Nữ Phụ Trà Xanh Hôm Nay Cũng Đang Kinh Doanh

Chương 81

Chương 81

Tạ Tri Phỉ kỳ thực cũng có chút khẩn trương, chỉ là bên ngoài vẫn cố duy trì vẻ trấn định để đối phương yên tâm, lại không biết Ôn Bình Hàn sớm đã nhìn thấu tâm tư nàng.

"A Phỉ."

"Dạ?"

"Chúc mừng năm mới." Ánh mắt Ôn Bình Hàn đong đầy tình ý, cô dịu dàng ngậm lấy cánh môi nàng.

"Chị yêu em." Cô khẽ nói.

Tạ Tri Phỉ hoàn toàn thả lỏng, nàng biết chị sẽ dùng tình yêu bao bọc lấy mình, khoan dung tiếp nhận mọi sự l* m*ng của nàng.

Bốn phía tĩnh lặng như tờ, Ôn Bình Hàn cắn chặt răng, chỉ để lọt ra vài tiếng r*n r* nhỏ vụn. Hốc mắt cô ngày càng ướt át, cuối cùng vào một khoảnh khắc nào đó đã không kìm được mà bật khóc, Tạ Tri Phỉ cúi đầu hôn lên những giọt lệ ấy.

"Em cũng yêu chị, Ôn Bình Hàn."

Ở thế giới này, cuối cùng nàng cũng đã tìm thấy ý nghĩa của sự tồn tại.

Khi tia sáng đầu tiên của buổi sớm mai len lỏi vào phòng, Tạ Tri Phỉ hôn nhẹ lên trán Ôn Bình Hàn rồi cẩn thận rời giường. Vừa rón rén chuồn ra khỏi cửa, nàng đã thấy Trương Trường Sanh mở cửa phòng, hai người chạm mặt nhau ngay giữa hành lang.

Sống lưng nàng cứng đờ, nhưng vẫn cố nở nụ cười tươi roi rói khi đi ngang qua Trương Trường Sanh, giả vờ tự nhiên chào hỏi: "Cô dậy sớm vậy sao?"

"Ừ, dậy sớm ngủ sớm tốt cho sức khỏe." Trương Trường Sanh đáp.

"Cái đó... hình như chị Bình Hàn thấy trong người không khỏe, nên tôi sang xem thử." Tạ Tri Phỉ xấu hổ giải thích.

"Ừ."

"?" Thế mà cũng tin sao?

Tạ Tri Phỉ cười ngại ngùng, nhanh chóng tìm một cái cớ để chạy biến về phòng mình.

Lúc này, một cánh cửa khác mở ra, Vương Oản vừa dụi mắt vừa bước ra ngoài. Khi tới trước cửa phòng Ôn Bình Hàn, theo bản năng, cô định gõ cửa phòng nhưng đã bị Trương Trường Sanh ngăn lại.

"Có việc gì tìm cô ấy sao?"

"Hả?" Vương Oản ngáp một cái mới nói, "Tối qua cô ấy bảo muốn dậy sớm, tôi còn đặc biệt đặt báo thức để gọi cô ấy dậy nè."

"Cơ thể cô ấy không được khỏe, đừng gọi nữa, cô cũng về ngủ tiếp đi."

"Không khỏe sao? Thế chẳng phải càng nên vào xem sao?"

Vương Oản định nắm lấy tay nắm cửa để đẩy vào.

"Đừng..." Trương Trường Sanh giữ tay cô lại, suy nghĩ một lát rồi nói: "Bị cảm, sợ lây cho chúng ta nên không cho ai vào phòng đâu."

"Thế cô ấy uống thuốc chưa?"

"Uống rồi."

"Được rồi, vậy tôi đi ngủ tiếp đây."

Vương Oản kéo lê thân thể mệt mỏi về phòng ngủ bù.

Hơn 8 giờ sáng, mọi người mới lục tục ngủ dậy rồi ngồi quanh bàn ăn chờ bữa sáng.

"Tạ Tri Phỉ đâu rồi?" Vương Oản nhìn một vòng, phát hiện còn thiếu hai người.

"Để tớ đi xem, mọi người đều dậy cả rồi, xem cậu ấy còn mặt mũi nào mà ngủ nướng."

Triệu Tiêu Tĩnh đứng dậy định đi tìm Tạ Tri Phỉ nhưng không thấy người trong phòng. Đầu óc xoay chuyển, cô liền chạy sang phòng Ôn Bình Hàn xem thử.

Quả nhiên, còn chưa tới cửa đã nghe thấy tiếng Tạ Tri Phỉ lầm rầm bên trong. Cô gõ cửa: "Sắp ăn sáng rồi, hai người còn lề mề cái gì đấy?"

