Nữ Phụ Hào Môn Hóng Drama Phát Tài
Chương 31: Dáng vẻ anh kiếm tiền cho tui tiêu, quyến rũ cực kỳ
Tiểu Qua đang livestream thực tế quá trình ăn dưa cho Cố Minh Khê. Kỹ năng kể chuyện của nó ngày càng lên tay, nói năng hùng hồn, sống động như thật, đến mức cái giọng máy móc ấy còn nghe ra được cả sự chuyển vai và cảm xúc thăng trầm của nhân vật.
Cố Minh Khê vừa ăn kem vừa hóng bát quái online, sướng như tiên giếng.
Vụ drama Hạ Tình làm gián điệp thương mại đã tiến triển đến giai đoạn điều tra rồi.
"Tất cả mọi chuyện đều do một mình tôi làm."
Bằng chứng cô ta đánh cắp bí mật thương mại của tập đoàn Phó Thị là xác thực, logic rõ ràng. Năng lực làm việc của trợ lý Vương quả là không có gì để bàn cãi.
Hạ Tình không muốn kéo Lương Minh Lãng vào chuyện này, cô ta chủ động gánh vác mọi hậu quả, kể cả việc phải bóc lịch. Cô ta hiểu rõ mình không thể trốn tránh, chỉ là vấn đề hình phạt nặng hay nhẹ mà thôi. Làm việc bên cạnh Phó Vân Thâm mấy năm nay, Hạ Tình thừa biết thủ đoạn của anh tàn nhẫn đến mức nào, hơn nữa bộ phận pháp lý của tập đoàn cũng không phải dạng vừa, cô hiểu rõ cái giá mình phải trả.
Giữa cô ta và Lương Minh Lãng, ít nhất phải giữ lại một người để chăm sóc Hạ Thiên. Thế nên khi lấy lời khai ở đồn cảnh sát, Hạ Tình nhất quyết cắn răng chịu đựng, khẳng định chỉ có một mình mình làm, không hề hợp tác với bất kỳ ai.
Cô ta mang thai rồi, Hạ Tình phải kìm nén khao khát được v**t v* bụng mình, đứa bé này có lẽ sẽ trở thành một trong những yếu tố tất yếu để được giảm nhẹ hình phạt.
Trên đường bị giải đến đồn cảnh sát, Hạ Tình ngược lại lại bình tĩnh hơn, tìm ra con đường có lợi nhất cho bản thân và Lương Minh Lãng.
Lương Minh Lãng cũng nghĩ như vậy, anh ta lập tức tìm luật sư bào chữa cho Hạ Tình, đồng thời sắp xếp trợ lý đi đón Hạ Thiên tan học, sau đó đi gặp Hạ Tình.
Chuyện đã đến nước này, Lương Minh Lãng biết mình đã bị Phó Vân Thâm tính kế, đối phương chắc chắn đã biết mối quan hệ giữa hắn và Hạ Tình từ lâu, nên mới tương kế tựu kế.
Lương Minh Lãng cứ ngỡ mình là chim sẻ, ai ngờ đâu hắn thực chất lại là bọ ngựa, Phó Vân Thâm mới là con chim sẻ thông minh, xảo quyệt kia.
Sự đã rồi, chỉ có thể giảm thiểu tổn thất xuống mức thấp nhất, anh ta và Hạ Tình ít nhất phải có một người thoát thân được.
Khi Hạ Tình gặp Lương Minh Lãng, trạng thái tinh thần của cô vẫn khá ổn.
"Tất cả đều là quyết định của em, Minh Lãng, anh đừng cảm thấy áp lực."
Lương Minh Lãng vừa an tọa đã nghe thấy lời của Hạ Tình, mặc dù anh ta rất không muốn thừa nhận, nhưng tảng đá ngàn cân treo lơ lửng trong lòng cuối cùng cũng rơi xuống đất.
Đôi mắt tình tứ của anh ta lo lắng nhìn Hạ Tình, lắc đầu nói: "Không phải như vậy. Anh..."
