Nữ Phụ Hào Môn Hóng Drama Phát Tài

Chương 50: Kết nối giữa hai thế giới, "Trẫm" và "Ái phi"?

Trong khi số phận của Lý Ly và Thẩm Nhiên đang đi theo một ngã rẽ hoàn toàn trái ngược với nguyên tác, thì nữ chính của cuốn tiểu thuyết báo thù, Mộc Nguyệt lớn đang tận hưởng quãng thời gian mẹ con quý giá bên người mẹ mà em hằng đêm mong nhớ.

"Mẹ, mẹ ơi..."

Mộc Nguyệt không biết chán mà gọi mãi, còn Mộc Thanh thì kiên nhẫn đáp lại từng tiếng. Chỉ cần được ở bên cạnh mẹ, chẳng cần làm gì cả, cũng đã là niềm hạnh phúc vô bờ, Mộc Nguyệt chỉ ước thời gian trôi chậm lại, chậm lại chút nữa thôi.

Trong một tháng này, hai mẹ con không hề nhắc đến quá khứ, họ chỉ tập trung vào hiện tại. Họ vẫn như bao ngày bình thường khác: đi dạo, dạo phố, mua sắm, nấu ăn... Đối với Mộc Nguyệt, những ngày tháng bình lặng này là quãng thời gian mà em đã khao khát đến kiệt cùng trong suốt cuộc đời mình.

Mộc Thanh đã xin cho Mộc Nguyệt nghỉ học một tháng. Mộc Nguyệt bé nhỏ lúc này đang chìm vào giấc ngủ sâu trong cơ thể này, còn Mộc Nguyệt trưởng thành thì không cần phải đến trường mẫu giáo nữa. Một tháng ngắn ngủi, là quãng thời gian họ cần để nói lời từ biệt trọn vẹn.

Cô giáo mẫu giáo rất có trách nhiệm, lo lắng hỏi: "Mẹ Mộc Nguyệt ơi, có chuyện gì xảy ra ạ?"

Mộc Nguyệt mới chuyển đến ngôi trường mẫu giáo tư thục này. Trước đó, gã chồng cũ và ông bà nội đã đến trường quấy rối rất nhiều lần, đòi tự ý đón con đi, dùng con gái làm con tin để ép Mộc Thanh thỏa hiệp. Trong mắt gia đình kẻ cặn bã ấy, việc ngoại tình chỉ là sai lầm mà mọi đàn ông trên thế giới đều mắc phải, hắn biết sửa sai là được, gia đình êm ấm không thể tan vỡ.

Mộc Thanh chỉ thấy buồn nôn, chị thẳng tay báo cảnh sát. Xét đến môi trường học tập của con gái nhỏ, sau khi bàn bạc và được sự đồng ý của con, Mộc Thanh đã chuyển cô bé sang một ngôi trường tư thục mới, nơi có chất lượng giảng dạy và môi trường vô cùng xuất sắc. Ngoài việc học phí hơi đắt đỏ ra, thì ngôi trường này chẳng có lấy một nhược điểm nào.

Mộc Thanh là người có tiền, lại biết kiếm tiền, nên học phí đắt đỏ đối với chị chẳng đáng là bao. Mục tiêu kiếm tiền của chị chỉ đơn giản là muốn hai mẹ con có một cuộc sống tốt đẹp hơn. Chuyển trường, đổi nhà, họ bắt đầu một cuộc sống hoàn toàn mới.

Mộc Thanh và Mộc Nguyệt nhỏ đều đón nhận những thử thách mới, còn Mộc Nguyệt lớn đã vượt thời gian để đến được đây. Mộc Nguyệt khi lớn lên trông rất không vui vẻ, qua những mẩu đối thoại hóng hớt giữa Cố Minh Khê và hệ thống, Mộc Thanh lờ mờ đoán được những trải nghiệm khổ cực mà con gái đã phải chịu đựng.

Chị đau lòng đến thắt ruột: con bé đã phải lớn lên một cách chật vật như thế nào? Có được ăn no, ngủ ngon không? Thời tiết thay đổi có ai thêm bớt quần áo cho con không? Ốm đau có ai chăm sóc không? Lần đầu tiên đến tuổi dậy thì có sợ hãi không?...

