Chương 45
— Chị ơi! Đến~ giờ~ dậy~ rồi~ mà~ Chị ơi! Đến~ giờ~ dậy~ rồi~ mà~
Quỷ thật!
Tạ Tri Phỉ cảm giác như mình ở trong mơ nghe thấy bản thân đang làm nũng kêu kêu, đột nhiên,nàng nhận ra đây không phải là mơ. Nàng choàng tỉnh, mở to mắt, quả nhiên trong phòng đang vang lên giọng nói của chính mình.
Nàng bật dậy, nhìn về phía phát ra âm thanh—đó là chiếc điện thoại trên tủ đầu giường bên kia.
Ngay sau đó, một bàn tay trắng nõn từ trong chăn vươn ra, quờ quạng tắt báo thức, rồi xoay người định ngủ tiếp...
Đột nhiên, người đang nửa tỉnh nửa mê kia cũng mở bừng mắt, kinh ngạc nhìn nàng.
Hai người nhìn nhau một lát, rồi cùng lúc hành động.
Tạ Tri Phỉ muốn nhào tới đoạt lấy điện thoại nhưng lại bị đối phương ngăn lại, nhanh tay hơn một bước cướp lấy.
"Đưa em xem, chị cài cái tiếng chuông gì thế?"
Tạ Tri Phỉ vẫn ngoan cố, liều mạng muốn giành lấy điện thoại.
"Không có gì đâu." Ôn Bình Hàn một tay nắm chặt điện thoại, tay kia đẩy nàng ra. Nhưng cô vẫn không địch nổi sức lực của người đang hăng máu, chưa đầy một phút đã thở hồng hộc bị nàng áp chế.
"Cho em xem chút đi!" Tạ Tri Phỉ đè lấy tay kia, định cướp điện thoại từ lòng bàn tay cô, cười đắc ý. Ngờ đâu lúc nàng định dùng sức thì đối phương lại đột ngột buông lỏng tay, dường như không muốn tranh giành nữa.
Nàng nghi hoặc cúi đầu, bấy giờ mới nhận ra tư thế của hai người có chút quỷ dị.
Ôn Bình Hàn chẳng biết từ lúc nào đã bị nàng áp chế dưới thân, hơi thở dồn dập, gương mặt ửng hồng, mái tóc xõa tung trên gối, đôi mắt long lanh đang ngước nhìn nàng.
Còn nàng, một tay chống bên eo cô, một chân quỳ g*** h** ch*n đối phương. Điều chí mạng hơn cả là, tư thế này khiến nàng "lộ ra hết thảy". Nàng cúi xuống nhìn, cổ áo ngủ rộng mở đang hướng thẳng về phía Ôn Bình Hàn. Hèn gì nãy giờ chị ấy cứ nhìn chằm chằm vào mặt mình.
"Khụ... Ngạch... Cái đó..."
Tạ Tri Phỉ xoay người ngã lăn ra giường, ấp úng hồi lâu, cuối cùng vì thẹn thùng mà quay lưng lại, trùm chăn kín mặt, xấu hổ đến mức muốn chết đi cho xong.
Cũng may đối phương không có ý chê cười nàng, chỉ im lặng điều hòa nhịp thở.
Một lúc lâu sau, thấy không ai nhắc lại chuyện vừa rồi, Tạ Tri Phỉ mới giả vờ tự nhiên quay người lại hỏi: "Chị ơi, cái âm báo thức kia, là giọng của em đúng không?"
Ôn Bình Hàn chậm rãi chớp mắt nhìn trần nhà, khẽ đáp: "Ừ."
"Em nhớ là em đâu có nói câu này nhỉ?"
"Cắt ghép đấy."
"Di~~~~~" Tạ Tri Phỉ cười xấu xa, "Chị muốn thì cứ nói thẳng với em là được, việc gì phải lén lút cắt ghép làm gì?"
"Tôi thích vậy."
Tạ Tri Phỉ cười ha ha, lấy điện thoại của mình ra đặt trước mặt cô: "Vậy chị cũng ghi âm cho em một cái đi. Hiệu quả tốt thật đấy, nghe cái là tỉnh hẳn luôn."
