vào con trai tôi!"

"Cô ta nói cắt đứt là cắt đứt sao? Làm sao tôi biết được các người có đang thông đồng với nhau không, dù sao cũng là người cùng máu mủ, các người nên giúp cô ta giải quyết nợ nần mới đúng."

"Thật mà, là thật đấy! Trước đây nó đã nói là đoạn tuyệt quan hệ mẹ con rồi, tôi cũng đồng ý rồi, không tin cô cứ đi mà hỏi nó!"

"Nhưng chính cô ta bảo tôi đến tìm các người mà."

Người đàn bà suy sụp khóc lóc: "Đừng tìm chúng tôi, chúng tôi và nó thật sự không có nửa xu quan hệ nào hết, phải làm thế nào cô mới tin hả!"

"Lời nói gió bay, trừ khi bà tự tay viết giấy cam kết đoạn tuyệt quan hệ cha mẹ con cái."

"Tôi viết thì cô sẽ không tìm chúng tôi phiền phức nữa chứ?"

"Đương nhiên, oan có đầu nợ có chủ, chỉ cần các người không còn quan hệ gì với cô ta, nợ của cô ta tôi sẽ chỉ đòi mình cô ta." Tạ Tri Phỉ khẳng định.

"Viết, tôi viết ngay đây! Cô bảo họ dừng tay trước đi!"

Tạ Tri Phỉ đưa tay ra hiệu, đám bảo tiêu lập tức thu tay đứng sang một bên, ngoan ngoãn chờ lệnh.

Người đàn bà lật đật bò dậy từ dưới đất. Lúc này, một người phụ nữ giỏi giang tiến lại gần đưa giấy bút cho bà ta: "Viết theo tôi đọc."

Bà ta run run rẩy rẩy viết xong tờ giấy cam kết đoạn tuyệt quan hệ, rồi ngẩng đầu nhìn người phụ nữ kia.

"Điểm chỉ vào đây." Phương Ninh Xu đặt mạnh hộp mực xuống trước mặt bà ta.

Sau khi bà ta lăn tay xong, Phương Ninh Xu kiểm tra kỹ lưỡng rồi gật đầu với Tạ Tri Phỉ.

Tạ Tri Phỉ tiến về phía hai gã đàn ông đang nằm r*n r* dưới đất, dùng chân đá vào cẳng chân họ: "Ai là Ôn Bình Quý?"

"Cô lại muốn làm gì nữa? Tôi đã ký hiệp nghị rồi mà! Các người đi mà tìm Ôn Bình Hàn ấy!" Người đàn bà rít lên.

"Tôi cho phép bà lên tiếng à?" Tạ Tri Phỉ quay lại trừng mắt nhìn.

Người đàn bà há hốc mồm, không dám hé răng thêm nửa lời.

"Ai là Ôn Bình Quý?" Tạ Tri Phỉ lặp lại lần nữa.

"Là... là tôi." Gã đàn ông nồng nặc mùi rượu lết người trên mặt đất.

"Khéo thật, sao anh cũng nợ tiền tôi thế này?" Tạ Tri Phỉ mỉm cười.

"Cô nói cái gì? Tôi còn không biết cô là ai, sao lại nợ tiền cô được!" Ôn Bình Quý kinh ngạc thốt lên.

Tạ Tri Phỉ lấy tập hồ sơ nợ ra đưa trước mặt gã: "Nhìn cho kỹ, chủ nợ cũ của anh đã chuyển nhượng khoản nợ này cho tôi. Từ giờ trở đi, tôi là chủ nợ mới của anh, sau này cứ trả tiền cho tôi là được."

Ôn Bình Quý đọc xong bản thỏa thuận, nhìn nàng đầy vẻ không tin nổi: "Cô... cô muốn làm gì?"

"Chỉ là muốn anh làm quen với chủ nợ mới thôi mà." Tạ Tri Phỉ mỉm cười, vươn tay bóp nhẹ vào vai gã, khiến gã đau đớn thống khổ kêu lên.

"Ôi chao, sao mọi người lại ra tay nặng thế này?" Tạ Tri Phỉ cười híp mắt nhìn đám người của mình, rồi mới nói tiếp: "Thế này đi, nể tình các anh bị thương, tôi có thể giảm lãi suất xuống một chút."

