Chương 41
Ôn Bình Hàn vội vã trở về nhà, liền thấy Tạ Tri Phỉ đang ngồi xổm trước cửa, đang cúi đầu chăm chú nghịch điện thoại.
Nghe thấy tiếng động, Tạ Tri Phỉ ngẩng lên, nhìn thấy cô liền lập tức nở một nụ cười rạng rỡ: "Chị, chị đã về rồi."
"Đợi lâu chưa?" Ôn Bình Hàn vừa hỏi vừa lấy chìa khóa ra mở cửa.
"Cũng không lâu lắm đâu."
Tạ Tri Phỉ định đứng dậy nhưng đôi chân tê cứng khiến nàng lảo đảo, không thể tự mình đứng vững. Ôn Bình Hàn thấy vậy liền đưa một bàn tay ra đỡ nàng.
Nàng khẽ mỉm cười, nắm lấy tay cô, mượn lực để đứng lên. Sau khi phủi phủi quần áo, nàng theo cô vào nhà rồi ngay lập tức ngồi phịch xuống sô pha, vừa đấm chân vừa than thở: "Hình như ngồi xổm lâu quá nên chân em tê rần rồi."
"Nghỉ ngơi một chút đi, em ăn cơm chưa?" Ôn Bình Hàn đặt túi xách xuống, ân cần hỏi.
"Em vẫn chưa."
"Trong tủ lạnh vẫn còn chút đồ ăn, để tôi đi nấu ngay đây." Ôn Bình Hàn mở tủ lạnh, lấy thịt và rau xanh ra chuẩn bị.
Tạ Tri Phỉ vội ngăn lại: "Thôi, không cần phiền phức vậy đâu. Dù sao chị cũng ăn rồi, em gọi đồ ăn ngoài là được mà."
"Tôi cũng chưa ăn no, sẵn tiện nấu thêm chút cơm ăn cùng em luôn."
Ôn Bình Hàn bước vào bếp, chẳng mấy chốc tiếng nước rửa rau đã vang lên rộn ràng.
Khi đôi chân đã hết tê, Tạ Tri Phỉ mới lân la đi vào: "Có cần em giúp gì không?"
"Không cần đâu, xong ngay ấy mà." Ôn Bình Hàn đã rửa sạch rau củ và bắt đầu thái khoai tây.
Tiếng dao va chạm vào thớt nhịp nhàng, điêu luyện khiến Tạ Tri Phỉ nhìn đến ngây người, không nhịn được mà trầm trồ: "Chị ơi, chị giỏi quá đi mất!"
Ôn Bình Hàn mỉm cười, đem khoai tây thái sợi ngâm vào nước, rồi thái thêm hai quả cà chua. Cô bật bếp, dịu dàng bảo: "Em ra ngoài chờ đi, ở đây khói dầu lắm."
"Không sao đâu, em chỉ muốn ở bên cạnh chị thôi. Để chị nấu cơm một mình, em thấy ngại lắm." Tạ Tri Phỉ cười đáp.
Ôn Bình Hàn đổ dầu vào chảo, cho hành gừng và mấy quả ớt khô vào phi thơm. Tiếng xèo xèo vang lên, cô trút khoai tây vào chảo, nêm nếm gia vị, vừa đảo tay vừa hỏi: "Sao về sớm thế?"
"Nhà khách hàng đột nhiên có người phải đi cấp cứu nên buổi đàm phán bị hoãn lại, thế là em về luôn. Lúc rời công ty, em nghĩ dù sao chị cũng ở gần đây nên định qua tìm chị chơi... Ai dè chị lại đang đi ăn đại tiệc với Cố Chi Chương." Giọng Tạ Tri Phỉ càng lúc càng nhỏ dần, nghe có chút dỗi hờn.
"A, hình như tôi cho hơi nhiều giấm thì phải?" Ôn Bình Hàn ngửi mùi hương trong chảo rồi hỏi.
