Chương 40
Ôn Bình Hàn đỏ mặt tía tai, vội vàng quay đầu đi: "Không nhìn, không nhìn!"
Tạ Tri Phỉ khẽ nhếch môi, nàng biết ngay mà, đối phương chắc chắn sẽ còn dễ thẹn thùng hơn cả mình. Quả nhiên, nhìn người ta xấu hổ đến mức vành tai như muốn chín đỏ cả rồi.
"Vậy được rồi, lần sau muốn xem thì cứ bảo em nhé." Tạ Tri Phỉ trêu chọc nói.
Ôn Bình Hàn: "......"
"Thời gian không còn sớm, em về đây."
Tạ Tri Phỉ nhìn đồng hồ, xách túi chuẩn bị rời đi.
"Chờ chút."
Ôn Bình Hàn gọi cô lại, sau đó trở vào phòng ngủ, từ trong túi đồ ăn vặt lấy ra một hộp chocolate đen, chạy ra đưa cho Tạ Tri Phỉ: "Cái này mua hơi nhiều, em mang một hộp về đi."
"Tuyệt quá, cảm ơn chị nhé." Tạ Tri Phỉ vui vẻ nhận lấy, "Nhưng mà, em nhớ hình như chị không thích ăn chocolate đen, sao lại mua nhiều thế?"
"Ừm...... Vừa vặn siêu thị đang giảm giá thôi." Ôn Bình Hàn đảo mắt nhìn sang hướng khác.
"Nhưng trên này vẫn ghi giá gốc mà." Tạ Tri Phỉ chỉ tay vào nhãn giá.
"...... Là chương trình giảm giá trực tiếp trên tổng hóa đơn, nhìn nhãn không thấy được đâu."
Tạ Tri Phỉ nhìn vành tai vẫn còn ửng đỏ của cô, đáy mắt hiện rõ ý cười: "Hóa ra là thế ạ, vậy được, em nhận nhé, cảm ơn chị. Tạm biệt chị, à đúng rồi, chị có rác cần đổ không?"
"Có." Ôn Bình Hàn giao túi rác cho cô.
"Tạm biệt nha ~" Tạ Tri Phỉ tâm tình vui vẻ rời đi. Trong thang máy cô vừa ngân nga hát vừa xách túi rác đung đưa, mấy đứa nhỏ đứng cạnh còn tưởng cô bị dở hơi.
******
Vài ngày sau, phòng nhân sự thúc giục mọi người nộp danh sách khảo hạch cho kế hoạch nhân tài. Sau khi xác nhận lại với cấp dưới lần cuối, Ôn Bình Hàn nộp danh sách lên và được gọi đi họp.
Cuộc họp do Phương Ninh Xu chủ trì để phổ biến các hạng mục khảo hạch: một là xem xét lý lịch cá nhân và thành tích trong quá khứ, hai là chia nhóm hợp tác để đánh giá năng lực làm việc nhóm, cuối cùng là cùng nhau hoàn thành nhiệm vụ cấp trên giao phó.
"Trong vòng ba ngày, những người có tên trong danh sách phải nộp hết sơ yếu lý lịch cá nhân. Tan họp."
Mọi người vừa thảo luận vừa rời đi. Ôn Bình Hàn đang trò chuyện với đồng nghiệp thì bất ngờ bị Phương Ninh Xu gọi lại.
"Giám đốc Ôn, cô đợi một chút."
Ôn Bình Hàn bảo đồng nghiệp đi trước, rồi đứng lại chờ Phương Ninh Xu.
Phương Ninh Xu thu dọn tài liệu trên bàn, đợi mọi người đi hết, cũng không ngẩng đầu lên mà nói: "Dự án hợp tác với Cố thị trước đây là do tôi và cô phụ trách, hiện tại bên Cố thị chắc đã đổi người khác, ước chừng sớm thôi họ sẽ liên hệ với cô."
Ôn Bình Hàn gật đầu: "Tôi có cần chuẩn bị gì không?"
"Cứ theo quy trình bình thường mà làm là được."
"Được." Nhìn vẻ mặt trầm ổn của đối phương, Ôn Bình Hàn đột nhiên hỏi: "Sau khi cô đi, bên Cố Chi Chương có phải đã loạn cào cào lên không?"
Phương Ninh Xu khựng lại, hờ hững đáp: "Ai mà biết được."
"Chắc chắn là loạn rồi."
Ôn Bình Hàn thầm nghĩ, cái gã chàng kia đã lâu lắm rồi không thấy lượn lờ trước mặt cô nữa.
Trong mắt Phương Ninh Xu thoáng qua một tia khoái chí, cô quay đầu nhìn Ôn Bình Hàn, bỗng ánh mắt dừng lại, chăm chú nhìn chiếc dây chuyền trên cổ đối phương một lúc lâu rồi cười nói: "Dây chuyền đẹp đấy."
"Ừm." Ôn Bình Hàn cúi đầu khẽ chạm vào sợi dây chuyền, mỉm cười dịu dàng, "Tạ tổng tặng, nói là mua một tặng một."
"Mua một tặng một?" Phương Ninh Xu nhướng mày đầy ẩn ý, không bình luận gì mà cầm tài liệu định rời đi. Nhưng vừa quay người, dường như nhớ ra điều gì, cô lại xoay lại nói: "Dạo này Tạ tổng sẽ rất bận."
Ôn Bình Hàn chớp mắt: "Cho nên?"
"Cho nên cô ấy có lẽ tạm thời sẽ không thể cùng cô ăn tối."
"À...... Nhưng mà sao cô nói với tôi chuyện này ——" Lời còn chưa dứt, Phương Ninh Xu đã rảo bước đi xa.
"Họp xong rồi sao?" Tạ Tri Phỉ thấy Phương Ninh Xu bước vào văn phòng liền ngẩng đầu nhìn.
"Vâng, đây là danh sách." Phương Ninh Xu giao tài liệu lên.
Tạ Tri Phỉ mở văn kiện, cúi đầu xem xét từng cái tên. Phương Ninh Xu rũ mắt, lướt nhìn sợi dây chuyền trên cổ cô, nói: "Ôn Bình Hàn có trong danh sách."
"Thật sao?" Tạ Tri Phỉ lật thêm vài trang mới tìm thấy tên Ôn Bình Hàn, khóe môi chậm rãi nở nụ cười, "Tôi biết ngay mà, chị ấy nhất định sẽ tham gia!"
Phương Ninh Xu lại bồi thêm một câu: "Tôi đã nói với cô ấy là sắp tới cô rất bận, không có thời gian ăn tối cùng nhau, nên cô có thể tập trung vào công việc rồi đấy."
"Tôi không tập trung lúc nào chứ?" Tạ Tri Phỉ hỏi.
"......" Thế ai là người hở ra một chút là sai tôi đi thám thính xem người nào đó có tăng ca hay không?
Phương Ninh Xu chuyển chủ đề: "Tạ tổng, sợi dây chuyền này không tệ, mua ở đâu thế?"
Tạ Tri Phỉ đọc tên một thương hiệu, Phương Ninh Xu liền nói: "Hãng này tôi nhớ rõ là chưa bao giờ làm chương trình khuyến mãi nhỉ?"
"Ừ, sao vậy, cô cũng muốn mua một cái à?" Tạ Tri Phỉ hỏi.
"Không mua, mua không nổi."
"Nói điêu, lương năm của cô bao nhiêu chẳng lẽ tôi lại không rõ sao?"
Tạ Tri Phỉ buồn cười nói, "Hợp đồng với Vương tổng chuẩn bị xong chưa?"
"Xong rồi, cô xem lại một chút đi."
Phương Ninh Xu thu hồi tầm mắt, quay về văn phòng lấy hợp đồng.
Tạ Tri Phỉ tranh thủ nhắn tin cho Ôn Bình Hàn: 【 Ngày mai em phải đi công tác, không biết khi nào mới về, chị nhớ ăn tối đúng giờ, đừng tăng ca muộn quá nhé! 】
Ôn Bình Hàn: 【 Biết rồi [ôm] 】
Ôn Bình Hàn: 【 Uống ít rượu thôi đấy. 】
Tạ Tri Phỉ: 【 Yên tâm, Phương Ninh Xu chính là cao thủ ngàn ly không say! [chim cánh cụt xoay vòng] 】
Mấy ngày kế tiếp, Tạ Tri Phỉ bận rộn xoay cuồng ở bên ngoài. Đồng thời cô cũng nhận được hồ sơ của những nhân viên tham gia khảo hạch. Trên đường đi công tác, cô vừa lật xem tài liệu vừa cùng bộ phận nhân sự, giám đốc khu vực và cả Tạ Hoành Húc tham gia sàng lọc.
Một buổi chiều nọ, sau khi dùng bữa với khách hàng, vừa ngồi vào xe là cô bắt đầu buồn ngủ. Nhưng khi lật được hai trang tài liệu, nhìn thấy ảnh thẻ của Ôn Bình Hàn, đôi mắt cô lập tức sáng bừng, cơn buồn ngủ bị quét sạch sành sanh.
"Cô xem, sao lại có người chụp ảnh thẻ mà cũng đẹp đến mức này cơ chứ?"
Tạ Tri Phỉ chỉ vào bức ảnh khoe với Phương Ninh Xu.
Phương Ninh Xu: "...... Cô cứ nói xem khi nào thì cô ấy trông không đẹp đi."
"Hình như đúng là không có thật, chị ấy thế nào cũng đẹp hết!"
Sau khi xem kỹ hồ sơ, Tạ Tri Phỉ đánh một dấu tích vào trang danh sách đó. Nghĩ đến việc đã mấy ngày không trò chuyện, cô liền gọi điện cho Ôn Bình Hàn. Chuông reo một lúc lâu bên kia mới có người nhấc máy.
"Chị ơi!"
"Alo, xin chào?" Đầu dây bên kia là giọng một người phụ nữ, nhưng không phải Ôn Bình Hàn.
Tạ Tri Phỉ sửng sốt, cảm thấy giọng nói này có chút quen tai, cô nhìn lại số điện thoại rồi hỏi: "Đây không phải số của Ôn Bình Hàn sao?"
"Dạ đúng, chị Hàn đi vệ sinh rồi ạ. Bạn có chuyện gì cần nhắn lại không, lát nữa tôi sẽ chuyển lời giúp?"
"Không cần đâu, cảm ơn." Tạ Tri Phỉ cúp máy.
Một lát sau, Ôn Bình Hàn quay lại bàn ăn, Lâm Chí Mẫn liền nói: "Chị Hàn, vừa rồi có điện thoại gọi mãi, em sợ có việc gấp nên bắt máy giúp chị. Nhưng người ấy không nói gì cả, em có ghi âm lại đây, chị nghe thử xem."
"Được." Ôn Bình Hàn mở file ghi âm.
"Nhưng mà...... Cái tên 'FEI' này là ai vậy ạ? Em nghe giọng thấy quen lắm, là tên Phi gì đó sao?"
Lâm Chí Mẫn tò mò hỏi. Ôn Bình Hàn suýt thì sặc, cúi đầu uống nước che giấu: "Một người bạn thôi."
"Dạ vâng." Lâm Chí Mẫn ăn thêm vài miếng rồi hỏi: "Chị Hàn, chị thấy lần khảo hạch này em có qua được không?"
"Chị không phải giám khảo, khó nói lắm." Ôn Bình Hàn đáp.
"Được rôi...... Mà đang ăn cơm, chị nghịch điện thoại làm gì thế?"
"Trả lời tin nhắn thôi."
Ôn Bình Hàn: 【 Vừa nãy chị không cầm máy, có chuyện gì không? 】
Tạ Tri Phỉ: 【 Không có gì, chỉ là muốn gọi điện tâm sự với chị thôi, cảm giác lâu lắm rồi không được nghe giọng chị. 】
Ôn Bình Hàn: 【 Giọng chị cũng đâu có hay. 】
Tạ Tri Phỉ: 【 Hay chết đi được ấy chứ! Nhất là lúc chị dùng giọng nũng nịu (giọng kẹp)! [cười ngây ngô] [đeo kính râm] 】
Ôn Bình Hàn: "......"
"Chị Hàn, chị đi đâu thế?"
Lâm Chí Mẫn thấy cô đột ngột đứng dậy bỏ đi liền gọi với theo.
"Đi vệ sinh."
"Sao lại đi nữa rồi, không lẽ là bị tiêu chảy sao?" Lâm Chí Mẫn lầm bầm.
Trong nhà vệ sinh, Ôn Bình Hàn khóa trái cửa, hắng giọng một cái. Nhưng vừa mới phát ra một âm tiết đã bị hỏng tông, vẫn không tài nào "kẹp" giọng nổi. Cuối cùng cô đành nhấn giữ nút ghi âm, nhẹ giọng hỏi: "Khi nào em về?"
"Sắp rồi ạ ~ Chị có nhớ em không nè?" Tạ Tri Phỉ trả lời ngay lập tức.
Nghe giọng điệu lười biếng mà ngọt ngào của đối phương, khóe môi Ôn Bình Hàn không tự chủ được mà cong lên. Cô nhấn nghe lại lần nữa, rồi đột nhiên nảy ra ý định, cô mở lại file ghi âm cuộc gọi lỡ lúc nãy.
—— "Chị ơi!"