"Tới đây!" Tạ Tri Phỉ hét vọng ra. Quay đầu lại, nàng liền cười hì hì nằm bò lên giường, nhìn Ôn Bình Hàn cười ngốc nghếch: "Chị tỉnh chưa? Hay là ngủ thêm chút nữa đi, em sẽ bảo với mọi người là chị không khỏe."

Ôn Bình Hàn vẫn còn mơ màng nhìn trần nhà một lúc rồi quyết định ngồi dậy. Nhiều người đang đợi như vậy, huống hồ sau bữa sáng cha con nhà họ Tạ còn phải đi thăm bà ngoại, không thể làm chậm trễ hành trình của họ được.

Cô đưa tay lên, Tạ Tri Phỉ lập tức hỗ trợ kéo cô dậy, sau đó giữ mặt cô bẹp bẹp hôn lấy hôn để không ngừng nghỉ.

Cơn mệt rã rời của Ôn Bình Hàn hoàn toàn tan biến bởi nụ cười: "Được rồi, thế này thì khỏi cần rửa mặt luôn quá."

Tạ Tri Phỉ cười không buông tay, cứ rúc vào lòng cô nũng nịu: "Ư hư hư, em không muốn xa chị đâu. Hay là hôm nay chị cùng em về nhà bà ngoại chơi đi."

"Thế sao mà được, đến đó họ hàng sẽ hỏi chị là ai mất, chị chưa muốn ứng phó với nhiều người như vậy đâu... Chẳng phải ngày mai em đã về rồi sao?"

Ôn Bình Hàn nâng mặt nàng lên, đôi mắt chan chứa tình cảm mỉm cười: "Ngày mai chị ở nhà làm món ngon chờ em, về sớm một chút nhé."

"Thật sao ạ? Vậy sáng mai em sẽ về ngay!" Tạ Tri Phỉ lại tràn đầy mong đợi.

"Dậy chưa đấy?" Triệu Tiêu Tĩnh lại gõ cửa, "Nhanh lên, chú Tạ xuống lầu rồi kìa."

"Xong ngay đây." Ôn Bình Hàn vội đẩy Tạ Tri Phỉ ra, nhanh chóng xuống giường thay quần áo.

Tạ Tri Phỉ nằm bò trên giường, nhìn những dấu vết ám muội lưu lại trên người cô mà không nhịn được cười trộm.

Khi hai người xuống lầu, Tạ Hoành Húc hỏi: "Nghe nói Tiểu Ôn không được khỏe à?"

"Đúng ạ!" Tạ Tri Phỉ đáp lời thay cô.

"Vậy để chú gọi bác sĩ đến xem sao nhé." Tạ Hoành Húc quan tâm nói.

"Không cần, không cần phiền toái vậy đâu. Tết nhất thế này cứ để bác sĩ được ở nhà đoàn viên đi ạ." Tạ Tri Phỉ vội vàng ngăn cản.

"Ba đang nói chuyện với Tiểu Ôn mà, con cứ nhảy vào họng người ta thế? Cô ấy là bạn con hay bạn ba, ai đời thấy bạn ốm mà lại cứ ngăn không cho tìm bác sĩ thế kia?" Tạ Hoành Húc nói.

Ôn Bình Hàn cười nói: "Chú Tạ, thật sự không cần phiền vậy đâu ạ, giờ cháu thấy đỡ nhiều rồi. Lát nữa về nhà cháu sẽ ghé bệnh viện kiểm tra sau."

"Vậy cũng được, mau ngồi xuống ăn sáng đi, quẩy sắp nguội cả rồi." Tạ Hoành Húc nói.

"Dạ." Ôn Bình Hàn ngồi xuống cạnh Tạ Tri Phỉ. Khi cô cầm quẩy lên ăn, chiếc nhẫn trên tay liền lộ ra.

"Ơ, hai người mua chiếc nhẫn này từ bao giờ thế?"

Vương Oản tinh mắt nhận ra ngay. Đây là mẫu giới hạn của một thương hiệu xa xỉ. Tạ Tri Phỉ mua thì không nói, chứ Ôn Bình Hàn thuộc tầng lớp làm công ăn lương, nhìn không giống người sẽ vung tay quá trán như vậy.

Ôn Bình Hàn sững người. Trong lúc Tạ Tri Phỉ đang vắt óc tìm lý do thì Triệu Tiêu Tĩnh đã lên tiếng: "Tôi tặng hai cậu ấy đấy."

"Thật á?!" Vương Oản kinh ngạc nhìn cô, "Cô hào phóng vậy sao?"

"Ừ thì chị em tốt mà, tặng chút quà không phải là chuyện bình thường sao?" Triệu Tiêu Tĩnh thản nhiên nói.

Tạ Tri Phỉ ném cho cô một ánh mắt đầy vẻ tán thưởng.