Ôn Bình Hàn nhìn vào điện thoại, nghiêm túc nói: "Tạ Tri Phỉ, dậy đi."
"Nghiêm túc quá, chị dịu dàng chút được không?"
"Không."
Nói đoạn, Ôn Bình Hàn tung chăn đi thẳng vào nhà vệ sinh.
"Ơ? Chị ơi chị chạy nhanh thế làm gì? Đừng nói là chị đang giận đấy nhé?"
Tạ Tri Phỉ chạy tới cửa nhà vệ sinh hỏi vọng vào: "Thôi mà, chị đừng giận. Chị không muốn ghi âm thì thôi, em tự lén ghi rồi cắt ghép cũng được mà!"
"Tôi không giận." Ôn Bình Hàn nhìn vào gương, gương mặt cô đã đỏ bừng lên cả rồi. Cô mở vòi nước, vốc nước rửa mặt thật mạnh, nhưng càng rửa mặt lại càng đỏ, đành phải đứng trong đó chờ cho nhiệt độ hạ bớt.
"Chị ơi, chị vào lâu thế, hay là bị táo bón rồi?" Tạ Tri Phỉ đột nhiên hỏi.
"Làm gì có!" Ôn Bình Hàn mở cửa, thẹn quá hóa giận trả lời.
"Không có thì thôi, sao lại tức đến mặt đỏ lên thế kia."
Tạ Tri Phỉ cười cười, đưa hai tay nâng lấy mặt cô: "Đừng không vui mà, chị không vui em cũng sẽ không vui đó."
"Em mau đi rửa mặt đi."
"Cùng nhau nha."
Hai người cùng nhau đánh răng rửa mặt. Sau đó, Tạ Tri Phỉ tìm quần áo định thay, vừa vén áo ngủ lên thì sực nhớ trong phòng vẫn còn người.
Dù trước đây ở ký túc xá thường xuyên thay đồ trước mặt bạn bè không chút kiêng dè, nhưng chẳng hiểu sao lúc này một cảm giác thẹn thùng mãnh liệt lại ập đến. Nàng lí nhí: "Chị ơi.. chị ra ngoài chờ em một chút đi."
"Tôi có nhìn em đâu, sợ gì chứ." Ôn Bình Hàn quay lưng lại nói.
"Được rồi, vậy chị đừng có nhìn đấy nhé."
"Ừ."
Tạ Tri Phỉ thay xong áo, vừa mới kéo quần lên thì bất thình lình Ôn Bình Hàn xoay người lại:
"Ha, lừa em đấy."
"!!"
Tạ Tri Phỉ giật mình, hai tay túm chặt quần, đứng một chân nhảy lò cò mấy cái mới vững được. Sau khi kéo quần lên tử tế, nàng định quay lại tính sổ thì Ôn Bình Hàn đã sớm "cao chạy xa bay".
"Quá đáng thật nhé, chị nghịch ngợm như vậy từ bao giờ thế hả?!"
Lúc ăn sáng, Tạ Tri Phỉ vẫn không ngừng lên án.
Khóe môi Ôn Bình Hàn khẽ nhếch lên: "Vui mà."
Tạ Tri Phỉ hừ hừ hai tiếng. Sau khi ăn xong, lúc chuẩn bị xuất phát, nàng đột ngột từ phía sau nhéo nhẹ vào eo Ôn Bình Hàn một cái, khiến cô giật nảy mình.
"Vui không chị?" Tạ Tri Phỉ ghé sát tai cô thì thầm.
Mặt Ôn Bình Hàn đỏ lên một chút: "Đừng quậy, a di đang nhìn kìa."
"Sợ gì chứ, nhìn thì nhìn thôi, em có làm chuyện gì xấu đâu."
Tạ Tri Phỉ trực tiếp ôm lấy eo cô, cười rạng rỡ.
Đúng lúc này, cửa phòng đột ngột mở ra. Phương Ninh Xu đứng ở cửa, sáu mắt nhìn nhau. Ánh mắt cô ấy lướt xuống, dừng lại ở bàn tay Tạ Tri Phỉ, sau đó chậm rãi đóng cửa lại rồi... một lần nữa gõ gõ cửa.