Vừa mở lời đã nồng nhiệt như thế, hèn gì Lâm Chí Mẫn nhất thời không nhận ra là ai, chỉ tiếc là sau khi phát hiện không phải chính chủ, giọng điệu đã lập tức trở nên xa cách, chuẩn mực ngay.
Đột nhiên, trong đầu cô nảy ra một ý tưởng tinh quái, bèn gửi thêm một tin nhắn thoại cho Tạ Tri Phỉ: "Em nói một câu 'Dậy đi thôi' đi."
Tạ Tri Phỉ: "Hả? Nói cái đó làm gì ạ?"
Ôn Bình Hàn: "Cứ nói đi mà, nhớ nhé, phải nũng nịu một chút."
Tạ Tri Phỉ: "Dậy ~ đi ~ thôi ~ nào ~~~ Thế nào, đủ nũng nịu chưa chị?"
Ôn Bình Hàn: "Đủ rồi, đủ rồi."
Cô cúi đầu cắt ghép một hồi, rất nhanh đã xong một đoạn âm thanh.
—— "Chị ơi! Dậy ~ đi ~ thôi ~ nào ~~~"
Tuyệt vời, nhạc chuông báo thức mới đã hoàn thành.
Buổi chiều, Ôn Bình Hàn bất ngờ nhận được một cuộc gọi lạ. Đối phương tự xưng là thư ký của Cố Chi Chương, muốn thảo luận về dự án mà trước đây Phương Ninh Xu đã bàn bạc với cô.
Cô đã có chuẩn bị từ trước, vì vậy đích thân đến Cố thị một chuyến để trao đổi trực tiếp.
Thư ký mới là một người đàn ông trung niên, trông có vẻ Cố Chi Chương lo ngại chuyện tương tự lại xảy ra.
Vị thư ký này làm việc quy củ, cẩn thận nhưng lại thiếu đi sự linh hoạt cần thiết.
Lẽ ra tiến độ dự án phải được bàn giao xong trước khi Phương Ninh Xu nghỉ việc, nhưng tiếc là lúc đó Cố Chi Chương đuổi người quá gấp, hôm sau đã không cho cô ấy đến văn phòng nữa. Thế nên Phương Ninh Xu đi rồi, chắc chắn Cố Chi Chương cũng mệt phờ người vì phải dọn dẹp đống hỗn độn còn lại.
Lúc này Ôn Bình Hàn đành phải phối hợp để đẩy nhanh dự án nhỏ này. Sau khi thống nhất xong các nội dung, đối phương niềm nở tiễn cô xuống lầu.
Nào ngờ vừa ra đến đại sảnh tầng một, cô lại chạm mặt Cố Chi Chương.
Hắn ban đầu ngẩn ra, sau đó mừng rỡ đi đến trước mặt cô, hớn hở hỏi: "Sao em lại ở đây? Đến tìm anh sao?"
"Không phải thưa Cố tổng, cô ấy đến tìm tôi ạ." Thư ký đáp lời.
Cố Chi Chương: "......"
Nhìn vẻ mặt tẽn tò của hắn, Ôn Bình Hàn thầm cười trong lòng, nghĩ bụng giờ thì anh đã biết Phương Ninh Xu tốt thế nào chưa.
Cố Chi Chương lườm thư ký một cái rồi mới nói: "Em có rảnh không? Cùng đi ăn một bữa nhé, anh có chuyện muốn nói với em."
"Chuyện gì ạ?"
"Ở đây không tiện nói."
Ôn Bình Hàn vẫn nhìn hắn đầy nghi hoặc.
Cố Chi Chương suy tính một hồi, biết rằng nếu cứ mời lơi thế này cô chắc chắn sẽ không đi, phải tìm lý do gì đó khiến cô hứng thú mới được.
Công việc? Không được, cô vừa mới bàn xong với thư ký.
Sở thích? Không được, ý đồ của hắn thì ai cũng rõ như ban ngày rồi.
Còn chuyện gì có thể làm cầu nối giữa hai người nữa đây?
...... Có rồi!
"Là chuyện về A Phỉ."
Lúc này Ôn Bình Hàn mới thực sự nhìn thẳng vào hắn.
Tại nhà hàng, Cố Chi Chương không chớp mắt nhìn cô ăn cơm, khóe môi ngậm ý cười.
"Cố tổng nói muốn bàn chuyện của Tạ tổng, là chuyện gì?" Ôn Bình Hàn ngẩng đầu hỏi.
"À...... Thì là muốn hỏi một chút, Phương Ninh Xu sang làm thư ký cho em ấy có thích nghi được không?"
Cố Chi Chương tung bừa một lý do.