Cả ba mẹ con nghe vậy thì tinh thần chấn động, có chút không dám tin. Ôn Bình Quý khó khăn hỏi: "Giảm xuống bao nhiêu?"

"Tính theo mức 5% thôi, cho phép trả góp, mỗi tháng chuyển vào thẻ này 3000, chỉ được trả nhiều hơn chứ không được thiếu." Tạ Tri Phỉ ném một chiếc thẻ ngân hàng xuống trước mặt họ.

"Lời này là thật chứ?!" Ôn Bình Quý vội vàng chộp lấy chiếc thẻ.

"Tất nhiên, nhưng còn tùy vào thái độ của các người. Nếu không chuyển tiền đúng hạn, tôi sẽ đến đây tìm. Hoặc là hôm nào tâm trạng tôi không vui, tôi cũng sẽ đến tìm các người 'chơi' một chút." Tạ Tri Phỉ nhếch mép.

Ôn Bình Quý rùng mình, vội vàng đồng ý: "Vâng, vâng, cứ theo ý cô, chúng tôi nhất định sẽ chuyển tiền đúng hạn!"

Người đàn bà ngây ra một lúc, rồi như nghĩ ra điều gì, bà ta lại trưng ra bộ mặt tươi cười với Tạ Tri Phỉ.

Tạ Tri Phỉ cảm thấy vô cùng buồn nôn, nàng dẫn người rời đi ngay lập tức. Sau khi lên xe, nàng hỏi: "Có thuốc lá không?"

"Không phải cô không hút thuốc sao?" Phương Ninh Xu hỏi.

"Xì, thôi bỏ đi, cô đi thanh toán tiền thù lao cho mấy người kia đi."

Phương Ninh Xu quay đi trả tiền cho đám bảo tiêu được thuê tới, sau đó mới quay lại xe.

Khi xe đến khu chung cư của Ôn Bình Hàn, Tạ Tri Phỉ đưa tờ giấy cam kết đoạn tuyệt quan hệ cho Phương Ninh Xu: "Cô đưa cái này cho Vương Oản, bảo cô ấy tìm lý do nói là đã dàn xếp xong xuôi, rồi bảo chị ấy ký tên điểm chỉ vào đây. Từ giờ về sau, chị ấy sẽ thực sự không còn liên quan gì đến gia đình đó nữa."

"Việc cô trả nợ thay cho Ôn Bình Quý cũng không cần nói cho cô ấy biết sao?"

"Cái gì mà trả nợ thay, đó gọi là chuyển nhượng nợ. Ôn Bình Quý vẫn phải trả nợ cho tôi không thiếu một xu, tôi chỉ giảm lãi suất cho hắn một chút thôi, tôi đâu phải là kẻ cho vay nặng lãi thật sự. Hơn nữa, những kẻ nghiện cờ bạc khi bị dồn vào đường cùng rất khó lường, vạn nhất hắn làm gì nguy hiểm đến tính mạng của chị ấy thì phiền phức lắm. Thà để hắn nợ tôi, cho hắn một con đường thở để lo làm ăn trả nợ, tôi cũng dễ bề giám sát." Tạ Tri Phỉ giải thích.

"Hy vọng họ hiểu được lời đe dọa ngầm của cô mà sớm rời khỏi thành phố này." Phương Ninh Xu nói.

"Hẳn là có thể, họ chạy đến đây chẳng phải là để trốn nợ sao. Bây giờ tôi là chủ nợ mới ở đây, họ chắc chắn sẽ lại muốn bỏ trốn thôi." Tạ Tri Phỉ đáp.

"Ừm, vậy cô không định lên nhà sao?"

"Thôi, đã hẹn với chị ấy ngày mai mới đến mà." Tạ Tri Phỉ mỉm cười, "Để Vương Oản ở lại chơi với chị ấy lâu hơn một chút, phân tán lực chú ý."

Sáng hôm sau, Ôn Bình Hàn phát hiện Vương Oản không có nhà, gọi điện thì đối phương bảo đang bận việc bên ngoài.

Một lát sau, Vương Oản hớt hải chạy về, mang theo một bản thỏa thuận ngoài dự đoán: "Này, cô mau ký vào đây đi."

Ôn Bình Hàn hoang mang nhìn bản thỏa thuận, kinh ngạc hỏi: "Sao cô lại có được cái này?"

