Nữ Phụ Hào Môn Hóng Drama Phát Tài

Chương 30: Thí sinh số 1 của hội "Nước mắt sau song sắt"

[Hạ Tình bị cảnh sát bắt đi rồi!!!]

Sáng sớm tinh mơ, Cố Minh Khê đang ngái ngủ thì nghe được một tin chấn động. Cơn buồn ngủ bay màu ngay lập tức, cô bật dậy như lò xo: [Ngủ nghê gì nữa, dậy hóng dưa thôi!!!]

Trong đầu Cố Minh Khê lúc này chỉ lởn vởn đúng một câu "Hạ Tình bị cảnh sát bắt rồi", lặp đi lặp lại như bản nhạc chuông không hồi kết. Cô chợt nghĩ, nếu trường học thay tiếng chuông báo thức bằng mấy tin bát quái thế này, chắc chắn học sinh sẽ bật dậy nhanh hơn vận tốc ánh sáng cho xem.

Cố Minh Khê cứ mơ mộng viển vông vậy đấy.

Hóng dưa có giúp học sinh tỉnh táo hay không thì chưa rõ, nhưng với Cố Minh Khê và hệ thống Tiểu Qua thì nó hiệu quả cực kỳ. Tiểu Qua vừa làm mới sổ tay tin đồn, tốc độ chạy code tăng vọt mấy lần, nó nóng lòng đánh thức cô chủ dậy để cùng nhau hóng drama. Nó nhận ra, cùng hóng hớt với Cố Minh Khê thú vị hơn gấp vạn lần việc tự thân vận động.

Cố Minh Khê ôm chặt cái gối, hối thúc: [Nhanh nhanh! Tiểu Qua kể nhanh cho tui xem chuyện gì xảy ra? Hạ Tình không phải đang làm trợ lý đắc lực của tổng giám đốc ngon lành sao? Sao đùng một cái lại bị cảnh sát hốt đi rồi? Chẳng phải cốt truyện về vụ đánh cắp bí mật thương mại phải hơn một tháng rưỡi nữa mới diễn ra à?]

Cố Minh Khê cực kỳ cảnh giác với Hạ Tình, vì nó ảnh hưởng trực tiếp đến khoản bồi thường ly hôn của cô. Nếu Phó Vân Thâm mà đứt vốn, thì khoản tiền bồi thường kếch xù, biệt thự siêu to, siêu xe và dàn nam người mẫu soái ca của cô đều bay màu hết. Cô không thể để điều đó xảy ra!

Vì thế, bộ não đã đóng băngtừ lâu của Cố Minh Khê bắt đầu vận hành hết công suất. Cô cùng Tiểu Qua vắt óc suy nghĩ cách để nhắc nhở Phó Vân Thâm, Cố Minh Khê không rành việc quản lý tập đoàn, nhìn đống tài liệu dày đặc là cô đau đầu, nên việc bắt gián điệp thương mại đành phó mặc cho Phó Vân Thâm. Tuy Tiểu Qua đã mở khóa tính năng mới nhưng nó lại không được phép can thiệp trực tiếp vào thế giới hiện thực. Thế nên, Cố Minh Khê đành phải tự thân vận động.

Cô vốn là cao thủ tạo drama, nếu thành công thì một mũi tên trúng hai đích, vừa giúp Phó Thị tránh tổn thất, vừa đẩy nhanh tiến độ ly hôn với Phó Vân Thâm.

Ơ kìa? Chẳng lẽ mình đúng là thiên tài thật?

Nghĩ là làm, Cố Minh Khê thuê vài thám tử tư đi điều tra những người xung quanh Phó Vân Thâm. Người ngoài nhìn vào cứ tưởng cô lại lên cơn chiếm hữu và nghi ngờ chồng, chẳng ai ngờ mục đích thực sự của cô là phơi bày mối quan hệ giữa Hạ Tình và Lương Minh Lãng ra trước mặt Phó Vân Thâm, chỉ cần anh biết chuyện này là đủ.

Mạnh Vân Thư biết Cố Minh Khê dạo này lại rơi vào trạng thái bất an trong tình cảm nên rất lo lắng. Nhưng vì cô ấy đang bận đóng phim nên chỉ có thể tranh thủ gọi video, khuyên Cố Minh Khê nên tìm sở thích mới hoặc đi du lịch đảo riêng cho khuây khỏa, cô ấy không muốn Cố Minh Khê đặt hết tình cảm vào Phó Vân Thâm, vì khi một người coi người kia là tất cả cuộc sống của mình, đó là một trạng thái rất nguy hiểm.

Cố Minh Khê cảm động từ chối khéo, sau khi trò chuyện một hồi với bạn thân, cô lại thuê thêm vài thám tử tư nữa.

Ai cũng không được phép cướp tiền của cô.

Ừm, tiền của Phó Vân Thâm cũng là tiền của cô, mà tiền của cô thì đương nhiên là của cô.

Mạnh Vân Thư lo lắng đến mức muốn xúi bố và anh hai đi nói chuyện với anh cả. Khi vợ cảm thấy bất an mà chồng không gánh vác trách nhiệm, thì kết hôn để làm gì? Với Mạnh Vân Thư, hôn nhân không phải là chuyện sinh con đẻ cái, mà là sự nương tựa lẫn nhau hoặc liên kết lợi ích. Cố Minh Khê và Phó Vân Thâm chính là kiểu thứ nhất.

Mẹ Mạnh Tri Dịch cũng đồng ý với suy nghĩ đó, nhưng bà khuyên Mạnh Vân Thư đừng nhúng tay vào chuyện tình cảm của họ.

"Vân Thư, chuyện tình cảm như uống nước nóng lạnh, chỉ người trong cuộc mới thấu."

"Hãy tin tưởng anh cả và chị dâu của con, họ sẽ tự xử lý ổn thỏa thôi." Bà Mạnh rất bình tĩnh, không muốn can thiệp quá sâu.

"Nhưng con sợ chị dâu sẽ bị tổn thương." Mạnh Vân Thư hạ giọng: "Nếu có thể... con muốn làm bạn thân cả đời với chị ấy."

Mạnh Tri Dịch mỉm cười: "Con lo cho anh cả con à?"

Mạnh Vân Thư thẳng thắn: "Cũng lo, nhưng lo cho chị Minh Khê hơn."

Trong một mối quan hệ, người yêu sâu đậm hơn bao giờ cũng là người dễ tổn thương hơn cả. Cố Minh Khê yêu Phó Vân Thâm quá nhiều, dẫn đến tâm trạng luôn bấp bênh. Mạnh Vân Thư từng tưởng cô đã lấy lại cân bằng nhờ việc hóng drama, ai ngờ đâu những ý nghĩ điên rồ lại bắt đầu nhen nhóm.

"Anh cả có bùa ngải gì không vậy?" Mạnh Vân Thư thắc mắc. Tình yêu có thể làm người ta mất trí đến thế sao?

"Có phải anh ấy đã cho chị dâu uống bùa mê thuốc lú gì rồi không?" Trí tưởng tượng của cô ấy bay xa.

Nghe con gái hỏi, bà Mạnh Tri Dịch hiếm khi trầm ngâm vài giây rồi đáp: "Vì... đẹp trai?"

Phó Vân Thâm đúng là đẹp thật, đẹp từ trong trứng nước. Ngũ quan sắc sảo, bờ vai rộng, khí chất lạnh lùng áp đảo khiến người ta khó lại gần. Ai cũng sợ anh, nhưng không ai phủ nhận visual cực phẩm đó. Mạnh Vân Thư và Mạnh Vân Quyển cũng vậy, không hề có cái gọi là hào quang anh em đâu nhé.

