Nữ Phụ Hào Môn Hóng Drama Phát Tài

Chương 45: Mộc Thanh là nhân vật chủ chốt trong cuốn tiểu thuyết trả thù

Hôm nay Mạnh Vân Quyển nổi hứng muốn mời Cố Minh Khê đi chơi. Thật ra, ý định này đã nhen nhóm trong lòng cậu từ lâu, nhất là sau khi Diêu Điệp bày tỏ muốn làm quen với chị dâu và em gái. Mạnh Vân Quyển cho rằng mình nên trở thành cầu nối để Diêu Điệp hòa nhập vào gia đình, cậu đã hẹn trước Cố với Minh Khê, hôm nay định đến để chốt lại chi tiết.

Vậy là... Phó Vân Thâm ở tầng hai, Cố Minh Khê ở tầng ba. Khi đi ngang qua tầng hai, Mạnh Vân Quyển trông thấy một con bướm màu tím đậu bên cửa sổ, trông rất đặc biệt. Nghĩ Diêu Điệp chắc chắn sẽ thích, cậu muốn chụp ảnh để chia sẻ với cô.

Thế rồi... cậu cứ mải mê đuổi theo con bướm để chụp ảnh, sơ sẩy thế nào mà vấp phải chân mình, theo đà quán tính phải vịn tay vào cửa. Cửa không đóng, Mạnh Vân Quyển ngã nhào vào trong, vừa ngước lên đã đập ngay vào cảnh tượng cấm trẻ em.

Cậu đứng hình mất vài giây, thì ra chị dâu thật sự có thể áp chế được anh cả! Cậu phải ôm chặt lấy cái đùi này mới được, từ nay về sau không sợ bị anh cả đánh nữa.

Không gian im lặng như tờ. Với bản năng sinh tồn cực mạnh, Mạnh Vân Quyển lập tức lên tiếng: "Em cút ngay đây!"

Đối mặt với ánh mắt thiêu đốt của Cố Minh Khê và Phó Vân Thâm, Mạnh Vân Quyển cảm thấy da đầu tê dại: "Hai người cứ tự nhiên, tự nhiên nhé... ha ha."

Mặt cậu đỏ gay như gấc, đỉnh đầu như sắp bốc khói, não thì quay cuồng nhưng chân tay lại chẳng nghe lời. Trong mười mấy giây ngắn ngủi, cậu thoái hóa từ loài người thành loài linh trưởng, bò lổm ngổm ra khỏi phòng rồi còn chu đáo khép cửa lại giúp chủ nhà.

Cố Minh Khê: "Cậu ta thật biết diễn trò."

Phó Vân Thâm: "Biểu diễn xiếc khỉ à?"

Tiểu Qua: [Quá đặc sắc.]

...

Sau màn phá đám của Mạnh Vân Quyển, bầu không khí ám muội đầy tính gợi tình giữa hai người tan biến sạch sành sanh. Cố Minh Khê vội vã xuống lầu, Phó Vân Thâm cũng ung dung tiến vào phòng ăn, hai người cùng dùng bữa sáng.

"Hôm qua... cảm ơn anh." Cố Minh Khê xưa nay yêu ghét phân minh. Lần này cô không bị mất trí nhớ do rượu, nên đã nhớ lại hết những chuyện mình làm với Phó Vân Thâm tối qua.

Phó Vân Thâm nhướng mày: "Em nói gì cơ?"

Cố Minh Khê: "..."

Cũng như Phó Vân Thâm hiểu cô, Cố Minh Khê quá rõ cái nết của anh.

[Giả bộ cái gì chứ!]

Cố Minh Khê tăng âm lượng lên vài tông: "Em nói là, cảm ơn anh!"

[Được mình chăm sóc là phúc của anh đấy, nghe rõ chưa? Mặt cá chết!]

Tiểu Qua phụ họa: [Đúng thế, đúng thế! Được cưng chăm sóc đúng là phúc của tên mặt cá chết đó!!!]

Phó Vân Thâm vươn tay gắp nốt cái bánh bao cuối cùng trong bát Cố Minh Khê: "Không có chi."

Dưới ánh mắt soi mói của cô, anh từ từ bỏ bánh bao vào miệng, nhai một cách chậm rãi.

Cố Minh Khê: "???"

Cố Minh Khê thẳng thừng: "Chồng ơi, anh hơi bị lạ nha."