Mộc Thanh cuối cùng chẳng hỏi gì cả, chị chỉ ôm chặt lấy con gái, lặp đi lặp lại rằng mẹ sẽ luôn ở đây. Nếu có một ngày mẹ không còn nữa, mẹ sẽ hóa thành những vì sao trên trời để bảo vệ con.

"Mẹ con mình chuẩn bị đi du lịch." Mộc Thanh nói: "Chỉ để tạo nên những ký ức thuộc về riêng hai mẹ con mình."

Sau vài ngày ở nhà, hai mẹ con đã lập xong kế hoạch và bắt đầu chuyến du lịch kéo dài hai tuần. Trong thời gian đó, gã chồng cũ có vài lần đến công ty tìm Mộc Thanh, nhưng đến cổng chính còn không vào nổi, bị bảo vệ chặn đứng ngay lập tức. Đội bảo vệ của công ty suýt nữa đã treo tấm biển "Người nào đó và chó không được vào" trước cửa.

"Để gã chồng cũ của Mộc tổng xếp chung hàng với chó, đúng là lăng mạ loài chó mà..."

Gã chồng cũ tái mặt, sau khi ly hôn, chất lượng cuộc sống của gia đình hắn tụt dốc không phanh. Cuộc sống tiểu tư sản của nhà hắn phần lớn đều nhờ vào thu nhập cao của Mộc Thanh chống đỡ. Gã chồng cũ chẳng cần bận tâm quá nhiều, việc nhà đã có bảo mẫu lo, bố mẹ có lương hưu, thỉnh thoảng lại còn trợ cấp thêm cho gia đình nhỏ và con trai của hắn.

Gã sống vô cùng thuận buồm xuôi gió, hắn cứ ngỡ sau khi ly hôn mình sẽ sống tốt hơn. Nhưng khi rời xa Mộc Thanh, phải tự mình gánh vác việc gia đình, chưa đầy một tháng, hắn đã thấy phiền phức đến tột độ. Hắn thà ở lại đơn vị tăng ca còn hơn là về nhà. Gã chồng cũ bắt đầu hối hận, hối hận vì đã không giấu giếm cho kỹ để Mộc Thanh phát hiện ra chuyện ngoại tình.

Hắn chưa từng nghĩ đến việc ly hôn với Mộc Thanh. Hắn yêu bạch nguyệt quang, nhưng cũng yêu cả khả năng kiếm tiền của Mộc Thanh.

Mộc Thanh lo việc bên ngoài, hắn và bạch nguyệt quang lo việc bên trong, ba người bọn họ vun vén cuộc sống, đối với hắn, đó mới là quan trọng nhất.

Gã chồng cũ vốn định đến trường mẫu giáo tìm Mộc Nguyệt nhỏ, lấy con gái làm điểm đột phá, nhưng lại hay tin con bé đã chuyển trường, hỏi giáo viên thì ai cũng lắc đầu không biết, hắn lại tìm đến tận công ty của Mộc Thanh để làm ầm ĩ. Dù đã ly hôn, nhưng trong người Mộc Nguyệt vẫn chảy dòng máu của hắn, điểm này muôn đời không đổi.

Hắn tính toán rất hay, nhưng thực tế lại phũ phàng, hắn bị đội ngũ bảo vệ tận tụy đuổi thẳng cổ ra ngoài, trên đường về nhà thì gặp tai nạn xe hơi, phải nằm viện mất mấy tháng trời.

Những chuyện liên quan đến gã chồng cũ ấy, đối với Mộc Thanh và Mộc Nguyệt mà nói, đều chẳng chút quan trọng. Họ mới là người đáng được trân trọng nhất của nhau.

Mộc Nguyệt và Mộc Thanh cùng nhau đi công viên giải trí, cùng nhau leo núi, cùng thưởng thức những món ngon, cùng nhau chơi xích đu. Họ cùng trải qua mùa hè ở Bắc bán cầu, rồi lại bay đến mùa đông ở Nam bán cầu, cùng đắp người tuyết, chơi ném tuyết. Mộc Nguyệt khoác lên mình chiếc váy Elsa, nhảy múa ca hát giữa trời tuyết, còn Mộc Thanh hát đệm bên cạnh...

Một tháng trôi qua quá nhanh, chớp mắt đã đến lúc chia ly.

