Nữ Phụ Hào Môn Hóng Drama Phát Tài

Chương 51: Hay là nhuộm tóc cho mặt cá chết thành màu xanh lá?

[Diêu Điệp có dưa cực lớn, muốn hóng không?]

Cố Minh Khê đang gặm chân giò thì âm thanh máy móc của Tiểu Qua vang lên trong đầu.

!!!

[Hóng! Hóng ngay và luôn!]

Cố Minh Khê vội hớp một ngụm Coca để lấy tinh thần. Dưa mà Tiểu Qua đã phán thì chắc chắn là dưa siêu to khổng lồ. Cô giữ nguyên vẻ mặt tỉnh bơ, tiếp tục chiến đấu với cái chân giò. Đã là dân chơi hệ hóng drama thì dưa nào cũng không làm khó được tốc độ gặm chân giò của cô.

Đời sống tinh thần và vật chất phải được ưu tiên song hành!

Thế rốt cuộc Dao Điệp có cái dưa gì? Cố Minh Khê đang bí thì Tiểu Qua đã lật sổ tay bát quái ra, tường thuật trực tiếp một cách đầy sống động:

[Dao Điệp, nữ thần thanh cao của Học viện Mỹ thuật, đồng thời cũng là vị hôn thê thanh mai trúc mã của tay đua thiên tài Mạnh Vân Quyển...]

[Giới thiệu dài dòng quá, vào thẳng vấn đề đi...]

Cố Minh Khê vừa gặm chân giò một cách đầy nhiệt huyết, vừa chẳng mảy may hay biết rằng ngay khoảnh khắc Tiểu Qua nhả dưa ra, biểu cảm của những người ngồi trên bàn ăn đã thay đổi chóng mặt.

Mạnh Vân Quyển là người phản ứng mạnh nhất, dù sao thì cậu cũng là người trong cuộc. Còn ba vị đại lão Mạnh Tri Ý, Phó Gia Lương và Phó Vân Thâm thì vẫn tỏ ra bình thản như chưa hề nghe thấy tiếng lòng của ai cả.

Mạnh Vân Thư thì đồng tử chấn động. Chị... chị dâu hai mà cũng có dưa sao? Chuyện này mình được phép nghe à? Cô ấy vội cúi gằm mặt xuống bát cơm, dỏng tai lên nghe ngóng, lại còn tranh thủ nhìn bóng phản chiếu trên cái thìa để soi biểu cảm của ông anh hai.

Dưa của chị dâu hai mà anh hai còn chưa biết sao? Chẳng lẽ đây là lý do hôm nay chị ấy không đến dự tiệc gia đình? Mạnh Vân Thư mạnh dạn đoán, hay là chị ấy đang chuẩn bị bất ngờ cho anh hai?

Mạnh Vân Quyển muốn ngăn lại, cậu tò mò về Dao Điệp nhưng cũng không muốn xâm phạm quyền riêng tư của cô ta. Giữa đạo đức và bản năng hóng hớt, cậu đang đấu tranh tư tưởng dữ dội, cuối cùng đạo đức đã chiến thắng: "Chị dâu..."

Cố Minh Khê ngước mắt lên: "Sao thế?"

Tiểu Qua đã quá quen với cái kiểu vừa ăn vừa hóng này của cô nên cả hai phối hợp vô cùng ăn ý: [Dao Điệp cắm sừng Mạnh Vân Quyển, ngoại tình với Lệ Kính, anh em chí cốt của cậu ấy.]

[Hai người này tình trong như đã mặt ngoài còn e, sau khi cưới xong thì lén lút hẹn hò. Kết quả bị Mạnh Vân Quyển bắt quả tang tại trận, cú phản bội kép đến từ cả vị hôn thê lẫn bạn thân???]

Cố Minh Khê không nhịn được mà thốt lên trong lòng:
[Tiểu Qua, họ đến với nhau kiểu gì thế? Yêu nhau từ bao giờ rồi?]

