Chương 80
Hòa cùng âm thanh rộn rã của chương trình Xuân Vãn, mọi người quây quần bên nhau tận hưởng bữa cơm tất niên vui vẻ.
"Nào nào, tớ đề nghị cả nhà cùng nâng ly, chúc mọi người mỗi ngày đều vui vẻ!" Tạ Tri Phỉ lên tiếng.
Triệu Tiêu Tĩnh: "Phát tài phát lộc!"
Vương Oản: "Tốt nghiệp thuận lợi!"
Trương Trường Sanh: "Sức khỏe dồi dào."
Phương Ninh Xu: "Công việc suôn sẻ."
Ôn Bình Hàn: "Hạnh phúc an khang."
Tạ Hoành Húc cười ha hả chung vui: "Chúc các cháu đều được như ý nguyện."
Tiếng ly chạm nhau lanh lảnh, mọi người vui vẻ uống hớp rượu đầu tiên, sau đó bắt đầu dùng bữa trong không khí vô cùng náo nhiệt.
Trái ngược với cảnh tượng ấy, Cố gia lại có vẻ quá đỗi quạnh quẽ. Mẹ Cố ngồi trong phòng khách rộng thênh thang, gọi điện cho Cố Chi Chương mãi mà không có người nhấc máy.
"Thưa phu nhân, thức ăn sắp nguội cả rồi, bà mau ra dùng một chút đi ạ." Bảo mẫu khuyên nhủ.
Mẹ Cố nhìn sang ánh mắt thê lương: "Tại sao bọn họ đều không về? Ta làm vậy chẳng phải đều vì muốn tốt cho chúng sao, thế mà đứa nào đứa nấy đều oán trách ta?"
Bảo mẫu cũng chẳng biết nói gì hơn, chỉ đành cười cười bất lực.
"Không ăn nữa." Mẹ Cố xua tay, đứng dậy đi thẳng về phòng ngủ.
***
Sau bữa cơm, người thì xem Xuân Vãn, người thì chơi mạt chược, ngôi nhà hiếm khi náo nhiệt đến thế. Tạ Hoành Húc ngồi lỳ bên bàn bài không rời, thắng cũng vui mà thua cũng chẳng buồn. Ôn Bình Hàn không thể tiếp mọi người chơi lớn được như vậy, liền dọn một chiếc ghế nhỏ, cùng với Tạ Tri Phỉ, ngồi ở hai bên sườn Tạ Hoành Húc để xem bài, sẵn tiện học hỏi kinh nghiệm.
Lúc này, Tạ Tri Phỉ vòng tay qua sau ghế của cha mình, khẽ nắm lấy tay cô. Ôn Bình Hàn quay đầu lại, khóe môi khẽ cong lên. Trương Trường Sanh ngồi đối diện thấy cảnh đó, lập tức cúi gầm mặt nhìn bài.
Đánh được một lúc, Tạ Hoành Húc bất ngờ có điện thoại nên nhường chỗ cho Tạ Tri Phỉ. Ôn Bình Hàn nhìn nhìn, ánh mắt bất giác rời khỏi xấp bài trên tay nàng mà chuyển sang nhìn góc nghiêng khuôn mặt ấy. Tạ Tri Phỉ vừa bốc được một xấp bài đẹp nên đôi môi hơi vểnh lên, đôi mắt lấp lánh ý cười, đến cả hàng lông mi cũng như đang nhảy múa sinh động.
Ôn Bình Hàn vô thức nhìn đến ngây ngốc.
Vương Oản ngồi cạnh liếc mắt nhìn quanh, thấy cô nhìn chằm chằm Tạ Tri Phỉ phát ngốc, cũng tò mò nhìn theo.
Triệu Tiêu Tĩnh vừa quay đầu lại, thấy tình hình hai người như vậy, cũng tò mò nhìn chằm chằm Tạ Tri Phỉ.
Trương Trường Sanh cũng đầy nghi hoặc nhìn qua.
Tạ Tri Phỉ nhìn xấp bài trong tay đắc ý hừ hừ, vừa cao hứng ngẩng đầu lên đã thấy tất cả mọi người đang nhìn mình chằm chằm, liền ngẩn ra: "Nhìn cái gì mà nhìn, mau đánh bài đi chứ, xem ta sắp đánh cho các ngươi thua nước mũi chảy ròng ròng đây!"
Sau khi thắng một đống lớn, Tạ Tri Phỉ nhường vị trí lại cho Ôn Bình Hàn, vỗ vỗ xấp tiền mặt trước mặt: "Tới đây chị, luyện tập kỹ thuật chút đi, 'lấy mỡ nó rán nó' mà."