Tạ Tri Phỉ hít hà một hơi: "Không có mà, khoai tây xào chua cay thì phải chua như vậy mới ngon chứ chị?"
Ôn Bình Hàn khẽ nói: "Được rồi, em không thấy chua là tốt rồi."
Tạ Tri Phỉ gật đầu: "Em không thấy chua chút nào cả."
Ôn Bình Hàn múc khoai tây ra đĩa, tiếp tục làm món cà chua xào trứng, thản nhiên nói: "Tôi đi ăn với anh ta là vì công việc thôi. Đúng rồi, anh ta còn hỏi thăm tôi về chuyện của em và Lý Hồng Ngạn đấy."
"Chuyện của tụi em là chuyện gì cơ?" Tạ Tri Phỉ ngơ ngác.
Ôn Bình Hàn liếc nhìn em một cái, rồi lại quay đầu chú tâm vào chảo cà chua: "Anh ta cứ tưởng hai người là một cặp, còn hỏi tôi thấy...... hai người có đẹp đôi không."
"Anh ta đúng là rảnh rỗi thật đấy." Tạ Tri Phỉ cảm thấy hơi khát nước, nàng đi tới mở tủ lạnh định tìm gì đó uống, đột nhiên sửng sốt, cúi xuống nhìn chằm chằm vào ngăn tủ chứa đầy sữa bò "Anh Đẹp Trai" mới toanh. Một lúc sau, nàng mới reo lên vui sướng, xoay người ôm chặt lấy Ôn Bình Hàn từ phía sau: "Oa! Chị ơi, chị thực sự là quá tốt!"
Ôn Bình Hàn giật mình run run, suýt chút nữa làm rơi cả xẻng nấu ăn. Cô quay đầu lại, nhìn cánh cửa tủ lạnh đang mở toang, khẽ hắng giọng: "Lấy đồ xong thì đóng cửa lại đi, đừng lãng phí điện."
Tạ Tri Phỉ dùng chân khều một cái, cánh cửa tủ lạnh liền đóng khít lại.
"......" Ôn Bình Hàn bất đắc dĩ cười, "Em cứ ôm thế này tôi không xào rau được."
"Dạ vâng."
Tạ Tri Phỉ luyến tiếc buông tay, mở tủ lấy một hộp sữa bò "Anh đẹp trai", lấy ống hút bên cạnh, c*m v** rồi đứng bên cạnh vừa uống vừa lắc lư người đầy vui vẻ.
"Chị ơi, sao chị mua nhiều sữa thế? Không sợ hết hạn sao ạ?" Tạ Tri Phỉ rõ ràng là biết nhưng vẫn cố hỏi.
"... Tại đang giảm giá nên mới mua nhiều thôi." Ôn Bình Hàn nói.
Tạ Tri Phỉ mỉm cười, nhìn thấy những giọt mồ hôi lấm tấm trên gương mặt cô, nàng liền đưa hộp sữa tới trước mặt: "Chị ơi, chị có khát không?"
Ôn Bình Hàn nhìn hộp sữa, không nói gì.
"Để em đi lấy ống hút khác cho chị."
Tạ Tri Phỉ định quay đi thì đột nhiên bị cô giữ tay lại: "Không cần phiền phức thế đâu."
Nói rồi, Ôn Bình Hàn cúi đầu uống trực tiếp một ngụm từ ống hút của nàng: "Cảm ơn."
"Dạ... dạ không có gì."
Tạ Tri Phỉ cười ngây ngốc, rồi cúi đầu nhìn cái ống hút trong tay. Đột nhiên nàng thấy gian bếp này nóng lạ thường, mặt như muốn bốc hỏa đến nơi. Nàng vội vàng xoay người chạy ra ngoài, miệng vẫn ngậm ống hút, nói lúng búng: "Em đi dọn bàn đây, chuẩn bị ăn cơm thôi."
