Nữ Phụ Trà Xanh Hôm Nay Cũng Đang Kinh Doanh

Chương 46

Chương 46

Xe dừng trước cửa Cố gia, cả ba người cùng lúc nhìn về phía Vương Oản, ánh mắt lộ rõ vẻ thúc giục.

"......"

Vương Oản không cam lòng nhìn Phương Ninh Xu: "Chị Xu, chị không thể đưa em vào trong sao?"

"Xin lỗi Vương tiểu thư, hiện tại tôi không còn là thư ký của Cố Chi Chương, hơn nữa anh ta chắc cũng chẳng muốn thấy tôi ra vào Cố gia đâu."

"Dù không còn là thư ký, chị vẫn có thể tiếp tục chơi với em mà? Sao cứ phải tuyệt tình như thế?" Vương Oản gặng hỏi.

"Xin lỗi, hiện tại đang là giờ tăng ca, tôi không muốn xen lẫn chuyện cá nhân. Nhưng nếu cô đã nhất quyết hỏi, thì câu trả lời của tôi là —— Đúng vậy."

Vương Oản nhìn chằm chằm Phương Ninh Xu hồi lâu, uất ức đến mức muốn khóc: "Em cứ tưởng... chị Xu là người tốt nhất, chị rõ ràng đối xử với em tốt nhất mà! Tại sao đột nhiên lại trở nên như thế này?!"

"Trước kia chỉ là nhu cầu công việc thôi." Phương Ninh Xu mắt nhìn thẳng phía trước, căn bản không thèm quay đầu liếc nhìn cô nàng lấy một cái.

"Này, cô đừng nói như vậy chứ, lát nữa cô bé này lại khóc nhè trên xe tôi thì biết làm sao." Tạ Tri Phỉ lên tiếng nhắc nhở Phương Ninh Xu, sau đó quay sang nói với Vương Oản: "Được rồi, mau xuống xe đi, nổ máy chờ nãy giờ tốn không ít tiền xăng đâu đấy."

Vương Oản rốt cuộc không kìm được nữa, nước mắt lã chã rơi. Cô hầm hầm mở cửa xe, đứng dưới gió lạnh mà hét lên trong tuyệt vọng: "Lấy giúp tôi cái vali với chứ!"

Cuối cùng, vẫn là tài xế xuống xe giúp cô bé lấy hành lý từ cốp sau. Vương Oản gào lên với chiếc xe: "Tôi ghét tất cả các người!"

Tạ Tri Phỉ vốn đã quen với tính khí này, không nhịn được mà bật cười: "Phương Ninh Xu, đây là lần đầu cô ta nói lời này với cô đúng không?"

Phương Ninh Xu nhìn bóng dáng mờ ảo qua gương chiếu hậu, lãnh đạm thu hồi tầm mắt: "Cô ta cũng nên trưởng thành rồi, không ai có thể mãi đi theo sau dọn dẹp đống hỗn độn cho cô ta được. Tăng ca xong rồi, tôi có thể về chưa?"

"Không vấn đề gì, cô định về đâu?"

"Không về nhà, đến công ty."

"?" Tạ Tri Phỉ buồn bực, "Xong việc rồi cô còn đến công ty làm gì?"

"Ở công ty mới thấy an lòng, luôn có việc để làm." Phương Ninh Xu đáp.

Tạ Tri Phỉ và Ôn Bình Hàn nhìn nhau, cả hai đều bị sự cuồng công việc của cô làm cho chấn động. Nàng hỏi: "Thế ngày thường nghỉ ngơi cô cũng không ở nhà sao?"

Phương Ninh Xu lắc đầu: "Nhà, chỉ là nơi để ngủ thôi."

"Thế còn đi mua sắm với bạn bè thì sao?"

"Tôi không có bạn bè. Ai cũng bận rộn, đi một đoạn rồi cũng tự tán thôi."

"Vậy cô không có gì để giải khuây à? Như đi hát, khiêu vũ, tập yoga hay đi spa?"