Ôn Bình Hàn mỉm cười, thực sự bắt tay vào chơi. Chẳng bao lâu sau, cô nhận ra Tạ Tri Phỉ không còn ở bên cạnh, liền quay đầu tìm kiếm khắp nơi.
"Đi vệ sinh rồi." Triệu Tiêu Tĩnh thì thầm, "Mới rời mắt một chút đã cuống cuồng lên thế à?"
"Ừm." Ôn Bình Hàn hào phóng thừa nhận.
Triệu Tiêu Tĩnh cảm thấy răng mình như sắp rụng vì chua, không ngờ hai người này yêu đương vào lại "sến" như vậy!
"Sắp 12 giờ rồi, nào, chú tặng các cháu một món quà." Tạ Hoành Húc hô lớn.
Mọi người tò mò đi theo ông, ông vung tay lên, đem mọi người ra đình viện, nơi đã bày sẵn một dãy pháo hoa ống, và một ít pháo bông cầm tay.
"Có ai dám châm lửa không?" Tạ Hoành Húc cười hỏi.
"Để con!" Tạ Tri Phỉ dũng cảm cầm lấy bật lửa, châm ngòi pháo hoa đặt dưới đất rồi lập tức quay người chạy biến.
Pháo hoa bừng sáng phía sau, Ôn Bình Hàn nhìn nàng chạy từ màn pháo rực rỡ đến trước mặt mình, cả hai cùng lúc vươn tay ôm chặt lấy đối phương.
"Cái thứ này mà cũng làm cậu sợ đến thế à?" Triệu Tiêu Tĩnh khinh bỉ nói.
Những người khác cười rộ lên.
Tạ Tri Phỉ cười quay đầu lại nhìn pháo hoa đang nở rộ, rồi lại xoay người nhìn Ôn Bình Hàn chăm chú, nàng chìm đắm trong ánh mắt ôn nhu ấy, suýt chút nữa đã không kiềm lòng được mà hôn xuống.
"Vẫn là để ta làm cho." Tạ Hoành Húc lấy bật lửa từ tay nàng, đi châm những ống pháo còn lại.
Pháo hoa vút bay lên trời cao, nổ tung rực rỡ.
Mọi người đồng loạt ngẩng đầu, gương mặt ai nấy đều rạng rỡ nụ cười.
Lúc này, tranh thủ khi mọi người không chú ý, Ôn Bình Hàn nhanh chóng hôn nhẹ lên má Tạ Tri Phỉ một cái. Tạ Tri Phỉ sửng sốt, mỉm cười nhìn cô, rồi cũng đáp lại bằng một nụ hôn lên má. Đúng lúc đó Tạ Hoành Húc quay đầu lại, bắt gặp cảnh này liền lộ vẻ nghi hoặc.
Thấy thế, Triệu Tiêu Tĩnh thầm kêu không ổn, phi thân từ bên kia lại, "chụt" một cái rõ kêu lên má Tạ Tri Phỉ.
Tạ Hoành Húc: "??"
Triệu Tiêu Tĩnh cuống cuồng chạy đi hôn lên mặt tất cả những cô gái còn lại một lượt.
Mọi người: "???"
"Làm gì thế? Tớ bày tỏ tình yêu thương với mọi người không được sao?" Triệu Tiêu Tĩnh vừa thở hổn hển vừa chống nạnh.
Tạ Hoành Húc cười vui vẻ: "Tiêu Tĩnh thật là người tùy tính."
Tạ Tri Phỉ thầm giơ ngón tay cái với bạn mình, Ôn Bình Hàn thì mím môi cười trộm. Trương Trường Sanh và Phương Ninh Xu nhìn thấu mà không nói, chỉ có Vương Oản, đơn thuần là sợ ngây người.
"Vậy tôi cũng bày tỏ một chút nhé?" Vương Oản chu môi định thơm mọi người, khiến cả đám tản ra chạy loạn.
"Ơ! Mọi người không nể mặt gì cả! Tôi nhất định phải thơm được các cô mới thôi!" Vương Oản đuổi theo, sân viện lập tức náo nhiệt tột cùng.
Tạ Hoành Húc cười nhìn đám trẻ chạy nhảy khắp sân, đặc biệt là con gái ông, nụ cười trên môi chưa bao giờ tắt, tay vẫn luôn nắm chặt tay Ôn Bình Hàn. Khi hai người trốn sau một gốc cây, Tạ Tri Phỉ còn đột ngột hôn Ôn Bình Hàn thêm một cái nữa.