"Đẹp thì đẹp thật, nhưng tính cách anh ấy lạnh như băng luôn ấy!" Mạnh Vân Thư ở trước mặt mẹ thì thả lỏng đôi chút. Trong mắt cô ấy, Cố Minh Khê có vô vàn lựa chọn tốt hơn, thế mà cứ đâm đầu vào cây cổ thụ Phó Vân Thâm này. Thực ra, Phó Vân Thâm đối với Cố Minh Khê cũng có chút đặc biệt, nhưng sự ngoại lệ kín đáo đó chẳng thấm vào đâu so với tình yêu cháy bỏng tựa thiêu thân của Cố Minh Khê, khiến Mạnh Vân Thư thấy xót xa vô cùng.

Tất cả là tại cái nhà họ Cố!

Vì Cố Minh Khê, Mạnh Vân Thư ghét cay ghét đắng cả gia đình đó. Vì sự tắc trách của họ mới dẫn đến chuyện thiên kim thật giả, rồi sự thiên vị lại đẩy Cố Minh Khê vào bước đường cùng, Mạnh Vân Thư hoàn toàn đứng về phía Cố Minh Khê.

"Cái ông anh cuồng công việc này, chẳng biết đường bồi đắp tình cảm với vợ gì cả."

Mạnh Vân Thư than thở. Dạo này cô ấy và Cố Minh Khê cứ dính lấy nhau như sam, cùng đi hóng drama, cùng đi shopping cực vui! Mối quan hệ của hai người cũng vì thế mà tiến triển thần tốc. Mấy hôm nay, Mạnh Vân Thư đã chứng kiến level cuồng công việc của Phó Vân Thâm: một tuần chỉ về nhà đúng 2 ngày, còn lại là đi công tác, những ngày về nhà thì sớm tối vội vàng, hai người đến một cuộc điện thoại hay video call cũng không có. Yêu đương kiểu này bảo sao không nảy sinh vấn đề!

Mạnh Vân Thư đoán rằng cảm giác thiếu an toàn của Cố Minh Khê phần lớn là do đây mà ra, cô ấy khẳng định chắc nịch là Phó Vân Thâm không bao giờ ngoại tình, vì anh là kiểu người có trách nhiệm và sạch trong chuyện tình cảm. Mạnh Vân Thư hiểu sự bận rộn của anh, nhưng cũng thương Cố Minh Khê cô đơn lạc lõng. Cô ấy không tìm ra cách giải quyết, vì đây là bài toán của riêng Phó Vân Thâm, với tư cách là người chồng, anh phải biết cân bằng giữa công việc và gia đình chứ.

"Suốt ngày chỉ biết cắm đầu vào việc, cẩn thận vợ nó bỏ cho đấy!" Mạnh Vân Thư buột miệng nói ra nỗi lòng với mẹ.

Mạnh Tri Dịch gật gù: "Cũng đúng. Gái nhà chúng ta, dù là Minh Khê hay con, đều ưu tú như vậy, đừng nên quá nuông chiều đàn ông."

Bà cũng chẳng mấy hài lòng với việc con cả lơ là gia đình, nhưng bà có chừng mực, chỉ có thể nhắc nhở chứ không can thiệp. Đây là nguyên tắc, bố mẹ can thiệp quá sâu chỉ làm mọi chuyện biến chất thôi.

Nếu Cố Minh Khê biết được sự lo lắng này của họ, chắc cô sẽ cười ra nước mắt: Được sống trong biệt thự xa hoa, lái siêu xe, ngày ba bữa có đầu bếp năm sao phục vụ, chồng thì vừa giàu vừa đẹp trai lại còn ít khi vác xác về nhà... Cuộc sống thế này cô mơ cũng cười tỉnh giấc ấy chứ!!!

"Mẹ sẽ nhắc anh cả con cân bằng lại. Còn về Minh Khê... con bé muốn làm gì thì cứ để nó làm, nó biết chừng mực mà."