Chia ly sao, chia ly... Mộc Nguyệt không muốn rời đi. Nếu có thể, em nguyện đánh đổi tất cả, bao gồm cả mạng sống và giấc mơ của mình, để đổi lấy mẹ.

"Con phải đi rồi, mẹ ơi." Mộc Nguyệt cảm nhận được linh hồn mình đang dần tách rời, em chăm chú nhìn người mẹ đang ở độ tuổi rực rỡ nhất, tràn đầy sức sống trước mắt mình.

"Mẹ ơi, con yêu mẹ, đừng quên con nhé." Mộc Nguyệt đang mỉm cười, nhưng đôi mắt lại đẫm lệ. Nhìn thấy mẹ ở một không gian song song được hạnh phúc, bản thân em cũng đã đủ mãn nguyện rồi. Mộc Nguyệt và Mộc Thanh của thế giới này sẽ mãi mãi được hạnh phúc như vậy.

Trong một tháng này, Mộc Nguyệt đã vô số lần ghen tị với Mộc Nguyệt nhỏ, cũng từng nghĩ đến việc thay thế con bé để mãi mãi sống trong thế giới này. Thế nhưng... cuối cùng Mộc Nguyệt vẫn không làm vậy, vì Mộc Thanh sẽ rất đau lòng, em là con gái của mẹ, Mộc Nguyệt nhỏ cũng là con gái của mẹ.

Ít nhất, giây phút này nước mắt của mẹ vì mình mà rơi, vòng tay của mẹ thuộc về mình... thế là đủ rồi.

"Cục cưng, hãy đi thực hiện giấc mơ của con đi."

"Cứ tiến về phía trước, mẹ đang đợi con ở phía trước." Mộc Thanh nhẹ nhàng hôn lên trán Mộc Nguyệt: "Con mãi mãi là đứa con gái bảo bối của mẹ, mẹ rất tự hào về con."

"Khi nào con nhớ mẹ, cũng chính là lúc mẹ đang mong con được hạnh phúc."

Linh hồn có biết rơi lệ không? Không.

Khi mở mắt ra lần nữa, Mộc Nguyệt lớn đã trở lại trong cơ thể của chính mình, nước mắt giàn giụa nhưng trái tim lại ấm áp vô cùng.

Giấc mơ của Mộc Nguyệt là gì? Hồi nhỏ, cô em trở thành nhà khoa học, nhưng sau khi mất mẹ, ý nghĩ duy nhất còn sót lại chỉ là báo thù. Sau khi báo thù thành công thì sao? Mộc Nguyệt không biết, có lẽ là để đi tìm mẹ chăng.

Em đã gặp được mẹ, và em đã sống lại lần nữa. Mộc Nguyệt nhìn lên trần nhà trắng tinh, đầu mũi sộc lên mùi thuốc sát trùng nồng nặc. Em không còn đơn độc, ở một tương lai xa xôi, mẹ vẫn luôn dõi theo em.

Mộc Nguyệt muốn trở thành một nhà thám hiểm, đi khám phá khắp nơi trên thế giới, ghi chép lại những con người và phong cảnh mình đi qua. Để sau này khi gặp lại mẹ, em có thể kể cho mẹ nghe những chuyến phiêu lưu của chính mình.

Trước tiên, Mộc Nguyệt cần phải chăm sóc tốt bản thân, tĩnh dưỡng cơ thể.

Trong thế giới tinh thần hoang vu kia, một hạt giống đã bắt đầu nảy mầm. Ý thức của thế giới cảm nhận được sức sống và sự thay đổi của Mộc Nguyệt, khẽ mỉm cười. Chuyến du hành xuyên thời không này là món quà mà ý thức của thế giới báo thù dành tặng cho Mộc Nguyệt.

Tác giả có thể không yêu thương nữ chính do mình viết ra, nhưng những tinh linh sinh ra từ thế giới này lại dành trọn tình yêu cho em. Dù cho năng lượng có cạn kiệt đến mức phải chìm vào giấc ngủ sâu, nó vẫn cam tâm tình nguyện.

Cô gái nhỏ thân mến, chúc cho giấc mơ của em thành hiện thực.

