Nữ Phụ Hào Môn Hóng Drama Phát Tài

Chương 6: Chị đoán được cưng rồi nhé

Kết quả khám sức khỏe đã có.

Cố Minh Khê là người khỏe mạnh nhất cả nhà, ăn ngon ngủ ngon, tinh thần phơi phới, cơ thể khỏe khỏi bàn.

Nhớ lại cảnh tượng hỗn loạn ở y quán Đông y mấy ngày trước, Cố Minh Khê vẫn vô cùng tò mò về drama tiếp theo.

Lần này, cả hệ thống hóng drama lẫn Phó Vân Thâm đều đồng thời mang đến cho cô tin tức mới nhất.

[Dì bảo mẫu nhà họ Ngô đúng là em gái ruột thất lạc mấy chục năm của dì Lâm, kết quả giám định huyết thống đã có rồi, hai chị em đã nhận lại nhau.]

[Dì bảo mẫu thật ra không phải tên là Vương Hoa, tên thật của dì ấy là Lâm Hạnh. Cha mẹ của họ đã qua đời rồi, trước lúc mất đã chia tài sản làm hai phần bằng nhau, để lại cho hai cô con gái là Lâm Hà và Lâm Hạnh...]

[Lâm Hạnh đã nghỉ việc ở nhà họ Ngô, chuẩn bị mở một tiệm bánh ngay trước cổng trường số Một.]

[Con gái của dì ấy cũng đã tốt nghiệp đại học, thi đậu biên chế vào trường số Một làm giáo viên dạy Toán.]

Đó là câu chuyện của Lâm Hà và Lâm Hạnh.

Sau này, hai chị em sẽ không bao giờ xa nhau nữa, trừ cái chết.

Cố Minh Khê khẽ cảm thán: "Người nhà họ Lâm thật sự rất yêu dì ấy."

Bao nhiêu năm trôi qua trong lỡ làng và tiếc nuối, vậy mà nhà họ Lâm vẫn chưa từng từ bỏ việc tìm kiếm, bỏ ra không biết bao nhiêu nhân lực, vật lực và tiền bạc.

Ngay cả sau khi bố mẹ qua đời, Lâm Hà vẫn luôn tiếp tục tìm em gái. Bà chưa từng động vào phần tài sản bố mẹ để lại cho Lâm Hạnh, mỗi năm đều lặng lẽ gửi tiền chia lợi nhuận vào một tài khoản cố định, chờ đến ngày có thể tận tay giao lại cho em gái.

Hai đời của Cố Minh Khê đều chưa từng cảm nhận được tình yêu của bố mẹ, cho nên khi nhìn thấy tình yêu sâu nặng của bố mẹ người khác, cô vẫn đôi lúc cảm thấy xúc động.

Chỉ là, cô đã qua cái tuổi phải đi hâm mộ người khác rồi, bởi vì cô luôn biết cách yêu thương chính mình.

"Hy vọng hai dì Lâm sau này sẽ luôn hạnh phúc, đừng bao giờ chia xa nữa."

Hệ thống hóng drama lập tức đáp lời: [Chắc chắn sẽ như vậy nha.]

"Thế còn đám buôn người kia?" Cố Minh Khê hỏi tiếp.

Tiểu Qua đáp: [Bọn buôn người đó đã bị bắt rồi xử bắn từ mấy chục năm trước, trong đó cũng có công sức của nhà họ Lâm.]

Cố Minh Khê ngẩn người: "Vậy tại sao vẫn không tìm được Lâm Hạnh?"

Tiểu Qua giải thích: [Hai kẻ trực tiếp bán Lâm Hạnh đã chết trong lúc bị truy bắt, manh mối cũng vì thế mà đứt đoạn.]

[Đúng là số phận thích trêu ngươi con người.] Tiểu Qua hiếm hoi nói một câu đầy triết lý.

[Hiện thực thường tàn nhẫn hơn tiểu thuyết rất nhiều.]

Cố Minh Khê liếc nó: "Dạo này cậu lại đọc tiểu thuyết gì nữa đấy?"

Sau mấy ngày ở cạnh nhau, Cố Minh Khê và Tiểu Qua đã hiểu quá rõ tính cách của đối phương rồi.

Trải qua mấy ngày ở chung, Cố Minh Khê cùng Tiểu Qua biết rõ lẫn nhau bản tính.

