Nữ Phụ Cũng Có Hệ Thống Sinh Tồn

Chương 6


Sau một chén trà, nha hoàn mang t.h.u.ố.c đến. Lục Vân Sơ nhận lấy, chuẩn bị cho Hạ Yên uống thuốc, nhưng Lục Cẩn Nguyên liền giành lấy bát t.h.u.ố.c đặt lên bàn, đỡ Hạ Yên dậy tựa vào lồng n.g.ự.c mình.

 

Sau đó, hắn bưng bát t.h.u.ố.c trên bàn, múc một thìa nhỏ đưa lên miệng thổi nguội rồi mới đưa đến bên môi Hạ Yên.

 

Tốn bao công sức mà vẫn không thể khiến nàng uống được một ngụm.

 

Lại đặt bát xuống, Lục Cẩn Nguyên đưa tay giữ cằm nàng, đổ t.h.u.ố.c vào miệng, nhưng t.h.u.ố.c vừa đổ vào đã chảy ra theo khóe môi.

 

Hắn cau mày, nhìn bát thuốc, rồi lại liếc nhìn Lục Vân Sơ.

 

"Muội cứ xuống trước đi, có ta ở đây là đủ rồi. Có chuyện gì ta sẽ gọi các muội."

 

Lục Vân Sơ tuy thắc mắc nhưng cũng không dám hỏi nhiều, ngoan ngoãn xuống xe ngựa.

 

Đợi nàng đi rồi, Lục Cẩn Nguyên bưng bát t.h.u.ố.c tự mình uống một ngụm lớn, ghé miệng sát vào miệng nàng, thuận lợi truyền t.h.u.ố.c vào. Thấy cổ họng nàng cuộn lại, Lục Cẩn Nguyên lại lặp lại động tác tương tự, cho đến khi cho nàng uống hết sạch thuốc.

 

Sau đó, hắn đặt nàng nằm xuống. Ngửi thấy mùi m.á.u tanh trên người nàng, hắn suy nghĩ một lát, rồi đưa tay xuống eo nàng, cởi đai lưng, cởi bỏ mấy lớp y phục ngoài của nàng.

 

May mắn thay, y phục lót bên trong không dính vết máu, Lục Cẩn Nguyên lại đắp chăn cho nàng.

 

Làm xong những việc này, Lục Cẩn Nguyên dựa vào cửa sổ xe, thở phào nhẹ nhõm. Mấy chuyện đơn giản như vậy mà cũng khiến nội y của hắn ướt đẫm.

 

Một tia tình cảm khó hiểu khiến hắn vô cùng bất an, không biết phải làm sao. Nếu là hắn của trước kia, có lẽ đã vui vẻ chấp nhận thứ tình cảm này.

 

Nhưng hiện tại... hắn nắm c.h.ặ.t đ.ầ.u gối mình, cẩn trọng kiềm chế vạn vàn suy nghĩ trong lòng, ngây người nhìn dung nhan nàng lúc ngủ.

 

Hạ Yên cứ thế bệnh kéo dài hai ba ngày. Để nàng có thể nghỉ ngơi tốt, Lục Cẩn Nguyên đã đuổi Lục Thanh Nguyên đi cùng Lục Vĩnh Nguyên cưỡi ngựa, để Lục Vân Sơ đi cùng Lý thị và đại tẩu Vân Nương trên một cỗ xe ngựa, còn mình hắn thì một mình bầu bạn với nàng.

 

Suốt chặng đường, nàng cứ mơ mơ màng màng, mãi cho đến bốn ngày sau mới hoàn toàn khỏe hẳn. Vốn dĩ đã gầy yếu, nay nàng trông càng thêm mảnh mai, khuôn mặt còn chưa bằng lòng bàn tay, cằm càng nhọn hoắt như được gọt đi.

 

Trước kia nàng đẹp một cách kiêu sa, giờ nhìn lại lại mang vẻ đẹp ốm yếu, mỏng manh.

 

Đêm xuống, xung quanh vắng lặng, Hạ Yên ban ngày ngủ nhiều, giờ đây đang bận rộn sắp xếp đồ đạc trong không gian.