[Tiểu Qua, khả năng hóng dưa của cậu đến mức xuyên cả qua các thế giới song song luôn rồi à!] Cố Minh Khê vô cùng kinh ngạc.

Người bạn hóng dưa tốt nhất của mình, hóa ra lại là một đại lão ẩn danh sao???

[Cậu có thể biến đá thành vàng không?] Cố Minh Khê tò mò hỏi.

Tiểu Qua thẳng thắn đáp: [Tuy tui rất cừ, nhưng tui thực sự không có thần thông quảng đại đến thế đâu~]

[Đây là chế độ hậu mãi của cốt truyện gốc đó. Sau khi báo thù kết thúc, Mộc Nguyệt vẫn sở hữu một tương lai vô tận. Linh hồn của cuốn tiểu thuyết báo thù ấy dần dần tiến hóa thành ý thức thế giới của chính nơi đó. Nhờ sự tồn tại của tui và cưng, hai thế giới đã tạo nên một sợi dây liên kết, vì vậy nó mới có thể đưa Mộc Nguyệt đến đây để hoàn thành tâm nguyện. Nếu Mộc Nguyệt chọn không quay về thế giới gốc, thì thế giới nơi cô ấy tồn tại sẽ sụp đổ, và ý thức thế giới cũng sẽ tan biến.]

[Vậy ý thức thế giới có biết điều đó không?] Cố Minh Khê lo lắng hỏi.

Tiểu Qua đáp: [Nó biết. Nó dành cho Mộc Nguyệt một tình yêu thuần khiết. Giống như mẹ yêu con, cũng giống như đứa trẻ yêu mẹ của mình vậy. Nó sinh ra vì Mộc Nguyệt, và vốn dĩ đã yêu cô ấy từ lúc bắt đầu.]

Cố Minh Khê hoàn toàn bị lay động: [Ý thức thế giới được hình thành như thế nào vậy? Vì tình yêu sao?] Cô giống như một đứa trẻ tò mò hỏi không dứt. [Nhưng trong cuốn tiểu thuyết báo thù đó, tuu không hề thấy được tình yêu của tác giả dành cho nữ chính.]

Tiểu Qua giải thích: [Sự thù hận cũng là một dạng tập hợp của năng lượng. Hận thù của tác giả, hận thù của độc giả, và cả tình yêu mà độc giả dành cho Mộc Nguyệt nữa...]

Cố Minh Khê lật lại cuốn tiểu thuyết báo thù đó. Tác giả viết rất hay, nhưng đối xử với nữ chính vô cùng tàn nhẫn, bắt cô ấy phải không ngừng mất mát, không ngừng nhấm nháp nỗi đau trong suốt quá trình báo thù... nhưng đồng thời cũng trao cho cô ấy sự thông tuệ và một trái tim vô cùng mạnh mẽ. Không ai là không yêu nữ chính cả.

[Thế giới của chúng ta có ý thức thế giới không?] Cố Minh Khê đột nhiên hỏi.

Tiểu Qua đáp: [Không có đâu, thế giới này chưa từng sản sinh ra ý thức thế giới. Sự ra đời của ý thức thế giới cần có chấp niệm, cơ duyên, và còn rất rất nhiều... sự trùng hợp nữa?] Tiểu Qua thực ra cũng không quá hiểu rõ.

Cố Minh Khê: [Ồ ồ, nghe có vẻ hơi phức tạp nhỉ.]

Cô cũng chẳng hiểu gì cả. Gặp những vấn đề không hiểu, Cố Minh Khê không bao giờ làm khó bản thân.

[Ý thức thế giới đã chìm vào giấc ngủ rồi, liệu nó có tỉnh lại không?] Cố Minh Khê vẫn canh cánh trong lòng về vị linh hồn sách đầy tình nghĩa này.

[Sẽ tỉnh lại. Linh hồn sách sinh ra vì Mộc Nguyệt, và nó cũng sẽ hấp thụ năng lượng từ Mộc Nguyệt. Chờ đến khi năng lượng được bổ sung đầy đủ, nó tự nhiên sẽ tỉnh giấc.] Tiểu Qua tranh thủ trau dồi một mớ kiến thức về linh hồn sách: [Năng lượng mà nó hấp thụ sẽ không gây ra bất kỳ tác động tiêu cực nào đến Mộc Nguyệt cả, sự trao đổi năng lượng giữa họ là đôi bên cùng có lợi.]