Cô thực sự sang chấn tâm lý luôn rồi!

Mạnh Vân Quyển lúc này đầu óc trống rỗng, mất hẳn khả năng suy nghĩ, mặc kệ lời thoại của Cố Minh Khê và hệ thống cứ thế càn quét trong tâm trí.

Mạnh Vân Thư thì thầm cảm ơn vì mình đã cúi đầu từ sớm, chứ không là bể hình tượng rồi. Chị dâu hai và... Lệ Kính? Hai người này làm sao mà dính vào nhau được chứ? Anh hai bị người mình tin tưởng nhất phản bội, sau này còn bị chúng nó hãm hại thành người thực vật?

Cô không hề nghi ngờ độ xác thực của chiếc dưa này, vì hệ thống hóng drama đã chứng minh đẳng cấp từ lâu rồi. Đây tuyệt đối không phải dưa bở!

Anh hai mình phải làm sao bây giờ? Mạnh Vân Thư ngẩng đầu nhìn ông anh đang thất thần, ánh mắt đong đầy lo lắng.

Phó Vân Thâm phản ứng cực nhanh, nhẹ nhàng vỗ vỗ lưng Cố Minh Khê, tiện thể che khuất tầm nhìn của cô: "Không ai tranh với em đâu. Ăn chậm thôi."

[Chà, mặt cá chết này nên đi học một khóa EQ cao đi! Chả biết nói lời đường mật gì cả.]

Cố Minh Khê hớp ngụm nước, vừa là để làm dịu cổ họng, vừa để bình ổn lại cú sốc vừa rồi, cô lặp lại nghi vấn: [Rốt cuộc là Dao Điệp với Lệ Kính có chuyện gì vậy?]

Lệ Kính sao có thể nẫng tay trên anh em tốt? Dao Điệp bị mù hay sao mà lại chọn tên đó? Hai người này đặt cạnh nhau, nhắm mắt cũng biết chọn ai chứ! Dao Điệp bị ngốc à? Lại còn... lỡ tay hại cậu thành người thực vật, vĩnh viễn không tỉnh lại được nữa.

"Khụ khụ khụ..."

Dao Điệp ngoại tình, mà lại còn là với Lệ Kính, anh bạn chí cốt của Mạnh Vân Quyển. Cố Minh Khê thừa biết Lệ Kính, mối quan hệ giữa hai tên đó thân đến mức chung quần chung áo, Mạnh Vân Thư vẫn thường cà khịa họ là anh em cùng cha khác mẹ đấy thôi!

[Dao Điệp có bị ai gài bẫy không nhỉ?]

Sau bao năm tiếp xúc, Cố Minh Khê vẫn nghĩ Dao Điệp tuy có chút thanh cao khó gần nhưng là người thông minh, chắc không làm chuyện ngu ngốc đến thế. Nghi vấn của cô cũng là thắc mắc chung của Mạnh Vân Quyển. Cậu vẫn thiên về giả thiết Dao Điệp và Lệ Kính bị người ta giăng bẫy. Cho đến tận lúc này, Mạnh Vân Quyển vẫn một lòng tin tưởng họ, tin vào tình cảm mà họ dành cho nhau.

[Không hề có gài bẫy gì đâu, là Dao Điệp với Lệ Kính tình trong như đã mặt ngoài còn e cả đấy. Lệ Kính chủ động làm tiểu tam, ngày ngày hỏi han ân cần, thừa cơ xen vào giữa.]

[... "Anh không hiểu nghệ thuật, em hiểu, em hiểu anh",

"Xin lỗi, em không nên làm phiền anh, em... em chỉ là thấy xót cho chị dâu thôi",

"Chị dâu, em không đến để phá hoại hai người, em đến để gia nhập cùng hai người đấy",

"Chị dâu mở cửa đi, là em trai của anh trai em đây"...]

