Chuyện Phó Vân Thâm và Cố Minh Khê ly hôn, nhưng em trai em gái đều không hề hay biết.
Mạnh Tri Dịch và Phó Gia Lương thì biết chuyện, nhưng cả hai đều cho rằng chuyện tình cảm của con cái, chúng tự có cách giải quyết.
Tình cảm giống như uống nước, ấm lạnh chỉ người trong cuộc mới hiểu rõ.
Trong mắt Mạnh Vân Quyển và Mạnh Vân Thư, tình cảm của anh cả và chị dâu rất tốt đẹp, hoàn toàn không có dấu hiệu rạn nứt.
Giống như lúc này đây.
Bóng cây loang lổ dưới nắng, quanh người Phó Vân Thâm toát lên cảm giác thư thái hiếm có. Anh hơi nghiêng đầu, chăm chú lắng nghe người con gái bên cạnh nói chuyện, trên gương mặt vốn nghiêm nghị luôn mang theo ý cười nhàn nhạt.
Cố Minh Khê vẫn rực rỡ và tươi sáng như mọi khi.
Hai người đứng cạnh nhau, xứng đôi vừa lứa như bước ra từ phim thần tượng.
Mạnh Vân Thư nghĩ vậy.
Nếu cuộc sống hôn nhân là thế này, cô ấy cũng bắt đầu mong chờ hôn nhân.
Mạnh Vân Quyển cũng có suy nghĩ tương tự: "Anh chị à, đừng đứng đó v* v*n nhau nữa, bố mẹ bảo em qua gọi hai người, đến lượt hai người bắt mạch rồi."
Giọng nói to lớn của cậu khiến Mạnh Vân Thư giật mình, quay sang hỏi cậu: "Cả nhà đi khám sức khỏe, chị dâu hai không đến sao?"
Sau này đều là người một nhà, những hoạt động quan trọng của gia đình thường sẽ được thông báo đầy đủ, khám sức khỏe cũng xem như một trong số đó.
Mạnh Vân Quyển giải thích: "Cô ấy đang vào núi tìm cảm hứng rồi, tín hiệu không tốt, hôm nay cũng không kịp quay về. Trước khi kết hôn bọn anh sẽ cùng đi khám."
Mạnh Vân Thư muốn nói lại thôi, cuối cùng vẫn không lên tiếng.
Dao Điệp đã vắng mặt trong khá nhiều buổi tụ họp gia đình rồi, dường như cô ta không quá để tâm đến Mạnh Vân Quyển và nhà họ Phó.
Thôi vậy.
Vấn đề hôn nhân của các anh trai cứ để họ tự lo, cô ấy chỉ cần chuyên tâm cho sự nghiệp của mình là được.
___Đây là đường phân cách Nại Nại ___
Chủ nhân của y quán Đông y là bạn thân mấy chục năm của Mạnh Tri Dịch. Hai người quen nhau từ thời thiếu nữ, cùng nắm tay đi qua quãng thanh xuân dài đằng đẵng, chứng kiến sự trưởng thành của nhau, từ thiếu nữ trở thành người mẹ, từ non nớt đến trưởng thành, từ ôm đầy tham vọng đến khi nắm quyền trong tay...
Mỗi giai đoạn quan trọng của cuộc đời, họ đều đồng hành cùng nhau.
Giống như Mạnh Tri Dịch, Lâm Hà cũng là một thiên tài, đặc biệt là trong lĩnh vực Đông y.
Ước mơ của bà là kế thừa y quán của gia đình, phát triển Đông y rộng khắp.
Và bà đã làm được.
Điều tiếc nuối duy nhất là người em gái thất lạc từ nhỏ đến nay vẫn chưa có tin tức.
Khác với khí chất mạnh mẽ của Mạnh Tri Dịch, Lâm Hà là kiểu người khiến người khác dễ dàng sinh thiện cảm. Giống như tên của bà vậy, dịu dàng nhưng kiên cường, thanh nhã mà không phô trương.
Trên người bà phảng phất hương thảo dược nhàn nhạt, ánh mắt và khí độ đều khiến người ta vô thức tin tưởng. Đó là món quà tuyệt vời nhất mà thời gian và tri thức ban tặng cho bà.
Lâm Hà bắt mạch cho Cố Minh Khê trước, đồng thời hỏi vài câu cơ bản về tình trạng cơ thể.