"Rất thích nghi, thư ký Phương là người rất có năng lực, có cô ấy giúp sức, hiệu suất làm việc của Tạ tổng tăng lên không ít." Ôn Bình Hàn trả lời.
"Vậy thì tốt, may mà em ấy thu nhận Ninh Xu. Cô ấy theo anh mấy năm nay đúng là tận tâm tận lực, nếu như cô ấy không...... thì càng tốt." Cố Chi Chương cười gượng gạo.
Ôn Bình Hàn không tiếp lời, cúi đầu tiếp tục ăn.
Thấy cô lại khôi phục vẻ lạnh lùng, Cố Chi Chương lại cố tìm đề tài: "Còn một việc nữa, đó là chú Tạ muốn giới thiệu bạn trai cho A Phỉ, chuyện này em biết chứ?"
Ôn Bình Hàn ngước mắt, chậm rãi chớp mi một cái.
"Lần trước khi A Phỉ đi xem mắt với Hồng Ngạn em cũng có mặt mà. Nghe nói dạo này hai người họ qua lại khá thân thiết, em thấy họ có thành đôi được không?" Cố Chi Chương không biết nói gì đành tìm chuyện phiếm.
Ôn Bình Hàn: "Tôi không biết."
"Vậy em thấy hai người bọn họ thế nào? Có xứng đôi không?" Cố Chi Chương tiếp tục truy vấn.
"Tôi không biết." Ôn Bình Hàn vẫn chỉ một câu trả lời đó, cô cũng chẳng còn tâm trạng để ăn nữa.
Cố Chi Chương: "Em là bạn thân của em ấy, không cho em ấy lời khuyên nào sao?"
Ôn Bình Hàn: "Không có."
Lạ thật đấy, như Triệu Tiêu Tĩnh thì thường xuyên nhận xét về các bạn nam xung quanh Tạ Tri Phỉ, lại còn hay khuyên cô ấy yêu đương nhiều vào, sao đến lượt Ôn Bình Hàn chiêu gợi chuyện này lại mất hiệu lực thế này?
Cố Chi Chương tiếp tục vắt óc nghĩ đề tài, đúng lúc này, đối phương đột nhiên ném lại một câu hỏi: "Lý Hồng Ngạn đó...... Trước đây anh ta đã từng yêu ai chưa?"
"Yêu rồi, nghe nói là hồi đi học, sau đó không rõ vì lý do gì mà chia tay. Từ đó về sau anh ta không còn tâm trí yêu đương nữa, chỉ nhất mực tập trung vào sự nghiệp thôi." Cố Chi Chương nhớ lại.
"Vậy thì họ không hợp nhau rồi, Tạ tổng chưa từng yêu đương bao giờ cả." Ôn Bình Hàn khẳng định chắc nịch.
Cố Chi Chương: "......" Lý do này mà cũng đúng sao?
Lúc này, điện thoại rung lên. Ôn Bình Hàn nhìn tên người gọi, cầm máy đi sang một bên nghe máy.
"Chị ơi, chị đang làm gì thế?" Tạ Tri Phỉ hỏi ở đầu dây bên kia.
Ôn Bình Hàn quay đầu nhìn Cố Chi Chương một cái, hạ thấp giọng: "Chị đang ăn cơm với Cố Chi Chương."
Nụ cười trên mặt Tạ Tri Phỉ lập tức vụt tắt, trong lòng thầm mắng chửi -- Đồ đàn ông thối tha thối tha, dám lén lút sau lưng mình đào góc tường!
"Chị đến công ty anh ta để bàn giao nốt dự án trước, vô tình đụng mặt thôi."
Ôn Bình Hàn sờ sờ mũi, không nỡ nói thật là vì muốn nghe ngóng chuyện của cô nhưng cuối cùng chẳng nghe được gì.
"Được rồi, em biết rồi, vậy chị cứ tiếp tục ăn cơm với anh ta đi, ăn xong rồi hẵng thong thả về. Em ở nhà chị chờ chị." Tạ Tri Phỉ nói bằng giọng đáng thương vô cùng.
Ôn Bình Hàn khựng lại: "Em đang ở đâu?"
"Ở dưới lầu nhà chị."
"Em về rồi sao?"
"Vâng, vốn định dành cho chị một bất ngờ, nhưng không sao đâu ạ ~ Chị cứ ở bên anh ta vui vẻ là được ~ Đừng bận tâm đến em ~" Tạ Tri Phỉ tỏ vẻ tủi thân vô hạn.
"Đợi chị, chị về ngay lập tức."