Tiểu Qua mô tả lại diễn biến tình yêu của Lệ Kính và Dao Diệp một cách đầy sống động, kèm theo những câu thoại trà xanh kinh điển để quyến rũ chị dâu. Cố Minh Khê nghe mà nổi hết cả da gà.

[À... ra là vậy...]

Cố Minh Khê nhất thời không tìm được từ ngữ nào để diễn tả, mà cô cứ thấy mấy lời thoại này quen quen thế nào ấy. Tiểu Qua thì mải mê tường thuật trực tiếp chi tiết từ địa điểm, thời gian cho đến các tình tiết hẹn hò. Nó là hệ thống dày dạn kinh nghiệm, ăn dưa còn nhiều hơn cả lượng muối Mạnh Vân Quyển ăn, nên nó hơi bất ngờ vì điểm hóng dưa cứ tăng vọt liên tục. Chẳng lẽ hệ thống lại bị bug?

[Tiểu Khê, cưng...]

Cố Minh Khê đang trong cơn loading.

[Dưa này to quá! Lạy chúa, ông em chồng mình tuy hơi cà khịa và miệng độc địa một chút, nhưng tội đâu đến mức này. Làm sao để nhắc khéo cho cậu ấy biết đây?]

Cô mím môi, ngước mắt nhìn lên mái tóc đen dày bồng bềnh của Phó Vân Thâm.

[Hay là... nhuộm luôn tóc của mặt cá chết này thành màu xanh lá cho hợp trend?]

Đỉnh đầu Mạnh Vân Quyển đang mọc cỏ xanh, còn Phó Vân Thâm người bị vạ lây vô cớ thì mặt cũng xanh mét. Cả Phó Gia Lương và Mạnh Tri Dịch suýt nữa thì rớt liêm sỉ vì biểu cảm không thể giữ nổi nữa. Cố Minh Khê đúng là có ma pháp khiến người ta thót tim liên hồi!

Mạnh Vân Thư nhìn anh cả, lại nhìn anh hai, rồi liếc sang chị dâu, trong lòng dấy lên sự ngưỡng mộ cực độ. Chị dâu đúng là thiên tài! Nhưng mà... nhuộm tóc anh cả thành màu xanh, không phải là đang tặng anh ấy một chiếc sừng sao?

Tiểu Qua cũng nhận ra điểm vô lý này: [Nhưng Tiểu Khê, là Dao Điệp ngoại tình, chứ đâu phải cưng ngoại tình đâu?]

[Ừ nhỉ, cũng đúng.]

Cố Minh Khê lập tức từ bỏ ý định nhuộm xanh đầu Phó Vân Thâm. Tuy cô mê trai đẹp, nhưng cô là người có đạo đức, tuyệt đối không phạm sai lầm. Cô mới không thèm trở thành người sai trong cuộc hôn nhân để rồi phải ra đi với hai bàn tay trắng. Cố Minh Khê thề sẽ không bao giờ phản bội tình yêu đích thực là tiền của mình!

[Thế giờ nhắc khéo kiểu gì đây?]

Đầu óc Cố Minh Khê lại bay xa: [Mai làm thực đơn toàn màu xanh lá? Hay tổ chức party theo theme xanh lá? Hay là... mua tặng Mạnh Vân Quyển một chiếc mũ màu xanh lá luôn cho nó chất?]

Mạnh Vân Thư vừa hớp ngụm nước cam, nghe tới đây thì phun thẳng một bãi vào mặt Mạnh Vân Quyển bên cạnh.

Mạnh Vân Quyển nghiến răng: "MẠNH. VÂN. THƯ!!!"

"Em tiêu đời rồi!"

Mạnh Vân Thư ba chân bốn cẳng chạy biến ra ngoài: "Xin lỗi, em cố tình đấy!"

"Không không, em cố tình không cẩn thận!"

"À không, em không cố ý!"

"Em chỉ là không cẩn thận thôi!"

"Anh hai, tin em đi! Em không cố ý đâu!"

Mạnh Vân Thư và Mạnh Vân Quyển chạy vèo cái đã mất hút, tiếng la hét xa dần.

"Hai người còn quay lại ăn cơm không thế?" Cố Minh Khê nhanh mồm hơn não.

Phó Vân Thâm thản nhiên tiếp lời: "Chắc họ không quay lại đâu, chúng ta ăn tiếp đi."

Phó Gia Lương cười nhìn hai người: "Không cần để ý đến chúng nó, Minh Khê ăn nhiều chút đi."

Cố Minh Khê gắp cho Mạnh Tri Dịch và Phó Gia Lương mỗi người hai miếng bò thượng hạng: "Cái này ngon lắm, bố mẹ ăn nhiều vào nhé."

Mạnh Tri Dịch thưởng thức miếng bò: "Ngon lắm."

Cố Minh Khê nhai miếng bò, hạnh phúc híp cả mắt lại, không quên gắp cho mặt cá chết một miếng bò to cùng mấy con tôm lớn.

"Ông xã, bóc tôm cho em."

Phó Vân Thâm: "..."

Tay anh còn nhanh hơn não, chưa kịp đồng ý thì đã bóc xong một con tôm từ lúc nào, rồi cam chịu đặt vào bát Cố Minh Khê.

Ở một phía khác.

Mạnh Vân Thư chạy như bay, những buổi tập huấn khắc nghiệt khi đi đóng phim cuối cùng cũng phát huy tác dụng. Mạnh Vân Quyển nhất thời không sao đuổi kịp cô ấy. Sau khi chạy ra khỏi phạm vi sân vườn, bước chân cậu chậm dần rồi lặng lẽ ngồi xuống bên hồ nước ở sân sau để thẫn thờ.

Cậu không giận Mạnh Vân Thư, chỉ là mượn cơ hội này để chạy ra ngoài ở một mình.

Đau đớn, giận dữ, bi thương, không thể tin nổi, nghi ngờ...

Tất cả những chi tiết và mốc thời gian về mối quan hệ giữa Dao Điệp và Lệ Kính mà hệ thống ăn dưa tiết lộ đều trùng khớp hoàn toàn... Mạnh Vân Quyển không thể nào lừa dối chính bản thân mình nữa.

Dao Diệp nói đi tìm cảm hứng sáng tác, thực chất là đi cùng Lệ Kính, món quà Lệ Kính tặng được đặt ở vị trí bắt mắt nhất trong phòng tân hôn của họ, Lệ Kính giữ ảnh chụp chung của ba người trong ví, rốt cuộc là vì trân trọng người anh em này, hay là đã yêu luôn cả chị dâu?

Mạnh Vân Quyển bỗng thấy mệt mỏi rã rời. Lúc mới chạy ra, cậu đã nghĩ đến việc tìm thẳng Dao Điệp và Lệ Kính để đối chất, nhưng... cậu quá mệt rồi. Cậu kiệt sức, không còn chút hơi tàn nào nữa.

Mạnh Vân Quyển nằm dài trên cỏ, nhìn trăng trên cao mà ngẩn ngơ. Dao Điệp chính là vầng trăng thanh khiết ấy, cậu đã cố gắng hái trăng xuống và trân trọng đặt vào trong tim. Nhưng trăng không chỉ chiếu sáng mỗi mình cậu, mà cũng chưa từng ưu ái cậu lấy một lần.

Mạnh Vân Quyển chưa bao giờ thấy ánh trăng lại trở nên chói mắt và thiêu đốt tâm can đến thế.

Mạnh Vân Thư chạy ngược trở lại. Nhìn thấy ông anh hai nằm đờ đẫn bên hồ như một cái xác không hồn, cô ấy liều mạng đánh cược với số phận, ngồi ngay xuống bên cạnh cậu, chặn đứng đường xuống hồ của cậu.

"Anh hai, anh không sao chứ?"