Tiểu Qua giống như con giun trong bụng Cố Minh Khê, trước khi cô kịp hỏi đã giải đáp hết những thắc mắc.

[Cậu thật hiểu tui, Tiểu Qua.] Cố Minh Khê cười cong cả mắt: [Câu hỏi cuối cùng đây. Mộc Nguyệt và Mộc Thanh còn có thể gặp lại nhau không?]

Mộc Nguyệt lớn và Mộc Nguyệt nhỏ là cùng một người, nhưng cũng không phải là cùng một người. Họ sở hữu những linh hồn khác nhau nhưng từng dùng chung một cơ thể. Cố Minh Khê luôn cảm thấy câu chuyện giữa Mộc Nguyệt lớn và Mộc Thanh dừng lại ở đây thì có chút đáng tiếc.

[Có thể.] Tiểu Qua khẳng định: [Đợi đến khi linh hồn sách tỉnh dậy, nó có thể tiêu hao năng lượng để đưa Mộc Nguyệt bước vào trong giấc mơ của Mộc Thanh. Họ sẽ được gặp lại nhau trong những giấc mơ.]

Trong suốt một tháng qua, Cố Minh Khê và Tiểu Qua đã hóng được vô số drama, và cũng không ít lần ăn theo những diễn biến hậu trường đầy kịch tính. Từ câu chuyện của Mộc Thanh và Mộc Nguyệt, cuộc sống thảm hại của gã chồng cũ cặn bã, cho đến số phận được cải viết của Lý Ly và Thẩm Nhiên, hay vụ án bắt giữ xuyên quốc gia đầy nghẹt thở...

Cố Minh Khê mải mê hóng đến quên cả đất trời, mỗi ngày đều vô cùng hưng phấn và hạnh phúc. Chỉ có một nỗi phiền lòng nhỏ là bộ mặt cá chết"m luôn giám sát giờ giấc sinh hoạt của cô, khiến cô không thể thức khuya để ăn dưa được nữa.

Đáng ghét thật sự!!! Tên họ Phó Vân Thâm đáng ghét!!!

Hậu quả của việc này là trong suốt một tháng đó, tần suất Cố Minh Khê cùng Tiểu Qua cà khịa Phó Vân Thâm tăng vọt lên mức kỷ lục. Cô không chỉ than vãn với Tiểu Qua, mà còn tìm đến Giang Nam Lộ và Mạnh Vân Thư để xả giận. Là một cô bạn thân chí cốt, Giang Nam Lộ ngay lập tức đứng về phía cô, chỉ trích Phó Vân Thâm là kẻ không ra gì. Ban đầu, Mạnh Vân Thư không dám nói xấu anh trai mình, nhưng vì có chị dâu chống lưng, cô ấy dần dần bị Cố Minh Khê lôi kéo, rồi cũng nhập hội nói xấu Phó Vân Thâm lúc nào không hay.

Cách tốt nhất để kéo gần khoảng cách chính là cùng nhau nói xấu người khác.

Sau khi Mạnh Vân Thư đóng máy, Cố Minh Khê đặc biệt bay đến nơi cô ấy đóng phim để ăn mừng, sau đó cả hai cùng ngồi máy bay trở về. Trong khoảng thời gian này, tên tuổi của Mạnh Vân Thư và Cố Minh Khê lại cùng nhau leo lên top hot search.

Cả hai đều là những người sở hữu thể chất leo hot search , CP Thần Tiên này luôn chiếm vị trí độc tôn giữa muôn vàn các cặp đôi khác. Ngay cả khi đã lâu không xuất hiện cùng nhau, nguồn lương ảnh và video trong siêu thoại của fan vẫn chưa bao giờ cạn kiệt. Lần này tái hợp, họ lại một lần nữa oanh tạc hot search.

#CP Thần Tiên Không Chia Tay# đã leo lên hot search và vươn thẳng lên vị trí số 1, đủ thấy sức nóng của cả hai lớn đến nhường nào.

Phó Vân Thâm nhìn thấy hot search: "..." Anh đã dần quen với điều đó rồi.

Mạnh Vân Quyển nhìn thấy hot search thì không nhịn được mà muốn cà khịa, đặc biệt đến sân bay để đón hai vị nữ hoàng nhà mình về cung.