"Không có vấn đề gì, cháu rất khỏe mạnh."
Trên mặt Lâm Hà mang theo ý cười: "Đã lâu rồi dì chưa bắt được mạch tượng tràn đầy sức sống như vậy."
Nụ cười của Cố Minh Khê càng chân thành hơn: "Cảm ơn bác sĩ Lâm, ngài đúng là thần y."
Tiểu Qua lên tiếng: [Hệ thống xuất phẩm, chất lượng đảm bảo.]
[Tui không lừa cưng đâu nha, Tiểu Khê, cơ thể cưng khỏe như trâu luôn!]
Cố Minh Khê: [Tui thích cách ví von này.]
Sau khi từng trải qua bệnh tật mới hiểu, trên đời chẳng có gì quan trọng hơn sức khỏe.
Tảng đá trong lòng Phó Vân Thâm cuối cùng cũng được buông xuống, thật ra lần khám sức khỏe này là do anh chủ động đề nghị.
Bởi vì những tiếng lòng bất ngờ nghe được, bọn họ đều rất lo cho tình trạng cơ thể của Cố Minh Khê.
Kết quả kiểm tra buổi sáng và bắt mạch Đông y buổi chiều đều không phát hiện vấn đề gì.
Điều này khiến trái tim luôn treo lơ lửng của Phó Vân Thâm cuối cùng cũng được an ổn. Dù sau này họ sẽ chia xa, anh vẫn hy vọng Cố Minh Khê luôn bình an khỏe mạnh.
Còn có...
Anh đã có thể chắc chắn.
Cuộc đối thoại giữa Cố Minh Khê và hệ thống hóng drama, chỉ có mình anh nghe thấy.
...
Lần khám sức khỏe này, ngoại trừ Cố Minh Khê có hack từ hệ thống ra, thì cơ thể của Phó Vân Thâm và những người khác ít nhiều đều có vài vấn đề nhỏ.
Lâm Hà đặc biệt kê riêng cho từng người phương thuốc và thực đơn dưỡng sinh phù hợp.
Người nhà họ Phó ngồi nghỉ ngơi trò chuyện trong đại sảnh.
Hai nhân vật chính vừa mới bị họ hóng drama hôm qua cũng xuất hiện trong tầm mắt. Một nhóm người đi hùng hổ như đang catwalk trên sàn diễn, khí thế ngút trời, ra ngoài đường chắc chắn tỷ lệ quay đầu nhìn phải cực cao.
Hai thiếu niên được bảo mẫu riêng dìu đi, ai nấy đều ủ rũ cụp mắt, thỉnh thoảng còn lườm đối phương một cái.
Hai bên vừa khéo chạm mặt nhau, người nhà họ Ngô và họ Lục nhìn thấy Phó Vân Thâm bọn họ thì vô cùng bất ngờ vui mừng.
Đại sảnh vốn rộng rãi, vì sự xuất hiện của họ mà lập tức trở nên chật chội và náo nhiệt hơn hẳn.
Cố Minh Khê tò mò đánh giá hai nhân vật chính trong ruộng drama, nhìn qua có vẻ đều hồi phục khá tốt.
Lục Ngọc bị thương ở miệng nên đeo khẩu trang, còn Ngô Du bị thương ở mông thì phải có người dìu đi. Hai người thỉnh thoảng lại dùng khẩu hình mắng nhau.
Tuổi trẻ mà, tràn đầy sức sống.
Đây cũng là suy nghĩ chung của Mạnh Vân Quyển và Mạnh Vân Thư.
Hai cậu ấm được cưng chiều bị phụ huynh gọi tới chào hỏi, trước mặt trưởng bối, Lục Ngọc và Ngô Du đều thu liễm tính khí, ngoan ngoãn lễ phép chào hỏi.
Lâm Hà từ phòng thuốc đi ra, thấy đông người như vậy có hơi bất ngờ, nhưng sắc mặt vẫn bình thản, mỉm cười chào hỏi họ rồi bảo nhân viên sắp xếp bệnh nhân khám bệnh.
Trong chốc lát, đại sảnh vốn đã náo nhiệt lại càng đông hơn.
Tiểu Qua cảm thán: [Đông người thật đó.]
Cố Minh Khê đáp lại nó: [Nhộn nhịp ghê ha.]
Tiểu Qua hưng phấn: [Nhiều drama quá trời luôn!]
Một người một hệ thống cứ thế vô tư hóng drama không ngơi.