Tạ Tri Phỉ: "..."
Ôn Bình Hàn: "......"
Tạ Tri Phỉ mở cửa, định mở miệng giải thích thì Phương Ninh Xu đã đưa tay ngăn lại: "Không cần giải thích, tôi không có hứng thú, cũng hoàn toàn không tò mò."
"... Được rồi." Tạ Tri Phỉ im bặt, kéo Ôn Bình Hàn lên xe, "Đi thôi, ra sân bay."
Phương Ninh Xu ngồi ở ghế phụ lái, kiểm tra thông tin chuyến bay xem có bị hoãn không, sau đó nhìn lộ trình ra sân bay, dặn tài xế lái nhanh một chút vì sắp vào giờ tắc đường.
Tạ Tri Phỉ đang cúi đầu xem điện thoại thì nhận thấy có người bên cạnh đang lặng lẽ tiến lại gần, nàng quay sang nhìn.
"Cô ấy có chìa khóa nhà em à?" Ôn Bình Hàn ghé sát tai nàng hỏi nhỏ.
"Vâng, cô ấy thường xuyên qua đón em nên để thế cho tiện."
"Ồ..."
Ôn Bình Hàn ngồi lại chỗ cũ. Một lát sau, điện thoại rung lên, cô cúi đầu nhìn, là tin nhắn từ Tạ Tri Phỉ.
Cô nghi hoặc nhìn nàng rồi mới mở tin nhắn. Đó là một chuỗi số. Cô nhắn lại một dấu 【?】.
Tạ Tri Phỉ: 【Mật mã nhà em đấy, luôn chào đón chị [kính râm]】
Khóe môi Ôn Bình Hàn khẽ cong lên: 【Đã nhận.】
Đến sân bay, ba người đứng ở cổng ra chờ đợi. Phương Ninh Xu liên tục nhìn đồng hồ, có vẻ hơi mất kiên nhẫn.
"Sao thế, sắp được gặp 'tiểu công chúa' nên nôn nóng thế à?" Tạ Tri Phỉ trêu chọc.
Phương Ninh Xu đảo mắt: "Không đời nào. Chỉ mong vị tổ tông này đừng có việc gì cũng bám lấy tôi là tốt lắm rồi... Mà thôi, giờ cô ta cũng chẳng có lý do gì để bám lấy tôi nữa, tôi cũng chẳng cần phải giúp Cố Chi Chương quản giáo cô ta làm gì."
"Họ quen nhau à?" Ôn Bình Hàn hỏi.
"Em họ của Cố Chi Chương, chị nghĩ sao?" Tạ Tri Phỉ cười nói.
"À, hiểu rồi." Ôn Bình Hàn gật đầu.
"Tạ tổng, tôi chỉ đóng vai trò tài xế thôi đấy." Phương Ninh Xu nói.
"Việc tài xế cô cũng có làm đâu."
"......" — Chẳng phải chính cô bảo bác tài xế đi lái xe sao?!
"Được rồi, đừng tranh cãi nữa." Ôn Bình Hàn cười can ngăn, "Có người ra rồi kìa."
Trong dòng người lục tục đi ra, xuất hiện một cô gái xinh đẹp, trang điểm rất thành thục già dặn, nhưng lại có gương mặt trẻ con, tạo nên một vẻ đẹp hơi lỗi thời. Ôn Bình Hàn bản năng cảm thấy chính là cô ấy, vì cô gái đó đang dáo dác nhìn quanh đám đông chờ đợi.
Quả nhiên, đối phương đã phát hiện ra họ, hay chính xác hơn là phát hiện ra Phương Ninh Xu trước tiên. Cô nàng dẫm trên đôi giày cao gót chạy lạch cạch tới: "Chị Xu! Đã lâu không gặp!"
Phương Ninh Xu lùi lại hai bước nhưng vẫn bị cô nàng ôm chầm lấy. Nhìn sang bên cạnh thấy Tạ Tri Phỉ đang đứng xem náo nhiệt, cô bất đắc dĩ trợn trắng mắt.