"Cô nhìn tôi giống người có nhàn tâm như thế sao?" Phương Ninh Xu bất lực quay đầu lại, "Mười năm qua, mỗi ngày 24 giờ tôi đều phải giữ trạng thái tỉnh táo nhất, công việc còn chưa chắc đã lo hết nữa là."

"Chà, Cố Chi Chương từng cứu mạng cô à?"

"Nếu nhất định phải nói như vậy thì cũng đúng."

"Thế thì khó trách. Vậy đi, hôm nay đừng đến công ty nữa, tụi này dẫn cô đi 'tiêu sái' một chuyến."

"Tụi này?" Ôn Bình Hàn nghi hoặc nhìn nàng, "Tôi nói muốn đi tiêu sái khi nào?"

"Vậy hôm nay chị định làm gì?" Tạ Tri Phỉ hỏi.

"Không biết."

"Thế nên mới bảo, khó khăn lắm mới có ngày cuối tuần đông đủ thế này, đi thả lỏng chút đi." Tạ Tri Phỉ lấy điện thoại ra, "Chờ tôi gọi người, Triệu Tiêu Tĩnh chắc chắn biết chỗ nào vui."

Nửa giờ sau, ba người đứng trước cửa một câu lạc bộ xa hoa. Triệu Tiêu Tĩnh từ xa đi tới, cằn nhằn: "Sao tới muộn thế, tớ chọn sẵn 'nam mô' (người mẫu nam) cho các cậu rồi đây."

Cả ba: "............"

"Rút, rút ngay!" Tạ Tri Phỉ ra lệnh, cả ba đồng loạt quay lưng.

"Đùa chút thôi mà, sao tớ có thể gọi nam mô cho các cậu thật chứ." Triệu Tiêu Tĩnh gọi với theo.

Ba người quay lại.

"Là nữ mô đó." Triệu Tiêu Tĩnh cười hì hì.

Ba người: "......"

Ôn Bình Hàn lần đầu đến nơi riêng tư và xa hoa thế này, cô bám sát bên cạnh Tạ Tri Phỉ, tò mò nhìn quanh. Đúng lúc này, Tạ Tri Phỉ bỗng nắm lấy tay cô, nhỏ giọng nói: "Chị nắm lấy em đi, em thấy hơi run."

"?" Ôn Bình Hàn tự hỏi nàng run cái gì? Chẳng lẽ nàng không phải khách quen ở những nơi này sao?

"Triệu tiểu thư, họ đã chờ sẵn trong phòng rồi ạ." Người quản lý nói với Triệu Tiêu Tĩnh.

Triệu Tiêu Tĩnh: "Ừm, đều trẻ trung xinh đẹp cả chứ?"

"Quý khách yên tâm, đều là những người trẻ đẹp nhất ở đây!"

Cả ba đồng loạt cả kinh, Tạ Tri Phỉ đè vai Triệu Tiêu Tĩnh: "Cậu thật sự gọi nữ mô đấy à?!"

"Chứ sao nữa, kìa, tới nơi rồi." Triệu Tiêu Tĩnh chỉ vào cửa phòng, "Họ ở bên trong, các cậu tự vào mà chọn người mình thích."

Ba người nửa tin nửa ngờ bước đến cửa nhìn vào, một loạt biểu cảm từ căng thẳng, lo sợ đến kinh ngạc tức khắc tan biến, chỉ còn lại sự chết lặng ——

Họ chết lặng nhìn bốn nhân viên mát-xa đang đứng bên trong.

Bốn người nằm trên giường, phía trước là màn chiếu lớn, chọn một bộ phim và bắt đầu tận hưởng những giây phút ngâm chân thư giãn.

"Chỉ là mát-xa chân thôi, cậu tìm người trẻ trung xinh đẹp làm gì?" Tạ Tri Phỉ lầm bầm.

Triệu Tiêu Tĩnh đáp: "Chịu thôi, ở đây không có ai trên 30 tuổi cả."

"Trùng hợp thật, bây giờ có rồi đây." Phương Ninh Xu không cảm xúc chỉ chỉ vào chính mình.