Mạnh Vân Thư dán mắt vào mặt Mạnh Vân Quyển, trông cậu như sắp khóc đến nơi. Cô ấy an ủi: "Anh hai, anh khóc đi. Đàn ông khóc không phải là tội, em không cười anh đâu."

Ánh trăng bị Mạnh Vân Thư che khuất, Mạnh Vân Quyển ngồi dậy, đưa tay phủi những chiếc lá khô trên vai cô ấy. Mạnh Vân Thư vẫn kiên định ngồi im.

"Em không sợ anh đánh em à?" Mạnh Vân Quyển hỏi khẽ.

Mạnh Vân Thư lắc đầu: "Không sợ."

Cặp sinh đôi đấu trí đấu dũng bao nhiêu năm nay, Mạnh Vân Quyển chỉ giỏi võ mồm, cái miệng thì độc địa như thể đã lăn qua đá mài, nhưng chưa bao giờ động thủ. À ừm... người chuyên động thủ thực ra là kẻ khác.

"Anh phủi vai em làm gì?" Mạnh Vân Thư vắt óc tìm chủ đề.

Mạnh Vân Quyển đáp: "Có sâu, sâu xanh đấy."

Mạnh Vân Thư trời không sợ, đất không sợ, chỉ sợ mỗi sâu xanh.

"Hừ, em không tin."

Mạnh Vân Quyển nghiêm túc nói: "Gạt em là cún con."

Anh chỉ tay xuống một điểm dưới đất: "Em thấy nó bò chưa? Nó ở ngay kia kìa."

"Trong khu vườn nhỏ bé xinh xắn, bò đây bò đây bò đây~ Bò tới tận chân của Mạnh Vân Thư rồi, bò đây bò đây bò đây."

Phản ứng của Mạnh Vân Quyển không giống như đang nói dối. Mạnh Vân Thư đứng phắt dậy, nhảy cẫng lên như đang múa tia laser. Dù sợ chết khiếp nhưng cô ấy vẫn không quên kéo Mạnh Vân Quyển đi cùng. Để ông anh đang đau khổ ở đây một mình cô ấy không yên tâm, nhỡ đâu nhất thời nghĩ quẩn nhảy hồ thì sao?

"Anh hai, chúng ta đi thôi."

Mạnh Vân Quyển đưa tay ra: "Kéo anh đứng lên."

Mạnh Vân Thư nắm lấy tay cậu, dùng sức kéo phắt người lên.

"Về ăn cơm đi."

Tâm trạng Mạnh Vân Quyển đột nhiên bình tĩnh lại một cách quái lạ: "Anh đói rồi."

Bụng Mạnh Vân Thư cũng réo lên một tiếng. Cô ấy cũng chưa ăn no.

Khóe miệng Mạnh Vân Quyển khẽ nhếch lên: "Gâu gâu gâu."

"Vừa nãy lừa em đấy, ha ha ha ha."

"!!! Anh hai!!!!!" Mạnh Vân Thư phải mất vài giây mới load được cậu vừa nói cái gì.

Mạnh Vân Quyển đã chạy biến mất từ lúc nào.

"Mạnh Vân Quyển, anh tiêu đời rồi!!!"

Hai người chạy ngược trở lại phòng ăn. Bốn người còn lại vẫn đang dùng bữa một cách thong dong, thấy cặp anh em quay về thì vô cùng bình thản.

"Về ăn cơm rồi à?" Phó Gia Lương cất tiếng.

"Vâng."

Mạnh Vân Quyển cầm bát cơm lên là chiến ngay. Phải ăn no mới có sức mà đối mặt với đời!

Ngày hôm sau.

Với năng lực hành động siêu hạng của mình, Mạnh Vân Quyển nhanh chóng hẹn được Diêu Điệp và Lệ Kính ra gặp mặt, để cả ba đối chất trực tiếp.

truyen full, truyenfull, truyenfullvn, truyenfulllive

truyenfull,truyenfull vn