[Tui mới vừa đọc đến chương 2: Về nước." của Một Đêm Nguy Tình: Cô Vợ Nhỏ Mang Thai Của Tổng Tài đó nha.] Tiểu Qua cười hì hì.

Tiến độ cập nhật của "cô vợ nhỏ" ở thế giới này còn nhanh hơn nữa.

Hạ Tình và Lương Minh Lãng tái hợp rồi.

Hai người tình cờ gặp lại ở sân bay, nhưng không nhận nhau. Hạ Tình dẫn theo con trai Hạ Thiên bỏ chạy.

Sau đó, nhờ sự giúp đỡ của bạn thân, Hạ Tình vào làm việc tại tập đoàn Phó thị, cuộc sống dần khởi sắc, mọi thứ đều phát triển theo hướng tốt đẹp hơn.

Trong một buổi tiệc, Hạ Tình lại gặp Lương Minh Lãng.

Lúc ấy cô ta đang bị người khác làm khó, Lương Minh Lãng giống hệt lần đầu họ gặp nhau, như từ trên trời rơi xuống cứu mỹ nhân.

Kể từ đó, Lương Minh Lãng cứ mãi dây dưa với Hạ Tình, hơn nữa vào tháng trước còn biết được Hạ Thiên là con ruột của mình.

Hạ Thiên là một thiên tài nhỏ, nhưng vì Hạ Tình đã quá vất vả trong thời gian mang thai nên cơ thể cậu bé khá yếu.

"Thiên Thiên, bố là bố của con."

Lương Minh Lãng nhìn cậu bé có chung huyết thống với mình, trong lòng dâng lên vô hạn thương xót.

Hạ Thiên sở hữu gương mặt cực kỳ đẹp, thừa hưởng tất cả ưu điểm ngoại hình của cả cha lẫn mẹ. Đôi mắt to tròn, làn da trắng nõn nhưng lại mang theo vẻ tái nhợt bệnh tật, giống như một con búp bê sứ mong manh dễ vỡ.

Hạ Thiên trước tiên quay sang nhìn Hạ Tình.

Cậu đã hack vào công ty và máy tính của Lương Minh Lãng từ lâu, nên biết người này chính là bố ruột có quan hệ huyết thống với mình.

Từ nhỏ cậu đã lớn lên cùng mẹ, đối với cậu mà nói, không có gì quan trọng hơn mẹ cả.

Hạ Tình nhìn đôi mắt to như quả nho của con trai, trong veo như mặt hồ, bên trong đầy ắp sự lệ thuộc và tin tưởng dành cho cô ta.

Cô ta ngồi xổm xuống, nhẹ giọng nói: "Thiên Thiên, đây là bố."

"Bố?" Hạ Thiên lặp lại.

Lương Minh Lãng lập tức cười đến cong cả mắt, đuôi mắt như nở hoa đào, cả người bỗng trở nên sống động hẳn lên. Niềm vui hiện rõ trên từng nét mặt: "Ơi!"

Hạ Thiên trợn trắng mắt: "Con đâu có gọi chú."

"Con sẽ luôn theo dõi chú. Nếu chú đối xử không tốt với mẹ, bọn con sẽ không thừa nhận địa vị của chú đâu..."

"Cố gắng thể hiện cho tốt đi."

Hạ Thiên là một đứa trẻ thiên tài với tâm tư vô cùng nhạy cảm. Cậu yêu mẹ, không muốn mẹ phải chịu bất kỳ tổn thương nào.

Nếu mẹ cảm thấy hạnh phúc, vậy thì tạm thời chấp nhận người bố "từ trên trời rơi xuống" này cũng không sao cả, nhưng người Hạ Thiên yêu nhất vẫn chỉ có mẹ.

Cậu hiểu rất rõ, người duy nhất gắn bó mật thiết với mình chính là mẹ. Là mẹ đã mang cậu đến thế giới này, là mẹ ngày qua ngày cẩn thận chăm sóc cậu...

Có mẹ, mới có Hạ Thiên.

Còn bố ư?

Hạ Thiên không quá để tâm.

Biểu cảm của Hạ Tình trở nên nghiêm túc: "Thiên Thiên, không được trợn mắt."

Cô ta biết con trai đang bênh vực mình, nhưng cô ta không muốn Lương Minh Lãng nghĩ Hạ Thiên là một đứa trẻ không được dạy dỗ tử tế.

Hạ Thiên ngoan ngoãn mỉm cười: "Vâng ạ, mẹ."

"Vừa nãy là do bụi bay vào mắt thôi."

Hạ Tình biết con trai là vì mình nên cũng không trách móc thêm.

Lương Minh Lãng hiểu rằng con trai vẫn chưa chấp nhận anh ta.

Không sao cả.

Thời gian sẽ chứng minh mọi thứ.

Lương Minh Lãng cúi xuống nhìn mắt Hạ Thiên, dùng tay nhẹ nhàng tách mí mắt cậu bé ra rồi khẽ thổi:

"Thiên Thiên, dễ chịu hơn chưa?"

Hạ Thiên: "... Đỡ hơn rồi."

Cái cớ do chính mình nghĩ ra, đương nhiên phải tự diễn cho tròn vai.

Hạ Tình chăm chú nhìn hai người đàn ông một lớn một nhỏ trước mặt, sống mũi bỗng cay cay.

Nếu... Nếu năm đó họ không chia xa vì hiểu lầm, Thiên Thiên hẳn đã được lớn lên trong một gia đình tràn ngập yêu thương.

Nhưng bây giờ vẫn chưa muộn.

Hạ Tình tràn đầy hy vọng với tương lai.

"Cuối tuần này chúng ta cùng đi công viên giải trí nhé."

"Cả gia đình ba người." Cô ta khẽ nói.

Hạ Thiên ôm lấy chân Hạ Tình, nở nụ cười rực rỡ ngây thơ: "Được nha được nha, lâu lắm rồi con chưa hẹn hò với mẹ đó~"

Hai mẹ con đồng thời nhìn sang Lương Minh Lãng.

Lương Minh Lãng bật cười: "Được thôi, anh sẽ bảo thư ký dời cuộc họp cuối tuần."

"Chúng ta về nhà thôi."

Trời dần tối.

Hạ Thiên ngủ thiếp đi trong lòng Lương Minh Lãng, tay vẫn nắm chặt sợi dây rút trên áo Hạ Tình.

Ban đầu cậu bé không chịu để Lương Minh Lãng bế, nhưng cuối cùng lại bị đối phương thuyết phục bằng câu "mẹ bế con sẽ mệt lắm".

Hạ Thiên đã lớn rồi, cậu không muốn mẹ phải mệt.

Chi bằng để ông bố tiện nghi này chịu cực một chút, coi như thử thách vậy.

Ánh trăng dịu dàng phủ xuống '"gia đình ba người".

Hạ Tình nhìn cái bóng dài đổ trên mặt đất, khóe môi bất giác cong lên thành một nụ cười hạnh phúc.

Bọn họ... chắc chắn sẽ mãi hạnh phúc như vậy nhỉ?

"Tuần này em không cần tăng ca sao?" Giọng nói quan tâm của Lương Minh Lãng vang lên.

Ở trước mặt anh ta, Hạ Tình hoàn toàn không phòng bị: "Vâng, cuối tuần này còn ổn, nhưng từ tuần sau chắc sẽ bận lắm."

Lương Minh Lãng tự nhiên tiếp lời: "Vậy để anh đi đón Thiên Thiên tan học nhé?"

Hạ Tình suy nghĩ một lúc rồi gật đầu đồng ý: "Được, mai anh đi cùng em đón Thiên Thiên, em sẽ nói với giáo viên của con một tiếng."

"Em vừa nhận được một dự án lớn của công ty công nghệ, làm tốt thì có thể được tăng chức tăng lương đó." Ngay cả giọng điệu của cô ta cũng lộ rõ sự vui vẻ.

Ánh mắt Lương Minh Lãng khẽ tối lại, nhanh chóng bắt được từ khóa quan trọng.

Hiện tại, trong số các dự án công nghệ mà tập đoàn Phó thị đang triển khai, hơn nữa còn có thể giao cho Hạ Tình phụ trách... chỉ có duy nhất dự án kia.

Lương Minh Lãng dịu giọng hỏi: "Làm trợ lý bên cạnh Phó Vân Thâm có mệt lắm không? Hay là sang chỗ anh làm đi?"

Hạ Tình lắc đầu: "Không mệt."