Mọi người bật cười, bỗng nhiên Ôn Bình Hàn khẽ rên một tiếng vì bị ấn đau. Tạ Tri Phỉ quay sang nhìn, thấy cô hai tay bấu chặt gối ôm, gân xanh trên mu bàn tay nổi lên, rồi lại nghe thấy những âm thanh vụn vặt tràn ra từ kẽ răng: "Ân...... Ngô...... A, a."

Tạ Tri Phỉ lập tức quay đầu đi chỗ khác, gãi gãi mặt, uống một ngụm nước đá mới nói với nhân viên mát-xa của cô: "Người đẹp, cô nhẹ tay một chút."

"Vâng ạ."

"Không sao, chủ yếu là huyệt vị vừa rồi hơi đau, những chỗ khác đều ổn." Ôn Bình Hàn nói.

"Ưm....." Tạ Tri Phỉ bỗng nhiên cũng thấy đau thấu xương, hai người bên cạnh cũng liên tục kêu lên, nhưng nàng sống chết không dám phát ra tiếng, cắn chặt răng đến đỏ cả mặt.

Sau khi mát-xa chân xong, Triệu Tiêu Tĩnh dẫn họ xuống khu giải trí tầng dưới. Giữa sảnh là một quầy bar nhỏ, khu trung tâm có người biểu diễn, vài cô nàng nóng bỏng đang nhảy múa chậm rãi theo điệu nhạc, âm thanh không quá lớn. Xung quanh ghế sô pha, mọi người tự do trò chuyện, vui chơi.

Triệu Tiêu Tĩnh chọn một góc nhìn đẹp nhất, gọi vài chai rượu, cả nhóm vừa uống vừa tán gẫu.

"Ba người các cậu giờ đều ở chung một công ty, hay là tớ cũng sang đó nhỉ?" Triệu Tiêu Tĩnh hào hứng nói, "A Phỉ này, cậu xem tớ hợp với vị trí nào? Có kiến nghị gì không?"

"Kiến nghị của tớ là cậu đừng đến."

Triệu Tiêu Tĩnh bĩu môi, rồi nhìn sang hai người kia, đột nhiên cảm thấy tổ hợp này thật thần kỳ. Một người là thanh mai trúc mã thầm yêu Cố Chi Chương nhiều năm, một người là thư ký thân cận theo anh ta mười năm, một người lại là người trong lòng hiện tại của anh ta. Giờ đây cả ba lại ngồi quây quần uống rượu, thật sự thú vị!

"Các cậu từ đâu qua đây thế?" Triệu Tiêu Tĩnh hỏi.

"Cố gia."

Tạ Tri Phỉ vừa dứt lời liền thấy ánh mắt bạn mình thay đổi, nàng lập tức giải thích: "Vương Oản về rồi."

"Ồ, cái con bé đáng ghét đó về rồi hả?" Triệu Tiêu Tĩnh đảo mắt, đột nhiên nhìn về phía một mỹ nam người mẫu mới lên đài, phấn khích nói: "Mau nhìn kìa, cậu nhóc đó sắp lắc hông rồi!"

Ba người còn lại chẳng mấy hứng thú. Phương Ninh Xu tự mình thưởng thức rượu,  dần cảm nhận được lạc thú trong đó.

Ôn Bình Hàn đứng dậy đi vệ sinh, khi quay về, cô bị thu hút bởi một gian phòng trưng bày những tác phẩm điêu khắc. Thấy một người phụ nữ đang điều chỉnh vị trí các bức tượng, cô tò mò bước vào chiêm ngưỡng.

"Cô thích chúng sao?" Người phụ nữ lạ mặt tiến lại gần hỏi.

"Cũng không hẳn là thích, tôi không chuyên nghiệp, không có thẩm mỹ về mảng này, chỉ thấy hơi thú vị thôi." Ôn Bình Hàn thành thật đáp.

Người phụ nữ mỉm cười, quay sang nhìn cô: "Lúc nãy ở khu bar tôi đã chú ý đến cô rồi."

"Tôi?" Ôn Bình Hàn nghi hoặc mà nhìn về phía người này.

"Khi nào cần thì cứ tìm tôi." Người phụ nữ rút một tấm danh thiếp đưa cho cô, kèm theo một nụ cười đầy ái muội.