Ôn Bình Hàn nhìn theo bóng lưng nàng, đôi mắt hiện lên một tia cười, ẩn hiện như sóng nước.
"Đồ ăn hơi đơn sơ, em ăn tạm nhé, trong tủ lạnh chỉ còn chừng này nguyên liệu thôi." Ôn Bình Hàn bưng thức ăn lên bàn.
"Đây mới đúng là hương vị gia đình chứ! Nhà ai mà chẳng ăn hai món này hả chị?" Tạ Tri Phỉ cười tươi rói.
"Nhà em cũng ăn món này sao?" Ôn Bình Hàn hỏi.
"Tất nhiên rồi, em tuy có tiền thật nhưng vẫn thích cơm nhà nhất mà." Tạ Tri Phỉ nói như chuyện hiển nhiên.
Ôn Bình Hàn mỉm cười xới cơm cho nàng. Cả hai vừa ăn vừa trò chuyện, rồi câu chuyện xoay sang Phương Ninh Xu.
"Cô ấy vẫn còn thích Cố Chi Chương chứ? Tôi nghe ý của Cố Chi Chương thì dường như anh ta vẫn còn rất để ý đến Phương Ninh Xu. Nếu lỡ một ngày nào đó anh ta nhận ra cái tốt của cô ấy rồi đột nhiên muốn quay lại thì sao?"
"Sẽ không đâu." Tạ Tri Phỉ khẳng định chắc nịch, "Anh ta cùng lắm chỉ là thấy Phương Ninh Xu rời đi khiến công ty gặp nhiều rắc rối, nên mới nhớ nhung một trợ thủ đắc lực như cô ấy thôi. Tuyệt đối không có chuyện anh ta có xoay chuyển về mặt tình cảm với cô ấy đâu."
Ôn Bình Hàn trầm ngâm gật đầu, bâng quơ nhận xét một câu: "Em hiểu anh ta rõ quá nhỉ."
"Tất nhiên rồi." Tạ Tri Phỉ thầm nghĩ vì mình là người nắm giữ kịch bản trong tay mà, nhưng không thể nói ra, chỉ đành bịa đại một lý do: "Dù sao thì cũng quen biết nhau bao nhiêu năm rồi mà."
Ôn Bình Hàn lặng lẽ ăn hết nửa bát cơm rồi cảm thấy hơi no. Thực ra ở nhà hàng cô đã ăn gần đủ, giờ ăn thêm chút nữa là đã thấy căng bụng rồi.
Như nhận ra sự khó xử của cô, Tạ Tri Phỉ tinh ý nói: "Không sao đâu chị, nếu chị no rồi thì đừng cố quá. Vừa hay chỗ thức ăn này thành của em hết."
"Được, vậy em ăn thong thả nhé."
Sau bữa tối, Tạ Tri Phỉ không ở lại lâu mà nhanh chóng về nhà để xử lý công việc khác.
Ngày hôm sau, kết quả đợt khảo sát đầu tiên đã có. Số người bị loại khá ít, ngoài một số người thiếu kinh nghiệm trầm trọng hoặc bằng cấp không đạt yêu cầu thì hầu hết đều được đi tiếp.
Lâm Chí Mẫn cực kỳ phấn khởi. Cô không ngờ một nhân viên tổ viên nhỏ bé như mình cũng có thể vượt qua, sự tự tin tăng vọt, cô bắt đầu mong chờ đợt bình chọn tiếp theo.
Thử thách kế tiếp là tự do lập đội, mỗi nhóm tám người, ai không tìm được đội sẽ bị loại trực tiếp. Lâm Chí Mẫn có chút hoảng hốt vì sợ không ai chọn mình. Cô rất muốn cầu cứu Ôn Bình Hàn nhưng lại sợ mình sẽ làm vướng chân chị ấy. Sau một ngày lo lắng không yên, cô nhận được tin nhắn từ Ôn Bình Hàn.