"Ha ha, bọn trẻ bây giờ thật là nhiệt tình quá." Tạ Hoành Húc cảm khái nói.
Tiếng chuông năm mới vang lên lúc nào không hay. Đến khi mọi người chơi mệt thì đã là 12 rưỡi sáng. Tạ Hoành Húc lì xì cho mỗi người một phong bao lớn, nhận lại vô số lời cảm ơn và tán dương. Sau đó ai về phòng nấy để tắm rửa nghỉ ngơi, phòng ốc đều đã được ông sắp xếp riêng biệt cho mỗi người.
Khi cả căn biệt thự đã chìm vào bóng tối, một cánh cửa phòng khẽ mở, một bóng người lén lút băng qua hành lang, chui tọt vào một căn phòng khác.
"Ai đó?" Ôn Bình Hàn giật mình trong bóng tối, bật đèn lên mới thấy là Tạ Tri Phỉ, dở khóc dở cười hỏi: "Em làm gì thế?"
Tạ Tri Phỉ cười hì hì, đi đến bên giường cô, lấy ra một chiếc hộp từ trong túi: "Quà năm mới cho chị."
"Là cái gì vậy?" Ôn Bình Hàn tò mò đón lấy, trên hộp còn dán một tờ giấy khen nhỏ ghi một dòng chữ: —— Chúc mừng Ôn Bình Hàn đạt giải thưởng "Sự lựa chọn cá nhân tốt nhất năm" của Tạ Tri Phỉ.
"Lúc ngồi vòng quay mặt trời em đã hứa rồi, cuối năm sẽ trao giải này cho chị." Tạ Tri Phỉ nhếch miệng cười.
Ôn Bình Hàn nhớ lại cảnh tượng lúc đó, vì muốn giữ cô lại Tề Thịnh, đối phưogn đã nói không ít lời "mê sảng", không ngờ lại thực hiện từng cái một. Cô bật cười: "Giải thưởng này không tệ, cảm ơn sự lựa chọn của Tạ tổng, tôi nhất định sẽ tiếp tục cố gắng."
"Được, lần sau em sẽ trao cho chị giải 'Thành tựu tình lữ trọn đời'." Tạ Tri Phỉ vui vẻ nói.
Ôn Bình Hàn mở hộp ra, bên trong là một cuốn album ảnh. Mỗi tấm hình đều là cô, nhưng cô chưa bao giờ từng thấy chúng.
"Những cái này... em chụp lén khi nào vậy?" Ôn Bình Hàn cười hỏi.
"Tất nhiên là những lúc chị không để ý rồi."
Nàng ngồi xuống cạnh cô, cùng cô xem ảnh, mỗi tấm đều kể lại hoàn cảnh lúc chụp. Đây là lần đầu tiên cô nhìn thấy chính mình dưới góc nhìn của người khác.
Ôn Bình Hàn là lần đầu tiên được quan sát bản thân từ góc nhìn thứ hai,. Qua ống kính và lời kể của Tạ Tri Phỉ, cô phát hiện mình thật ra rất hay cười: lúc cười to sảng khoái, lúc mím môi cười thầm, lúc lại cười ôn hòa... Càng những trang sau, thời điểm chụp càng xa, thậm chỉ cả lúc cô còn đang cảnh giác với Tạ Tri Phỉ, thì qua ống kính, cô vẫn hiện lên vô cùng xinh đẹp.
Nếu nhiếp ảnh gia không phải ôm thái độ thưởng thức để chụp, chắc chắn không thể chụp ra những bức hình có hồn đến vậy.
Cô nghiêng đầu nhìn chăm chú khuôn mặt Tạ Tri Phỉ, ý cười trong mắt như muốn tràn ra ngoài.
"Chị mau xem tiếp đi." Tạ Tri Phỉ mong chờ nói.
Ôn Bình Hàn lật ra những trang tiếp theo, cho tới tận trang cuối cùng, là ảnh cô đang chơi bóng trên sân tennis.
Đó là lần thứ hai họ gặp nhau.
Nhưng trong ảnh, nơi chiếc vợt bóng chuẩn bị đón lấy quả cầu, lại có đính một chiếc nhẫn.
Cô kinh ngạc chạm vào chiếc nhẫn, quay đầu nhìn Tạ Tri Phỉ.
"Đẹp không?" Tạ Tri Phỉ hai tay ôm má, chờ mong hỏi.
Ôn Bình Hàn nhìn chằm chằm chiếc nhẫn, một lúc lâu sau mới gỡ nó xuống, đưa lên ngắm nghía rồi đeo vào ngón giữa. Vừa vặn vô cùng.
"Sao em biết cỡ tay chị?" Ôn Bình Hàn hỏi.
"Sờ nhiều thì biết thôi." Tạ Tri Phỉ cười hì hì, thấy ánh mắt không tin tưởng của cô, liền thành thật khai báo: "Thôi được rồi, thật ra tối qua chị ngủ sớm, em lén đo một chút. Thế nào, chị thích không?"
"Ừm." Ôn Bình Hàn đưa tay lên thưởng thức hồi lâu, bỗng nhiên nhìn vào tay nàng.
Tạ Tri Phỉ xòe tay ra, trên ngón giữa cũng đeo một chiếc y hệt: "Em cũng có nhé, nhẫn đôi đấy!"
Ôn Bình Hàn mỉm cười, đặt hai bàn tay cạnh nhau, nhìn trái ngó phải rồi lấy điện thoại chụp một tấm hình.
Một lát sau, cô khẽ thở dài: "Em làm thế này khiến món quà của tôi có vẻ hơi khó đem ra tặng rồi."
"Ha hả? Chị cũng chuẩn bị quà năm mới cho em sao?" Nàng kinh ngạc.
"Vốn định sáng mai mới đưa cho em." Ôn Bình Hàn xuống giường, lấy từ trong ba lô ra một chiếc khăn quàng cổ, "Tối qua tôi cũng đan cho em một chiếc."
Tạ Tri Phỉ ngạc nhiên: "Sao em không phát hiện ra nhỉ?"
"Tại em không chịu nổi nên ngủ quên rồi đó."
"A, em thật đáng trách!"
Nàng nhận lấy chiếc khăn. Cứ ngỡ cô chỉ thức đêm dệt cho ba mình một cái, không ngờ còn có phần của nàng, hơn nữa hoa văn này còn đẹp hơn, rõ ràng là tốn nhiều tâm sức hơn hẳn.
"Tối qua rốt cuộc mấy giờ chị mới ngủ?" Nàng hỏi.
"5 rưỡi sáng."
"Vậy chẳng phải là chị gần như không ngủ sao?" Mũi Tạ Tri Phỉ sụt sịt, nước mắt chực trào: "Em hiểu vì sao ba em lại vì cái khăn quàng cổ mà yêu đến chết đi sống lại rồi, ai mà chịu nổi sự ngọt ngào này cơ chứ, oa hu hu hu..."
"Không đến mức đó chứ?" Ôn Bình Hàn dở khóc dở cười lau nước mắt cho nàng, ôm lấy đầu nàng, nhẹ giọng dỗ dành: "Đừng khóc to quá, kẻo mọi người thức giấc bây giờ."
"Ưm..." Tạ Tri Phỉ rúc rúc vào người cô, dùng áo cô lau nước mắt, rồi ngẩng đầu hôn lên môi cô. Ôn Bình Hàn đáp lại nhiệt tình hơn bất cứ lần nào trước đây. Tạ Tri Phỉ cảm nhận được sự dao động cảm xúc trong lòng cô, trái tim cũng rung động mãnh liệt, chỉ muốn đem tất cả những gì tốt đẹp nhất trao cho người trước mặt.
Ôn Bình Hàn v**t v* gò má, mái tóc rồi đến cơ thể nàng, cảm nhận hơi ấm từ nàng. Nhưng đến thời điểm mấu chốt, cô lại có chút thẹn thùng, không biết làm thế nào cho phải.
Tạ Tri Phỉ khẽ kéo cô xuống, cười nói: "Chị ơi, hay là để em đi, em có kinh nghiệm phong phú hơn."
"Cái gì phong phú?" Ôn Bình Hàn nheo mắt hỏi.
"Kinh nghiệm... xem phim phong phú ạ, em vừa mới 'ôn bài' cấp tốc xong."
"......"
"Chị ơi, chị không tin tưởng em sao?" Tạ Tri Phỉ dùng ánh mắt vô tội, thuần khiết nhìn cô.
"......"
"Chị đừng sợ, nếu em làm gì không đúng, chị cứ bảo dừng bất cứ lúc nào nha~"
"......"
"Chị ơi, sao chị không nói gì thế? Là đang giận em bé sao?"
"Muốn làm thì làm đi, dong dong dài dài." Ôn Bình Hàn không nhịn được nữa liền lên tiếng.
Tạ Tri Phỉ như được tiêm thêm máu gà, hăng hái hẳn lên: "Chị cứ chờ mà xem!"