Hạ Tình nắm chặt lấy tay Lương Minh Lãng, ngăn anh ta nói tiếp: "Là em quá tham lam, muốn Hạ Thiên có một gia đình trọn vẹn."
Gia đình nguyên sinh của Hạ Tình tan vỡ, cô ta muốn cho Hạ Thiên và em bé chưa chào đời một gia đình ấm áp, trọn vẹn. Lương Minh Lãng sẽ là một người bố đủ tư cách.
"Em làm sai chuyện, em sẽ tự gánh vác hậu quả." Ánh mắt Hạ Tình kiên định, bày tỏ quyết tâm của mình.
"Hạ Thiên 5 giờ tan học, nhớ đón con."
Lương Minh Lãng: "Anh đã sắp xếp trợ lý đi đón thằng bé rồi, ngày mai anh sẽ đưa nó đến gặp em."
Hạ Tình lập tức từ chối: "Đừng, đừng để Hạ Thiên tới đây."
Cô ta không muốn con trai nhìn thấy bộ dạng thảm hại này của mình: "Nếu Hạ Thiên có hỏi, cứ bảo là mẹ đi công tác rồi."
Tay Lương Minh Lãng đặt trên đùi siết chặt thành nắm đấm, trái tim đau nhói như bị kim châm: "Xin lỗi em."
Chính vì anh ta quá nóng vội muốn thành công nên mới dẫn đến cục diện khó khăn như bây giờ.
"Anh sẽ thuê luật sư giỏi nhất."
Hạ Tình nhìn anh ta, dặn dò câu cuối: "Chăm sóc Hạ Thiên cho tốt."
"Được, anh sẽ chăm sóc thằng bé thật tốt, em cũng phải giữ gìn sức khỏe nhé." Lương Minh Lãng luyến tiếc: "Ngày mai anh lại tới thăm em."
Cố Minh Khê nghe trọn vẹn toàn bộ diễn biến, chốt một câu: "Đồ ngốc."
Hệ thống hóng drama phụ họa: [Hạ Tình đúng là ngốc thật.]
Vì người khác mà tự đẩy mình vào đường cùng.
[Lại còn ngu ngốc tin vào lời của đàn ông nữa chứ.] Tiểu Qua vẫn chưa hiểu hết sự phức tạp của nhân loại.
Cố Minh Khê đánh giá sắc bén: "Cả hai đứa đều là đồ ngốc. Một con nhỏ não yêu đương, tự biên tự diễn cái kịch bản hy sinh đời mình để thành toàn cho trai. Còn thằng cha kia thì tự phụ, bạc tình bạc nghĩa, chỉ biết có lợi ích, đúng là loại tra nam ngốc nghếch."
Tiểu Qua ham học hỏi: [Tiểu Khê, câu đầu tui hiểu, nhưng sao Lương Minh Lãng cũng là đồ ngốc?]
Cố Minh Khê: "Tui quá hiểu Phó Vân Thâm rồi, một khi ổng ra tay thì tuyệt đối không bao giờ để lại hậu họa, chuyện này không dừng lại ở đây đâu. Hơn nữa, cậu tưởng Lương Minh Lãng thực sự yêu Hạ Tình à?"
Tiểu Qua: [Tui không hiểu yêu là gì.]
Cố Minh Khê: "... Tui cũng không hiểu. Nhưng Lương Minh Lãng chắc chắn không yêu Hạ Tình, hắn chỉ yêu mỗi bản thân hắn thôi. Nếu hắn thực sự yêu Hạ Tình, hắn đã không để cô ta đi đánh cắp bí mật thương mại của tập đoàn Phó Thị... Không... không đúng, hoặc là từ sớm hơn, hắn đã không để Hạ Tình đeo bụng bầu chạy trốn sang nước ngoài rồi. Lương Minh Lãng chỉ là một thằng tra nam vô dụng, gọi hắn là tổng tài bá đạo đúng là sỉ nhục từ này."