Ôn Bình Hàn: 【 Nhóm tôi đang có bảy người, em có muốn gia nhập không? 】
Lâm Chí Mẫn lúc đó suýt thì hét lên vì vui sướng: 【 Muốn ạ, muốn ạ! Tất nhiên là em muốn rồi!!! Chị Hàn ơi, chị đúng là cứu tinh của đời em!! 】
Sau khi danh sách được gửi đi, bộ phận nhân sự đã gửi nội dung khảo sát cho các nhóm. Yêu cầu là trong vòng nửa tháng phải đưa ra được một phương án marketing hoàn chỉnh.
Mười lăm ngày nghe thì có vẻ dài, nhưng thực tế ai cũng phải hoàn thành công việc chuyên môn của mình, nên mọi người đều phải tranh thủ từng giây từng phút để họp bàn phương án.
Nửa tháng trôi qua, có người vì mệt mỏi mà bỏ cuộc, có nhóm vì bất đồng ý kiến mà kết quả không như ý. Chỉ qua một thử thách này thôi cũng đã đủ để nhìn thấy năng lực của mỗi người.
Tại buổi bình chọn, ngoài hai cha con nhà họ Tạ còn có sự hiện diện của các cổ đông khác. Những người này thuộc phe bảo thủ, họ đến để xem lớp trẻ tài giỏi đến mức nào, nên hầu như nhóm nào báo cáo xong cũng bị họ bắt lỗi, làm khó.
Cha con nhà họ Tạ không hề ngăn cản, bởi lẽ khả năng ứng biến trước những người khó tính cũng là một yêu cầu bắt buộc trong ngành này.
"Nhóm tiếp theo, người thuyết trình: Ôn Bình Hàn." Phương Ninh Xu lên tiếng.
Tạ Tri Phỉ lập tức xốc lại tinh thần, nàng ngừng xoay bút, chăm chú nhìn người trên bục. Khi trang PPT đầu tiên mở ra, nàng khẽ nhướng mày kinh ngạc rồi quay sang nhìn Tạ Hoành Húc. Tạ Hoành Húc cũng bắt đầu tỏ ra hứng thú.
Những người khác đều ngơ ngác nhìn nhau, nhưng chỉ có mấy vị cổ đông là dám thì thầm bàn tán công khai.
Bởi lẽ các nhóm trước đều đưa ra các phương án marketing quen thuộc như quảng bá online, offline, mời người đại diện hay hợp tác thương hiệu... dù có sáng tạo đến đâu thì cũng chỉ xoay quanh việc bán hàng.
Nhưng trang đầu tiên của PPT này lại hiện lên dòng chữ lớn: KẾ HOẠCH TỪ THIỆN.
Ôn Bình Hàn chuyển sang trang tiếp theo và bắt đầu báo cáo: "Đây là kết quả nghiên cứu thị trường của nhóm chúng tôi. Hiện tại thị trường điện máy đã bão hòa, Tề Thịnh đã chiếm tới 69% thị phần ở mọi phân khúc. Người tiêu dùng khi muốn mua đồ điện gia dụng, cái tên đầu tiên họ nghĩ đến luôn là Tề Thịnh."
Tạ Hoành Húc và các cổ đông nghe vậy thì lộ vẻ hài lòng, khẽ gật đầu tâm đắc.
"Vì vậy, đối với một thương hiệu đã có độ nhận diện cao như Tề Thịnh, chúng tôi cho rằng sự phát triển bền vững trong tương lai quan trọng hơn vinh quang nhất thời. Do đó, trọng tâm lần này chúng tôi đặt vào các hoạt động thiện nguyện."
Ôn Bình Hàn chuyển trang, hiện ra bản đồ phân bố các khu vực nghèo khó: "Đây là dữ liệu do Lâm Chí Mẫn trong nhóm chúng tôi thu thập. Ở thời đại phát triển như hiện nay, sức mua ở những khu vực này vẫn còn rất thấp, đồ điện gia dụng là một gánh nặng kinh tế với họ. Đặc biệt là tại các vùng sâu vùng xa, trường học xuống cấp, mùa hè chỉ có quạt máy, mùa đông không có thiết bị sưởi ấm. Vì vậy, kế hoạch của chúng tôi là quyên tặng điều hòa miễn phí trên quy mô lớn cho các trường học này, nỗ lực để mỗi học sinh trên cả nước đều có thể yên tâm học tập trong môi trường tốt nhất. Dưới đây là phương án đầu tư và dự toán kinh phí..."
Nhìn vào những con số trên màn hình, một cổ đông lên tiếng: "Tề Thịnh từ trước đến nay đã làm từ thiện nhiều lần rồi mà."
"Đúng vậy ạ. Đây là bảng thống kê tất cả các dự án từ thiện trước đây của Tề Thịnh do Lâm Giai trong nhóm thực hiện, bao gồm cả những trường học nghèo nổi tiếng. Nhưng lần này, mức độ đầu tư của chúng ta sẽ lớn hơn nhiều, triển khai trên phạm vi toàn quốc để tạo ra một hiệu ứng bùng nổ. Với sự thúc đẩy của mạng internet, đây sẽ sớm trở thành chủ đề nóng nhất, khi đó người dân cả nước đều sẽ thấu hiểu được tinh thần doanh nghiệp của Tề Thịnh."
Ôn Bình Hàn bình tĩnh nói tiếp: "Tề Thịnh không thiếu danh tiếng, cái chúng ta cần là tăng cường độ trung thành của khách hàng, đồng thời gieo mầm hy vọng vào trái tim của thế hệ người tiêu dùng tương lai."
"Vì vậy, lợi nhuận dự kiến của chúng tôi là ——" Ôn Bình Hàn chuyển đến trang cuối cùng, trên đó chỉ có năm chữ:
—— KHÔNG THỂ ĐONG ĐẾM ĐƯỢC.
"Phần báo cáo của tôi đến đây là hết."
Ôn Bình Hàn đứng yên, chờ đợi những câu hỏi chất vấn.
Mấy vị cổ đông nhìn nhau đầy phân vân, sau đó đồng loạt hướng mắt về phía Tạ Hoành Húc. Tạ Hoành Húc cười hì hì hỏi: "Các cháu ở nhóm nào?"
"Nhóm 17 ạ." Tạ Tri Phỉ ngồi bên cạnh nhanh nhảu đáp.
"Nhóm 17 đúng không." Tạ Hoành Húc lật xem danh sách nhân sự, "Được rồi, không có vấn đề gì nữa, mời nhóm tiếp theo."
Ôn Bình Hàn ôm máy tính bước xuống trong sự chúc mừng thầm lặng của các thành viên. Vừa ngồi xuống, cô liền ngước nhìn về phía ghế chủ tọa. Bốn mắt nhìn nhau, Tạ Tri Phỉ khẽ chống tay lên trán, tinh nghịch nháy mắt với cô một cái, rồi lại ngay lập tức ngồi nghiêm chỉnh để nghe nhóm tiếp theo báo cáo.
Ôn Bình Hàn thu hồi tầm mắt, cúi đầu khẽ mỉm cười.
Khi cuộc họp kết thúc thì trời cũng đã tối mịt. Lâm Chí Mẫn đi bên cạnh Ôn Bình Hàn, lo lắng hỏi: "Chị Hàn ơi, sao rồi chị? Tụi mình có qua được không ạ?"
Các thành viên khác cũng vây quanh, Ôn Bình Hàn nói: "Mưu sự tại nhân, thành sự tại thiên. Chúng ta đã nỗ lực hết mình rồi, phần còn lại cứ để vận mệnh quyết định đi."
"Cũng đúng ạ, phương án này đúng là một canh bạc, để xem là rủi ro cao hay lợi ích lớn thôi." Lâm Chí Mẫn nói, "Bận rộn cả nửa tháng trời rồi, hay là chúng ta đi ăn lẩu ăn mừng đi các bạn?"