"Cặp tình nhân nhỏ thật ngọt ngào." Mạnh Vân Quyển nhìn họ, hớn hở nói.

Cố Minh Khê hiện lên dấu chấm hỏi trong đầu: "Em bị cảm nắng à?"

Mạnh Vân Thư trực tiếp hơn: "Bệnh à."

Mạnh Vân Quyển bị mắng mà không hề tức giận, trên gương mặt tuấn tú, ngông nghênh lộ ra vẻ mặt muốn ăn đòn, cười vừa đáng ghét vừa ngốc nghếch.

"Hai người lên hot search rồi kìa, CP Thần Tiên."

"Không màng uyên ương không màng tiên~"

Cố Minh Khê uống một ngụm sữa chua, bình thản đáp: "Bọn chin lên hot search thì có gì lạ? Vân Thư nhà chúng ta chính là đỉnh lưu đấy nhé!!!"

"Có hiểu được hàm kim lượng của đỉnh lưu không hả? Hơn nữa bọn em là cặp đôi đại thế, xuất hiện chung khung hình mà lên hot search là chuyện quá bình thường." Mạnh Vân Thư tựa đầu vào vai Cố Minh Khê, phong thái không khác gì Đát Kỷ.

Mạnh Vân Quyện ngạc nhiên nhìn Mạnh Vân Thư: "Em gái, ra ngoài đóng phim mấy tháng mà gan lớn lên hẳn nhỉ. Không sợ anh cả nữa à?" Cậu thực sự khâm phục tinh thần dũng cảm của Mạnh Vân Thư.

Mạnh Vân Thư ưỡn ngực tự hào: "Em có chị dâu chống lưng."

Cố Minh Khê: "Hả?"

"Chết... Vân Thâm chắc chắn cũng đã quen rồi." Cô cười đầy dịu dàng. Hú vía, suýt nữa lại lỡ miệng gọi là bộ mặt cá chết rồi.

"Đúng đúng đúng." Mạnh Vân Thư tiếp lời: "Em và chị dâu lên hot search, em thấy tự hào!" Ai bảo anh trai cô ấy không chịu công khai làm gì.

Cố Minh Khê nghe anh em họ cãi nhau, tiện tay mở Weibo lên xem.

#CP Thần Tiên Không Chia Tay#

Cố Minh Khê: "..."

Khu bình luận chính là thiên đường của fan CP.

[Bà ơi, cặp CP bà chèo cuối cùng cũng xuất hiện chung khung hình rồi.]

[Nữ hoàng và ái phi của cô ấy!!!]

[Một người thì soái, một người thì xinh đẹp quyến rũ, á á á á!]

[Vòng eo của nữ thần giết tôi rồi á á á.]

[Muốn vùi đầu vào ngực nữ thần mà ngủ~]

[Tôi có bạn trong đoàn làm phim, nghe nói sau khi ăn mừng đóng máy xong họ đã rời đi cùng nhau...]

[Là thật đấy! Tôi gặp họ ở sân bay, á á á á người thật của cả hai đều siêu đẹp, mặt nhỏ xíu, da trắng bóc, mỹ nữ tuyệt thế... Trên người họ toàn mùi cam thơm phức, ngửi mê luôn, tôi bị hạ gục rồi~]

[Oa, trên người bạn có mùi nước hoa của họ kìa~]

[Ảnh này tiện cho việc sáng tạo lại quá!!!]

[Chèo CP thật hạnh phúc.]

[Cố Minh Khê và Mạnh Vân Thư, ngay cả tên cũng xứng đôi đến thế! Trời chọn nhân tình~]

Cố Minh Khê lướt nhanh qua phần bình luận, cảm thấy vô cùng hài lòng với những lời khen dành cho mình, còn những ý kiến trái chiều thì cô trực tiếp làm ngơ.

"Hot search nói chúng ta chưa chia tay, chuyện này có ảnh hưởng xấu gì đến em không?" Cô rất quan tâm đến sự nghiệp của Mạnh Vân Thư.

Mạnh Vân Thư ghé sát lại, hai người dựa vào nhau càng gần hơn, mái tóc dài của họ quấn quýt lấy nhau, mùi hương cam thoang thoảng càng thêm dễ chịu.