"Thế tôi có phải chị em tốt của cô không?" Vương Oản lập tức mắt lấp lánh.

"Cũng tính là vậy đi, nhưng giờ tôi hết tiền rồi, cô biết là ba mẹ khóa thẻ của tôi mà. Đợi sau này tôi kiếm được khoản tiền lớn, nhất định sẽ tặng cô cái còn quý hơn thế này!" Triệu Tiêu Tĩnh bắt đầu nướng bánh vẽ.

"Oa, tôi bắt đầu mong đợi rồi đấy. Thế tôi cũng phải kiếm thật nhiều tiền để tặng lại cô." Vương Oản hùng tâm tráng khí nói.

Hai người nắm tay nhau cùng cổ vũ.

Phương Ninh Xu và Trương Trường Sanh đều nhìn không nổi nữa, chỉ biết cúi đầu uống sữa đậu nành cười thầm.

Ôn Bình Hàn và Tạ Tri Phỉ nhìn nhau mỉm cười.

Vì sáng nay phải ra ngoài nên Tạ Hoành Húc hỏi thăm dự định tiếp theo của mọi người.

Triệu Tiêu Tĩnh bảo: "Cháu phải về nhà lộ diện một cái để chứng minh mình vẫn còn sống."

Trương Trường Sanh nói: "Lát nữa cháu sẽ đi thẳng sang nhà ông ngoại, không qua nhà họ Cố nữa. Vương Oản, lúc về cô nói giúp tôi một tiếng với bác gái nhé."

Vương Oản gật đầu: "Được, nhưng tôi vẫn chưa muốn về ngay đâu."

Ôn Bình Hàn nói: "Tôi cũng về nhà."

Mắt Vương Oản sáng lên: "Lát nữa tôi sang chỗ cô chơi một lát được không?"

Ôn Bình Hàn nghĩ ngợi rồi đồng ý: "Được chứ, nếu cô thấy chán thì cứ qua."

"Dạ vâng."

Tìm được nơi để đi, Vương Oản mãn nguyện ăn thêm một quả trứng ốp la.

Tạ Tri Phỉ ủy khuất: "Em cũng muốn đi..."

"Hôm khác đi, hôm nay con phải cùng ba về nhà bà ngoại chúc Tết." Tạ Hoành Húc nhắc nhở.

"Hu hu."

Sau khi ăn xong, Tạ Hoành Húc về phòng chuẩn bị quà cáp, dưới lầu chỉ còn lại mấy người trẻ tuổi.

Triệu Tiêu Tĩnh chưa đến phút cuối thì chưa muốn đi, cứ nán lại được lúc nào hay lúc ấy. Ôn Bình Hàn cũng vậy, Vương Oản muốn sang nhà cô chơi nên cũng đang nằm liệt trên sô pha. Trương Trường Sanh thì đợi tài xế nhà ông ngoại đến đón, người duy nhất rời đi dứt khoát chính là Phương Ninh Xu.

Triệu Tiêu Tĩnh ngồi không cũng chán, đôi mắt đảo liên hồi, bỗng nhiên xán lại gần Tạ Tri Phỉ, khều nhẹ chiếc khăn quàng cổ của nàng ra, quả nhiên thấy một vết đỏ nhỏ xíu.

"Trời ạ, Ôn Bình Hàn đỉnh thật đấy!" Triệu Tiêu Tĩnh chấn kinh, quay đầu nhìn cô rồi giơ ngón tay cái đầy vẻ ưu nhã.

Ôn Bình Hàn: "......"

Vương Oản ngẩng đầu: "Cái gì đỉnh cơ?"

Triệu Tiêu Tĩnh không trả lời, chỉ nháy mắt ra hiệu với Tạ Tri Phỉ, vẻ mặt cười xấu xa: "A Phỉ, cậu không được rồi."

Tạ Tri Phỉ đáp: "Cậu biết cái rắm gì."

Vương Oản truy vấn: "Cái gì không được? Hai người đang nói gì thế?"

"Tớ có gì mà không biết, sao cậu biết là tớ không biết? Tớ biết còn nhiều hơn cậu biết ấy chứ, tớ chỉ sợ cậu không biết thôi." Triệu Tiêu Tĩnh hừ cười.

Vương Oản: "Cái gì mà biết với không biết???"

Tạ Tri Phỉ: "Còn âm dương quái khí nữa là tớ kể cho Lệ Phong nghe mớ tình sử mà cậu giấu nhẹm đi đấy."

"Lớn mật! Cậu không sợ tớ tung hết tình sử chấn động của cậu ra à?"

"Chị ấy biết hết từ lâu rồi."

"Nhưng có vài chuyện chính cậu còn chẳng nhớ đâu! Hắc hắc, có muốn tớ giúp cậu hồi tưởng lại mấy cái tâm sự hèn mọn hồi trước không?"