Phó Vân Thâm nhìn cô, gương mặt đẹp trai chuẩn tổng tài chán đời hiện rõ vẻ khó hiểu, như muốn hỏi anh có chỗ nào lạ. Cố Minh Khê không giải đáp thắc mắc của anh, vì chính cô cũng không biết lạ ở đâu, chỉ cảm thấy rất lạ, cô chạm tay vào máy tính bảng, gọi thêm hai suất bánh bao: "Thích ăn thì ăn nhiều vào, nhà mình thiếu gì bánh bao."

Phó Vân Thâm uống một ngụm nước cam tươi, đuôi mắt khẽ cong lên: "Cảm ơn em."

Cố Minh Khê cười híp mắt: "Không có chi."

Bánh bao được mang lên nhanh chóng, mỗi người một đĩa. Đang ăn mà cứ khô khốc thế này thì chán quá, Cố Minh Khê bèn gọi cạ cứng Tiểu Qua.

[Có tin hóng hớt gì vui không?]

Tiểu Qua lật sổ tay: [Tạm thời chưa có, nhưng chúng ta vừa mở khóa được cốt truyện gốc của Mộc Thanh này, cùng xem nhé!]

Bạn bè ăn dưa với nhau thì tâm ý tương thông, không cần khách sáo.

[Được nha được nha được nha!] Chuyện quan trọng phải nhắc lại ba lần.

Một người một hệ thống tưởng là đang ăn dưa riêng tư, nào ngờ có một kẻ đang dựng đứng tai lên nghe lén.

Mộc Thanh?

Gần đây anh cứ nghe thấy cái tên này cùng những drama liên quan trong các cuộc đối thoại giữa Cố Minh Khê và Tiểu Qua. Tổng giám đốc công ty đầu tư đứng tên Cố Minh Khê, cộng sự đắc lực giúp cô kiếm tiền, người bạn cùng đi nhậu tối qua...

Phó Vân Thâm phản ứng cực nhanh, lập tức xâu chuỗi mọi thông tin cũ.

Cốt truyện gốc.

Những tiếng lòng mà anh nghe được nhiều hơn hẳn người khác. Rất lâu trước đây, anh đã biết thế giới họ đang sống được hợp thành từ tiểu thuyết, còn hệ thống hóng drama kia nắm giữ drama của từng người với cơ chế kích hoạt đầy bí ẩn.

Phó Vân Thâm là người có khả năng chấp nhận thực tế rất mạnh, anh chỉ mất đúng một đêm để chấp nhận sự thật này. Anh hiểu rằng thế giới này là thật, Phó Vân Thâm, Cố Minh Khê đều là những con người bằng xương bằng thịt.

Cứ nhìn vào hiện tại và hướng tới tương lai thôi.

Phó Vân Thâm đã biết sự thật về thế giới, thế giới quan của anh không hề sụp đổ mà ngược lại càng trở nên tự hợp lý hơn.

Vậy cốt truyện ban đầu giữa anh và Cố Minh Khê sẽ ra sao đây?

Phó Vân Thâm đột nhiên cảm thấy tò mò. Vấn đề cốt truyện giữa anh và cô, Cố Minh Khê và Tiểu Qua vẫn chưa giải đáp, bởi vì cả hai đang bận rộn xem xét câu chuyện của Mộc Thanh.

[Mộc Thanh không phải nữ chính, nhưng cô ấy là một nhân vật quan trọng trong cuốn tiểu thuyết trả thù... Trong cốt truyện gốc, Mộc Thanh từ chức ở công ty đầu tư. Cô ấy không làm việc cho ai cả, mà bắt đầu từ con số không, sáng lập một trung tâm giáo dục... Công ty cô ấy phát triển khá tốt, kiếm được không ít tiền, sự nghiệp thuận lợi, gia đình hạnh phúc. Một cuộc đời tưởng chừng khiến ai cũng ngưỡng mộ, nhưng thực tế lại giống như cái cây cổ thụ bị mối mọt đục khoét từ bên trong. Chuyện nhỏ làm hỏng việc lớn.] Tiểu Qua đột nhiên trích dẫn một câu thành ngữ mới học được.

Cố Minh Khê: [Tiểu Qua biết dùng thành ngữ rồi kìa!]

Cô luôn có thể đồng điệu với Tiểu Qua, biết thừa là nó đang chờ được khen.

Tiểu Qua: [^^]

Cố Minh Khê tiếp lời: [Cây cổ thụ ngàn năm cũng đổ gục vì lũ sâu bọ! Chẳng lẽ chồng Mộc Thanh là tên sâu bọ đó sao!!?]