"Không sao đâu ạ." Mạnh Vân Thư trả lời: "Trái lại nó còn mang về cho em không ít chủ đề bàn tán. Hơn nữa, chị dâu không phải người trong giới giải trí, nên toàn bộ lưu lượng chị mang đến đều được em hấp thụ hết. Lợi ích cho em nhiều hơn là tai hại."

Nghe thấy cô em gái phân tích rành mạch, Mạnh Vân Quyển liếc nhìn qua gương chiếu hậu, trong lòng bất giác trào dâng niềm tự hào vì cô em út nay đã trưởng thành.

Giây tiếp theo.

Mạnh Vân Thư cười hì hì: "Bức ảnh này chụp đẹp thật đấy! Bình luận nói em là Đại Vương, còn chị dâu là Ái phi của em hì hì. Em lãi to rồi!"

Cố Minh Khê cười đáp: "Đại Vương và Ái phi sao? Chụp rất khá, chị lưu lại rồi."

"Minh Khê, chị nhớ gửi cho em nhé, em để làm màn hình khóa." Mạnh Vân Thư phấn khích: "Ảnh này chụp em ngầu quá, còn chị thì đẹp xuất sắc."

Đó là bộ hoàng bào mà Mạnh Vân Thư mặc vào ngày đóng máy, sắc vàng rực rỡ cộng thêm thần thái uy nghiêm, cô ấy càng nhìn càng thấy thích. "Em phải đổi làm ảnh đại diện WeChat mới được."

Mạnh Vân Thư là người hành động cực nhanh, cô ấy lấy điện thoại ra lưu ảnh, thay đổi ảnh đại diện WeChat, rồi tiện tay chụp màn hình ảnh đại diện mới của mình gửi cho Cố Minh Khê. [Thẻ bài đã lật, Trẫm và Ái phi.]

Trên Weibo thì khó đổi, chứ thay ảnh đại diện WeChat riêng tư thì quá dễ dàng. Sau khi gửi xong, Mạnh Vân Thư không quên nhắc: "Minh Khê, chị xem ảnh em gửi đi. Chị có muốn đổi luôn không, làm ảnh đôi bạn thân ấy."

Cố Minh Khê khéo léo từ chối: "Ảnh đại diện của chị là Thần Tài rồi. Mà ảnh em gửi đâu? Em chắc chắn là mình đã gửi... đúng chỗ rồi chứ?"

Đúng lúc đó, điện thoại Mạnh Vân Thư vang lên. Cả hai theo phản xạ nhìn vào trang chat của cô. Ảnh đại diện người gửi chính là... Phó Vân Thâm.

Hôm nay Mạnh Vân Thư về nhà, Phó Vân Thâm đã tan làm sớm, vừa mở điện thoại ra liền nhận ngay lời khiêu khích từ cô em gái. Phó Vân Thâm hồi đáp đúng bốn chữ: [Ái phi của em?]

Cứu... cứu cứu cứu cứu tôi với aaaaa!

Mạnh Vân Thư lắp bắp: "Có... có thể thu hồi không ạ?"

Cố Minh Khê: "Có thể... nhưng anh trai em đã thấy rồi, thu hồi có tác dụng gì không?"

Mạnh Vân Thư vội vàng nhấn thu hồi: "Có tác dụng ạ."

Cố Minh Khê: "Tác dụng gì?"

Mạnh Vân Thư: "Tác dụng bịt tai trộm chuông ạ."

Cố Minh Khê: "...Đỉnh"

Mạnh Vân Quyển tò mò về cuộc đối thoại của hai người: "Sao thế sao thế? Có drama gì nói cho anh nghe với!"

Cậu không nên đích thân lái xe mà, ảnh hưởng đến việc hóng dưa quá: "Em gái, sao em lại trưng ra bộ mặt như trời sập thế kia, có chuyện gì lớn à?"

Mạnh Vân Thư cất điện thoại, nghiến răng nghiến lợi: "Chuyện của em gái anh đấy."

Mạnh Vân Quyển: "Em nói tục à, anh đi mách lẻo đây. Chị dâu, chị làm chứng cho em."

Cố Minh Khê nhịn cười: "Chị xin làm chứng, em gái em không nói tục. Đó đúng là chuyện của em gái em thật."

