Nữ Phụ Cũng Có Hệ Thống Sinh Tồn

Chương 41

Trương thị tìm đến tận cửa

 

Thím Tôn nghe vậy vô cùng xúc động: “Đương nhiên là muốn rồi, nhưng bây giờ Lục gia… thiếp sợ sẽ làm gánh nặng cho hai vị.”

 

Hạ Yên nắm tay bà nói: “Yên tâm đi, chúng ta đã mở một tiệm may ở trong thành, việc buôn bán rất tốt, bây giờ lại sắp mở tiệm mới, muốn mời thím về giúp đỡ.”

 

“Nhưng thiếp đi rồi, cháu trai của thiếp…” Thím Tôn dù vui mừng vì có thể giúp Lục gia làm việc trở lại, nhưng nghĩ đến con trai mình đang làm lao động chân tay, và con dâu con gái đang làm việc ở xưởng thêu, nếu bà không ở nhà, họ sẽ sống thế nào.

 

Hạ Yên biết bà chắc chắn đang lo lắng gia đình sẽ ly tán, nàng vỗ vỗ tay bà: “Yên tâm, cả nhà thím đều đi. Ba ngày nữa ta sẽ tới báo cho mọi người.”

 

“Vậy thì thật quá tốt rồi, cảm ơn nhị thiếu phu nhân… cảm ơn…” Thím Tôn cảm động không thôi, không ngờ đến lúc này Lục gia vẫn còn nghĩ đến họ.

 

Ngồi một lúc, hai người đứng dậy rời đi, chuẩn bị đến nhà tiếp theo.

 

Trên đường, Lục Cẩn Nguyên nhìn nàng, đôi mắt đen nhánh có vẻ trầm tư. Hạ Yên khẽ liếc nhìn chàng, ánh mắt lưu chuyển nở một nụ cười.

 

“Chàng nhìn ta làm gì?” Hạ Yên hỏi.

 

“Ta đang nghĩ đầu óc nàng sao lại có nhiều chủ ý đến vậy… Nàng muốn tập hợp tất cả những người cũ đã cùng chúng ta đi lưu đày sao?” Lục Cẩn Nguyên nắm lấy tay nàng, vừa đi vừa nói.

 

Hạ Yên mỉm cười duyên dáng, “Họ đều là người cũ của Lục gia, biết rõ gốc gác, đáng tin cậy. Sau này còn nhiều chỗ cần người, chi bằng tập hợp lại và đào tạo luôn một thể.”

 

Lục Cẩn Nguyên cười cười, mọi chuyện nàng muốn làm chàng đều sẽ ủng hộ. Chàng biết Hạ Yên khác biệt, chỉ cần nàng luôn ở bên cạnh chàng, muốn làm gì cũng được.

 

Hai người dùng hơn nửa ngày, tập hợp được bảy hộ gia đình ở Đại Xá thôn, tổng cộng hai mươi lăm người, hẹn ba ngày sau sẽ đến thông báo địa điểm tập trung.

 

Trở về thành phố đã khoảng ba giờ chiều, hai người tìm một sân lớn cho thuê trong thành.

 

Hạ Yên muốn đón hơn ba mươi người về thành sống, đào tạo thống nhất. Nàng đã nghĩ kỹ sẽ thuê một sân rộng rãi, hơn ba mươi người hoàn toàn có thể ở được.

 

Những người này tuy không có công lao, cũng có khổ lao. Sống ở phủ tướng quân lâu ngày, nhiều người không có kinh nghiệm trồng trọt, đến cả việc ăn uống cũng thành vấn đề.

 

Chi bằng nhân cơ hội này tập hợp mọi người lại, sau này cần người cũng tiện.

 

Đối với ý tưởng của nàng, Lục Cẩn Nguyên bày tỏ sự tán thành. Khi nhìn thấy cuộc sống hiện tại của những tiểu tư trong phủ cũ, thật sự không đành lòng.

 

Bây giờ có thể giúp đỡ một tay thì giúp đỡ một tay, độ tin cậy của họ cũng cao hơn nhiều so với người khác.

 

Thời gian khá gấp rút, hai người không tìm được sân phù hợp, liền về nhà trước, dự định ngày mai sẽ quay lại tìm.

 

“Các ngươi trả con gái lại cho ta!!!”

 

“Con trai con gái ta, dựa vào đâu mà ngày nào cũng ở nhà các ngươi, ta còn trông cậy con trai dưỡng lão nữa.”

 

“Trời ơi, có người cướp con nhà người ta kìa, mình có con rồi sao lại cướp con của người khác.”

Mèo con Kute

 

“Lý thị, cái lão già bất tử nhà ngươi ngày nào cũng tẩy não con trai con gái ta, ngươi trả chúng nó lại cho ta!”

 

Vừa đến cửa nhà, Hạ Yên và Lục Cẩn Nguyên phát hiện có rất nhiều người đang tụ tập ở đó, còn truyền ra tiếng c.h.ử.i rủa. Nghe thấy là mắng mẹ của họ, Lý thị, hai người vội vàng gạt đám đông đi vào.

 

Chỉ thấy Trương thị đang ngồi bệt trước cửa chính, khóc lóc om sòm.

 

Hiển nhiên với dáng vẻ trơ trẽn này, Lý thị và Vân Nương không phải đối thủ, hai người mặt lộ vẻ khó xử đứng trong cửa, không biết làm sao.