Ôn Bình Hàn hơi ngẩn ra: "Không phải, tôi nghĩ cô hiểu lầm rồi, tôi không phải......"

"Không phải cái gì?" Người phụ nữ nhếch môi, "Cô chính là."

Ôn Bình Hàn khẽ nhíu mày: "...... Tôi không biết cô đang nói gì."

"Cô biết mà, nếu không cô đã chẳng đoán ra tôi là kiểu người nào nhanh đến thế. Ánh mắt cô nhìn người phụ nữ kia không lừa được ai đâu. Nhưng thật đáng tiếc, hình như cô đang đơn phương thì phải." Người phụ nữ tiến thêm một bước, ghé sát tai cô thì thầm: "Nếu có nhu cầu, cứ tìm tôi."

"Chị...... Chị ơi?" Tạ Tri Phỉ tìm quanh một vòng mới thấy bóng dáng Ôn Bình Hàn, ai ngờ vừa đi tới cửa đã thấy một người phụ nữ lạ mặt đứng sát cô như vậy, gần như là sắp ôm lấy nhau. Bước chân nàng khựng lại, nụ cười trên mặt chợt tắt, nàng nhìn đăm đăm vào hai người họ.

Nghe thấy giọng nói quen thuộc, Ôn Bình Hàn như bừng tỉnh, đột ngột lùi lại hai bước, trừng mắt nhìn người phụ nữ kia rồi bước nhanh ra cửa: "Đi thôi."

"Hai người quen nhau à?" Tạ Tri Phỉ không vui liếc nhìn người phụ nữ kia một cái rồi mới đuổi theo.

"Không quen."

"Không quen sao chị ta lại đứng sát chị thế? Có phải định giở trò lưu manh không? Để em đi dạy cho chị ta một bài học!"

"Không phải đâu, em đừng đoán mò, mau đi thôi."

Giọng nói của hai người xa dần, người phụ nữ nọ tự giễu cười khẽ: "Gì chứ, hóa ra không phải đơn phương à?"

Hai người đi vòng qua một khúc ngoặt, Tạ Tri Phỉ vẫn đầy bụng nghi vấn, đang định hỏi tiếp thì suýt chút nữa đụng phải người khác.

"A! Bộ không có mắt nhìn đường hả!" Đối phương gắt gỏng.

Tạ Tri Phỉ nhìn kỹ, hóa ra là Vương Oản – người vừa được đưa về nhà cách đây không lâu.

"Sao cô lại ở đây?"

"Tôi là hội viên ở đây, không được tới sao?" Vương Oản kiêu kỳ liếc nhìn hai người, "Sao các người cũng ở đây?"

"Tụi này là khách hàng tôn quý, không được tới chắc?"

"Hừ, tránh ra, đừng cản đường." Vương Oản đẩy hai người ra rồi bước về phía trước. Đi được vài bước, cô ta đột nhiên quay đầu lại: "Tạ Tri Phỉ, tôi có chuyện muốn nói riêng với cô."

"Chuyện gì?"

"Tôi không muốn có người thứ ba biết."

Tạ Tri Phỉ nhìn Ôn Bình Hàn, cô gật đầu: "Tôi ra đằng kia chờ em."

"Vâng." Tạ Tri Phỉ theo Vương Oản đến một góc yên tĩnh. "Chuyện gì thế?"

Cạnh đó có một căn phòng nhỏ, Vương Oản đứng ở cửa, chỉ vào bên trong: "Vào trong nói đi."

Tạ Tri Phỉ không nghi ngờ gì, bước vào trước. Ngay lập tức, cửa phòng đóng sầm lại. Nàng quay đầu lại thì thấy Vương Oản căn bản không hề vào theo.

Nàng lay nắm cửa, gọi lớn: "Vương Oản, cô làm gì vậy? Mau thả tôi ra!"

"Hừ, cho cô chừa cái tội đắc ý. Chắc chắn là cô đã dùng quỷ kế gì đó để cướp chị Xu đi, ở trong đó mà sám hối đi!" Vương Oản nói vọng vào.

