Nữ Phụ Hào Môn Hóng Drama Phát Tài

Chương 44: Bóng đèn lần thứ hai nở hoa

"Phó Vân Thâm, sao anh lại ngủ trong phòng em!!!" Cố Minh Khê vừa ăn cướp vừa la làng.

Cô ngồi dậy, cúi người nhìn xuống Phó Vân Thâm vừa mới tỉnh giấc, khí thế áp đảo hoàn toàn.

Phó Vân Thâm mở mắt, bốn mắt nhìn nhau với đôi mắt đang sáng rực lên của cô, anh dùng chất giọng khàn đặc vừa mới ngủ dậy để đáp lại lời chất vấn: "Em xác định đây là phòng của em sao?"

Phó Vân Thâm nằm ngửa, nhìn lên Cố Minh Khê, trong đáy mắt ẩn hiện vài tia cười không dễ phát hiện.

"Tất nhiên đây là... phòng của em rồi!"

Lúc này Cố Minh Khê đã hoàn toàn tỉnh táo, cô biết thừa đây không phải phòng mình. Nhưng mà! Cô tuyệt đối không bao giờ nhận mình sai. Hơn nữa, đồ của mặt cá chết thì chẳng phải cũng là đồ của cô sao?

[Đồ của mặt cá chết là đồ của mình, phòng của ổng đương nhiên cũng là phòng của mình.]

Cố Minh Khê không bao giờ hoài nghi chính mình.

Tiểu Qua vốn chẳng hiểu gì về những mối quan hệ và tình cảm phức tạp giữa con người, nó tò mò như một đứa trẻ: [Tiểu Khê, thế đồ của cưng cũng là đồ của mặt cá chết sao?]

[Tất nhiên là không rồi.]

[Của tui vẫn là của tui ^^]

"Hôm nay anh không cần đi làm à?" Cố Minh Khê chuyển bị động thành chủ động: "Mau dậy đi, ra ngoài làm việc đi thôi."

Cô thản nhiên vươn vai: "Em hơi đói rồi, xuống lầu trước đây, anh nhanh nhanh lên nhé."

Nói xong, Cố Minh Khê định chuồn lẹ như bôi mỡ dưới chân. Phó Vân Thâm dõi theo cô, bàn tay lớn định nắm lấy cổ tay cô, nhưng cô đã nhanh nhẹn né được.

Hê hê, chị đây đã có dự tính trước!

Cố Minh Khê khẽ nhếch môi, nhưng không ngờ tay kia của cô lại bị anh tóm chặt. Cô bị kéo ngược ra sau, ngã nhào xuống giường.

Hửm?

Cơ thể phản ứng nhanh hơn não. Cố Minh Khê lật người định chạy, nhưng Phó Vân Thâm đã xoay người đè cô xuống giường.

Lấy lực thắng mạnh!

Cố Minh Khê xoay eo, dồn toàn lực vào cơ bắp, lật ngược lại, ngồi chễm chệ lên eo Phó Vân Thâm. Những đường cơ bắp trên tay cô căng cứng vì dùng sức, đè chặt hai cánh tay của đối phương xuống.

Cảm ơn hệ thống Nữ Phụ Độc Ác, cảm ơn bàn tay vàng!

Phó Vân Thâm vùng vẫy đôi chút, cuối cùng anh nhận ra mình đã bị Cố Minh Khê đè cứng ngắc, không thể xoay chuyển.

Phó Vân Thâm: "..."

Anh đã tự mình trải nghiệm sức mạnh của một người cơ bắp cuồn cuộn như trâu là như thế nào.

Tiểu Qua xem đến là sướng mắt, không ngừng hò hét cổ vũ cho cô bạn thân Cố Minh Khê: [Tiểu Khê cố lên! Tiểu Khê là trâu! Sức mạnh vô địch!]

[Oa oa oa oa, làm tốt lắm!]

[Đừng khinh địch! Cưng là vô địch!]

[Tiểu Khê đỉnh đỉnh đỉnh đỉnh lắm!]

...

Lời cổ vũ của Tiểu Qua nghe chẳng khác nào một bài rap, vần điệu nhịp nhàng, tốc độ nhanh như gió, đầy đủ âm điệu và tiết tấu.

[First Blood]

[Double Kill]

[Triple Kill]

[Quadra Kill]

[Penta Kill]

Tiểu Qua đúng là bắt trend cực nhanh, còn tự kèm theo cả hiệu ứng âm thanh game.

Quả thực là... ồn muốn chết! Phó Vân Thâm chỉ ước gì có thể đóng chặt tai lại cho xong.

[Mặt cá chết không thoát khỏi lòng bàn tay Tiểu Khê đâu, chúng ta mãi mãi chiến thắng!]

[Đàn ông, đừng có mà châm lửa.] Cố Minh Khê bồi thêm tông giọng trầm khàn đầy quyến rũ.

Phó Vân Thâm: "..."

Đôi mắt tĩnh lặng như đáy biển sâu thẳm của anh va phải đôi mắt rực rỡ như dải ngân hà của cô, tạo nên một màn pháo hoa thị giác bùng nổ... Anh im lặng.

Cố Minh Khê thấy nụ cười tà mị của mình càng thêm rạng rỡ, trong lòng cô đang hát vang: [La la la la la la la la la la la la...]

Cảm giác đè bẹp Phó Vân Thâm thật quá sảng khoái, một luồng điện từ xương cùng đánh thẳng lên vỏ đại não, cảm giác sung sướng nhân đôi cả về thể xác lẫn tinh thần. Đuôi mắt Phó Vân Thâm hơi ửng hồng, đôi môi mỏng đỏ thắm như cánh hồng bị anh mím chặt, để lộ vết cắn mờ ảo. Một Phó Vân Thâm yếu đuối, uất ức (?), nhạy cảm và đầy dễ bị tổn thương...

Cố Minh Khê cực kỳ yêu cảm giác này. Cô cười tươi rói nhìn người đàn ông đang nằm dưới quyền kiểm soát của mình: "Phó Vân Thâm, phục chưa?"

Rõ ràng biết vùng vẫy cũng vô ích, Phó Vân Thâm thả lỏng người nằm trên giường, mặc cho Cố Minh Khê muốn làm gì thì làm.

"Không gọi anh là chồng nữa sao?"

Anh vẫn giữ vẻ điềm tĩnh, nếu như tiếng th* d*c dồn dập kia không tố cáo sự không bình tĩnh trong lòng anh.

Bộp! Bộp!

Cửa phòng bị đẩy ra mạnh bạo, một chiếc bóng đèn khổng lồ trượt ngã nhào vào trong.

Mạnh Vân Quyển đau đến mức nhe răng trợn mắt, cậu ôm lấy mông mình, bốn mắt nhìn nhau với anh cả chị dâu đang trong tư thế quấn quýt trên giường.

"Em... em cút ngay đây!"

truyen full, truyenfull, truyenfullvn, truyenfulllive

truyenfull,truyenfull vn