Cô ta đã vượt qua giai đoạn khó khăn nhất từ lâu rồi.

Huống hồ ở Phó thị, công sức bỏ ra luôn tỷ lệ thuận với đãi ngộ nhận được, nên Hạ Tình chỉ cảm thấy bản thân tràn đầy động lực.

Nhưng... Hạ Tình hơi chần chừ: "Dự án lần này rất quan trọng với bên anh sao?"

Trong lòng Lương Minh Lãng khẽ rung động, nhưng trên gương mặt tuấn tú vẫn không để lộ cảm xúc: "Ừm, anh sẽ dốc toàn lực."

Anh ta biết Hạ Tình dễ mềm lòng, cho nên cũng không trực tiếp nhờ cô giúp đỡ.

"Lần này chúng ta là đối thủ cạnh tranh đó nha." Hạ Tình chớp mắt, tinh nghịch nói.

Lương Minh Lãng bật cười: "Anh sẽ không nương tay đâu."

Hạ Tình cong môi: "Em cũng vậy."

Mây đen lặng lẽ che khuất ánh trăng.

Bóng dáng của "gia đình ba người" dần bị bóng tối nuốt chửng, cùng nhau bước về một phương hướng chưa biết trước.

___Đây là đường phân cách Nại Nại ___

Một ngày đầy sóng gió cuối cùng cũng kết thúc.

Mạnh Vân Quyển và Mạnh Vân Thư đều quay lại với công việc riêng của mình.

Mạnh Vân Thư bay đến Kinh Thị để ghi hình chương trình, còn Mạnh Vân Quyển thì đến studio sắp xếp đồ đạc.

Mạnh Vân Quyển không thích cuộc sống ngày nào cũng lặp đi lặp lại. Sau khi rời khỏi câu lạc bộ đua xe, dưới ảnh hưởng của Dao Điệp, cậu bắt đầu yêu thích nhiếp ảnh.

Hai người dự định sau lễ cưới sẽ cùng nhau tới châu Phi du lịch.

Mạnh Vân Quyển vẫn luôn chuẩn bị cho kế hoạch này, thậm chí còn cải tạo một căn biệt thự ven hồ đứng tên mình thành studio làm việc. Dao Điệp cũng thường xuyên tới đây tìm cảm hứng sáng tác.

Lần này đến studio, Dao Điệp cũng có mặt ở đó.

Cô ta vẫn ăn mặc giản dị như thường ngày, đôi mắt đen trắng rõ ràng, sống mũi cao thanh tú, ngũ quan nhỏ nhắn tinh xảo, mái tóc đen dài thẳng mượt.

Khi nhìn thấy Mạnh Vân Quyển, ánh mắt và hàng mày của cô ta lập tức trở nên sống động hẳn lên.

"Vân Quyển!"

Đường nét kiêu ngạo nơi chân mày khóe mắt của Mạnh Vân Quyển lập tức dịu xuống. Cậu chạy tới ôm bổng Dao Điệp lên xoay một vòng, không khí xung quanh dường như cũng trở nên ngọt ngào hơn.

"Em gầy đi rồi."

"Về từ lúc nào thế? Anh bảo dì Đặng làm món ngon cho em nhé."

Mỗi lần đối diện với Dao Điệp, lời nói của Mạnh Vân Quyển rõ ràng nhiều hơn bình thường rất nhiều.

Dao Điệp vòng tay ôm chặt cổ Mạnh Vân Quyển: "Em vừa mới về thôi, vừa về đã được gặp anh rồi, thật tốt."

Cô ta cười vô cùng tự do thoải mái, nét lạnh nhạt nơi hàng mày khóe mắt cũng dịu đi vài phần.

Gió mùa hè khẽ thổi qua, vài chiếc lá lững lờ xoay tròn giữa không trung rồi chậm rãi đáp xuống mặt hồ, tạo nên từng vòng gợn sóng lan rộng.

Dao Điệp nhìn mặt hồ trước mắt, cô ta nghĩ... có lẽ mình đang thật sự vui vẻ.

Cô ta và Vân Quyển sắp kết hôn rồi.

Đã đến lúc cô phải đưa ra lựa chọn.

Mạnh Vân Quyển không nghe được tiếng lòng của cô ta, nhưng cậu lại nghe thấy nhịp tim của cả hai đang hòa vào nhau.