Mọi người rôm rả đồng ý, nhưng lúc này điện thoại của Ôn Bình Hàn rung lên. Cô xem tin nhắn rồi nói: "Mọi người đi đi, tôi có chút việc bận rồi."
"Việc gì thế chị?" Lâm Chí Mẫn hỏi.
"Việc nhà thôi."
"Dạ vậy thôi, tụi em đi trước nha."
"Ừm."
Ôn Bình Hàn ghé siêu thị mua ít rau củ và trái cây. Đi ngang qua quầy sữa chua, cô định lấy loại đang giảm giá nhưng rồi lại thôi, cô chọn lấy loại tươi nhất mới sản xuất rồi mới tính tiền về nhà.
Vừa mới bắt đầu xào món thứ hai thì chuông cửa vang lên. Cô vội vàng ra mở cửa rồi lại tất tả chạy vào bếp: "Sao em toàn chọn đúng lúc tôi đang nấu cơm mà đến vậy?"
"Chuyện đó thì đơn giản mà, chị cứ đánh cho em một chiếc chìa khóa riêng, lần sau em tự vào, chị khỏi mất công ra mở cửa nữa." Tạ Tri Phỉ cười hì hì đi đến bên cạnh cô, tiện tay bốc một miếng sườn trong đĩa, ăn ngon lành. Nàng đột nhiên ghé sát mặt vào cô, nhe răng cười: "Chị có muốn biết kết quả khảo sát không?"
"Tránh ra chút nào, kẻo dầu bắn vào em bây giờ." Ôn Bình Hàn đẩy nhẹ mặt nàng ra, "Tôi không muốn biết."
"Tại sao ạ?"
"Đã có kết quả nhanh như thế sao?"
"Dạ thì chưa có thật."
"Thế nên tôi cũng không muốn nghe từ phía em, dù sao cuối cùng cũng sẽ có thông báo chính thức thôi."
Tạ Tri Phỉ nở nụ cười, không nhắc chuyện đó nữa mà hỏi sang chuyện khác: "Em nhớ ra rồi, lần trước gọi điện cho chị, người nghe máy là cái cô tổ viên hay đi ăn cơm cùng chị đúng không? Tên là Lâm gì Mẫn nhỉ?"
"Lâm Chí Mẫn." Ôn Bình Hàn đáp.
"Đúng là cô ấy sao?"
"Ừm, có chuyện gì à?"
"Cô ấy xinh thật đấy, chị ơi, có phải chị chỉ thích kết bạn với mỹ nữ thôi không?" Tạ Tri Phỉ hỏi.
"Không phải."
"Cô ấy còn được nghe điện thoại của chị nữa, chắc chắn quan hệ giữa hai người phải thân thiết lắm đúng không? Chị đúng là rất được các cô gái xinh đẹp yêu thích." Tạ Tri Phỉ bĩu môi, "Thật hâm mộ cô ấy, cô ấy trang điểm trông đẹp thật đấy. Chẳng bù cho em, tay chân vụng về chẳng biết tô vẽ gì cả, chỉ toàn để mặt mộc thôi ~~"
"......" Ôn Bình Hàn xoay người lại, đưa ngón tay cái quẹt nhẹ lên môi nàng một cái.
Hành động bất ngờ của cô khiến Tạ Tri Phỉ ngẩn người, cả cơ thể cứng đờ lại. Nàng ngơ ngác nhìn cô, vô thức nuốt nước bọt, ánh mắt dán chặt vào làn môi của đối phương.
"Không biết trang điểm sao? Vậy cái này là cái gì đây?" Ôn Bình Hàn đưa đầu ngón tay dính chút sắc son đỏ hồng ra trước mặt nàng.
Tạ Tri Phỉ : "Cái này... cái này chỉ là màu son dưỡng của em thôi mà."
Ôn Bình Hàn: "............"