[Bác sĩ Lý thầm thích bác sĩ Trương đồng nghiệp của mình nhiều năm rồi, nhưng mãi không dám tỏ tình.]
[Bác sĩ Trương với bác sĩ Lý là ai vậy?] Cố Minh Khê tò mò.
Tiểu Qua bình luận sắc bén: [Hai người ở quầy lễ tân kia kìa. Nếu còn không tỏ tình nữa thì con của bác sĩ Trương cũng sắp học mẫu giáo rồi, còn bác sĩ Lý thì vẫn yêu trong lòng khó mở miệng.]
Bước chân của bác sĩ Lý khựng lại, cẩn thận nhìn sang ánh mắt của bác sĩ Trương, bất chợt hai người bốn mắt nhìn nhau.
Cố Minh Khê tỏ vẻ đồng tình.
[Bà Lục và ông Lục tối qua cãi nhau, ông Lục bị phạt quỳ bàn giặt đồ.]
[Ngô Du với Lục Ngọc thức cả đêm cày diễn đàn trường học, quầng thâm mắt còn đậm hơn gấu trúc.]
[Hai người họ combat kịch liệt với đám tung tin đồn trên diễn đàn, khóa hơn chục bài đăng trong trường, giờ đã trở thành cặp đôi điên cuồng vì yêu trong miệng bạn học, được phong danh hiệu couple điên.]
Lục Ngọc và Ngô Du nhìn nhau ba giây, đồng thời đọc được câu chửi tục trong mắt đối phương.
"Tôi ****"
"Cậu ****"
Tiểu Qua: [Thấy chưa thấy chưa, họ lại bắt đầu 'tôi xx cậu xx' nữa rồi. Đúng là không đánh không quen nha. Nhưng tui làm chứng, hai người đều là trai thẳng đó... Chỉ là thèm tay nghề nấu ăn của dì Đặng nhà cưng thôi.]
[Cũng xem như một kiểu điên cuồng vì yêu khác nhỉ?]
Cố Minh Khê lập tức cảnh giác: [Bọn họ đừng hòng đào góc tường cướp dì Đặng nhà tui.]
[Nhà họ Lục với nhà họ Ngô biết bọn họ đánh nhau chỉ vì muốn cướp dì Đặng không?]
Tiểu Qua: [Không biết.]
Giọng nói bí ẩn ấy vang lên như cái loa phóng thanh, khiến cả đại sảnh nghe rõ mồn một.
Lục Ngọc và Ngô Du: "..." Giờ thì biết rồi.
Hai giọng hóng drama kia vẫn còn thao thao bất tuyệt không ngừng.
[Họ không có bảo mẫu nhà mình à?] Cố Minh Khê bất bình thay.
Tiểu Qua đáp: [Có chứ. Bảo mẫu nhà Lục Ngọc và Ngô Du đều là người chăm sóc họ từ nhỏ đến lớn, tình cảm rất tốt.]
[Vậy dì bảo mẫu của họ chắc chắn sẽ buồn lắm nhỉ?]
Lục Ngọc và Ngô Du đồng thời nhìn sang dì Vương đang dìu Ngô Du.
Mái tóc dì Vương đã bạc trắng, trên gương mặt hiền từ thoáng hiện nét buồn.
Ngô Du vội vàng muốn giải thích, nhưng Tiểu Qua đã nhanh miệng giải thích thay cậu.
[Ngô Du không phải muốn đổi bảo mẫu đâu. Chỉ là mẹ cậu ấy đang bệnh, rất thích ăn đồ ngọt dì Đặng làm, nên cậu ấy muốn đào dì Đặng về chuyên làm bánh ngọt thôi.]
Dì Vương nhẹ nhàng vỗ vai Ngô Du.
[Thế còn Lục Ngọc?] Cố Minh Khê tò mò: [Tại sao cậu ta cũng muốn đào góc tường?]
Tiểu Qua lại đưa ra lời bình sắc bén: [Vì cậu ta là một tên mê ăn chính hiệu.]
Lục — tên mê ăn chính hiệu — Ngọc lập tức đen mặt.
"Biết ăn là có phúc." Lục Ngọc lên tiếng biện hộ cho bản thân.
[Đồ ăn chữa lành cả thế giới.] Cố Minh Khê tổng kết: [Nhưng không được cướp dì Đặng nhà tui.]