Tạ Tri Phỉ nghe tiếng bước chân cô ta xa dần, không khỏi thở dài. Sơ suất quá, nàng cứ nghĩ cô ta chỉ gây rắc rối cho Ôn Bình Hàn, không ngờ người đầu tiên bị nhắm đến lại là mình. Nàng lấy điện thoại ra định gọi cho Ôn Bình Hàn, nhưng căn phòng chật hẹp này lại không có tín hiệu, tin nhắn cứ xoay vòng mãi không gửi đi được.

"Em ấy đâu rồi?" Ôn Bình Hàn đợi một lúc lâu mới thấy một mình Vương Oản quay lại.

"Cô ta còn ở đằng kia, chị muốn tìm cô ấy à?" Vương Oản hỏi.

"Đằng kia là ở đâu?"

"Đi thôi, tôi dẫn chị qua đó."

Ôn Bình Hàn theo cô ta đi vào góc khuất. Nơi này khá yên tĩnh, cô mải quan sát xung quanh nên không chú ý đến việc đối phương gần như đứng chắn trước nắm cửa, gỡ một thanh gỗ xuống rồi nói: "Đến rồi, vào đi."

Ôn Bình Hàn bước đến, cửa phòng mở ra. Cô vừa nhìn thấy một bóng người mờ ảo bên trong thì đột nhiên cảm thấy sau lưng bị đẩy mạnh một cái. Cơ thể cô đổ nhào về phía trước, may mắn được Tạ Tri Phỉ nhanh tay ôm lấy mới không bị ngã dập mặt.

"Vào đó luôn đi!" Vương Oản nhân lúc hai người chưa kịp phản ứng đã nhanh tay lẹ mắt đóng sầm cửa lại, khóa trái từ bên ngoài. Sau đó cô ta kéo một cái ghế ngồi ngay trước cửa, không cho bất cứ ai lại gần.

"Chị ơi, sao chị cũng bị lừa vào đây vậy?" Trong phòng, Tạ Tri Phỉ đỡ Ôn Bình Hàn đứng vững.

"Cô ta nói em ở đây, không ngờ......" Ôn Bình Hàn khó chịu liếc nhìn cánh cửa rồi thử mở, dĩ nhiên là không được. Cô đập mạnh vào cửa: "Mở cửa ra!"

"Cứ không mở đấy, ai bảo các người bắt nạt tôi!" Vương Oản giận dỗi đáp, "Hai người cứ ở trong đó mà kiểm điểm đi!"

"Sao lại có người vô lý đến thế?" Ôn Bình Hàn tức giận.

"Cô ta trước đây còn làm nhiều chuyện kỳ quặc hơn thế này nhiều." Tạ Tri Phỉ bất đắc dĩ cười.

"Em không giận chút nào sao?" Ôn Bình Hàn nghi hoặc nhìn nàng.

"Giận xong rồi, lúc đầu thì bực thật! Nhưng giờ thì có bạn rồi." Tạ Tri Phỉ cười nhìn cô, "Yên tâm đi, chờ Triệu Tiêu Tĩnh thấy tụi mình biến mất lâu quá sẽ đi tìm thôi."

"Chỉ đành vậy thôi." Ôn Bình Hàn nhìn quanh, nhận ra đây là một phòng kho chứa dụng cụ, chật chội hẹp hòi, đèn lại còn hỏng.

Bên ngoài trời đã sập tối, trong phòng chỉ còn lại chút ánh sáng yếu ớt. Máy lạnh để nhiệt độ hơi thấp, mà áo khoác của hai người lại lỡ để ngoài sô pha.

"Em có lạnh không?" Ôn Bình Hàn khẽ xoa cánh tay.

"Hơi hơi ạ." Tạ Tri Phỉ vận động tại chỗ vài cái, sau đó nắm lấy tay cô. Quả nhiên tay cô lạnh ngắt, nàng liền cho cả hai tay cô vào túi áo của mình.

Ôn Bình Hàn cứ thế bị dắt đứng sát ngay trước mặt nàng. Ánh mắt Tạ Tri Phỉ khẽ rung động, nàng rũ mắt nhìn cô, chẳng hiểu sao lại thốt ra một câu: "Trông chị lúc này làm người ta muốn ôm."