"Anh nói em nghe, chị dâu thú vị lắm... ***"

Dao Điệp nghiêng đầu lắng nghe, đôi mắt trong veo nhìn người đối diện khiến người ta vô thức nảy sinh cảm giác rằng trong mắt cô ta chỉ có duy nhất mình cậu.

"Hửm? Anh nói gì cơ?" Dao Điệp không nghe rõ.

Cô ta không thích Cố Minh Khê và Mạnh Vân Thư.

Người trước thì lúc nào cũng cười vô tâm vô phế, sống tùy ý theo ý mình.

Người sau lại càng đáng ghét hơn, một đại tiểu thư hào môn được cưng chiều hết mực, cứ hô hào vì ước mơ, vì tình yêu mà lao về phía trước như thể sinh ra đã đứng trên đỉnh cao cuộc đời.

Cô ta hận.

Cô ta càng hận chính mình đã từng ngã từ trên cao xuống, nhưng Dao Điệp tin rằng, sớm muộn gì cô ta cũng sẽ bay trở lại nơi đó.

Rất nhanh thôi.

Mạnh Vân Quyển lại thử một lần nữa, nhưng chuyện có thể nghe thấy tiếng lòng của Cố Minh Khê vẫn không thể nói ra được: "Lần sau gặp chị dâu là em sẽ hiểu thôi."

Dao Điệp không thích đến nhà họ Phó.

Cô ta chỉ dịu dàng tựa vào vai Mạnh Vân Quyển, đầy lưu luyến: "Được thôi."

Sau khi kết hôn, họ có thể dọn ra ngoài ở riêng, Mạnh Vân Quyển đã hứa với cô ta như vậy.

Đôi lúc, cô ta cũng rất hâm mộ Mạnh Vân Quyển.

Ban đầu cô ta từng hận cậu.

Hận cậu vô tư vô lo.

Hận sự thẳng thắn và ngây ngô của cậu.

Hận cậu sinh ra đã có tất cả.

Hận cách cậu yêu một cách mãnh liệt và rực rỡ đến thế...

Đôi mắt Dao Điệp rất sáng.

Mạnh Vân Quyển nhẹ nhàng v**t v* gò má cô ta, trân trọng đặt xuống giữa trán cô ta một nụ hôn.

Cô ta cũng rất yêu anh.

___Đây là đường phân cách Nại Nại ___

"Vân Thâm, đi tắm chung không?" Cố Minh Khê không thèm gõ cửa, cứ thế đường hoàng bước vào.

Ừm.

Mỗi ngày đều điên cuồng nhảy disco ngay trên giới hạn chịu đựng của Phó Vân Thâm.

Phó Vân Thâm liếc Cố Minh Khê hai cái rồi bình tĩnh dời mắt đi: "Không đi."

Cố Minh Khê cong mắt cười: "Ông xã, thật sự không đi à?"

Phó Vân Thâm: "Ừ."

[Mở miệng nói thêm một chữ là chết à?] Cố Minh Khê âm thầm chê bai trong lòng.

Tiểu Qua lập tức phụ họa: [Tôi cũng thấy vậy, chồng cưng lạnh lùng quá đi!]

Phó Vân Thâm: "... Không đi."

Cố Minh Khê dùng âm lượng vừa đủ để Phó Vân Thâm nghe thấy, nhỏ giọng lẩm bẩm: "Không đi thì thôi, hung dữ cái gì chứ."

Tiểu Qua tiếp tục hùa theo: [Đúng đó, mắt cá chết mà còn hung nữa.]

Nước mắt của Cố Minh Khê nói đến là đến, cô bất ngờ lao tới đá một cú vào cặp mông cong của Phó Vân Thâm. "Phó Vân Thâm, anh quá đáng lắm rồi!"

Phó Vân Thâm đã đoán trước động tác của cô, nghiêng người tránh sang một bên.

Kết quả...

Một cái tát "bốp" một tiếng đáp thẳng lên mông anh.

Trong mắt Cố Minh Khê lóe lên tia ranh mãnh.

Hừ hừ, đấu với chị à.

Chị đây đã đoán trước được cả nước đi tiếp theo của cưng rồi nhé!

truyen full, truyenfull, truyenfullvn, truyenfulllive

truyenfull,truyenfull vn