Mạnh Vân Quyển: "Hả?"

Mạnh Vân Thư đảo mắt: "Anh lo lái xe đi, mạng của ba người chúng ta đều nằm trong tay anh đấy!"

Điện thoại cô ấy lại vang lên. Mạnh Vân Thư muốn xem mà không dám xem. Cố Minh Khê xúi giục: "Xem đi. Chết sớm hay muộn cũng là chết, với lại có chị ở đây, tuyệt đối không để anh trai em đụng vào sợi tóc nào của em cả."

Cuộc đối thoại này quá thú vị khiến Mạnh Vân Quyển ngứa ngáy: "Sao lại liên quan đến anh cả rồi? Em gái, em chọc giận anh cả à???" Giọng Mạnh Vân Quyển đầy kích động: "Nói cho anh hai nghe xem, anh giúp em."

Mạnh Vân Thư: "Thật không?"

Mạnh Vân Quyển lớn tiếng: "Tất nhiên là thật, tin anh hai đi!"

Mạnh Vân Thư dõng dạc: "Em không tin."

Mạnh Vân Quyển: "..." Em gái lớn rồi, không dễ lừa nữa.

"Minh Khê, chúng ta cùng xem." Mạnh Vân Thư tin tưởng Cố Minh Khê, trong cái nhà này chỉ có chị dâu mới trị được anh cả.

"Được thôi." Cố Minh Khê nắm chặt tay cô ấy: "Yên tâm, anh trai em không dám làm gì em đâu."

Mạnh Vân Thư mở giao diện trò chuyện, vẫn là tin nhắn của Phó Vân Thâm. Ba dòng tin nhắn!!! Anh cả vốn là người cao lãnh như vậy, hiếm khi nào mà nhắn liên tiếp cho cô ấy hai dòng liền! Đây chính là sức mạnh của tình yêu sao?

Mạnh Vân Thư đầu óc rối loạn, nhưng tay vẫn thành thật nhấn mở.

Một tấm ảnh chụp màn hình.

[Anh đã chụp màn hình rồi.]

[Trẫm và Ái phi :)]

Biệt thự nhà họ Phó.

Buổi tiệc gia đình bắt đầu, mọi người lần lượt ngồi vào bàn. Mạnh Vân Thư ngồi sát rạt lấy Cố Minh Khê, chị dâu chính là lá bùa hộ mệnh của cô ấy. Sau khi biết được chiến tích mà cô em gái nhỏ đã gây ra, Mạnh Vân Quyển cười ha hả, chẳng mảy may thương cảm mà ngược lại còn tán dương sự dũng cảm của cô ấy.

"Không hổ danh là người phụ nữ từng đóng vai Nữ hoàng." Mạnh Vân Quyển giơ ngón cái lên tán thưởng.

Mạnh Vân Thư không tiếp lời cậu, mà quan tâm hỏi: "Chị dâu hai không đến ạ?"

Mạnh Vân Quyển vội vàng giải thích: "Triển lãm tranh của cô ấy gặp chút rắc rối nhỏ nên không qua kịp, hôm nào đó chúng ta cùng nhau tổ chức tiệc đón gió tẩy trần cho em gái nhé."

Mạnh Vân Thư cũng chẳng để tâm: "Phụ nữ mà, phải bận rộn với sự nghiệp của mình, em hiểu mà. Lần tới hai người phải mời em ăn một bữa thật lớn đấy."

Mạnh Vân Quyển đáp: "Được, được, được, bọn anh mời em ăn bữa thật lớn."

Trên bàn đầy ắp những món ngon, khẩu vị yêu thích của mỗi người đều được chăm chút kỹ lưỡng. Cố Minh Khê vừa gặm chân giò, vừa lắng nghe chiếc bánh vẽ to đùng mà Mạnh Vân Quyển vừa hứa hẹn.

[Diêu Điệp bận rộn thật đấy, nghệ sĩ nào cũng bận đến thế sao?]

Tiểu Qua lật cuốn sổ tay bát quái ra.

[Diêu Điệp có dưa lớn lắm, cậu muốn nghe không?]

[Nghe nghe nghe!!!]

truyen full, truyenfull, truyenfullvn, truyenfulllive

truyenfull,truyenfull vn