Ôn Bình Hàn ngước mắt nhìn nàng không nói lời nào, một lúc sau mới mỉm cười nhẹ nhàng: "Muốn ôm không?"

"Ôm một cái đi." Tạ Tri Phỉ lập tức dang tay ôm chầm lấy cô, không ngừng xoa xoa cánh tay và lưng cô: "Thế nào, ấm hơn chút nào chưa?"

"Ừm." Ôn Bình Hàn rút tay khỏi túi áo nàng, cũng vòng tay ôm lấy nàng, bắt chước động tác xoa nhẹ: "Còn em?"

"Vâng, ấm lắm!"

Hai người xoa cho nhau một hồi rồi bỗng dưng cùng bật cười. Chẳng biết ai là người bắt đầu trước, đôi chân họ khẽ lay động vài bước như đang khiêu vũ, chậm rãi đung đưa trong không gian nhỏ hẹp này.

Ôn Bình Hàn lặng lẽ lắng nghe tiếng thở bên tai, cảm nhận hơi ấm từ cơ thể nàng qua lòng bàn tay. Cô từ từ khép mắt, nương theo những bước chân không theo quy luật của nàng mà xoay nhẹ, chỉ mong thời gian có thể trôi chậm lại, chậm lại một chút nữa.

"Chị ơi."

"Hửm?"

"Trên người chị thơm quá."

Khóe miệng Ôn Bình Hàn khẽ cong lên: "Thơm mùi gì?"

"Để em ngửi lại xem." Tạ Tri Phỉ nghiêng đầu, ghé sát vào cổ cô mà hít hà. Đối phương hơi ngẩng cổ lên như đang ngỏ lời mời gọi, động tác của nàng bỗng khựng lại. Không biết nghĩ đến điều gì mà mặt nàng đột nhiên nóng bừng, cũng may ánh sáng trong phòng mờ ảo nên Ôn Bình Hàn không nhận ra.

Nàng tâm viên ý mãn mà nhìn chằm chằm vào cổ Ôn Bình Hàn, lý nhí: "Không ngửi ra mùi gì rõ ràng, nhưng tóm lại là rất thơm."

"Không ngửi ra thì thôi vậy."

"Không được, cho em thêm một cơ hội nữa đi, em nhất định sẽ ngửi ra!"

Tạ Tri Phỉ khịt khịt mũi, như một chú cún nhỏ vây quanh cô ngửi một vòng từ cổ lên tóc, cuối cùng lại quay về phía trước. Nàng dùng hai tay nâng lấy mặt cô, khi gương mặt chuẩn bị áp sát vào má cô thì đột nhiên dừng lại.

Bốn mắt nhìn nhau, khoảng cách giữa hai làn môi không quá ba centimet, chỉ cần nàng tiến thêm một chút nữa thôi là có thể chạm vào. Tạ Tri Phỉ cảm thấy một luồng nhiệt chạy thẳng từ lòng bàn chân lên đến đỉnh đầu, cả người nóng ran, tim đập thình thịch như lửa đốt. Biết rõ lúc này nên buông tay ra một cách tự nhiên, nhưng đôi bàn tay nàng như bị dính keo, cứ áp chặt lấy khuôn mặt đối phương không cách nào dời đi được.

Đúng lúc này, cửa phòng đột ngột mở toang, ba bóng người đứng ngay cửa ——

Vương Oản: "Chị Xu, thật sự là họ nói muốn vào trong nói chuyện riêng nên mới bảo em canh cửa mà."

Triệu Tiêu Tĩnh: "Chuyện gì mà phải trốn vào đây —— Hả! A Phỉ! Ôn Bình Hàn! Hai người lén lút sau lưng tớ làm cái gì đấy?!"

Phương Ninh Xu không cảm xúc kéo cửa lại cho họ: "Xin lỗi, là lỗi của tôi, hai người cứ tiếp tục đi."

Tạ Tri Phỉ: "......"

Ôn Bình Hàn: "......"

truyen full, truyenfull, truyenfullvn, truyenfulllive

truyenfull,truyenfull vn