Cố Minh Khê khinh bỉ Lương Minh Lãng, mà cũng chả coi trọng Hạ Tình. Thiếu đàn ông là không sống nổi à? Miệng thì lúc nào cũng Hạ Thiên, nhưng có việc gì làm là nghĩ đến con đâu? Hạ Tình không rời nổi Lương Minh Lãng, chứ không phải Hạ Thiên cần một gia đình trọn vẹn.
Tiểu Qua chốt hạ: [Não yêu đương và thằng cha ích kỷ, đúng là một cặp ngốc hoàn hảo.]
...
Vài ngày sau, trại tạm giam xảy ra bạo loạn, Hạ Tình bị xô đẩy ngã lăn quay, bụng đau dữ dội và được đưa đi cấp cứu. Cô ta không hề mang thai, do áp lực quá lớn nên kinh nguyệt của cô ta bị trễ.
"Không thể nào, tôi đã thử mấy lần rồi mà." Hạ Tình mặt cắt không còn giọt máu, phản bác quyết liệt: "Con của tôi!"
"Bác sĩ, bác sĩ kiểm tra lại đi, có khi nào sai sót ở đâu không?" Cô ta túm lấy tay bác sĩ như túm lấy cọng rơm cứu mạng. Hạ Tình v**t v* chiếc bụng hơi nhô lên, cô ta cần đứa bé này. Nếu không có nó, cô ta đã không nghe lời Lương Minh Lãng. Nếu không có nó, cô ta sẽ bị xử bao nhiêu năm tù? Hạ Tình không dám nghĩ tiếp.
Bác sĩ thở dài bất lực: "Bệnh nhân đừng quá kích động, chúng tôi xác định cô không hề mang thai."
Cuối cùng, Hạ Tình kiên trì yêu cầu và nhờ luật sư giúp đỡ, cô ta được đưa đến một bệnh viện khác kiểm tra, kết quả vẫn y như vậy. Hạ Tình không hề mang thai.
Cô ta ngồi phịch xuống ghế, bỗng nhiên cười nhạt đầy thê lương. Con à, mẹ nên làm gì đây?
Lương Minh Lãng không tới thăm cô ta, anh ta đang bận sứt đầu mẻ trán đi dọn đống đổ nát. Người nhà họ Lương như đám sói lang, thấy Lương Minh Lãng gặp nạn là nhảy vào đòi xâu xé ngay, tận dụng lúc anh ta ốm, đòi lấy mạng hắn. Trong đó còn có sự góp mặt của Phó Vân Thâm đang đục nước béo cò, quyết tâm khiến nhà họ Lương phải chảy máu một trận ra trò.
Người đến thăm Hạ Tình trước cả Lương Minh Lãng là cô bạn thân, dẫn theo cả Hạ Thiên. Hạ Tình mừng rỡ tưởng Lương Minh Lãng tới để bàn kế sách, nào ngờ...
"Song Song."
"Thiên Thiên."
Hạ Tình theo phản xạ muốn né tránh, nhưng Hạ Thiên đã ôm chầm lấy chân cô ta: "Mẹ ơi, con nhớ mẹ lắm."
Đặng Mịch Song hận sắt không thành thép: "Ngồi xuống đi, chúng ta nói chuyện. Hạ Thiên ngày nào cũng đợi mẹ, hôm kia thằng bé sốt cao tới 39 độ, tự mình nằm nhà, sốt đến mê man. Nếu không phải nó tự gọi điện cho tớ, thì cậu suýt nữa vĩnh viễn không được gặp lại con mình rồi."
Hạ Tình vội vàng quỳ xuống, kiểm tra Hạ Thiên từ đầu đến chân: "Thiên Thiên, con có chỗ nào khó chịu không?"
Hạ Thiên để mặc mẹ kiểm tra, má cọ cọ vào lòng bàn tay Hạ Tình: "Mẹ ơi con không đau đâu. Còn mẹ thì sao? Mẹ có ăn uống, ngủ nghỉ tử tế không?"
Nước mắt Hạ Tình tuôn rơi: "Có có có, mẹ ăn ngủ đầy đủ lắm. Gầy quá rồi. Bố đâu? Bố không ở bên cạnh con à?"