"Anh em bận đến thế cơ à?" Vương Oản buông tay ra, theo thói quen đưa vali cho Phương Ninh Xu. Vừa quay người lại, thấy Tạ Tri Phỉ, sắc mặt cô nàng lập tức sa sầm xuống: "Sao cô ta cũng ở đây?"
"Vương tiểu thư, cô ấy là sếp hiện tại của tôi." Phương Ninh Xu giải thích.
"Chị gọi em là gì cơ?" Vương Oản kinh ngạc chỉ vào Tạ Tri Phỉ, "Cô ta lại là gì của chị?!"
Phương Ninh Xu và Tạ Tri Phỉ liếc nhìn nhau, xác nhận một điều: Cố Chi Chương vẫn chưa nói cho Vương Oản chuyện Phương Ninh Xu đã nhảy việc.
"Đi thôi, lên đường rồi giải thích sau." Phương Ninh Xu đẩy vali đi thẳng ra ngoài.
Vương Oản lập tức đuổi theo, miệng không ngừng hỏi dồn: "Rốt cuộc là có chuyện gì xảy ra? Chị Xu, sao chị lại đi làm việc cho Tạ Tri Phỉ? Có phải anh trai em đối xử không tốt với chị nên chị nhảy việc không? Hay là Tạ Tri Phỉ nắm được thóp gì để uy h**p chị?"
Ôn Bình Hàn và Tạ Tri Phỉ đi tụt lại phía sau. Cô nhịn không được hỏi khẽ: "Quan hệ của hai người không tốt à? Trông cô ấy chẳng thân thiện với em chút nào."
"Vâng, nhìn em không vừa mắt ấy mà." Tạ Tri Phỉ thản nhiên cười.
"Em không giận sao?"
"Em giận làm gì cho mệt. Người nhìn em không thuận mắt nhiều lắm, ai em cũng chấp nhất thì chắc em tức chết từ lâu rồi."
Ôn Bình Hàn nở nụ cười: "Được rồi, coi như em nghĩ thoáng."
"Không còn cách nào khác, đời người có mấy mươi năm, chẳng việc gì phải làm khó mình vì những người không liên quan." Tạ Tri Phỉ tiêu sái nói.
"Chắc chắn là do cái 'trà xanh' Tạ Tri Phỉ này giở trò quỷ rồi!" Vương Oản đột nhiên quay đầu lại mắng.
"Cái con nhóc này, ngậm cái miệng lại ngay! Cứ oạp oạp oạp như cái ** thế, bớt nói đi thì sẽ không ai bảo cô là ếch xanh đâu." Tạ Tri Phỉ lập tức đốp chát lại.
Ôn Bình Hàn: "......" — Chẳng phải vừa nói không chấp nhặt với người không liên quan sao?
Vương Oản cũng bị mắng cho choáng váng.
Bao nhiêu năm qua, Tạ Tri Phỉ luôn duy trì vẻ ngoài ngoan hiền, mỗi khi bị mắng cùng lắm cũng chỉ khóc lóc đóng vai bạch liên hoa, chưa bao giờ thấy nàng chửi bới hùng hổ như thế này.
Cô nàng ngây ra mười mấy giây mới theo bản năng túm lấy tay áo Phương Ninh Xu, nhỏ giọng hỏi: "Cô ta bị làm sao thế? Đến tháng nên tâm tính thất thường à?"
Phương Ninh Xu mím môi, bả vai run lên hai cái mới lấy lại vẻ lạnh lùng, nói: "Sau này đừng có tùy tiện mắng cô ấy, em dây không nổi đâu."
"Nhưng mà... chẳng phải chị cũng ghét cô ta sao?"
"Đó là chuyện trước kia, bây giờ cô ấy là sếp của tôi."
"Thế rốt cuộc tại sao chị lại rời khỏi Cố thị chứ?!"
"Đi mà hỏi anh trai em ấy."
"Anh ấy mà chịu nói thì đã nói lâu rồi."
"Vậy tức là chuyện không thể nói, hiểu chưa?"
Vương Oản lại hỏi: "Vậy em còn có thể đến nhà chị chơi không?"
"E là không được."
"Vậy chị còn đi mua sắm với em không?"
"Không có thời gian."