[Đúng vậy! Không được cướp dì Đặng của Tiểu Khê!!!] Tiểu Qua vĩnh viễn đứng về phía đồng bọn hóng drama của nó.
Hóng xong hai quả drama nhỏ, Tiểu Qua lại đào được một quả cực lớn.
[Ơ? Dì Vương này...]
Cố Minh Khê lập tức đứng thẳng người: [Dì Vương làm sao? Có vấn đề gì à?]
Dì Vương: Tôi... tôi sao?
Ngô Du rất quan tâm dì Vương, lập tức dựng tai lên nghe.
[Dì Vương chính là em gái ruột thất lạc mấy chục năm của Lâm Hà, cũng là bà chủ quán Đông y đó!] Tiểu Qua chấn động vì drama lớn.
Cố Minh Khê: "!!!"
[Hai người không giống nhau lắm, là một người giống ba một người giống mẹ sao?]
Tiểu Qua đáp: [Không phải, dì Vương giống bà nội, còn bà chủ Lâm giống ba.]
[Mấy chục năm nay sau khi thất lạc, bà chủ Lâm và gia đình chưa từng từ bỏ việc tìm dì Vương, nhưng mãi không có tin tức.]
[Sau khi lạc mất gia đình, dì Vương bị bọn buôn người bắt cóc, bán tới một gia đình hiếm muộn ở Liễu Thành. Họ nuôi dì ấy hai năm rồi lại mang thai, sau đó đem dì ấy tặng cho họ hàng xa ở quê làm con dâu nuôi từ bé...]
[Nửa đời trước của dì ấy chịu đủ khổ cực. Chồng chết bệnh, nhà chồng đuổi dì ấy cùng con gái ra ngoài. Hai mẹ con lưu lạc tới Hải Thị, nhờ người quen giới thiệu mới vào làm bảo mẫu cho nhà họ Ngô, cuộc sống mới dần ổn định.]
Khả năng hóng drama của Tiểu Qua vô cùng hoàn thiện, từ đầu đến cuối đều moi ra rõ ràng, tuyệt đối không khiến người hóng thất vọng.
[À đúng rồi, dưới xương bả vai của dì Vương vốn có một vết bớt hình bươm bướm, nhưng đã bị bàn ủi làm bỏng mất rồi, chỉ còn lại sẹo thôi.]
Cố Minh Khê nghĩ sâu hơn: [Vết bớt đó bị cố ý xóa đi sao?]
Tiểu Qua: [Đúng vậy. Người mua sợ vết bớt sẽ khiến dì ấy bị người thân tìm thấy, nên bọn buôn người đã trực tiếp dùng bàn ủi xóa nó đi để dễ bán hơn.]
[Vì vậy dì ấy bị sốt nặng một trận, tỉnh lại thì quên sạch mọi chuyện, còn tưởng người mua là bố mẹ ruột của mình. Sau đó bị đem cho đi mấy lần, dì ấy lại bỏ chạy về nhà mấy lần rồi tiếp tục bị đưa đi...]
Lâm Hà: "..."
Cả người Lâm Hà run lên, hai bàn tay buông bên người siết chặt thành quyền, để lộ nội tâm không hề bình tĩnh lúc này.
Nhất định là ông trời đã nghe thấy lời cầu nguyện của họ, mới đưa em gái trở về bên cạnh họ.
Lâm Hà nhìn sang, liếc mắt đã thấy Vương Hoa.
Mái tóc bạc trắng, gương mặt đầy dấu vết thời gian, đôi tay toàn là vết chai và sẹo, chỉ có đôi mắt vẫn sáng ngời, lúc này dần phủ lên một tầng hơi nước.
Đó là em gái bà.
Là cô em gái nhỏ yếu ớt thích chạy theo sau lưng bà ngày nào.
Họ đã đi khắp nơi tìm kiếm, chỉ cần có một chút tin tức cũng không dám bỏ lỡ, nhưng chưa từng nghĩ em gái lại ở gần mình đến vậy...
Tại sao...
Tại sao bà lại không nhận ra?
Dì Vương cũng nhìn người phụ nữ tao nhã xinh đẹp ở phía xa.
Đó là chị gái của dì sao?
Dì Vương không dám tin... họ thật sự vẫn luôn tìm dì sao?
Dì không phải đứa trẻ không ai cần.
Vương Hoa nhắm mắt lại, ngất xỉu ngay tại chỗ.