Đặng Mịch Song trợn ngược mắt: "Cậu còn nghĩ tới cái đồ vô dụng Lương Minh Lãng đó à? Hắn đang bận đi dỗ dành Lý Kiều Kiều đấy." (Lý Kiều Kiều là cô vợ chưa cưới hụt của Lương Minh Lãng).
"Không thể nào, Lương Minh Lãng không thể làm vậy! Đồ nói dối, cậu đừng lừa tớ!"
"Mẹ ơi, con đau." Hạ Thiên kêu khẽ.
Tiếng kêu của con kéo Hạ Tình ra khỏi cơn điên loạn: "Thiên Thiên xin lỗi, mẹ không cố ý..."
Trên cánh tay trắng nõn của đứa trẻ có dấu 5 ngón tay đỏ ửng. Hạ Thiên đưa bàn tay nhỏ xíu vỗ vỗ đầu Hạ Tình: "Mẹ thổi thổi, không đau đâu."
Hạ Tình xót xa: "Mẹ thổi thổi."
"Thiên Thiên không cần bố, chỉ cần mẹ thôi."
Đặng Mịch Song chen ngang: "Con trai cậu còn tỉnh táo hơn cậu nhiều."
Đặng Mịch Song lấy ra một xấp ảnh, toàn là cảnh Lương Minh Lãng đang hẹn hò với Lý Kiều Kiều. Hai người cười nói vui vẻ, cùng chia nhau một cây kem... Đó là ký ức giữa cô ta và anh ta. Tiếng ù tai vang lên chói tai vô cùng. Những hình ảnh trong quá khứ và hiện tại chồng chéo, đầu óc Hạ Tình đau như muốn nổ tung.
Không phải như vậy, không phải thế này!!! Câu chuyện của cô ta và Lương Minh Lãng không nên là thế này!!! Hạ Tình ngất lịm đi.
...
Phó Vân Thâm trở về.
Cố Minh Khê đã sớm chuẩn bị sẵn một túi hạt hướng dương, thấy anh về liền lao tới: "Ông xã~"
[Cái mặt cá chết cuối cùng cũng về rồi, mình muốn ăn dưa tại trận.]
[Oiiii, mình cũng muốn hóng!]
Tiểu Qua cũng phấn khích không kém, còn bình luận sắc bén: [Tiểu Khê, ông chồng cưng thường xuyên không về nhà, nhìn chẳng khác gì trạng thái độc thân cả.]
Cố Minh Khê: [Mặt cá chết vừa đẹp trai vừa giàu có lại không thích về nhà hahahaha, đúng là chẳng khác gì thật.]
Ánh mắt Phó Vân Thâm trầm xuống: "Xin lỗi, đã bỏ bê em."
"Sau này anh sẽ thường xuyên về nhà." Đây là lời nói thật lòng.
Công việc đã tạm ổn, Phó Vân Thâm có một khoảng thời gian khá nhàn rỗi, ít nhất là có thể đi làm và nghỉ ngơi như người bình thường.
[Á á á á á cứu mạng tôi với!]
[Trời ơi trời sập rồi!!!]
[Tui không cần anh ở bên đâu! Đừng đối xử với cô gái nhỏ hoạt bát, xinh đẹp, giàu có này như thế, tim tui tan nát mất rồi!!!]
Phó Vân Thâm nhếch môi cười đầy đểu cáng rồi nhanh chóng thu lại: "Bà xã, em sao thế? Anh về nhà mà em không vui à?"
Phó Vân Thâm toại nguyện khi nhìn thấy nụ cười cười mà không vui của Cố Minh Khê. Cô nghiến răng nghiến lợi: "Vui, em vui lắm."
"Ông xã." Cố Minh Khê nhìn anh tình tứ: "Anh về nhà em vui quá, chúng ta cùng đi dạo phố đi!"
[Mặt cá chết, chuẩn bị cho ví tiền xuất huyết đi!]
[Mặt cá chết à, thực ra tui thích dáng vẻ anh kiếm tiền hơn, quyến rũ chết người.]
[Cái dáng vẻ vung tiền cho tui tiêu ấy, còn quyến rũ hơn nữa.]