"Đáng ghét, làm gì có chuyện đó!" Tạ Tri Phỉ vội vàng bịt miệng cô lại, hai người nhào vào nhau đùa giỡn trên sô pha.

"Mọi người rốt cuộc đang nói cái gì vậy! Chỉ một giây thôi mà tôi đã không theo kịp chủ đề rồi?!" Vương Oản phát cáu.

Trương Trường Sanh ấn vai cô xuống, đưa cho cô một cuốn sách: "Lúc bực bội thì đọc sách đi, cho tâm tĩnh lại."

"Không tĩnh nổi đâu, tôi tò mò chết đi được, hình như là scandal gì đó chấn động lắm!"

Máu hóng hớt của Vương Oản đã bùng cháy dữ dội, cô quay sang hỏi: "Ôn Bình Hàn, cô có hiểu hai người họ đang nói gì không?"

Hiểu, nhưng không muốn hiểu.

"Đi thôi, chúng ta cũng về thôi." Ôn Bình Hàn nói.

Tạ Tri Phỉ đang đùa nghịch lập tức dừng tay: "Về nhanh vậy sao chị?"

"Ừ, em qua đây một lát, chị có chuyện muốn nói."

"Dạ."

Tạ Tri Phỉ đưa cô về phòng, vừa đóng cửa lại đã lập tức cúi đầu hôn tới tấp.

Hồi lâu sau, hai người mới lưu luyến tách ra. Tạ Tri Phỉ nắm lấy tay cô đung đưa không ngừng: "Chị ơi, chị muốn nói gì với em vậy?"

"Bà ngoại em mừng thọ, chắc là sẽ có nhiều họ hàng đến lắm đúng không?" Ôn Bình Hàn hỏi.

"Dạ đúng."

"Vậy phần lớn là sẽ có người khuyên em yêu đương kết hôn, hoặc giới thiệu đối tượng xem mắt cho em, em tuyệt đối không được đồng ý đâu đấy." Ôn Bình Hàn dặn dò.

"Dạ, em nhất định không đồng ý!" Tạ Tri Phỉ gật đầu như bổ củi.

"Nếu có người đàn ông lạ mặt nào xin phương thức liên lạc cũng không được cho, ngoại trừ vì công việc."

"Không vấn đề gì ạ, em tuyệt đối không cho gã đàn ông nào lại gần mình đâu!"

"Ừm."

Khóe miệng Ôn Bình Hàn khẽ cong lên, ánh mắt cũng trở nên dịu dàng. Cô ngẩng đầu hôn nhẹ lên môi nàng: "Chị sẽ nhớ em lắm."

"Em cũng vậy, giờ em đã bắt đầu nhớ chị rồi đây, chỉ muốn vo tròn chị lại rồi nhét vào túi mang đi thôi." Tạ Tri Phỉ khóc chít chít nói.

"A Phỉ, A Phỉ chạy đâu rồi?" Tiếng Tạ Hoành Húc vang lên ngoài cửa.

"Con đây ạ."

Tạ Tri Phỉ mở cửa, vội vàng hấp tấp chạy ra, không cẩn thận trẹo chân một cái. May mà Tạ Hoành Húc đang đứng ngay cửa nên đỡ kịp.

Vừa đứng vững, nàng lập tức gạt tay ông ra, quay đầu nói với Ôn Bình Hàn: "Chị ơi, xin lỗi chị, là tại em đứng không vững, ba chỉ đỡ em một cái thôi, chị đừng hiểu lầm nha~"

Ôn Bình Hàn: "......" Cũng chẳng đến mức hiểu lầm đâu :)

"Hiểu lầm cái gì?" Tạ Hoành Húc nghi hoặc hỏi.

"Không nói cho ba biết đâu, tìm con có việc gì ạ?"

"Con có nhớ mấy củ nhân sâm để ở đâu không?"

"Con không nhớ."

"Cái đứa nhỏ này, trí nhớ kiểu gì không biết." Tạ Hoành Húc lải nhải xong, thoáng thấy Ôn Bình Hàn trong phòng Tạ Tri Phỉ, liền cười nói: "Tiểu Ôn à, cháu có uống rượu không? Để chú lấy cho mỗi đứa một bình rượu ngon mang về dùng thử."

Nói xong, ông liền xoay người xuống lầu chọn rượu cho mọi người.

"Ba em thật là, cứ thấy mỹ nữ là đòi tặng rượu ngon, chẳng bù cho em, em chả bao giờ thế đâu~"

Ôn Bình Hàn: "......"

Editor: A Phỉ trà riết thành nghiện rồi :))))

truyen full, truyenfull, truyenfullvn, truyenfulllive

truyenfull,truyenfull vn