Vương Oản im bặt, tủi thân cúi đầu lẩm bẩm: "Tại sao mọi người đều thay đổi hết vậy?"
Phương Ninh Xu không đáp lời.
Lên xe, Phương Ninh Xu vẫn ngồi ghế phụ, Vương Oản ngồi ở hàng ghế sau. Cô nàng nhìn Tạ Tri Phỉ hừ lạnh một tiếng, rồi quay sang nhìn người phụ nữ bên cạnh nàng: "Đây là ai?"
"Chào em, chị là Ôn Bình Hàn, nhân viên của Tề Thịnh." Ôn Bình Hàn tự giới thiệu.
"Chị chính là Ôn Bình Hàn?!" Vương Oản bấy giờ mới kinh ngạc đánh giá cô. Phải công nhận rằng người này rất xinh đẹp, khí chất cũng rất đặc biệt, hèn gì có thể khiến biểu ca mê mẩn đến mức đòi cưới cho bằng được.
"Em biết chị sao?" Ôn Bình Hàn nghi hoặc.
"À, không biết." Vương Oản lập tức phủ nhận, sực nhớ ra nhiệm vụ của mình lần này.
Nhiệm vụ chính: Ăn chơi nhảy múa.
Nhiệm vụ phụ: Giúp cô mình tìm hiểu lai lịch của Ôn Bình Hàn.
"Chị bao nhiêu tuổi rồi?" Vương Oản hỏi.
"28."
"Chậc, già thật đấy."
"Cô nói cái gì cơ?!" Tạ Tri Phỉ đột nhiên lên tiếng.
"Làm gì chứ? Tôi có nói cô đâu, chẳng phải cô mới 26 sao?"
"Tôi thì chưa 28, nhưng chị Phương đã ngoài 30 rồi đấy, cô nói thế chẳng khác nào bảo chị Phương của chúng ta già sao?" Tạ Tri Phỉ khéo léo "gắp lửa bỏ tay người".
Phương Ninh Xu: "......" — Có thể đừng lôi tôi vào được không?
Vương Oản: "!!!"
"Chị Xu, em... em không có ý đó, em không hề nói chị già đâu." Vương Oản nói xong lại giận đùng đùng quay sang lườm Tạ Tri Phỉ rách cả mắt, "Sao cô lại gọi chị ấy là chị? Chắc chắn là không có ý tốt gì rồi!"
"Tôi gọi thì làm sao, tôi gọi một tiếng chị thì có gì sai nào?~"
"Cấm cô gọi!"
"Tôi cứ gọi đấy! Chị ơi, chị ơi~"
Vương Oản tức đến nghiến răng nghiến lợi. Tạ Tri Phỉ thì khoái chí, đắc ý quay sang khoe với Ôn Bình Hàn, nhưng lại thấy cô đang mặt không cảm xúc, tâm trạng có vẻ không tốt.
"Chị ơi, chị sao thế?"
"Đã bảo không được gọi chị ấy là chị rồi mà!" Vương Oản hét lên.
"Tôi có gọi Phương Ninh Xu đâu!" Tạ Tri Phỉ hét trả lại, rồi lập tức đổi giọng nhỏ nhẹ với Ôn Bình Hàn, "Chị ơi, chị bị say xe à? Hay là thấy không khỏe ở đâu?"
Ôn Bình Hàn liếc nhìn nàng, buồn bã nói: "Em có nhiều 'chị' quá nhỉ."
"Đâu có, họ lớn tuổi hơn nên em tôn trọng mới gọi một tiếng chị thôi."
Phương Ninh Xu: "......" — Tôi 'đậu m*' cảm ơn cô.
Ôn Bình Hàn: "Tôi cũng lớn tuổi hơn em."
"Nhưng chị đẹp! Chị là người chị duy nhất của em thôi!"
Tạ Tri Phỉ nghiêng đầu lệch sang một bên, tựa vào vai cô, cọ cọ: "Em không cố ý đâu, chị sẽ tha thứ cho em chứ?"
Vương Oản ngồi bên cạnh nghẹn họng: Tha thứ cái gì? Hai người này đang nói cái quái gì thế? Hay là mình nghe không hiểu tiếng Trung nữa rồi?