 

Bỗng nhiên nàng nghe thấy tiếng động bên ngoài, lập tức vén rèm cửa sổ nhìn ra, từng cặp mắt xanh tròn xoe khiến nàng hoảng sợ.

 

Nàng vội vàng lay Lục Cẩn Nguyên tỉnh dậy, rồi chỉ tay ra ngoài cửa sổ.

 

Lục Cẩn Nguyên nhìn thấy những cặp mắt xanh biếc bên ngoài, lập tức cảnh giác, khẽ nói: "Là bầy sói, ước chừng có ba con."

 

"Làm sao bây giờ?" Hạ Yên hé miệng nói bằng khẩu hình, không dám phát ra tiếng.

 

"Đánh thức mọi người dậy nghênh chiến, không còn cách nào khác." Nói xong, Lục Cẩn Nguyên thổi lên tiếng còi ám hiệu độc quyền của Lục gia quân.

 

Tần Lộ nghe thấy liền lập tức giật mình tỉnh giấc, y cũng nhìn thấy những cặp mắt xanh biếc, âm thầm hít một hơi khí lạnh.

 

Hắn chậm rãi dịch hai bước, vỗ nhẹ đ.á.n.h thức Lục Thanh Nguyên đang ngủ say (không có ám hiệu), bịt miệng y, rồi chỉ vào những cặp mắt xanh biếc trong rừng.

 

Lục Vĩnh Nguyên nghe thấy ám hiệu cũng tỉnh dậy, canh gác bên ngoài xe ngựa của Lý thị và thê tử nhi tử của mình.

 

Sói rất nhạy cảm, chúng phát hiện đám người có sự xao động, lập tức tiến lên vài bước tru lên mấy tiếng, rồi từ từ tiến về phía họ.

 

"Dùng hỏa công!" Hạ Yên thấy bầy sói đến gần, lập tức lên tiếng.

 

Bầy sói nghe thấy tiếng động liền lập tức phát động tấn công.

 

Lục Vĩnh Nguyên, Lục Thanh Nguyên, Tần Lộ nhanh chóng rút kiếm lao về phía trước, cố gắng cản đường bầy sói.

 

Trong chớp mắt, hai bên đã va chạm kịch liệt, thực lực ngang tài ngang sức, mỗi lần tấn công đều dốc toàn lực.

 

Đúng lúc này, Lục Cẩn Nguyên trong xe ngựa rút ám khí b.ắ.n về phía một con sói, ám khí b.ắ.n trúng mắt sói, con sói lập tức lảo đảo, Tần Lộ nhân cơ hội một kiếm xuyên họng, lấy đi tính mạng của nó.

 

Hai con sói còn lại thấy vậy liền nổi giận đùng đùng, lao nhanh tới muốn xé xác họ.

Mèo con Kute

 

Những người bị bầy sói đ.á.n.h thức đều thi nhau ẩn nấp, không dám để bản thân trở thành gánh nặng.

 

Sau khi một con sói c.h.ế.t, hai con sói còn lại không phải là đối thủ của họ, bị thương nặng rồi bỏ chạy.

 

Ba người không đuổi theo nữa, mệt mỏi ngồi bệt xuống đất nghỉ ngơi.

 

"Mau lên, mọi người thu dọn đồ đạc rồi tức tốc lên đường ngay trong đêm. Sói là loài sống bầy đàn, lát nữa chúng sẽ quay lại báo thù." Lục Cẩn Nguyên nghiêm mặt nói.

 

Mọi người cũng không dám nán lại lâu, vác con sói c.h.ế.t rồi tiếp tục lên đường. Chẳng còn cách nào khác, thịt sói là món ngon hiếm có, bình thường muốn ăn cũng không được, vác đi để dọc đường còn có thể nhấm nháp.

 

Lục Vĩnh Nguyên thì an ủi những người bị hoảng sợ, giúp họ thu dọn hành lý.

 

Trước có thịt hổ ăn, sau có thịt sói ăn, mọi người đẩy nhanh việc thu dọn hành lý, tâm trạng vốn căng thẳng sợ hãi cũng nhờ đó mà dịu đi rất nhiều.