"Chuyện hôm qua tôi càng nghĩ càng tức, nên sáng sớm đã ra ngoài tìm họ. Tôi tìm người đánh cho họ một trận ra trò, đánh đến khi họ phục sát đất mới thôi, rồi tiện thể bắt họ ký cái này luôn." Vương Oản kể lại.

Ôn Bình Hàn không thể tin nổi: "Bà ta cứ thế mà đồng ý ký sao?"

"Đúng, tôi lừa họ tôi là dân xã hội đen, làm họ sợ khiếp vía. Đừng thẫn thờ nữa, mau ký tên vào đi rồi giữ cho kỹ."

Ôn Bình Hàn không ngờ mọi chuyện lại được giải quyết dễ dàng như vậy, cô định hỏi thêm nhưng Vương Oản đã sốt sắng cầm tay cô giục ký tên.

"Cảm ơn cô." Ôn Bình Hàn nói.

"Haiz, cảm ơn gì chứ, thật sự không cần cảm ơn tôi đâu." Vương Oản ngượng nghịu cười, "Trưa nay chúng ta ăn gì nhỉ?"

"Lát nữa chúng ta đi mua thức ăn."

"Được."

Vương Oản cùng cô đi mua sắm, đôi mắt không ngừng liếc nhìn xung quanh, xác nhận không thấy bóng dáng gia đình kia đâu nữa mới yên tâm, nhưng đôi tay thì sắp rụng rời vì xách nặng.

"Hôm nay sao mua nhiều đồ thế này, nặng chết mất." Vương Oản xách mấy túi nilon đi lảo đảo.

Tay Ôn Bình Hàn còn xách nhiều đồ hơn, nghe vậy cô mỉm cười: "Trưa nay còn có người đến nữa."

"Ai thế?"

Hai người bước ra khỏi thang máy thì thấy một người đang đứng ở hành lang, tựa lưng vào cửa phòng, cúi đầu lướt điện thoại.

"Tạ Tri Phỉ? Cô về nhanh vậy sao?" Vương Oản vừa dứt lời, người bên cạnh cô đã nhanh chóng chạy tới.

Tạ Tri Phỉ ngẩng đầu, lập tức vươn tay ôm chầm lấy Ôn Bình Hàn, gương mặt rạng rỡ nụ cười: "Chị ơi, em đến chúc Tết chị nè."

"Ừm." Ôn Bình Hàn buông túi đồ xuống, hai tay vòng qua ôm lấy lưng nàng. Ngửi mùi hương quen thuộc trên người nàng, trái tim cô bỗng chốc trở nên bình yên lạ thường, khóe môi khẽ cong lên: "Chúc mừng năm mới."

Vương Oản đi tới, nhìn trái nhìn phải một hồi rồi bực bội nói: "Hai người còn định ôm nhau đến bao giờ? Mau mở cửa đi chứ, nặng chết tôi rồi!"

Ôn Bình Hàn lúc này mới buông tay, mở cửa cho hai người vào nhà. Vương Oản vội vàng quăng đồ xuống, như thể bị vắt kiệt sức lực, cô ngã vật xuống sofa, thở dài một tiếng thật to.

Thấy vậy, Tạ Tri Phỉ quay sang nói với Ôn Bình Hàn: "Thật hâm mộ sự phóng khoáng tùy ý của cô ấy, có thể thản nhiên nằm ườn ở nhà người khác rồi thở dài như cái loa phóng thanh vậy, em thì không làm được thế đâu ~"

Ôn Bình Hàn buồn cười, xách nguyên liệu vào bếp.

Vương Oản lập tức bật dậy khỏi sofa, nghiến răng cảnh cáo Tạ Tri Phỉ bằng giọng nhỏ xíu: "Nếu không phải nể tình cô lập công lớn, tôi không tẩn cho cô một trận mới lạ đấy."

"Cái gì? Cô muốn đánh tôi sao? Tôi cũng không biết mình đắc tội cô ở đâu, nếu có chỗ nào không phải, tôi xin lỗi cô, cô đừng giận mà ~" Tạ Tri Phỉ cố tình lên giọng.

Ôn Bình Hàn từ trong bếp ló đầu ra: "Đánh ai cơ?"

Vương Oản: "...... Không, tôi đùa với cô ấy tí thôi mà, hì hì." 

truyen full, truyenfull, truyenfullvn, truyenfulllive

truyenfull,truyenfull vn