Phó Vân Thâm nghe họ đối thoại mà thấy kỳ diệu. Chủ đề của họ giống như trò chơi tàu lượn siêu tốc, nhảy cóc liên tục, nhưng lần nào cũng có thể quay ngoắt về điểm xuất phát một cách thần kỳ.

Tiểu Qua cung cấp giá trị cảm xúc rất đầy đủ: [Đúng thế! Tiểu Khê thật thông minh, đoán là trúng ngay!]

[Sâu bọ không chỉ có một. Bố mẹ chồng, tiểu tam, con riêng của tiểu tam đều là sâu bọ cả...]

Mộc Thanh bị bao vây bởi những kẻ lòng dạ khó lường, nhưng vì chúng diễn quá đạt nên chị không hề hay biết.

[Ả tiểu tam vào làm việc tại công ty của Mộc Thanh, trở thành trợ thủ đắc lực. Mộc Thanh thương cảm cho hoàn cảnh mẹ đơn thân của ả nên đã tận tình dạy dỗ không ít thứ.. Ả tiểu tam là một người đàn bà cực kỳ thông minh, ra sức hút cạn kiến thức và tài phú của cô ấy...]

Cố Minh Khê linh cảm thấy một màn cẩu huyếtbsắp ập đến: [Mộc Thanh chưa từng phát hiện ra sao?]

Tiểu Qua: [Khi cả nhà ba người họ cùng ả tiểu tam và con riêng đi nghỉ mát ở Hải Khẩu thì sự việc bị bại lộ. Họ bắt gian tại trận. Trong lúc tranh chấp, Mộc Thanh vô tình ngã xuống biển mà qua đời. Chồng cô ấy thừa kế công ty, ả tiểu tam chính thức lên ngôi.]

Cố Minh Khê vội vã tu một ngụm Coca lạnh: [...]

[Tui phục luôn, cái cốt truyện cẩu huyết gì thế này!]

[Không phải tiểu thuyết trả thù sao?] Cố Minh Khê thắc mắc: [Chẳng lẽ Mộc Thanh không chết? Cô ấy giống như Phẩm Như lột xác thành Cao San San, rồi quay lại trả thù lộng lẫy!!!]

Cố Minh Khê khai phá não bộ, Tiểu Qua hiểu ngay ý đồ, liền bật bản nhạc kinh điển.

[Vì nỗi đau cố chấp trong tình yêu... Em đã không còn phân biệt được yêu và hận, liệu có phải cứ như thế này...] (Lời bài hát OST "Sự quyến rũ của người vợ")

Phó Vân Thâm: "..." Anh cũng chịu thua rồi.

Tiểu Qua: [Ý tưởng của cưng hay đấy, nhưng Mộc Thanh không trọng sinh, cô ấy đã mất thật rồi. Nữ chính của cuốn tiểu thuyết trả thù là con gái cô ấy. Một lần tình cờ biết được sự thật, hơn mười năm nhẫn nhịn chịu đựng, cô bé đã khiến thằng em trai cùng bố khác mẹ trở thành một kẻ vô dụng, giành lại công ty, khiến đôi gian phu dâm phụ tự sát hại lẫn nhau... Quá trình trả thù vô cùng kịch tính. Nữ chính là một người thông minh, quyết đoán, lách luật ở vùng xám. Kết cục là đứa em trai vào tù vì ẩu đả, ả tiểu tam đẩy gã cặn bã xuống lầu nên cũng vào tù. Gã cặn bã được cứu sống nhưng toàn thân bại liệt...]

...

Ai cũng nhận được quả báo, nhưng Mộc Thanh thì chẳng bao giờ trở lại được nữa.

"Mộc Thanh..."

"Mẹ ơi, con nhớ mẹ lắm."

Lời cuối cùng của cuốn tiểu thuyết ấy là câu nói của nữ chính Mộc Nguyệt trước mộ mẹ. Gió thổi tung mái tóc dài của Mộc Nguyệt, nhưng chẳng thể cuốn đi nỗi nhớ thương của em.

Thế nhưng... thế nhưng, mẹ em vĩnh viễn không bao giờ trở lại được nữa.

"ĐM."

Vạn lời muốn nói, cuối cùng chỉ gom lại thành hai chữ duy nhất.

truyen full, truyenfull, truyenfullvn, truyenfulllive

truyenfull,truyenfull vn