Trong mắt nhiều người, Cố Minh Khê yêu Phó Vân Thâm đến phát điên. Nhưng bà Mạnh Tri Dịch lại nhìn thấu bản chất: Cố Minh Khê không bao giờ để bản thân chịu thiệt hay bị thương, ngoại trừ việc hành Phó Vân Thâm ra thì cô chẳng gây hại cho ai cả. Mà thái độ của con trai bà cũng rất vi diệu, cứ như kiểu hưởng thụ và nuông chiều?

Mạnh Vân Thư tin lời mẹ: "Vâng ạ. Sắp tới có vài buổi đấu giá trang sức, con sẽ mua ít quà tặng chị Minh Khê."

Cô ấy nhớ Cố Minh Khê rất thích trang sức lấp lánh, Mạnh Vân Thư là đại phú bà thứ thiệt, tiền tiêu vặt, cổ tức, rồi thu nhập từ giới giải trí... cô ấy không thiếu thứ gì.

"Được thôi, mẹ chuyển khoản cho con, mua nhiều vào, khi nào rảnh thì đưa chị dâu đi xả stress nhé, năm nay cả nhà mình tìm thời gian đi nghỉ dưỡng đi."

Bà Mạnh Tri Dịch là chủ tịch tập đoàn nhưng cũng rất coi trọng cuộc sống gia đình. Ông Phó Gia Lương sau khi ốm dậy đã nghỉ hưu, ngày ngày trồng rau câu cá, nấu cơm cho vợ, tận hưởng cuộc sống vợ ngoại chồng nội cực kỳ viên mãn. Ông hài lòng với cuộc sống hiện tại, còn chuyện tình cảm của con cái thì tự chúng nó giải quyết thôi.

...

Hạ Tình bị lộ tin mật.

Tại buổi đấu thầu, tập đoàn Phó Thị vẫn thắng lớn, giành được dự án quan trọng với mức giá dự kiến.

Gương mặt Lương Minh Lãng từ tự tin chuyển sang không thể tin nổi: "Sao có thể chứ?"

Anh ta chắc chắn Hạ Tình không phản bội mình. Vậy mắt xích nào đã sai?

Hạ Tình mặt cắt không còn giọt máu bước ra khỏi sảnh, cô ta hoang mang nhìn ánh mắt quan tâm của Lương Minh Lãng, rồi khẽ lắc đầu. Đến lúc này cô ta mới bàng hoàng nhận ra: cả cô ta và Lương Minh Lãng đều đã rơi vào cái bẫy của Phó Vân Thâm.

Phó Vân Thâm quả nhiên là cáo già.

Hạ Tình cắn chặt môi đến mức bật máu, phải cố trấn tĩnh lại, cô ta cần phải bình tĩnh vì Hạ Thiên còn chờ mình.

Nhưng khi vừa ra đến cửa, một nam một nữ mặc thường phục đã tiến lại gần và đưa thẻ ngành: "Cô Hạ Tình, cô bị tình nghi liên quan đến tội phạm kinh tế, mời cô về cơ quan điều tra..."

Hạ Tình theo phản xạ tìm sự giúp đỡ từ trợ lý Vương, nhưng người đàn ông này chỉ thản nhiên đáp: "Tôi là người báo án, tôi đi cùng các người. Hạ Tình, chúng tôi sẽ khởi kiện cô, nhớ tìm luật sư giỏi nhé."

Vương trợ lý nói xong, không nhìn cô ta thêm một cái nào nữa. Anh ta rất thất vọng về cô ta, anh ta từng kỳ vọng cô ta kế vị mình, ngờ đâu... đúng là hồ đồ. Khi đã quyết định phản bội thì phải trả giá thôi.

Cố Minh Khê nghe Tiểu Qua kể lại toàn bộ, tò mò hỏi: [Sao Phó Vân Thâm phát hiện ra được hay thế? Chẳng lẽ là nhờ đám thám tử tư của mình?]

truyen full, truyenfull, truyenfullvn, truyenfulllive

truyenfull,truyenfull vn