 

Thấy Lục Vĩnh Nguyên đang an ủi mọi người, Hạ Yên từ không gian lấy ra linh tuyền thủy đi đến xe ngựa của Lý thị và những người khác.

 

"Nương, đại tẩu, hai người không sao chứ? Uống chút nước để trấn tĩnh lại."

 

"Con với lão nhị không sao chứ?" Lý thị kéo nàng lại, lo lắng hỏi.

 

Hạ Yên an ủi: "Chúng con không sao. Nương và đại tẩu cứ ở trên xe chăm sóc Tri Lễ thật tốt, đại ca sẽ sắp xếp ổn thỏa mọi việc." Sau đó nàng xoa đầu Lục Tri Lễ đang ngủ, biết rằng chỉ cần nhắc đến thằng bé thì hai người họ mới an tâm ở trong xe ngựa.

 

"Tam đệ, đệ mang những túi nước này đi chia cho những người bị thương uống." Xuống xe ngựa, Hạ Yên gọi Lục Thanh Nguyên đến, đưa cho y mấy túi nước đựng linh tuyền thủy lấy ra từ không gian. May mắn thay, lúc ấy nàng biết mình sẽ xuyên không nên đã mua rất nhiều đồ dùng cổ đại, nếu không thì linh tuyền thủy này thật sự không biết dùng gì để đựng ra.

 

Sắp xếp xong, nàng lại quay về bên cạnh Lục Cẩn Nguyên, đưa cho hắn một túi nước.

 

"Không ngờ đại ca nhìn văn nhã như thế, võ công lại không tệ, xử lý mọi việc cũng rất có phong thái của đại tướng quân." Nhìn ra bên ngoài mọi thứ đều có trật tự, nàng không khỏi cảm thán.

 

Lục Cẩn Nguyên hơi khựng lại, đôi môi mỏng khẽ nhếch lên một nụ cười khổ.

 

"Đại ca luyện võ chỉ để rèn luyện thân thể, y thích tĩnh lặng, là một văn quan. Nếu không phải vì đôi chân của ta, y cũng sẽ không cầm lên bội kiếm." Nói xong, hắn hung hăng đ.ấ.m vào đầu gối mình, vẻ mặt đầy sự căm hận.

 

Hắn hận đôi chân mình như tàn phế, hận bản thân sơ suất bị gian nhân hãm hại, hận mình đã liên lụy cả phủ Đại tướng quân.

 

Hạ Yên ngồi xuống bên cạnh hắn, nắm lấy bàn tay hắn đang đ.ấ.m vào đầu gối, lần đầu thấy hắn yếu đuối như vậy, lòng tràn ngập sự xót xa.

 

"Tin ta đi, chân của chàng nhất định sẽ khỏi. Thành phủ tiếp theo là Ung Đô Thành, nghe nói nơi đó rất phồn hoa. Hoàng đế không cho chúng ta vào thì chúng ta sẽ cải trang lén lút tiến vào, trong thành nhất định sẽ có đại phu y thuật cao minh."

 

"Nếu đại phu ở Ung Đô Thành cũng không chữa khỏi, vậy thì chúng ta sẽ đi đến thành phủ tiếp theo, kiểu gì cũng sẽ gặp được đại phu có thể chữa khỏi chân cho chàng. Chàng ngàn vạn lần đừng tự ti. Đợi chân chàng lành, chàng có thể gánh vác trọng trách, để đại ca làm những gì y thích."

 

Một dòng nước ấm áp chảy qua trái tim Lục Cẩn Nguyên, tức thì lấp đầy những tình cảm dịu dàng.

 

"Nếu kiếp này không thể chữa khỏi thì sao?"

 

"Vậy ta cũng thích..... ưm~o( ̄▽ ̄)o, ta là nói......" Hạ Yên buột miệng nói ra, sau đó lập tức đỏ mặt.

 

Hắn khẽ mỉm cười với nàng, khóe môi nhếch nhẹ, trong mắt ẩn chứa vô vàn nhu tình khó tả.

 

Ánh mắt dịu dàng của hắn dưới ánh trăng lướt qua trái tim Hạ Yên, khiến lòng nàng khẽ run lên.