 

Hạ Yên bước tới liếc nàng ta một cái mà không hề đổi sắc, khóe môi nhếch lên một nụ cười lạnh khó nhận ra, “Thím hai đây là muốn diễn kịch sao? Thích hát kịch đến vậy, chi bằng để ta đưa thím đi đoàn hát? Ở cửa nhà người khác mà la lối gì!”

 

Thấy Hạ Yên và Lục Cẩn Nguyên trở về, Lý thị và Vân Nương như tìm được chỗ dựa, đứng sát bên nàng.

 

“Nhà họ giam giữ con trai con gái ta không thả, ta đến đòi con trai con gái của mình không được sao.” Trương thị phát huy bản lĩnh của một mụ đàn bà chanh chua, lớn tiếng nói với đám đông.

 

Những người dân xung quanh không biết chuyện gì đang xảy ra liền xì xào bàn tán.

 

Dân làng một: “Lục gia có nhiều con như vậy rồi, còn giữ con nhà người khác làm gì?”

 

Dân làng hai: “Làm thế đúng là có chút quá đáng, Lục gia đâu có quyền không cho người ta nhận con về.”

 

Dân làng ba: “Đừng có bàn tán lung tung, ta thấy bà ta cũng chẳng phải người tốt lành gì.”

 

“............”

 

Dân làng bàn tán xôn xao, mỗi người một ý.

 

“Thím hai, thấy đủ thì dừng lại đi, thím có chắc muốn ta lôi hết những chuyện thím đã làm ra không?” Lời nói của Hạ Yên đầy châm biếm, đôi mắt híp lại đầy khinh thường.

 

Lời của nàng khiến Trương thị có chút chột dạ, nhưng nghĩ đến những ngày tháng sắp tới không thể sống nổi, nàng ta thiếu tự tin nói: “Đừng có nói những chuyện đâu đâu, mau cho con trai con gái ta về nhà với ta.”

 

“Thím và chú hai bán con cầu vinh thì lẽ ra phải nghĩ đến ngày hôm nay rồi, sao… bây giờ thấy con gái sống tốt hơn lại muốn làm người mẹ từ bi? Đừng có nằm mơ nữa.” Hạ Yên lạnh mặt nói.

 

Bán con cầu vinh!!!

 

Bốn chữ này nổ tung trong đám đông, dân làng lập tức không giữ được bình tĩnh, chỉ trỏ Trương thị.

 

Trương thị thấy không nói lại Hạ Yên, liền đứng dậy ngay tại cửa la lớn: “Thanh Thanh, Thanh Thanh, cái nha đầu c.h.ế.t tiệt nhà ngươi mau ra đây cho lão nương, về nhà với ta!”

 

Lục Thanh Thanh trong nhà c.ắ.n chặt môi, tức giói đến mức phát ra tiếng cười lạnh trong lồng ngực.

 

Nàng đẩy cửa phòng chạy ra.

 

“Khi các ngươi hạ t.h.u.ố.c gán ta cho người ta, ta đã không còn cha mẹ rồi, còn chạy đến tìm ta làm gì! Cút đi! Còn chưa đủ mất mặt sao.” Lục Thanh Thanh giận dữ mắng Trương thị.

 

“Ngươi không thấy mất mặt, ta sao lại thấy mất mặt? Trơ tráo dựa dẫm vào nhà người khác, không thấy mất mặt sao.” Ngày tháng đã không thể sống nổi nữa rồi, còn ngại mất mặt, nếu không phải thấy Lục Tú Tú bây giờ có thể kiếm tiền, Lục Thanh Thanh lại có chút nhan sắc có thể bán lấy bạc, nàng ta mới lười đến đây đưa chúng về.

 

Lục Thanh Thanh bị nàng ta chọc tức đến mức cảm thấy khí huyết dâng trào, đầu óc choáng váng từng hồi.

 

Hạ Yên không chịu nổi bộ mặt ghê tởm của Trương thị, nhưng có những chuyện nàng làm lại không thể nói ra, vì liên quan đến thanh danh của Lục Thanh Thanh, đành phải nói những chuyện không làm tổn hại thanh danh.

 

“Ban đầu trên đường đến đây, các ngươi vì muốn sống mà nhẫn tâm đẩy con gái từ trên xe ngựa xuống, nếu không phải chúng ta gặp được và cứu nàng, thím nghĩ nàng còn sống được sao?”

 

“Lại còn các ngươi thông đồng với thổ phỉ, nếu không phải phu quân, đại ca và tiểu thúc của ta võ công cao cường, cả nhà chúng ta e là đã c.h.ế.t dưới tay vợ chồng các ngươi rồi.”

 

“Nói ra, hai nhà chúng ta vẫn là chí thân, nhưng có chí thân nào lại muốn đẩy chúng ta vào chỗ c.h.ế.t như vậy sao?”

 

“Bây giờ Tú Tú và Thanh Thanh ở nhà chúng ta ăn no mặc ấm, thím lại bày ra mấy trò quỷ quái, không thể chịu được khi thấy các nàng sống tốt sao?”

 

Từng chuyện từng chuyện một bị Hạ Yên lật tẩy, những người dân xung quanh lập tức biến sắc, dân làng họ đều là những người chất phác, lần đầu tiên thấy người có lòng dạ độc ác như vậy, tất cả mọi người đều nổi giận.

 

Chỉ vào Trương thị mắng: